
Emmanuel Nguyễn Thanh Hiền, OSB
===================
ÁNH MẮT CỦA ĐỨC KITÔ VÀ LỜI KÊU GỌI BẤT NGỜ
Tin Mừng theo thánh Máccô hôm nay đưa chúng ta đến một trạm thu thuế bên bờ biển Galilê và thuật lại một trong những ơn gọi gây ngạc nhiên nhất: ơn gọi của ông Lêvi. Nếu như việc kêu gọi bốn người dân chài trước đó đã cho thấy Chúa Giêsu không tìm kiếm những người quyền thế, thì việc kêu gọi một người thu thuế lại còn đi xa hơn nữa. Nó cho thấy Chúa Giêsu không chỉ vượt qua rào cản về địa vị xã hội, mà còn phá vỡ cả rào cản về tôn giáo và đạo đức. Để hiểu được sự kinh ngạc của những người chứng kiến, chúng ta cần hiểu rõ ông Lêvi là ai. Ông là một người thu thuế.
Trong xã hội Do Thái thế kỷ thứ nhất, người thu thuế bị xem là hạng người đáng khinh bỉ nhất. Họ bị liệt vào hàng tội nhân công khai vì ba lý do chính: Thứ nhất, họ là những kẻ phản quốc, làm tay sai cho đế quốc Rôma, kẻ đang đô hộ dân tộc họ. Thứ hai, họ là những kẻ bất lương, thường xuyên lạm dụng quyền lực để gian lận, bóc lột đồng bào mình, thu nhiều hơn số thuế quy định để làm giàu cho bản thân. Thứ ba, họ bị xem là những người ô uế về mặt tôn giáo, vì hằng ngày phải tiếp xúc với dân ngoại và sử dụng đồng tiền của dân ngoại. Họ bị gạt ra bên lề xã hội, bị khinh miệt và bị đồng hóa với những người tội lỗi nặng nề nhất. Không một người Do Thái đạo đức nào lại muốn giao du hay có bất cứ liên hệ gì với họ.
Và chính giữa bối cảnh đó, một sự kiện phi thường đã xảy ra. Chúa Giêsu, một vị thầy giảng được nhiều người kính trọng, đã đi ngang qua trạm thu thuế. Tin Mừng ghi lại một chi tiết đơn sơ nhưng đầy ý nghĩa: “Người thấy ông Lêvi”. Đây không phải là một cái nhìn thoáng qua, một cái nhìn tình cờ. Đây là ánh mắt của Đức Kitô, một ánh mắt có khả năng nhìn thấu qua mọi lớp vỏ bọc bên ngoài. Xã hội nhìn ông Lêvi và chỉ thấy một cái nhãn: “người thu thuế”, “kẻ tội lỗi”, “tên phản quốc”. Họ nhìn ông với ánh mắt của sự xét đoán, khinh bỉ và loại trừ. Nhưng Chúa Giêsu đã nhìn ông và thấy một điều hoàn toàn khác. Ngài thấy một con người mang tên Lêvi, con ông Anphê. Ngài thấy một tâm hồn có thể đang khao khát một sự thay đổi. Ngài thấy một tiềm năng có thể trở thành một vị tông đồ. Ngài thấy một con người, một hình ảnh của Thiên Chúa, dù đang bị lu mờ bởi tội lỗi và những định kiến xã hội. Ánh mắt của Chúa Giêsu là ánh mắt của tình yêu, một tình yêu không định kiến, một tình yêu nhìn thấy giá trị và phẩm giá nơi mỗi con người, bất kể quá khứ của họ có ra sao.
