
Emmanuel Nguyễn Thanh Hiền, OSB
===================
ĐẾN TRONG ĐÊM
“Nicôđêmô… đến gặp Chúa Giêsu ban đêm”.
Theo Von Balthazar, mặc khải của Thiên Chúa không ở nơi hiển nhiên, nhưng đi qua ẩn giấu, qua thập giá, qua đêm.
Kính thưa Anh Chị em,
Lời Chúa hôm nay mở ra một cuộc gặp hiếm hoi: một biệt phái đến với Chúa Giêsu, kèm theo một chi tiết không hề ngẫu nhiên - Nicôđêmô ‘đến trong đêm’, như kẻ học dần cách ra khỏi đêm.
Trong Tin Mừng Gioan, đêm không chỉ là thời gian, nhưng là một trạng thái; lux in tenebris lucet - ánh sáng chiếu soi trong bóng tối - nhưng không vì thế mà bóng tối đã bị xua tan. Nicôđêmô đến, không như người đã thấy rõ, nhưng như kẻ đang mò mẫm trong đêm. Và cũng có khi, nơi chính hành trình của mình, chúng ta đã đến gần ánh sáng, mà vẫn chưa thực sự ra khỏi bóng tối - đến, mà vẫn ở trong tối, ‘đến trong đêm’. “Trong bóng tối, mà vẫn an toàn, nhờ chiếc thang bí nhiệm, trong ẩn giấu!” - Gioan Thánh Giá.
Đến với Chúa Giêsu, Nicôđêmô mang theo “đêm ấy” trong cách hiểu của mình. Vì thế, ông lúng túng khi nghe Chúa Giêsu nói về Nước Thiên Chúa, về việc “sinh ra một lần nữa bởi ơn trên”. Điều ông thiếu không phải là ánh sáng bên ngoài, nhưng là một sự biến đổi bên trong; không phải thêm hiểu biết, nhưng là một khởi đầu khác. Vì thế, cuộc đối thoại không dẫn ông đi từ bóng tối qua ánh sáng theo cách hiển nhiên, nhưng mở ra một chiều kích khác: đức tin không phải là nhìn rõ hơn, nhưng là được sinh lại.
“Sinh ra bởi ơn trên” không phải là một khởi đầu do con người chủ động, nhưng là một hành vi của Thần Khí. Chúa Giêsu nói: “Gió muốn thổi đâu thì thổi”; vì thế, được sinh lại không phải là bước vào một con đường đã rõ, nhưng là để mình được dẫn vào một hành trình không thể kiểm soát - sẵn sàng để được Thần Khí dẫn đi cả khi chưa hiểu, chưa thấy, và chưa nắm bắt. Chính ở đó, trong sự bất định, con người bắt đầu thực sự bước ra khỏi đêm.
Nếu “gió muốn thổi đâu thì thổi”, thì khi Thần Khí hành động, con người trở nên mạnh mẽ. Giữa những đe doạ, Phêrô và Gioan không xin được an toàn, nhưng “xin để ý đến những lời ngăm đe của họ, và cho các tôi tớ Ngài đây được nói lời Ngài với tất cả sự mạnh dạn” - bài đọc một. Không còn cửa đóng then cài, họ bước ra, không như những kẻ tự bảo vệ mình, nhưng như những tôi tớ được dẫn dắt - bước ra khỏi đêm - can trường rao giảng điều đã lãnh nhận. Chính ở đó, một kinh nghiệm được mở ra: “Lạy Chúa, hạnh phúc thay những ai ẩn náu bên Ngài!” - Thánh Vịnh đáp ca.
Anh Chị em,
Nơi Đức Kitô, sinh ra bởi ơn trên không còn là lời nói, nhưng là thực tại. Ngài không chỉ nói về Thần Khí, nhưng ban Thần Khí; không chỉ soi sáng, Ngài mở đường. Được đưa vào hành trình ấy, con người không còn sống theo điều mình nắm giữ, nhưng dần trở thành điều nó chưa từng là: ra đi để rao giảng. Trong đó, Giáo Hội không phải là nơi ở lại, nhưng là nơi lên đường; và chúng ta ra đi. “Giáo Hội lên đường là một cộng đoàn các môn đệ truyền giáo!” - Phanxicô.
Chúng ta có thể cầu nguyện,
“Lạy Chúa, xin cho con đừng chỉ đến với Chúa trong đêm, nhưng dám để Thần Khí dẫn con ra khỏi đêm, cả khi chưa thấy rõ!”, Amen.
