
Ngôi Lời đã trở nên người phàm và cư ngụ giữa chúng ta.
✠Khởi đầu Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo thánh Gio-an.
1Lúc khởi đầu đã có Ngôi Lời.
Ngôi Lời vẫn hướng về Thiên Chúa,
và Ngôi Lời là Thiên Chúa.
2Lúc khởi đầu, Người vẫn hướng về Thiên Chúa.
3Nhờ Ngôi Lời, vạn vật được tạo thành,
và không có Người,
thì chẳng có gì được tạo thành.
Điều đã được tạo thành 4 ở nơi Người là sự sống,
và sự sống là ánh sáng cho nhân loại.
5Ánh sáng chiếu soi trong bóng tối,
và bóng tối đã không diệt được ánh sáng.
6Có một người được Thiên Chúa sai đến,
tên là Gio-an.
7Ông đến để làm chứng, và làm chứng về ánh sáng,
để mọi người nhờ ông mà tin.
8Ông không phải là ánh sáng,
nhưng ông đến để làm chứng về ánh sáng.
9Ngôi Lời là ánh sáng thật,
ánh sáng đến thế gian
và chiếu soi mọi người.
10Người ở giữa thế gian,
và thế gian đã nhờ Người mà có,
nhưng lại không nhận biết Người.
11Người đã đến nhà mình,
nhưng người nhà chẳng chịu đón nhận.
12Còn những ai đón nhận, tức là những ai tin vào danh Người,
thì Người cho họ quyền trở nên con Thiên Chúa.
13Họ được sinh ra, không phải do khí huyết,
cũng chẳng do ước muốn của nhục thể,
hoặc do ước muốn của người đàn ông,
nhưng do bởi Thiên Chúa.
14Ngôi Lời đã trở nên người phàm
và cư ngụ giữa chúng ta.
Chúng tôi đã được nhìn thấy vinh quang của Người,
vinh quang mà Chúa Cha ban cho Người,
là Con Một đầy tràn ân sủng và sự thật.
15Ông Gio-an làm chứng về Người, ông tuyên bố:
“Đây là Đấng mà tôi đã nói:
Người đến sau tôi, nhưng trổi hơn tôi, vì có trước tôi.”
16Từ nguồn sung mãn của Người,
tất cả chúng ta đã lãnh nhận hết ơn này đến ơn khác.
17Quả thế, Lề Luật đã được Thiên Chúa ban qua ông Mô-sê,
còn ân sủng và sự thật, thì nhờ Đức Giê-su Ki-tô mà có.
18Thiên Chúa, chưa bao giờ có ai thấy cả ;
nhưng Con Một vốn là Thiên Chúa
và là Đấng hằng ở nơi cung lòng Chúa Cha,
chính Người đã tỏ cho chúng ta biết.
===================
GẶP BÀ MARIA, ÔNG GIUSE VÀ HÀI NHI
(RẠNG ĐÔNG NGÀY 25 THÁNG 12)
Qua Lời Tổng Nguyện của Lễ Rạng Đông Giáng Sinh hôm nay, các nhà phụng vụ muốn chúng ta ý thức rằng: Chúa đã sáng tạo con người cách kỳ diệu, lại còn phục hồi phẩm giá con người cách kỳ diệu hơn nữa; xin Chúa ban cho chúng ta được chia sẻ chức vị làm con Chúa với Đức Kitô là Đấng đã chia sẻ kiếp người với chúng ta.
Chia sẻ chức vị làm con Chúa như Đấng chia sẻ kiếp người với ta, để ta được đưa dẫn về quê trời, như trong bài đọc một của giờ Kinh Sách, trích sách ngôn sứ Isaia: Sẽ đến ngày Đức Mêsia, Con vua Đavít xuất hiện – Thần Khí Đức Chúa ngự trên Người… Ngày hôm nay, từ lòng Đức Trinh Nữ, Vua Trời sinh xuống cõi trần gian, hầu dẫn đưa con người hư hỏng vào hưởng phúc quê trời. Mừng vui lên, hỡi các đạo binh thiên sứ, này Thiên Chúa đã ban cho nhân loại ơn cứu độ muôn đời. Vinh danh Thiên Chúa trên trời, bình an dưới thế cho loài người Chúa thương.
