Thứ năm, 05/03/2026

Suy niệm Tin mừng Chúa Nhật III Mùa Vọng - Năm A (Is 35,1-6a.10; Gc 5,7-10; Mt 11,2-11)

Cập nhật lúc 19:00 12/12/2025
 
 
Bài đọc 1: Is 35,1-6a.10

Chính Thiên Chúa sẽ đến cứu anh em.

Bài trích sách ngôn sứ I-sai-a.

1Vui lên nào, hỡi sa mạc và đồng khô cỏ cháy,
vùng đất hoang, hãy mừng rỡ trổ bông,
2hãy tưng bừng nở hoa như khóm huệ,
và hân hoan múa nhảy reo hò.
Sa mạc được tặng ban ánh huy hoàng của núi Li-băng,
vẻ rực rỡ của núi Các-men và đồng bằng Sa-ron.
Thiên hạ sẽ nhìn thấy ánh huy hoàng của Đức Chúa,
và vẻ rực rỡ của Thiên Chúa chúng ta.
3Hãy làm cho những bàn tay rã rời nên mạnh mẽ,
cho những đầu gối bủn rủn được vững vàng.
4Hãy nói với những kẻ nhát gan: “Can đảm lên, đừng sợ !
Thiên Chúa của anh em đây rồi ; sắp tới ngày báo phục,
ngày Thiên Chúa thưởng công, phạt tội.
Chính Người sẽ đến cứu anh em.”
5Bấy giờ mắt người mù mở ra, tai người điếc nghe được.
6aBấy giờ kẻ què sẽ nhảy nhót như nai,
miệng lưỡi người câm sẽ reo hò.
10Những người được Đức Chúa giải thoát sẽ trở về,
tiến đến Xi-on giữa tiếng hò reo,
mặt rạng rỡ niềm vui vĩnh cửu.
Họ sẽ được hớn hở tươi cười,
đau khổ và khóc than sẽ biến mất.


Bài đọc 2: Gc 5,7-10

Anh em hãy bền tâm vững chí, vì ngày Chúa quang lâm đã gần tới.

Bài trích thư của thánh Gia-cô-bê tông đồ.

7 Thưa anh em, xin anh em cứ kiên nhẫn cho tới ngày Chúa quang lâm. Kìa xem nhà nông, họ kiên nhẫn chờ đợi cho đất trổ sinh hoa màu quý giá: họ phải đợi cả mưa đầu mùa lẫn mưa cuối mùa. 8 Anh em cũng vậy, hãy kiên nhẫn và bền tâm vững chí, vì ngày Chúa quang lâm đã gần tới. 9 Thưa anh em, anh em đừng phàn nàn kêu trách lẫn nhau, để khỏi bị xét xử. Kìa Vị Thẩm Phán đang đứng ngoài cửa. 10 Thưa anh em, về sức chịu đựng và lòng kiên nhẫn, anh em hãy noi gương các ngôn sứ là những vị đã nói nhân danh Chúa.


Tin Mừng: Mt 11,2-11

Thầy có thật là Đấng phải đến không, hay là chúng tôi còn phải đợi ai khác ?

✠Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo thánh Mát-thêu.

2 Đang ngồi tù, ông Gio-an nghe biết những việc Đức Ki-tô làm, liền sai môn đệ đến hỏi Người rằng: 3 “Thầy có thật là Đấng phải đến không, hay là chúng tôi còn phải đợi ai khác ?” 4 Đức Giê-su trả lời: “Các anh cứ về thuật lại cho ông Gio-an những điều mắt thấy tai nghe: 5 Người mù xem thấy, kẻ què bước đi, người cùi được sạch, kẻ điếc nghe được, người chết trỗi dậy, kẻ nghèo được nghe Tin Mừng, 6và phúc thay người nào không vấp ngã vì tôi.”

