
Đám đông dân chúng bên bờ hồ trong bài Tin mừng hôm nay dường như vẫn chưa thoát khỏi cái vòng luẩn quẩn của sự so sánh và đòi hỏi. Dù vừa mới được ăn no nê từ năm chiếc bánh và hai con cá, họ vẫn tiếp tục thách thức Đức Giê-su bằng cách lôi quá khứ ra để mặc cả. Họ nhắc về man-na trong sa mạc, về ông Mô-sê vĩ đại như một tiêu chuẩn để đòi hỏi một phép lạ lớn lao hơn, hữu hình hơn. Con người chúng ta là thế, cái bụng vừa no thì cái lòng lại bắt đầu tính toán. Chúng ta thường có xu hướng bám víu vào những "phép lạ" trong quá khứ hoặc những giá trị truyền thống để làm rào cản cho sự đổi mới của ân sủng. Có một sự tương phản mỉa mai ở đây: họ đang đứng trước Đấng ban phát sự sống, nhưng lại chỉ mải mê đòi hỏi một tấm vé ăn miễn phí cho ngày mai.
Chúa Giê-su đã nhẹ nhàng nhưng dứt khoát uốn nắn lại cái nhìn lệch lạc ấy. Người chỉ cho họ thấy rằng không phải Mô-sê, mà chính là Thiên Chúa Cha mới là nguồn gốc của mọi ơn lành. Man-na trong sa mạc tuy đến từ trời nhưng cũng chỉ là thứ lương thực tạm thời, ăn rồi lại đói, và những người ăn nó rồi cũng phải chết. Còn thứ "Bánh Đích Thực" mà Thiên Chúa ban tặng thì khác hẳn: đó là Bánh đem lại sự sống vĩnh cửu cho thế gian. Sự đối lập giữa cái "tạm bợ" của man-na và cái "đích thực" của Bánh Trường Sinh chính là khoảng cách giữa một tôn giáo vụ lợi và một niềm tin phó thác. Dân chúng thốt lên: "Xin cho chúng tôi được ăn mãi thứ bánh ấy", nhưng họ vẫn tưởng đó là một loại thực phẩm thần kỳ nào đó giúp họ không bao giờ phải đổ mồ hôi kiếm sống nữa.
Mỗi chúng ta thường rơi vào cái bẫy "xin cho được ăn mãi" những thứ bánh của thế gian: bánh của sự trọng vọng, bánh của sự an toàn vật chất, bánh của những thành công chóng vánh. Chúng ta cứ ngỡ khi có đủ những thứ đó, mình sẽ không còn đói khát. Nhưng thực tế cay đắng là càng ăn những thứ bánh ấy, cái hố thẳm trong linh hồn càng rộng ra. Chỉ khi Chúa Giê-su dõng dạc tuyên bố: "Chính Tôi là Bánh Trường Sinh", mọi nút thắt mới được tháo gỡ. Chúa không ban cho chúng ta một "thứ gì đó" để ăn, nhưng Người ban chính "Thân Mình" Người. Để được no thỏa, chúng ta không phải đi tìm một phép lạ mới, mà là "đến" và "tin". Đến với Người bằng sự gắn bó mật thiết và tin vào Người bằng cả cuộc đời mình.
Bài học sâu sắc nhất chính là việc nhận ra Chúa Giê-su hiện diện trong những cơn đói khát sâu thẳm nhất của kiếp người. Đói tình thương, khát công lý, đói ý nghĩa cuộc đời, tất cả chỉ được lấp đầy khi ta dám mở lòng đón nhận "Bánh Giê-su". Khi ta rước Chúa vào lòng, không phải ta biến Chúa thành một phần của mình, mà là Chúa biến đổi ta để ta cũng trở thành "tấm bánh" cho anh em. Đừng mải mê đi tìm những dấu lạ xa xôi, vì dấu lạ lớn nhất chính là một Thiên Chúa chấp nhận trở nên bé nhỏ, mỏng manh như tấm bánh để ở lại và nuôi dưỡng chúng ta mỗi ngày trên hành trình về quê trời.