Chia sẻ chức vị làm con Chúa như Đấng chia sẻ kiếp người với ta, để ta được ban tặng bình an đích thực, như trong bài đọc hai của giờ Kinh Sách, trích bài giảng của thánh Lêô Cả: Hỡi các Kitô hữu, hãy ý thức về phẩm giá của bạn… Hôm nay từ trời cao, Thiên Chúa ban tặng cho chúng ta bình an đích thực. Hôm nay từ trời cao, mật ngọt chảy tuôn khắp cùng thế giới. Hôm nay đã bừng lên ơn Chúa ban tặng, nhằm cứu chuộc và đổi mới chúng ta, đó là ơn bao thế hệ xa xưa từng mong đợi, ơn đem lại cho người thế hạnh phúc muôn đời.
Chia sẻ chức vị làm con Chúa như Đấng chia sẻ kiếp người với ta, để ta nhảy mừng vì được cứu độ, như trong bài đọc một của Thánh Lễ, trích sách ngôn sứ Isaia: Kìa ơn cứu độ ngươi đang tới. Trong bài Đáp Ca, Thánh Vịnh 96: Hôm nay chúng ta được ánh sáng bừng lên chiếu rọi vì Chúa đã giáng trần cứu độ chúng ta. Chúa là Vua hiển trị, hỡi địa cầu, hãy nhảy mừng lên, vui đi nào, ngàn muôn hải đảo! Trời xanh tuyên bố Người là Đấng chính trực, hết mọi dân được thấy vinh quang Người. Trong bài đọc hai của Thánh Lễ, trích thư của thánh Phaolô tông đồ gửi ông Titô: Vì thương xót, Thiên Chúa đã cứu chúng ta.
Câu Tung Hô Tin Mừng, mà các nhà phụng vụ đã chọn cho ngày lễ hôm nay là: Vinh danh Thiên Chúa trên trời, bình an dưới thế cho loài người Chúa thương. Trong bài Tin Mừng, thánh Luca tường thuật: Các người chăn chiên gặp bà Maria, ông Giuse và Hài Nhi. Những người chăn chiên đã gặp thấy một Hài Nhi nằm trong máng cỏ, một con người thật sự như bao trẻ sơ sinh khác. Thiên Chúa đã làm người thật sự: Thiếu nữ Xion vui mừng hoan hỷ, thiếu nữ Giêrusalem ca hát tưng bừng, các đạo binh thiên sứ hân hoan ca ngợi, vì Thiên Chúa biểu lộ lòng từ bi và nhân ái của Người cứu độ nhân loại, ánh sáng bừng lên chiếu rọi người công chính, niềm vui làm rạng rỡ kẻ lòng ngay. Đấng cứu độ chúng ta đã giáng sinh, chúng ta hãy vui mừng. Chúng ta không được phép buồn khi mừng ngày sự sống xuất hiện. Ngày kỷ niệm này phá tan sự sợ hãi trước cái chết và ban cho chúng ta niềm hân hoan được sống đời đời. Thật vậy, khi thời gian tới hồi viên mãn, đúng như kế hoạch cao sâu huyền nhiệm của Thiên Chúa, Con Thiên Chúa đã mặc lấy bản tính loài người, để con người được giao hòa với Đấng Tạo Hóa, như thế, ma quỷ là kẻ gây ra sự chết, sẽ bị đánh bại do chính bản tính mà nó đã thắng. Giờ đây, ta đã được thông phần bản tính của Thiên Chúa, thì, đừng để mình bị thoái hóa, qua việc trở lại với lối sống bất xứng đã qua. Chúng ta hãy nhớ ai là đầu của ta, và ta là chi thể của thân mình nào. Hãy nhớ rằng ta đã được cứu thoát khỏi quyền lực tối tăm, đã được đưa vào trong ánh sáng và Nước Thiên Chúa. Chúa đã sáng tạo con người cách kỳ diệu, lại còn phục hồi phẩm giá con người cách kỳ diệu hơn nữa. Ước gì chúng ta được chia sẻ chức vị làm con Chúa với Đức Kitô là Đấng đã chia sẻ kiếp người với chúng ta. Ước gì được như thế!