7 Họ đi rồi, Đức Giê-su bắt đầu nói với đám đông về ông Gio-an rằng: “Anh em ra xem gì trong hoang địa ? Một cây sậy phất phơ trước gió chăng ? 8 Thế thì anh em ra xem gì ? Một người mặc gấm vóc lụa là chăng ? Kìa những kẻ mặc gấm vóc lụa là thì ở trong cung điện nhà vua. 9 Thế thì anh em ra xem gì ? Một vị ngôn sứ chăng ? Đúng thế đó ; mà tôi nói cho anh em biết, đây còn hơn cả ngôn sứ nữa. 10 Chính ông là người Kinh Thánh đã nói tới khi chép rằng: Này Ta sai sứ giả của Ta đi trước mặt Con, người sẽ dọn đường cho Con đến.

11 “Tôi nói thật với anh em: trong số phàm nhân đã lọt lòng mẹ, chưa từng có ai cao trọng hơn ông Gio-an Tẩy Giả. Tuy nhiên, kẻ nhỏ nhất trong Nước Trời còn cao trọng hơn ông.”

==================

VUI MỪNG VÌ ĐẤNG PHẢI ĐẾN
 

Qua Lời Tổng Nguyện của Chúa Nhật Tuần 3 Mùa Vọng, Năm A này, các nhà phụng vụ muốn chúng ta ý thức rằng: Này dân Chúa đem tất cả niềm tin mà đợi chờ ngày lễ sinh nhật Đấng Cứu Thế, xin Chúa hướng niềm vui chúng ta về chính nguồn hoan lạc của mầu nhiệm Giáng Sinh cao cả, để tâm hồn chúng ta hoàn toàn đổi mới mà họp mừng ngày cứu độ đã gần kề.
 
Hướng niềm vui về chính nguồn hoan lạc, với lòng khiêm tốn hèn mọn mong được Chúa giải thoát, như trong bài đọc một của giờ Kinh Sách, trích sách ngôn sứ Isaia: Những lời cảnh cáo và đảm bảo. Thiên Chúa kết án con người nghĩ mình có quyền quyết định về cuộc đời của mình như thể không có Thiên Chúa, nhưng Thiên Chúa xét xử con người ngay trong cách sống, trong các hành vi tôn giáo và cả trong các toan tính có tính cách chính trị nữa…  Ngày ấy, kẻ điếc sẽ được nghe những lời trong sách, mắt người mù sẽ thoát cảnh mù mịt tối tăm, và sẽ được nhìn thấy. Vì Đức Thánh của Ítraen, những người nghèo túng sẽ nhảy múa tưng bừng. Cứ về thuật lại cho ông Gioan những điều mắt thấy tai nghe: Người mù xem thấy, kẻ què được đi, người điếc được nghe, kẻ nghèo túng được nghe Tin Mừng.
 
Hướng niềm vui về chính nguồn hoan lạc, với lòng khao khát đón nhận Lời cứu độ, như trong bài đọc hai của giờ Kinh Sách, trích bài giảng của thánh Autinh: Thánh Gioan là tiếng, Đức Kitô là Lời... Người phải nổi bật, còn tôi phải lu mờ. Người đến sau tôi, nhưng lại có trước tôi. Tôi không đáng cởi quai dép cho Người. Tôi đã làm phép rửa cho anh em nhờ nước, còn Người sẽ làm phép rửa cho anh em nhờ Thánh Thần.
 
Hướng niềm vui về chính nguồn hoan lạc, với niềm trông cậy vững vàng, như trong bài đọc một của Thánh Lễ, trích sách ngôn sứ Isaia: Chính Thiên Chúa sẽ đến cứu anh em. Trong bài Đáp Ca, Thánh Vịnh 145: Lạy Chúa, xin đến cứu chúng con. Chúa là Đấng giữ lòng trung tín mãi muôn đời, xử công minh cho người bị áp bức, ban lương thực cho kẻ đói ăn. Trong bài đọc hai của Thánh Lễ, trích thư của thánh Giacôbê: Anh em hãy bền tâm vững chí, vì ngày Chúa quang lâm đã gần tới.
 