Lm. Minh Anh (Tgp. Huế)
=================
HÀNH TRÌNH ĐỔI MỚI TỪ BÊN TRONG NHỜ THÁNH THẦN (Ga 3,1-8)
“Không ai có thể vào Nước Thiên Chúa, nếu không sinh ra bởi nước và Thánh Thần.”
Kính thưa cộng đoàn,
Sau khi Chúa Giê-su công khai rao giảng và thực hiện nhiều phép lạ, nhiều người Pha-ri-sêu ghen tỵ, thù ghét Người. Thế nhưng, không phải tất cả người Pha-ri-sêu đều đối xử với Chúa Giê-su với suy nghĩ đó. Trong số những người Pha-ri-sêu, có ông Ni-cô-đê-mô đã đến gặp Chúa Giê-su ban đêm. Ông đến gặp ban đêm bởi sợ bị dị nghị, sợ bị lên án. Nhưng qua hành động đến gặp Chúa Giê-su, ông muốn tìm hiểu và nhận được mạc khải từ Thiên Chúa. Cuộc đối thoại giữa Chúa Giê-su Giê-su và ông Ni-cô-đê-mô nhấn mạnh một điều cốt lõi: “Không ai có thể vào Nước Thiên Chúa, nếu không sinh ra bởi nước và Thánh Thần.”. Ông Ni-cô-đê-mô là một thủ lãnh của người Do-thái, là người đạo đức và hiểu biết. Thế nhưng, ông vẫn chưa hiểu về đời sống thiêng liêng. Chính vì thế, khi Chúa Giê-su nói phải sinh lại bởi ơn trên, ông lại nghĩ theo kiểu tự nhiên, nghĩa là sinh lại theo thể lý. Trong khi đó, Chúa Giê-su nói về cuộc tái sinh nội tâm. Người mạc khải cho ông biết phải nhờ Chúa Thánh Thần soi sáng mới hiểu được chân lý này.
Chúa Giê-su nói sinh lại bởi Thánh Thần nghĩa là không chỉ sống đạo bề ngoài, mà là biến đổi từ trái tim; không chỉ giữ luật cho đủ, mà là để Thánh Thần hướng dẫn để giữ cho đúng theo thánh ý Thiên Chúa; không chỉ ‘biết Chúa’, mà là sống trong Chúa. Chúa Giê-su kết luận: “Gió muốn thổi đâu thì thổi; ông nghe tiếng gió, nhưng không biết gió từ đâu đến và thổi đi đâu. Ai bởi Thần Khí mà sinh ra cũng vậy.” Chúa Thánh Thần hoạt động âm thầm nhưng mạnh mẽ, vượt ngoài kiểm soát của con người. Vì thế, các tín hữu được mời gọi xin ơn Chúa Thánh Thần trong mọi trường hợp. Nhờ Chúa Thánh Thần soi sáng, các Ki-tô hữu sẽ phải biết sống như thế nào để theo thánh ý Thiên Chúa.
Trong đời sống đức tin, mỗi người có để Chúa Thánh Thần hướng dẫn quyết định của mình không? Mỗi người có sẵn sàng thay đổi những thói quen xấu từ bên trong không? Mỗi ngày chúng ta dành thời gian xin Chúa Thánh Thần soi sáng và biến đổi tâm hồn mình. Chúng ta đừng chỉ đi lễ cho có hình thức, nhưng hãy dẹp đi tính ích kỷ, giận hờn, thiếu yêu thương để trở lên con người mới.
Có một người thợ mộc nhận sửa một căn nhà cũ kỹ. Chủ nhà chỉ muốn sơn lại bên ngoài cho đẹp để tiết kiệm chi phí. Nhưng người thợ phát hiện: Cột gỗ bên trong đã mục và mái nhà sắp sập
Ông nói: “Nếu chỉ sửa bên ngoài, căn nhà sẽ đẹp… nhưng nguy hiểm. Phải thay từ bên trong.”
Lạy Chúa Thánh Thần, xin đến và đổi mới tâm hồn con. Xin giúp con biết chạy đến với Chúa Thánh Thần để nhận được sự soi sáng, hướng dẫn của Ngài để con biết biến đổi mỗi ngày theo thánh ý Thiên Chúa. A-men
Jos. Nguyễn
======================