Emmanuel Nguyễn Thanh Hiền, OSB
===================
NGÔI LỜI ĐÃ HOÁ THÀNH NHỤC THỂ VÀ CƯ NGỤ GIỮA CHÚNG TA
Lễ Giáng Sinh là lễ của ánh sáng, của niềm vui và của sự sống. Nhưng điều cốt lõi và sâu xa nhất mà phụng vụ hôm nay mời gọi chúng ta chiêm ngắm là mầu nhiệm Nhập Thể – mầu nhiệm “Ngôi Lời đã hóa thành nhục thể và cư ngụ giữa chúng ta”. Thánh Gioan mở đầu Tin Mừng của mình không bằng khung cảnh máng cỏ, mục đồng, hay thiên thần hát vang như các Tin Mừng Nhất Lãm, nhưng bằng một bản thánh thi thần học thâm sâu, đưa chúng ta trở về tận “nguyên thủy”, nơi chỉ có Thiên Chúa và Ngôi Lời, và từ đó đưa chúng ta đi vào hành trình mầu nhiệm của tình yêu Thiên Chúa dành cho nhân loại. “Từ nguyên thủy đã có Ngôi Lời, và Ngôi Lời vẫn ở với Thiên Chúa, và Ngôi Lời là Thiên Chúa.”
Câu mở đầu này mang đậm tính khải huyền và khẳng định rõ ràng thần tính của Đức Giêsu Ki-tô. Ngài không phải chỉ là một người được Thiên Chúa sai đến, nhưng chính là Thiên Chúa, là Ngôi Lời vĩnh cửu, là Đấng qua đó mọi sự được tạo thành. Ngôi Lời ấy là sự sống và là ánh sáng cho nhân loại – ánh sáng ấy chiếu soi trong bóng tối, và bóng tối không thể át được ánh sáng ấy. Trong một thế giới đầy bóng tối của tội lỗi, chiến tranh, thù hận, và chia rẽ, ánh sáng của Ngôi Lời là niềm hy vọng, là sự sống bất diệt mà Thiên Chúa trao ban cho con người.
Nhưng thật trớ trêu, “Người đã ở trong thế gian, và thế gian đã do Người tác tạo, nhưng thế gian đã không nhận biết Người”. Sự thật ấy là một nỗi đau, là một bi kịch xuyên suốt lịch sử cứu độ: Thiên Chúa yêu thương con người đến mức đến ở giữa họ, nhưng con người lại không nhận ra, thậm chí còn từ chối Người. Ngôi Lời đã đến “nhà các gia nhân mình”, nghĩa là đến với chính dân riêng, nhưng họ không tiếp nhận Người. Đây không chỉ là một sự kiện lịch sử xảy ra hai ngàn năm trước, mà còn là một thực tại luôn diễn ra trong cuộc sống của mỗi người chúng ta. Bao lần Chúa đến viếng thăm tâm hồn chúng ta – qua Lời Chúa, qua Bí tích, qua những con người bé nhỏ và nghèo hèn – nhưng chúng ta đã không nhận ra, đã khép cửa lòng mình lại vì vô cảm, vì sợ hãi, vì đắm chìm trong những giá trị phù phiếm của trần thế.