Câu Tung Hô Tin Mừng, mà các nhà phụng vụ đã chọn cho ngày lễ hôm nay là: Thần Khí Chúa ngự trên tôi, sai tôi đi loan báo Tin Mừng cho kẻ nghèo hèn. Trong bài Tin Mừng, Đức Giêsu nói: Thầy có thật là Đấng phải đến không, hay là chúng tôi còn phải đợi ai khác? Đấng phải đến sẽ loan báo Tin Mừng cho người nghèo khó, không ai cao trọng hơn ông Gioan Tẩy Giả, vì ông là người trực tiếp dọn đường cho Đấng phải đến, nhưng, kẻ bé mọn nhất, nếu, tin  đón nhận Đấng Cứu Độ, thì, vẫn cao trọng hơn. Vậy, ta hãy giữ vững lòng tin, kiên nhẫn và bền tâm vững chí, vì ngày Chúa quang lâm đã gần tới. Chúa sẽ giải phóng những ai tù tội, Chúa mở mắt cho kẻ mù loà. Chúa cho kẻ bị dìm xuống đứng thẳng lên, Chúa phù trợ những khách ngoại kiều, Người nâng đỡ cô nhi quả phụ, nhưng phá vỡ mưu đồ bọn ác nhân. Bấy giờ, mắt người mù mở ra, tai người điếc nghe được, kẻ què sẽ nhảy nhót như nai, miệng lưỡi người câm sẽ reo hò. Bấy giờ, sự khôn ngoan của kẻ khôn ngoan sẽ chuốc lấy thất bại, và trí thông minh của người thông minh sẽ tan thành mây khói. Đất sét không ngang hàng với thợ gốm, ông Gioan là tiếng, còn Đức Giêsu, ngay từ nguyên thủy, đã là Lời. Âm của tiếng đã vang lên, để hoàn thành công việc được giao phó, rồi ra đi. Tiếng chỉ vang lên, để đưa Chúa vào trong tâm hồn ta, nhưng, Chúa sẽ không ngự đến, nếu, ta không mở lòng. Dân Chúa đem tất cả niềm tin mà đợi chờ ngày lễ sinh nhật Đấng Cứu Thế, ước gì Chúa hướng niềm vui chúng ta về chính nguồn hoan lạc của mầu nhiệm Giáng Sinh cao cả, để tâm hồn chúng ta hoàn toàn đổi mới mà họp mừng ngày cứu độ đã gần kề. Ước gì được như thế!

Emmanuel Nguyễn Thanh Hiền, OSB

==================

KIÊN NHẪN ĐỢI CHỜ CHÚA ĐẾN TRONG HÂN HOAN

Trong tâm tình mong chờ Chúa Cứu Thế đến sinh lại trong trần gian, ngoài việc ăn năn, sám hối trở về với cung lòng yêu thương của Thiên Chúa, Giáo Hội cũng mời gọi mọi người không quên tin tưởng, kiên nhẫn chờ đợi trong thái độ tín thác, hân hoan. Chính vì lí do này, hôm nay được gọi là Chúa Nhật màu hồng, biểu lộ niềm phấn khởi vui tươi khi trông chờ Chúa đến. Lẽ thường tình, con người chúng ta có xu hướng buồn chán, lơ đễnh khi đợi mong. Tuy nhiên, các bài đọc Phụng vụ hôm nay nhắc nhở chúng ta cách đặc biệt nên làm gì khi chờ, khi đợi Đấng Thiên Sai, trông mong ngày Người đến lần thứ hai (ngày cánh chung).

Chờ đợi cũng có lẽ là hạnh phúc, mà cũng có thể là chán nản! Khi chờ, chúng ta không biết nên làm gì! Không biết những gì nên làm! Và lắm lúc, những gì chúng ta nghĩ nên làm trong khi trông đợi lại chẳng mang lại ích lợi phần rỗi cho ta!

