
Emmanuel Nguyễn Thanh Hiền, OSB
===================
GIÓ - KHÔNG THỂ NẮM
“Gió muốn thổi đâu thì thổi!”.
“Thần Khí hành động nơi Ngài muốn, không theo điều con người định liệu!” - Tôma Aquinô.
Kính thưa Anh Chị em,
Lời Chúa hôm nay nói đến Thần Khí - tựa như gió - điều mà Nicôđêmô không thể hiểu, vì ông vẫn muốn nắm lấy điều không thể, ‘gió - không thể nắm’.
Nicôđêmô không phải là người thiếu kiến thức, nhưng là người đã biết quá rõ theo cách của mình. Khi nghe nói phải “sinh lại”, ông lập tức tìm một con đường có thể trở lại, một cách để quay về điểm khởi đầu: “Chẳng lẽ người đó có thể trở vào lòng mẹ lần thứ hai để sinh ra sao?”. Nhưng điều Chúa Giêsu nói không thuộc về những gì con người có thể lặp lại, nhưng là một khởi đầu phải được đón nhận. Và ông dừng lại ở đó. Cũng có khi, nơi chính hành trình của mình, chúng ta không thiếu ánh sáng, nhưng vẫn dừng lại; vì điều được nói ra vượt khỏi những gì chúng ta có thể chạm tới. “Nếu bạn nghĩ mình đã hiểu, thì đó không phải là Thiên Chúa!” - Augustinô.
Chúa Giêsu không giải thích theo cách Nicôđêmô chờ đợi, nhưng mở ra một chiều kích khác: spiritus ubi vult spirat - gió muốn thổi đâu thì thổi. Thần Khí không đi theo lộ trình của con người, không khởi đi từ những gì con người có thể định liệu; Ngài đến và đi, vượt khỏi mọi dự tính. Vì thế, “sinh lại” không còn là một hành trình con người có thể quay lại hay lặp lại, nhưng là một biến cố xảy đến; không phải là điều có thể đạt được, nhưng là điều con người được dẫn vào. Chính ở đó, con người nhận ra một điều rất quen mà lại rất khó, đó là những thực tại không thể làm chủ; gió vẫn thổi, nhưng không ai giữ lại được - ‘gió, không thể nắm’.
Điều Nicôđêmô đón nhận trong cuộc gặp gỡ ấy không phải là một lời giải thích trọn vẹn, nhưng là một hướng mở ra: “Con Người sẽ phải được giương cao như vậy, để ai tin vào Người thì được sống muôn đời”. Không phải một cái nhìn đứng ngoài, nhưng là bắt đầu đi vào mầu nhiệm; không phải cố hiểu cho xong, nhưng dám ở lại trước điều vượt quá mình, để trong đó sự sống mới được khai mở. Và rồi, khi đứng dưới thập giá, đón lấy thân xác Chúa Giêsu để mai táng, Nicôđêmô bước vào điều đã được nói ra từ trước: “sinh lại” không phải là quay về điểm khởi đầu, nhưng là đi qua thập giá; điều tưởng như kết thúc lại trở thành khởi đầu; sự sống được trao ban. Chính trong tử nạn của Đức Kitô, con người được sinh ra từ trên.
Anh Chị em,
Nơi Đức Kitô, “sinh lại” không còn là lời nói, nhưng là một thực tại. Ngài không chỉ nói về Thần Khí, nhưng trao Thần Khí và chính sự sống của Ngài; không chỉ được giương cao, nhưng đi đến tận cùng của trao hiến trên thập giá. Vì thế, được sinh ra từ trên không phải là đứng ngoài để hiểu, nhưng là được kéo vào chính chuyển động ấy: thông phần vào cuộc sinh nở của Đấng Cứu Chuộc, nơi tình yêu tự hiến đến tận cùng trở thành nguồn mạch của sự sống. “Không có tình yêu nào lớn hơn tình yêu của người hiến mạng sống mình!”.
Chúng ta có thể cầu nguyện,
“Lạy Chúa, xin dạy con biết buông những hiểu biết của mình, để phó mình cho Thánh Thần tự do!”, Amen.
