
CAO LƯƠNG MỸ VỊ ĐỜI TÔI
Chắc hẳn trong chúng ta, ít nhất một lần trong đời mơ ước được thưởng thức một mâm cỗ đầy cao lương mỹ vị, hoặc đã từng tận hưởng thức ăn đồ uống nơi những nhà hàng sang trọng, mà ai nhìn cũng có vẻ trầm trồ khen ngon và có chút gì đó ghen tị!
Ngoài xã hội là thế! Ai trong chúng ta không mong có địa vị giàu sang, muốn mọi người xung quanh đều phải ngước nhìn hay khen tặng mỗi lúc đi tham các sự kiện lớn nhỏ danh giá, được mời đặt chân đến những nơi chỉ dành cho giới thượng lưu, danh nhân…! Thế nhưng, chúng ta đã bao lần tự hỏi chính mình: mâm cỗ cao lương mỹ vị của một người Công Giáo đích thật là gì chưa? Hay vì tham dự nhiều bữa tiệc hoành tráng, đèn chiếu lung linh, nhạc sống dập dìu đung đưa đã quen rồi, nên bữa tiệc cao quý nhất trong đời tôi lại trở nên quá tầm thường?
Nhìn lại ba năm về trước, nguy cơ lây lan càng ngày càng chóng mặt của cơn đại dịch cô-vi, hầu hết các Thánh lễ khắp nơi đều bị đình chỉ; nhưng dẫu rằng vậy, Thánh lễ vẫn tiếp diễn dưới hình thức trực tuyến, và mọi người Công Giáo khắp nơi cũng tham dự Thánh lễ online với tâm tình chờ mong được lãnh nhận cao lương mỹ vị mà không một nhà hàng nào, dù bậc nhất thế giới đến đâu cũng không thể có, đó chính là Mình và Máu Chúa Ki-tô.
Phụng Vụ Thánh Lễ Thứ Năm Tuần Thánh nhắc nhở chúng ta đến bữa tiệc Vượt Qua của dân Do Thái thời Cựu Ước, và tiệc Vượt Qua này được trở nên trọn vẹn qua việc Chúa Giê-su hoá bánh và rượu trở nên Mình và Máu của Ngài, hầu đơn sơ ở lại với chúng ta mãi mãi nơi bàn tiệc Thánh lễ, trong Bí tích Thánh Thể. Đối với người Do Thái, khi nhắc đến lễ Vượt Qua, không ai trong con cái họ lại quên bẵng biến cố vô cùng trọng đại này. Vì nhờ bàn tay oai hùng của Thiên Chúa, dân Do Thái đã được cứu thoát khỏi ách nô lệ Ai Cập, vượt qua biển Đỏ ráo chân, và tiến vào đất hứa. Còn đối với chúng ta, khi được tham dự vào Bàn tiệc Thánh, chúng ta được tháp nhập vào lễ Vượt Qua của Chúa Giê-su Ki-tô, vượt qua sự chết và tiến vào vinh quang Phục Sinh. Chúng ta phải chết với tội lỗi mà sống cuộc sống mới cho Chúa, “…các con hãy làm việc này mà tưởng nhớ đến Thầy” (x. Lc 22, 19 - 20). Chúng ta được mời thưởng thức cao lương mỹ vị không gì khác hơn chính Mình và Máu, chính sự sống của Chúa Ki-tô, thì chúng ta cũng được mời gọi trở nên giống Chúa Ki-tô trong mọi sự. Chúng ta không thể nào dùng cái miệng này vừa rước Mình Máu Thánh mà lại chửi rủa, thoá mạ, lên án, kết tội anh chị em? Chúng ta không thể nào dùng bàn tay này vừa lãnh nhận Mình Máu Thánh Chúa, mà lại thượng cẳng chân hạ cẳng tay, đánh đập, bạo hành, làm tổn thương anh chị em? Chúng ta không thể vừa rước Chúa vào lòng, cũng vừa làm cho tâm hồn, tư tưởng bản thân nên hoen úa với biết bao tội lỗi?
Hơn nữa, mâm cỗ cao lương mỹ vị Mình và Máu Thánh Chúa được diễn tả một cách cụ thể và sống động qua việc Chúa Giê-su chịu khổ nạn và chịu chết trên Thập Giá. Chúa Giê-su không nói suông bằng môi miệng hay ngôn từ; nhưng Ngài dọn tiệc mừng với chính sự sống vô giá của mình cho chúng ta bằng hành động phục vụ tận tâm (x. Ga 13, 1-15) và hy sinh mạng sống quý giá cho người bạn hữu (x. Ga 15, 13). Thiết nghĩ, Chúa không bắt chúng ta phải chết cho người khác đâu, nhưng Ngài hằng mời gọi chúng ta mỗi ngày chết cho những gì ‘phản Ki-tô’, chết cho những thói hư, tật xấu, những thói quen không giúp chúng ta gần Chúa và gần anh chị em. Ngoài ra, Chúa cũng chẳng bắt chúng ta phải bỏ mạng sống bản thân để phục vụ đâu, nhưng có chăng Ngài gọi mời, thúc giục chúng ta nên bước ra khỏi ‘chăn ấm nệm êm của cái tôi’, cúi xuống (hạ mình) hầu đến với anh chị em, nhất là những ai nghèo khó, cơ cực, cô đơn, cô độc, những người có một vị trí đặc biệt trong con tim hằng yêu thương của Chúa.