Trong thời đợi ngày nay, mỗi lúc chờ đợi ai, chờ đợi sự kiện gì, chúng ta có phương tiện ‘giết thời gian’, hoặc ‘chống nhàm chán’ như các thiết bị khoa học kỹ thuật, các trang mạng xã hội như Facebook, Twitter, v.v…hoặc ‘tám hàng giờ’ qua Viber, LINE, hay cứ thế mà chơi game bằng điện thoại thông minh, v.v…Có lẽ nó giúp ích chúng ta trong một ý nghĩa nào đó, nhưng suy niệm thật thấu đáo thì đó không phải những gì Thiên Chúa muốn chúng ta làm khi trông chờ Con Thiên Chúa. Thánh Gia-cô-bê khuyến dụ tất cả chúng ta: “hãy kiên nhẫn chờ ngày Chúa đến,…hãy bền chí và vững tâm, …đừng kêu trách lẫn nhau để khỏi phải bị kết án” (x. Gc 5, 7-9). Sự kiên nhẫn ở đây không chỉ ở ý nghĩa lý trí, mà còn mang ý nghĩa thâm sâu trong đời sống đạo đức, sống đức tin trong mọi trạng huống cuộc sống, dù vui hay buồn, dù thành công hay thất bại, dù được hậu thuẫn hay bị chống đối, dù được khen tặng hay bị chê bai, chỉ trích…Cho dù lắm người đổi thay, xã hội có thay đổi như thế nào thì vẫn giữ vững niềm tin vào Thiên Chúa và sống đức tin một cách sống động, can đảm giữa đời. Hơn nữa, Chúa mời gọi chúng ta biết nhẫn nại với anh chị em qua lời ăn, tiếng nói, tư tưởng, hành động “đừng kêu trách lẫn nhau…, hãy học gương kiên nhẫn và chịu đựng trong gian khổ của các tiên tri là những người đã nói nhân danh Chúa” (x. Gc 5, 9-10). Chúng ta dễ dàng kêu trách, dễ dàng đổ lỗi cho anh chị em, dễ dàng lên án, cáu gắt anh chị em…tại vì trong tận sâu thẳm của tâm hồn, chúng ta chưa khiêm nhường, chưa biết nhìn nhận, xét mình hoặc nếu có xét mình thì chỉ hời hợt, hình thức. Và nếu chúng ta không kiên nhẫn, trách cứ, kêu trách anh chị em thì làm gì có thời giờ cho ta nhìn lại con người yếu hèn của bản thân, và làm gì có thời gian để phục vụ tận tâm! Thánh Al-phong-sô, Đấng Sáng lập Dòng Chúa Cứu Thế nói rất chí lý ‘muốn làm đẹp lòng Chúa, con phải từ bỏ cái tôi’. Thật sự, khi ‘bé nhỏ đi’ (khiêm tốn) thì lúc ấy chúng ta mới có thể nhận ra sự hiện diện của Thiên Chúa nơi anh chị em, và từ đó đưa chúng ta đến thái độ, tâm tình phục vụ tận tình. Như thế khi chuẩn bị tâm hồn mừng đại lễ Giáng Sinh và đón chờ ngày Chúa đến lần thứ 2 (ngày cánh chung), điều mà cần kíp, không thể thiếu được là: kiên trì sống tín thác, giữ vững đức tin, sống chia san, tận tâm phục vụ Chúa, Hội Thánh và anh chị em trong hội dòng, cộng đoàn, gia đình, lối xóm….