Tuy nhiên, Tin Mừng không dừng lại ở nỗi buồn bị từ chối, mà mở ra một niềm hy vọng lớn lao: “Phàm ai tiếp nhận Người, thì Người cho họ quyền trở nên con Thiên Chúa.” Đây là một lời hứa phi thường. Không chỉ là ơn tha thứ, không chỉ là lời an ủi, mà là một cuộc hoán đổi căn tính: từ thụ tạo trở nên nghĩa tử, từ kẻ ở ngoài trở thành người nhà, từ kẻ yếu đuối tội lỗi trở nên người mang thần tính Thiên Chúa. Và điều này không do ý muốn xác thịt hay công trạng của con người, mà do ân sủng của Thiên Chúa – “do Thiên Chúa mà sinh ra.” Câu then chốt của bài Tin Mừng là: “Ngôi Lời đã hóa thành nhục thể và cư ngụ giữa chúng ta.” Đây là đỉnh cao của mạc khải Ki-tô giáo. Thiên Chúa đã không ở mãi trong trời cao, nhưng đã cúi xuống, đã làm người, đã sống giữa chúng ta như một người trong chúng ta. Từ nay, Thiên Chúa không còn là Đấng xa lạ, nhưng là Emmanuel – Thiên Chúa ở cùng chúng ta. Từ nay, mọi thực tại con người – từ vui buồn, đau khổ, lao nhọc, đến cả cái chết – đều mang dấu ấn của Thiên Chúa, vì chính Ngài đã đi vào mọi ngõ ngách của thân phận con người.
Sự hiện diện của Ngôi Lời trong thế gian không phải chỉ là một cuộc viếng thăm thoáng qua, nhưng là một cuộc cư ngụ, một sự hiện diện thường hằng. Từ “cư ngụ” trong tiếng Hy Lạp mang ý nghĩa “dựng lều”, gợi lại hình ảnh Thiên Chúa ngày xưa cư ngụ giữa dân trong Lều Hội Ngộ. Giờ đây, nơi cư ngụ của Thiên Chúa không còn là một không gian thiêng liêng tách biệt, nhưng là nơi con người sống, là chính thân xác con người, là tâm hồn những ai tin. Điều đó có nghĩa là mỗi người chúng ta, nếu sống trong ân sủng và chân lý, sẽ trở thành nơi cư ngụ của Thiên Chúa.
Điều đó cũng có nghĩa là sự hiện diện của Chúa không chỉ ở nhà thờ, không chỉ trong Kinh Thánh, mà còn trong những người nghèo, người bệnh, người bị bỏ rơi, trong từng hoàn cảnh đời thường của mỗi chúng ta. Thánh Gioan kết luận đoạn Tin Mừng bằng một lời khẳng định tuyệt vời: “Chính do sự sung mãn của Người mà chúng ta hết thảy tiếp nhận ơn này đến ơn khác.” Sự sung mãn ấy là sự viên mãn của tình yêu Thiên Chúa, là sự tuôn trào của ân sủng không cạn, là suối nguồn ơn cứu độ luôn mới mẻ cho những ai mở lòng đón nhận. Phép lạ lớn lao nhất của Giáng Sinh không phải là các thiên thần hát ca, hay các mục đồng quỳ lạy, mà là chính mầu nhiệm Ngôi Lời làm người: một Thiên Chúa quyền năng trở nên yếu đuối, một Đấng tạo hóa trở nên thụ tạo, một Đấng vĩnh cửu đi vào thời gian, một Đấng cao cả chấp nhận bị từ chối, chỉ vì yêu thương nhân loại đến cùng. Phép lạ ấy không kết thúc trong đêm hang đá, nhưng tiếp tục trong từng Thánh Lễ, nơi Lời Chúa được công bố và Thánh Thể được ban phát – Ngôi Lời vẫn tiếp tục làm người và cư ngụ giữa chúng ta.