Lạy Chúa Giê-su là Bánh Trường Sinh, xin ban cho con một cơn đói thánh đức để con không bao giờ thấy đủ khi vắng bóng Ngài. Giữa một thế gian đầy rẫy những thứ "man-na" giả tạo hứa hẹn hạnh phúc tức thời, xin cho con đủ tỉnh táo để nhận ra chỉ mình Chúa mới có thể lấp đầy nỗi khát khao trường cửu trong con. Xin hãy cho con được ăn "Bánh Giê-su" mỗi ngày qua việc kết hợp với Chúa trong Thánh Thể và nơi tha nhân, để con không còn lo sợ trước cái đói của linh hồn và cái chết của niềm hy vọng. Amen.Antonius
Emmanuel Nguyễn Thanh Hiền, OSB
==================
CHÚA GIÊ-SU – BÁNH HẰNG SỐNG CHO ĐỜI TA (Ga 6,30-35)
“Chính tôi là bánh trường sinh.”
Kính thưa cộng đoàn,
Trong Mùa Phục Sinh, chúng ta đang vui mừng tuyên xưng: Chúa Giê-su đã sống lại và đang sống. Thế nhưng, Tin Mừng hôm nay đi xa hơn Chúa Giê-su không chỉ đã sống lại, mà còn trở thành lương thực nuôi sống chúng ta mỗi ngày.
Đoạn Tin Mừng hôm nay tiếp nối đoạn Tin Mừng hôm qua. Chúa Giê-su đang hướng dân chúng đến với của ăn đem lại sự sống đời đời. Dân chúng muốn Chúa Giê-su thực hiện một dấu lạ minh chứng cho lời Người dạy. Họ đã nhắc lại việc tổ tiên họ được ăn man-na trong hành trình bốn mươi năm trong sa mạc. Thứ bánh nuôi sống cha ông họ. “Tổ tiên chúng tôi đã ăn man-na trong sa mạc, như có lời chép: Người đã cho họ ăn bánh bởi trời.” Họ tin rằng Thiên Chúa ban cho cha ông ăn bánh từ trời. Họ đang so sánh phép lạ của Chúa Giê-su với phép lạ man-na thời ông Mô-sê. Họ muốn một dấu lạ lớn hơn để tin Người. Chúa Giê-su đã nói rõ: “Không phải ông Mô-sê đã cho các ông ăn bánh bởi trời đâu, mà chính là Cha tôi cho các ông ăn bánh bởi trời, bánh đích thực.” Bánh Chúa Giê-su muốn mạc khải không phải là của ăn vật chất, mà là một con người sống động: là Chúa Giê-su. Chúa Giê-su phán: “Chính tôi là bánh trường sinh. Ai đến với tôi, không hề phải đói; ai tin vào tôi, chẳng khát bao giờ.” Chúa Giê-su đã trao ban Thịt và Máu Người để làm của ăn của uống nuôi phần hồn cho con người.
Trong thời nay, con người không chỉ đói cơm bánh, mà còn đói tình yêu, ý nghõa cuộc sống và bình an trong tâm hồn như nhận định của thánh Tê-rê-sa Can-cút-ta: “Cơn đói lớn nhất không phải là thiếu bánh, mà là thiếu tình yêu và sự hiện diện của Thiên Chúa.”. Những cơn đói này tiền bạc hay thành công không thể lấp đầy. Cơn đói đó chỉ được lấp đầy nhờ tình yêu Thiên Chúa nơi Chúa Giê-su. Chúa Giê-su là Đấng ban sự sống, Đấng lấp đầy cơn đói sâu thẳm của lòng người. Chúa Giê-su Phục Sinh ở lại với con người qua Thánh Thể, Lời Chúa và tình yêu trao ban mỗi ngày. Vì thế, mỗi người được mời gọi siêng năng chạy đến với bàn tiệc Lời Chúa và bàn tiệc Thánh Thể để không còn đói khát. Hơn nữa, người tin và đón nhận được sự sống đời đời.
Có một người rất giàu, sở hữu nhiều nhà cửa, xe cộ, và danh vọng. Nhưng ông luôn cảm thấy trống rỗng. Một ngày, ông gặp một người nghèo nhưng luôn vui tươi.
Ông hỏi: “Anh không có gì, sao lại hạnh phúc?”
Người kia trả lời: “Vì tôi có Chúa, và mỗi ngày tôi để Ngài nuôi sống tôi.”
Người giàu im lặng… vì ông nhận ra: mình có mọi thứ, nhưng lại thiếu điều quan trọng nhất.