Hơn nữa, chúng ta còn được mời gọi hãy sống can đảm làm chứng đức tin trong hân hoan, vui mừng “…hãy can đảm, đừng sợ hãi,…chính Thiên Chúa sẽ đến và cứu độ các ngươi” (x. Is 35, 4) và “loan báo những gì các ông nghe và thấy” (x. Mt 11, 4). Trong một thế giới ‘thay da đổi thịt’ từng khắc, với hàng loạt kỹ xảo, những chuẩn mực dường như bị thay thế bởi vô số trào lưu, lối suy nghĩ theo chủ nghĩa tương đối, thì mỗi giây phút chúng ta đón nhận hàng triệu thông tin, nghe hàng vạn câu chuyện, và có lẽ trông thấy hàng ngàn điều, nhưng phải chăng chúng ta được mời gọi ‘loan báo’ những điều này? Thiết nghĩ, Lời Chúa mời gọi chúng ta ra đi loan truyền, sống niềm vui của người con được Chúa yêu thương, được giải thoát, được cứu độ khỏi những trói buộc của trần gian, do tội lỗi chúng ta gây ra; chúng ta được thúc bách loan tin vui cho thế giới đầy tin dữ, tin buồn, chết chóc; chúng ta được gọi mời ra đi loan truyền lòng cậy trông, niềm hy vọng cho thế giới đang thất vọng ê chề; chúng ta được sai đi chia san những gì chúng ta đã, đang được lãnh nhận một cách như không từ Thiên Chúa: ơn sủng, sự sống, tình yêu, lòng nhân ái, sự quan tâm, thời gian, sức khoẻ, khả năng, tài năng, v.v…như lối diễn tả cụ thể trong Tin Mừng theo Thánh Mát-thêu “người mù được thấy, người què đi được, người phong hủi được khỏi, người điếc được nghe, người chết sống lại, và tin mừng được loan báo cho kẻ nghèo khó; và phúc cho ai không vấp ngã vì Ta” (x. Mt 11, 5-6) Dẫu cho những chuẩn tắc, tiêu chuẩn của xã hội có hay ho đến đâu mà đi ngược lại với đời sống đức tin, Lời Chúa, giáo huấn của Hội Thánh thì chúng ta cũng được nhắc nhở sống can đảm, bước theo ‘con đường hẹp’ mỗi ngày.

Mùa Vọng là mùa chờ mong, trông đợi Đấng Cứu Thế đến sinh lại nơi trần thế, trong cộng đoàn, giáo xứ, gia đình, và trong lòng mỗi người chúng ta, và khi chờ đợi Chúa đến trong ngày cánh chung, chúng ta cúi mình lặng yên trở về với lòng mình, lắng nghe Lời Chúa đang thầm thỉ nơi mỗi người, đang nói qua Hội Thánh và những dấu chỉ thời đại với tâm tình kiên nhẫn sống đức tin, phục vụ tận tình và can đảm làm chứng giữa đời. Với ý nghĩa đó, chúng ta thật sự hân hoan đón mừng lễ Giáng Sinh trong tâm tình nồng nàn, ấm áp giữa sự vô tâm, thờ ơ, dửng dưng mà con người chúng ta đang bồi đắp; và hơn nữa chúng ta sống mầu nhiệm Nhập Thể thiết tha, chan hoà với cả lòng thành giữa đời đầy lạnh lùng, lạc bước.

Lạy Chúa,

Xin thời gian hồng phúc này

Trở nên ân sủng đong đầy hồn con.

Thời khắc chờ trông mỏi mòn,

Trổ hoa nhẫn nại mãi còn khắc ghi.

Dù đời thay đổi cứ đi

Hồn con trọn ước, lo gì chông gai.

Đường trần hun hút mãi hoài,

Đời con sau trước, chẳng ngại chia san

Vui tươi nụ cười toả lan

Kiên tâm, bền chí muôn vàn lời ca,

Một lòng thờ kính thiết tha

Chúa thương giáng thế bao la cõi trần. Amen!