Phép lạ ấy còn tiếp diễn nơi những người sống yêu thương, tha thứ, phục vụ, và quảng đại hy sinh vì người khác. Phần áp dụng vào đời sống giáo dân hôm nay chính là lời mời gọi mỗi người hãy trở thành nơi cư ngụ của Ngôi Lời – hãy để cho Lời Chúa cắm lều trong tâm hồn mình bằng việc siêng năng đọc và suy niệm Lời Chúa, lắng nghe với tâm hồn khiêm tốn và khao khát tìm kiếm sự thật. Hãy trở thành ánh sáng trong bóng tối của thế gian bằng cách sống niềm tin một cách cụ thể qua đời sống gia đình, công việc, tương quan và bổn phận hằng ngày. Đừng để ánh sáng Giáng Sinh chỉ là ánh sáng của đèn màu, mà hãy để nó là ánh sáng bừng lên từ lòng tin, lòng cậy, và lòng mến. Hãy mở rộng trái tim để tiếp nhận Chúa nơi tha nhân, nhất là nơi người nghèo, người đơn độc, người bị loại trừ, vì chính nơi họ, Ngôi Lời vẫn đang hiện diện một cách thầm lặng. Hãy sống với tinh thần của những người đã được sinh ra bởi Thiên Chúa: từ bỏ lối sống ích kỷ, thù hận, nói xấu, và gian dối, để sống trong ân sủng và chân lý – là hai phẩm tính mà Thánh Gioan nhấn mạnh nơi Đức Giêsu. Ân sủng để biết rằng mọi sự tốt lành ta có là bởi ơn Chúa, và chân lý để sống trung thực với chính mình, với tha nhân, và với Thiên Chúa.
Và cuối cùng, hãy sống Giáng Sinh không chỉ trong một ngày, nhưng trong cả năm, bằng việc làm cho mầu nhiệm Nhập Thể tiếp tục được hiện tại hóa nơi đời sống chúng ta – mỗi hành động yêu thương, tha thứ, phục vụ chính là làm cho Ngôi Lời lại tiếp tục làm người và cư ngụ giữa lòng đời. Đó chính là cách chúng ta loan báo Tin Mừng cách mạnh mẽ và xác thực nhất trong thế giới hôm nay. Giáng Sinh là ngày lễ của niềm vui, nhưng cũng là ngày mời gọi hoán cải, bởi ánh sáng khi chiếu vào bóng tối sẽ phơi bày sự thật. Vì thế, hãy để cho ánh sáng của Ngôi Lời chiếu soi tâm hồn chúng ta, để chúng ta biết nhìn lại chính mình, nhận ra những bóng tối nội tâm cần được chiếu sáng, và sẵn sàng để Thiên Chúa biến đổi.
Ước gì mỗi người chúng ta, trong đêm cực thánh này, không chỉ mừng lễ Chúa Giáng Sinh bằng hoa đèn và tiệc tùng, nhưng bằng việc đón nhận Ngôi Lời vào lòng, để từ đó, chính chúng ta cũng trở thành lời sống động của Chúa cho thế giới hôm nay. Nguyện xin ánh sáng của Hài Nhi Giêsu chiếu soi mỗi tâm hồn, để chúng ta trở nên những ngôi sao nhỏ, dẫn đưa người khác đến gặp được Thiên Chúa làm người – Đấng vẫn đang ở với chúng ta, nơi mỗi người tin, nơi mỗi cử chỉ yêu thương, và nơi từng khoảnh khắc sống trong đức tin chân thành.
Lm. Anmai, CSsR
===================
LỜI KHUẤT
“Ngôi Lời đã trở nên người phàm và cư ngụ giữa chúng ta!”.
Nhưng Ngôi Lời ấy đã không đến trong ánh đèn rực rỡ, mà trong sự khuất lấp âm thầm - nơi quyết định chiều sâu của mọi vở diễn đời người.