Cao lương mỹ vị của đời sống người Công Giáo không chỉ kết thúc vỏn vẹn trong Thánh Lễ, nhưng được tiếp nối mãi trong đời sống thường nhật. Mỗi lần chúng ta thực thi bác ái, bỏ mình, khiêm hạ, gặp gỡ Chúa trong anh chị em, thậm chí những người mình không ưa, không thích, không muốn giao thiệp; mỗi khi chúng ta tha thứ, khuyến khích, động viên anh chị em trong đời sống đạo, là lúc mùi vị của mâm cỗ tiệc Thánh được toả hương thơm ngát. Chẳng phải hương thơm của gia vị hoà trộn mặn mà để ướp thức ăn, mà là hương thơm của tình yêu, hương thơm sự sống của chính Con Một Thiên Chúa đang ôm trọn tâm hồn chúng ta!
Ước gì, mùi hương của mâm cỗ tiệc Thánh luôn toả ngát trong đời sống chúng ta, trong môi trường chúng ta đang sống, trong mọi hoàn cảnh, trạng huống, trong mọi thời điểm buồn vui của cuộc đời chúng ta.
Ôi Mình Máu Thánh châu báu
Mâm cỗ tuyệt hảo thẩm thấu hồn con
Cao lương mỹ vị vẹn tròn
Được cùng tận hưởng, đời con thông phần.
Đơn sơ Chúa đến ân cần
Chan hoà ở lại, kết thân muôn đời. Amen!
Lm. Xuân Hy Vọng
===================
TỪ TIỆC LY ĐẾN THẬP GIÁ: HÀNH TRÌNH CỦA TÌNH YÊU PHỤC VỤ
Phụng vụ Thánh lễ chiều Thứ Năm Tuần Thánh đưa chúng ta trở lại căn phòng Tiệc Ly, nơi Chúa Giêsu tỏ lộ trọn vẹn tình yêu của Người trước khi bước vào cuộc Thương Khó. Hôm nay cho chúng ta chiêm ngắm mầu nhiệm của Bí tích Thánh Thể, mầu nhiệm của thiên chức Linh mục, và giới răn trọng nhất là bác ái yêu thương là những nền tảng của Hội Thánh, và là đường sống đức tin của mỗi người chúng ta.
Thánh Thể, mầu nhiệm hiện diện và tự hiến
Trong bữa Tiệc Ly, Chúa Giêsu cầm lấy bánh, dâng lời tạ ơn, bẻ ra và nói: “Các con hãy lãnh nhận mà ăn, này là Mình Ta… Các con hãy cầm lấy mà uống, chén này là Tân ước trong Máu Ta” (1 Cr 11, 24-25). Với những lời này, Chúa không chỉ để lại một kỷ niệm, nhưng thiết lập một thực tại sống động: Chính Người hiện diện giữa chúng ta dưới hình bánh và rượu.
Bí tích Thánh Thể là trung tâm đời sống Hội Thánh. Công Đồng Vaticanô II dạy rằng: “Thánh Thể là nguồn mạch và chóp đỉnh của toàn thể đời sống Kitô hữu.” (LG 11) Điều đó có nghĩa là mọi hoạt động của Hội Thánh đều phát xuất từ Thánh Thể và quy hướng về Thánh Thể.
Thánh Ignatiô Antiôkia cũng diễn tả cách mạnh mẽ niềm tin này khi nói Thánh Thể là “phương dược trường sinh, thuốc chữa khỏi sự chết.” (Eph 20,2) Như thế, Thánh Thể không chỉ nuôi dưỡng linh hồn, mà còn ban sự sống đời đời.
Khi rước lễ, chúng ta không chỉ lãnh nhận chính Chúa, mà còn được mời gọi trở nên giống Chúa: một tấm bánh được bẻ ra vì người khác. Thánh Thể thúc đẩy chúng ta sống tinh thần hiến thân, chia sẻ, yêu thương cách cụ thể trong đời sống hằng ngày.