Lạy Chúa, xin cho con nhận ra chỉ có Chúa mới đem lại cho con bình an, hạnh phúc và sự sống đời đời. A-men
Jos. Nguyễn
===================
NO - ĐỂ CÒN ĐÓI
“Ai đến với tôi, không hề phải đói; ai tin vào tôi, chẳng khát bao giờ!”.
Catharina Siêna đến xin rước lễ chỉ vì một điều: “Con đói lắm!”. Linh mục vừa đi xa về, miễn cưỡng dâng lễ; và khi vừa bẻ Mình Thánh, một phần bỗng biến mất. Ông bối rối tìm, nhưng Catharina nói, “Chúa đã đến với con!”.
Kính thưa Anh Chị em,
Cơn đói của Catharina là cơn đói không dừng lại khi đã no; trái lại, khi được no, con người bắt đầu đói cách khác. Tin Mừng hôm nay cho thấy một nghịch lý: ‘no để còn đói’.
Trong Gioan, “đói” không chỉ là thiếu thốn, nhưng là dấu của một khát vọng sâu hơn. Đám đông tìm Chúa Giêsu không phải vì đã hiểu dấu lạ, nhưng vì đã được ăn no; họ tìm bánh, nhưng không nhận ra Đấng ban bánh. Vì thế, Ngài đưa họ vượt qua thứ mau qua, để đến với lương thực thường tồn; “no” không còn là kết thúc của một cơn đói, nhưng là “khởi đầu của một tương quan”: đến với Ngài, tin vào Ngài, ở lại trong Ngài. Trong tương quan ấy, cơn đói không biến mất, nhưng được thanh luyện và hướng về điều nó thực sự tìm kiếm - được ‘no để còn đói’. “Càng có Thiên Chúa, con người càng khao khát Ngài!” - Jonathan Edwards.
Đám đông nại đến manna; nhưng đó chỉ là hình ảnh. “Không phải Môsê đã cho các ông ăn bánh bởi trời đâu, mà chính là Cha tôi!” - một chuyển đổi: từ quà tặng sang Đấng ban tặng. Vấn đề không còn là bánh, nhưng là hiện diện; không còn là điều được nhận, nhưng là Đấng được đón nhận. Và tại đây, Chúa Giêsu mặc khải một ego eimi khác: “Chính tôi là bánh trường sinh. Ai đến với tôi, không hề phải đói; ai tin vào tôi, chẳng khát bao giờ!”.
Têphanô đã ở trong mặc khải ấy. Bị ném đá, ông không cúi đầu, nhưng ngước nhìn: “Kìa, tôi thấy trời mở ra, và Con Người đứng bên hữu Thiên Chúa!” - bài đọc một. Đây không chỉ là sự bất khuất, nhưng là một đời sống đã được biến đổi: ở trong Đấng ông tuyên xưng. “Trong tay Ngài, lạy Chúa, con xin phó thác hồn con!” - Thánh Vịnh đáp ca. Vì thế, những lời phó thác và tha thứ không còn là của riêng ông, nhưng là sự vang vọng chính lời của Đấng đã nói trên thập giá. Đó không còn là bắt chước, nhưng là hiệp thông - participatio với Thầy. Chính trong hiệp thông ấy, ông được no - và vẫn còn đói. “Thiên Chúa đã làm người, để con người được trở nên Thiên Chúa!” - Athanasiô.
Anh Chị em,
Nơi Đức Kitô, mọi sự quy về Cha, và với Cha - các linh hồn. Têphanô đã sống mối tương quan ấy. Chính cái chết của ông đã chạm đến lòng Phaolô và khởi đầu một biến đổi. Cũng thế với chúng ta. Khi ăn Bánh sự sống là Giêsu, ở lại trong Ngài, được Ngài biến đổi - như Têphanô - chúng ta trở nên chứng nhân, tham dự vào công trình còn dang dở của Chúa Phục Sinh - cho thế giới, cho các linh hồn. Như thế, chúng ta tiếp tục khát cơn khát của Cha, đói cơn đói của Cha; dù đã no, vẫn ‘no - để còn đói’. “Khao khát Thiên Chúa lớn lên khi được thoả mãn!” - Grêgôriô Nyssa.
Chúng ta có thể cầu nguyện,
“Lạy Chúa, con tưởng mình đã no; nhưng lòng con vẫn đói. Xin cho con biết đói Chúa, để không còn khát những điều làm con xa Ngài!”, Amen.