Kính thưa Anh Chị em,
“Ngôi Lời đã trở nên người phàm và cư ngụ giữa chúng ta!” - Vậy mà Ngôi Lời ấy đã vào trần gian không trong hào quang nguy nga, mà trong sự khuất lấp của hang đá. Giáng Sinh vì thế, không bắt đầu từ những gì được thấy, mà từ một Ngôi Lời khiêm hạ, lặng lẽ như một ‘Lời khuất!’.
Tin Mừng ngày đại lễ không kể lại thiên thần, mục đồng hay bò lừa; thậm chí không nhắc đến Maria và Giuse - những chi tiết đã được công bố trong Thánh Lễ đêm. Hôm nay, Mẹ Hội Thánh mời chúng ta đi sâu vào mầu nhiệm. Đứa trẻ bé nhỏ ấy là ai? Vì sao sự ra đời âm thầm của một hài nhi lại làm chấn động cả lịch sử nhân loại?
Bằng những lời phi thường, Gioan trả lời, “Lúc khởi đầu đã có Ngôi Lời, và Ngôi Lời là Thiên Chúa!”. Khởi đầu đó không chỉ là một em bé nhu mì, yếu đuối, nhưng là Lời quyền năng của Chúa Cha. Ngài không chọn con đường áp chế, nhưng tự hạ để ở giữa con người, chấp nhận bị che khuất trong phận người. Thế nhưng, Lời Giêsu không chỉ nói mà còn hành động, chữa lành, tha thứ, tái tạo và làm mọi sự nên mới; bởi đó, Lời bị hiểu lầm, bị khước từ, để cứu độ con người không chỉ từ bên ngoài, mà từ tận bên trong. Chính trong chuyển động âm thầm ấy, ‘Lời khuất’ hoạt động. “Những việc lớn thường được thực hiện trong những rủi ro lớn!” - Herodotus.
Để dễ hình dung, bạn hãy nghĩ đến “lời” của Michelangelo trên trần nhà nguyện Sistine, hay “lời” của Beethoven trong Bản Giao hưởng số 5. Nếu những “lời” ấy có sức lay động và biến đổi con người, thì Lời Giêsu - nhờ đó mà muôn loài được hiện hữu, được đổi mới và được dẫn vào sự sống viên mãn - sẽ tác động biết bao! Thế giới này mắc nợ một ‘Lời khuất’ đã chấp nhận trở nên vô danh trong trời đêm Bêlem, để con người có thể bước ra thế giới của ánh sáng. Với Gioan, “thế giới” không chỉ là vũ trụ bao la, mà còn là thế giới bên trong mỗi người - nơi bị lôi cuốn bởi bao ích kỷ, bạo lực, sợ hãi và mất nhân tính. Lời đã đi vào cả hai thế giới ấy để cứu lấy chúng ta.
Anh Chị em,
“Ngôi Lời đã trở nên người phàm!”. Như vậy, hang đá không chỉ là nơi chiêm ngắm đạo đức, nhưng còn là một lời mời. Giữa một thế giới ồn ào - muốn thấy, được nghe - Giáng Sinh mời bạn và tôi dừng lại trước máng cỏ để nhận ra chính trong sự khuất lấp mà Ngôi Lời đã đến để cứu độ con người. Bước ra từ hang đá, chúng ta được sai đi để trở nên “không ồn ào” mà trung tín, “không phô diễn” mà hiện diện, “không tìm thấy mình” mà để Lời được nhận ra trong đời sống. “Khiêm nhường mở những cánh cửa mà kiêu ngạo luôn bất lực!” - Zig Ziglar. Và như thế, bạn và tôi cho phép Thiên Chúa tiếp tục cư ngụ trong chính mình để Ngài có thể tiếp tục cứu lấy con người.
Chúng ta có thể cầu nguyện,
“Lạy Chúa, xin dạy con yêu con đường lặng lẽ; sai con đi như Chúa đã đến - không chiếm chỗ, nhưng mở ra một không gian cho Chúa trong lòng người!”, Amen.
Lm. Minh Anh (Tgp. Huế)
===================