Lm. Minh Anh (Tgp. Huế)
===================
GIÓ - KHÔNG THỂ NẮM
“Gió muốn thổi đâu thì thổi!”.
“Thần Khí hành động nơi Ngài muốn, không theo điều con người định liệu!” - Tôma Aquinô.
Kính thưa Anh Chị em,
Lời Chúa hôm nay nói đến Thần Khí - tựa như gió - điều mà Nicôđêmô không thể hiểu, vì ông vẫn muốn nắm lấy điều không thể, ‘gió - không thể nắm’.
Nicôđêmô không phải là người thiếu kiến thức, nhưng là người đã biết quá rõ theo cách của mình. Khi nghe nói phải “sinh lại”, ông lập tức tìm một con đường có thể trở lại, một cách để quay về điểm khởi đầu: “Chẳng lẽ người đó có thể trở vào lòng mẹ lần thứ hai để sinh ra sao?”. Nhưng điều Chúa Giêsu nói không thuộc về những gì con người có thể lặp lại, nhưng là một khởi đầu phải được đón nhận. Và ông dừng lại ở đó. Cũng có khi, nơi chính hành trình của mình, chúng ta không thiếu ánh sáng, nhưng vẫn dừng lại; vì điều được nói ra vượt khỏi những gì chúng ta có thể chạm tới. “Nếu bạn nghĩ mình đã hiểu, thì đó không phải là Thiên Chúa!” - Augustinô.
Chúa Giêsu không giải thích theo cách Nicôđêmô chờ đợi, nhưng mở ra một chiều kích khác: spiritus ubi vult spirat - gió muốn thổi đâu thì thổi. Thần Khí không đi theo lộ trình của con người, không khởi đi từ những gì con người có thể định liệu; Ngài đến và đi, vượt khỏi mọi dự tính. Vì thế, “sinh lại” không còn là một hành trình con người có thể quay lại hay lặp lại, nhưng là một biến cố xảy đến; không phải là điều có thể đạt được, nhưng là điều con người được dẫn vào. Chính ở đó, con người nhận ra một điều rất quen mà lại rất khó, đó là những thực tại không thể làm chủ; gió vẫn thổi, nhưng không ai giữ lại được - ‘gió, không thể nắm’.
Điều Nicôđêmô đón nhận trong cuộc gặp gỡ ấy không phải là một lời giải thích trọn vẹn, nhưng là một hướng mở ra: “Con Người sẽ phải được giương cao như vậy, để ai tin vào Người thì được sống muôn đời”. Không phải một cái nhìn đứng ngoài, nhưng là bắt đầu đi vào mầu nhiệm; không phải cố hiểu cho xong, nhưng dám ở lại trước điều vượt quá mình, để trong đó sự sống mới được khai mở. Và rồi, khi đứng dưới thập giá, đón lấy thân xác Chúa Giêsu để mai táng, Nicôđêmô bước vào điều đã được nói ra từ trước: “sinh lại” không phải là quay về điểm khởi đầu, nhưng là đi qua thập giá; điều tưởng như kết thúc lại trở thành khởi đầu; sự sống được trao ban. Chính trong tử nạn của Đức Kitô, con người được sinh ra từ trên.
Anh Chị em,
Nơi Đức Kitô, “sinh lại” không còn là lời nói, nhưng là một thực tại. Ngài không chỉ nói về Thần Khí, nhưng trao Thần Khí và chính sự sống của Ngài; không chỉ được giương cao, nhưng đi đến tận cùng của trao hiến trên thập giá. Vì thế, được sinh ra từ trên không phải là đứng ngoài để hiểu, nhưng là được kéo vào chính chuyển động ấy: thông phần vào cuộc sinh nở của Đấng Cứu Chuộc, nơi tình yêu tự hiến đến tận cùng trở thành nguồn mạch của sự sống. “Không có tình yêu nào lớn hơn tình yêu của người hiến mạng sống mình!”.
Chúng ta có thể cầu nguyện,
“Lạy Chúa, xin dạy con biết buông những hiểu biết của mình, để phó mình cho Thánh Thần tự do!”, Amen.