Sau ánh mắt đầy yêu thương đó là một lời kêu gọi ngắn gọn đến không ngờ: “Hãy theo Thầy”. Chỉ hai từ, nhưng nó chứa đựng cả một thế giới mới. Đối với một người như Lêvi, người đã quen với việc bị xua đuổi và nguyền rủa, lời mời gọi này hẳn phải là một cú sốc. Lần đầu tiên trong đời, có lẽ anh ta đã được một người có uy tín không chỉ nhìn đến, mà còn mời gọi anh vào nhóm của mình, mời gọi anh chia sẻ cuộc sống và sứ mạng. Lời mời gọi “Hãy theo Thầy” là một lời mời gọi bước ra khỏi cuộc sống cũ, một cuộc sống tuy giàu có về vật chất nhưng lại nghèo nàn về tình thương và phẩm giá. Đó là một lời mời gọi từ bỏ trạm thu thuế, biểu tượng của sự gian lận và cô lập, để bước vào một hành trình mới, hành trình của người môn đệ, hành trình của sự tự do và hiệp thông. Lời mời gọi của Chúa Giêsu luôn là một lời mời gọi giải thoát.
Và phản ứng của ông Lêvi cũng thật phi thường. “Ông đứng dậy đi theo Người”. Cũng giống như các ngư dân trước đó, sự đáp trả của ông là tức khắc, dứt khoát và trọn vẹn. Ông đã “đứng dậy”. Hành động đứng dậy này không chỉ là một sự thay đổi tư thế vật lý, mà còn là một sự trỗi dậy của cả một con người. Ông đứng dậy khỏi bàn thu thuế, cũng là đứng dậy khỏi cuộc đời tội lỗi của mình. Ông bỏ lại tất cả: tiền bạc, quyền lợi, một cuộc sống vật chất đảm bảo. Cái giá phải trả là rất lớn, nhưng ông đã không do dự. Tại sao? Vì trong ánh mắt và lời mời gọi của Chúa Giêsu, ông đã tìm thấy một kho báu quý giá hơn nhiều, đó là phẩm giá được phục hồi, là tình yêu thương vô điều kiện, là một ý nghĩa mới cho cuộc đời. Ông đã nhận ra rằng, thà làm một người môn đệ nghèo khó của Đức Giêsu còn hơn làm một người thu thuế giàu có nhưng bị mọi người xa lánh và lương tâm cắn rứt.
Câu chuyện ơn gọi của ông Lêvi mang đến cho chúng ta một niềm hy vọng lớn lao. Có thể đôi khi, chúng ta cũng cảm thấy mình giống như ông Lêvi, đang ngồi tại một “trạm thu thuế” nào đó của cuộc đời. Đó có thể là trạm thu thuế của một tội lỗi, một thói quen xấu mà chúng ta không thể thoát ra được. Đó có thể là trạm thu thuế của một công việc làm chúng ta mất đi sự bình an, của những tham vọng vật chất đang giam cầm chúng ta. Đó có thể là trạm thu thuế của sự mặc cảm, tự ti, nghĩ rằng mình không xứng đáng, rằng Chúa không thể nào yêu thương và kêu gọi một con người yếu đuối như mình.
Tin Mừng hôm nay khẳng định với chúng ta rằng: không có một tình trạng nào là vô vọng, không có một tội nhân nào mà lòng thương xót của Chúa không thể vươn tới. Chúa Giêsu vẫn đang hằng ngày “đi ngang qua” cuộc đời của mỗi chúng ta. Ánh mắt của Ngài vẫn đang nhìn chúng ta, không phải với sự xét đoán, mà với tình yêu và hy vọng. Ngài không nhìn vào những thất bại trong quá khứ của chúng ta. Ngài nhìn vào con người thật của chúng ta, những người con mà Ngài yêu dấu, và Ngài nhìn thấy tiềm năng thánh thiện nơi mỗi chúng ta. Và Ngài vẫn đang ngỏ lời với chúng ta mỗi ngày: “Hãy theo Thầy”. Hãy từ bỏ những gì đang giam cầm con. Hãy đứng dậy và bước đi trong sự tự do của con cái Thiên Chúa.
Câu hỏi cho mỗi chúng ta là: chúng ta có nhận ra ánh mắt của Chúa đang nhìn mình không? Chúng ta có nghe được lời mời gọi của Ngài giữa những ồn ào của cuộc sống không? Và khi nghe được, chúng ta có đủ can đảm như ông Lêvi để “đứng dậy” và đi theo Ngài không? Đi theo Chúa luôn đòi hỏi một sự từ bỏ, một sự dứt khoát. Nhưng phần thưởng mà chúng ta nhận lại thì lớn lao hơn gấp bội: đó là chính Chúa, là sự bình an và niềm vui đích thực.