Thiên Chức Linh Mục, hồng ân phục vụ và trao ban
Chưa hết, thiết lập Bí tích Thánh Thể xong, Chúa Giêsu cũng lập luôn Bí tích Truyền Chức Thánh. Chúa nói với các Tông Đồ hiện diện: “Các con hãy làm việc này mà nhớ đến Ta” (1 Cr 11, 24). Với lời trên, cho thấy Thiên Chúa yêu thương và tín nhiệm con người, trao cho con người tiếp tục việc làm yêu thương ấy. Mặc dù phàm nhân bất xứng, Chúa vẫn ủy thác cho sứ mạng thay mặt Chúa hiện tại hóa Hy tế Thập giá trên bàn thờ mỗi ngày, tất cả chỉ vì yêu.
Chức linh mục không phải là một đặc quyền, nhưng là một ơn gọi phục vụ. Công Đồng Vaticanô II khẳng định rằng linh mục hành động “trong ngôi vị của Đức Kitô là Đầu” (PO, số 2) nghĩa là trở nên khí cụ để chính Chúa hành động qua mình.
Thánh Gioan Kim Khẩu từng nói: “Linh mục đứng trên bàn thờ, nhưng chính Đức Kitô là Đấng hành động.” De Sacerdotio (Về chức linh mục) quyển III. Điều đó nhắc chúng ta rằng mọi ân sủng không đến từ con người linh mục, mà từ chính Thiên Chúa.
Tuy nhiên, linh mục vẫn là con người với những yếu đuối. Vì thế, hôm nay Hội Thánh mời gọi chúng ta cầu nguyện cách đặc biệt cho các linh mục: để các ngài luôn trung thành, khiêm nhường và nhiệt thành trong sứ vụ.
Đồng thời, mỗi người tín hữu, nhờ Bí tích Rửa Tội, cũng tham dự vào chức tư tế chung. Chúng ta được mời gọi dâng chính đời sống mình như của lễ thiêng liêng: những hy sinh, những việc làm âm thầm, những đau khổ được kết hợp với hy tế của Chúa Kitô.
Yêu Thương là dấu chỉ người môn đệ chúa
Tin Mừng Thánh Gioan kể lại một cử chỉ gây xúc động sâu xa: Chúa Giêsu quỳ xuống rửa chân cho các môn đệ. Sau đó, Ngài nói: “Thầy ban cho các con là các con hãy yêu thương nhau” (Ga 13,34).
“Như Thầy” chính là chìa khóa. Thầy Giêsu yêu chúng ta bằng một tình yêu tự hiến, khiêm nhường và tha thứ. Người không chỉ nói về tình yêu, mà còn sống tình yêu đến cùng, ngay cả với những người phản bội mình.
Công Đồng Vaticanô II nhấn mạnh rằng: “Con người… chỉ có thể tìm lại chính mình cách trọn vẹn nhờ sự hiến thân chân thành cho người khác.” (GS 24) Điều này hoàn toàn phù hợp với Tin Mừng: yêu thương không phải là mất mát, nhưng là con đường dẫn đến sự sống viên mãn.
Thánh Augustinô đã để lại những lời dạy sâu sắc: “Hãy yêu đi, rồi làm điều bạn muốn.” Vì khi tình yêu chân thật hướng dẫn, mọi hành động sẽ trở nên tốt lành.
Cuối cùng, hôm nay chúng ta chiêm ngưỡng việc cúi mình và quì xuống, rồi rửa chân cho các Tông Đồ trong Căn phòng Tiệc Ly, và truyền cho họ làm như vậy với nhau (x. Ga 13,14). Thánh Phêrô mới đầu đã lên tiếng từ chối. Nhưng Chúa thuyết phục ông, và thánh Phêrô chịu để Chúa rửa chân cho mình, cùng với những môn đệ khác. Trong cử chỉ này, Thầy Chí Thánh đã dạy chúng ta một bài học quí giá về sự khiêm nhường để xây dựng một thế giới dựa trên sự phục vụ.
Thánh Thể, Thiên Chức Linh, và Giới Luật Yêu Thương liên kết chặt chẽ với nhau. Tất cả đều phát xuất từ tình yêu tự hiến của Chúa Giêsu. Trong Thánh Lễ hôm nay, chúng ta không chỉ tưởng niệm, mà còn được mời gọi sống những gì mình cử hành: yêu mến Thánh Thể, nâng đỡ các linh mục, và thực hành giới luật yêu thương trong từng hoàn cảnh cụ thể.
Ước gì khi ra khỏi nhà thờ, mỗi người chúng ta trở thành dấu chỉ sống động của tình yêu Chúa giữa đời: biết bẻ ra, trao ban, và biết phục vụ. Xin Chúa Giêsu Thánh Thể biến đổi chúng ta, để chúng ta trở nên chứng nhân của tình yêu Chúa trong thế giới hôm nay. Amen.
Lm. An-tôn Nguyễn Văn Độ
==================