Lm. Minh Anh (Tgp. Huế)
==================
TIN VÀO CON NGƯỜI ĐƯỢC GIƯƠNG CAO (Ga 3,7b-15)
“Con Người cũng phải được giương cao, để ai tin vào Người thì được sống muôn đời.”
Kính thưa cộng đoàn,
Bài Tin Mừng hôm nay không chỉ nhấn mạnh việc được tái sinh bởi ơn trên hay Thần Khí, mà là tin vào Chúa Giê-su chịu treo trên thập giá. Chúa Giê-su nói với ông Ni-cô-đê-mô rằng: “Không ai đã lên trời, ngoại trừ Con Người, Đấng từ trời xuống. Như ông Mô-sê đã giương cao con rắn trong sa mạc, Con Người cũng sẽ phải được giương cao như vậy, để ai tin vào Người thì được sống muôn đời.” Chúa Giê-su nhắc lại một trong biến cố của dân Ít-ra-en trong hành trình bốn mươi năm trong sa mạc. Sau khi được giải thoát khỏi ách nô lệ Ai-cập, dân Ít-ra-en được thanh luyện trong sa mạc. Họ than trách trực tiếp ông Mô-sê, nhưng gián tiếp không tin vào quyền năng Thiên Chúa. Do đó, Thiên Chúa cho rắn lửa ra cắn dân chúng và nhiều người bị cắn, đau đớn và gần chết. Họ lại chạy đến với ông Mô-sê chuyển cầu lên Thiên Chúa. Thiên Chúa truyền cho ông Mô-sê đúc con rắn đồng, treo lên cao. Những ai bị rắn cắn chỉ cần nhìn lên con rắn đồng thì được sống. (x.Ds 21). Điều quan trọng không phải là hiểu biết, mà là tin và hướng nhìn lên. Qua biến cố này, Chúa Giê-su mạc khải cho ông Ni-cô-đê-mô về việc những ai tin và nhìn lên thập giá Chúa Giê-su thì sẽ được tái sinh. Nơi thập giá Chúa Giê-su, những người tin sẽ được thanh tẩy tội lỗi nhờ máu và nước chảy ra từ cạnh sườn Người. Những người đó sẽ được sống đời đời.
Trong thực tế, khi đau khổ bởi thử thách, thất bại trong cuộc sống, phạm tội… con người thường nhìn xuống, nhìn vào vấn đề, vào chính mình mà không nhìn lên Thánh Giá. Bởi khi nhìn xuống, nhìn vào vấn đề hay nhìn vào mình, con người không cảm nhận được tình yêu và lòng thương xót của Thiên Chúa. Họ sống mãi trong vũng lầy, không chịu bước ra để Thiên Chúa thanh tẩy. Chính vì thế, thánh Bê-na-dô dạy: “Khi con bị xao xuyến, hãy nhìn lên Chúa chịu đóng đinh.” Và thánh Tê-rê-sa Hài Đồng Giê-su nói: “Chỉ cần một ánh nhìn về Chúa cũng đủ để biến đổi tâm hồn.”
Do đó, mỗi khi gặp khó khăn, ta hãy dừng lại và nhìn lên Thánh Giá. Mỗi người tập thói quen làm dấu Thánh Giá chậm rãi, ý thức và nhìn lên Thánh Giá cùng thưa với Chúa những khó khăn đang gặp phải.
Một cậu bé bị lạc trong rừng khi trời tối. Càng đi, cậu càng hoảng loạn vì chỉ nhìn vào bóng tối xung quanh.
Bỗng cậu thấy một ánh đèn trên ngọn đồi xa.
Cậu quyết định chỉ nhìn vào ánh sáng đó và đi về phía nó.
Dù đường gập ghềnh, nhưng cuối cùng cậu đã ra khỏi rừng.
Lạy Chúa, xin cho con luôn biết hướng về Thánh Giá Chúa trong mọi hoàn cảnh. Nhờ đó, con tìm được con đường mà Chúa đang mời gọi con. A-men
Jos. Nguyễn
====================