Xin cho chúng ta, qua lời chuyển cầu của Thánh Matthêu, tức là tông đồ Lêvi, biết nhận ra ánh mắt yêu thương của Chúa trong cuộc đời mình. Xin cho chúng ta ơn can đảm để từ bỏ mọi “trạm thu thuế” đang giam hãm chúng ta, và quảng đại đáp lại lời mời gọi của Chúa, để cũng được trở nên môn đệ của Ngài, bước đi trong ánh sáng và tình yêu của Nước Trời. Amen.
Lm. Anmai, CSsR
====================
SỐNG THEO LỜI CHÚA (Mt 19,16-26)
“Nếu anh muốn nên hoàn thiện, thì hãy đi bán tài sản của anh.”
Kính thưa cộng đoàn,
Lời Chúa hôm nay kể lại cuộc đối thoại giữa Chúa Giê-su và chàng thanh niên giàu có. Anh là người đạo đức, tuân giữ các điều răn. Khi Chúa Giê-su gợi đến các điều răn, anh ta thưa rằng: “Tất cả những điều đó, tôi đã tuân giữ.”. Anh muốn khát khao sự sống đời đời, nên anh hỏi Chúa Giê-su: “Tôi còn thiếu điều gì nữa không?” Anh đã có tất cả của cải vật chất trên trần gian. Nhưng anh vẫn thấy còn một khoảng trống trong tâm hồn mà không thể giải thích được. Vì thế, anh muốn tìm. Anh nghe biết về Chúa Giê-su. Anh đến với Người. Chúa Giê-su chỉ cho anh cách nhằm thỏa mãn khát khao: “Nếu anh muốn nên hoàn thiện, thì hãy đi bán tài sản của anh và đem cho người nghèo, anh sẽ có được một kho tàng trên trời. Rồi hãy đến theo tôi.” Nhưng khi Chúa Giê-su đòi buộc anh bán hết những gì có, cho người nghèo và đi theo Người. Khi nghe đến đây, anh ta buồn rầu bỏ đi vì không từ bỏ được của cải vật chất. Chàng thanh niên này rất đạo đức, thánh thiện và có đủ mọi thứ. Tuy nhiên, anh luôn cảm thấy thiếu một thứ gì đó. Điều này cho thấy, đời sống đức tin thì giữ luật thôi thì chưa đủ, mà còn phải luôn gắn bó mật thiết với Chúa Giê-su và sống bác ái với anh chị em.
Hôm nay, Giáo hội mừng lễ thánh An-tôn, viện phụ. Trong một lần đi tham dự thánh lễ, Ngài đã nghe được chính bài Tin Mừng này. Ngài đã sống một đời theo lời dạy của Chúa Giê-su. Thánh An-tôn đã đem bán hết tài sản, phân phát cho người nghèo và vào hoang địa sống đời cầu nguyện, khổ tu. Ngài vâng nghe tiếng Chúa trong niềm vui và tự nguyện. Thánh nhân thực hành Lời Chúa dạy cách triệt để. Nhờ đó, Thánh An-tôn trở thành cha của đời sống đan tu, một chứng nhân cho việc đặt Thiên Chúa làm gia nghiệp duy nhất của cuộc đời.
Có một con chim nhỏ sống trong một chiếc lồng bằng vàng.
Cuối cùng, nó chọn ở lại trong chiếc lồng vàng, an toàn nhưng mất tự do.
Chúng ta được mời gọi sống thanh thoát khỏi của cải vật chất. Từ đó, ta sẽ biết bám chặt vào Thiên Chúa, phó thác cuộc đời trong bàn tay Ngài. Chỉ có bám vào Thiên Chúa, con người mới có bình an và hạnh phúc đích thực.
Lạy Chúa, xin cho con biết lắng nghe và thực hành Lời Chúa trong đời sống. A-men
Jos. Nguyễn
=====================