 

Lm. Xuân Hy Vọng

===================

ĐỨC TIN TRONG NHỮNG GIÂY PHÚT ĐEN TỐI

Chúa Nhật III Mùa Vọng, còn được gọi là Chúa Nhật “Gaudete” – nghĩa là “Hãy vui lên”, mời gọi chúng ta hướng đến niềm vui cứu độ đang đến gần. Nhưng thật nghịch lý khi Tin Mừng hôm nay lại bắt đầu với một hình ảnh u tối: Gioan Tẩy Giả đang ở trong tù, giữa lúc tuyệt vọng và hoang mang, ông sai môn đệ đến hỏi Chúa Giê-su: “Thầy có phải là Ðấng phải đến chăng, hay chúng tôi còn phải đợi một Ðấng nào khác?” Câu hỏi này chất chứa cả sự khắc khoải, nghi ngờ và cả sự trông mong của một người đã dâng trọn đời mình để loan báo về Đấng Cứu Thế. Tại sao Gioan, người đã từng nhận biết và chỉ vào Chúa Giê-su mà nói: “Đây Chiên Thiên Chúa”, giờ lại nghi ngờ? Chúng ta có thể nghĩ rằng ông đang trải qua một cuộc khủng hoảng đức tin. Nhưng sự thật sâu xa hơn: đây là một thử thách trong đức tin – một kinh nghiệm mà bất cứ ai sống đức tin một cách nghiêm túc cũng phải đối diện, và chính nơi thử thách đó, ánh sáng của chân lý mới bừng lên rõ ràng hơn.
Chúa Giê-su không trả lời câu hỏi của Gioan bằng lý luận hay định nghĩa thần học. Ngài cũng không trách cứ hay xem nhẹ sự nghi ngờ của ông. Trái lại, Ngài mời những môn đệ của Gioan trở về và thuật lại những gì họ thấy và nghe: “Người mù được thấy, người què đi được, người phong hủi được khỏi, người điếc được nghe, người chết sống lại, và Tin Mừng được loan báo cho người nghèo khó.” Đây không phải chỉ là những phép lạ riêng lẻ, nhưng là dấu chỉ cho thấy thời đại cứu độ mà các ngôn sứ từng loan báo đang thực sự khai mở. Chúa Giê-su như muốn nói: “Nếu ông Gioan đang nghi ngờ vì những kỳ vọng của ông không trùng khớp với thực tại, thì hãy nhìn vào những gì đang xảy ra – hãy nhìn bằng con mắt đức tin, và ông sẽ nhận ra Ta chính là Đấng ông chờ mong.” Những hành động của Chúa Giê-su là sự thể hiện cụ thể và sống động của lòng thương xót Thiên Chúa. Và lời kết: “Phúc cho ai không vấp ngã vì Ta” như một lời cảnh tỉnh nhẹ nhàng nhưng sâu xa – rằng Thiên Chúa không luôn hành động theo cách ta mong đợi, nhưng luôn hành động theo cách ta thật sự cần để được cứu độ.
Phần tiếp theo của Tin Mừng là lời ca ngợi đặc biệt của Chúa Giê-su dành cho Gioan. Sau khi các môn đệ của ông ra đi, Chúa không chỉ bảo vệ danh dự của Gioan, mà còn nâng ông lên như một hình mẫu cho mọi tín hữu. “Các ngươi đi xem gì ở hoang địa?” – câu hỏi được lặp đi lặp lại như một lời mời gọi dân chúng tự vấn động cơ và thái độ của mình. Họ đến với Gioan không phải để xem một người gió chiều nào theo chiều ấy, cũng không phải để ngắm một con người ăn mặc hào nhoáng, mà là để nghe một ngôn sứ – một con người sống thật với ơn gọi của mình, một người dám sống cho sứ mạng dọn đường cho Đấng Cứu Thế. Gioan không chỉ là ngôn sứ, mà còn là “sứ giả” được sai đến để chuẩn bị dân chúng đón nhận Con Thiên Chúa. Và Chúa Giê-su đã kết luận bằng một lời ca ngợi hiếm có: “Trong các con cái người nữ sinh ra, chưa từng xuất hiện một ai cao trọng hơn Gioan Tẩy Giả.”
Tuy nhiên, ngay sau đó, Người lại nói thêm: “Người nhỏ nhất trong Nước Trời còn cao trọng hơn ông.” Lời này không nhằm hạ thấp Gioan, mà để nhấn mạnh đến một thực tại mới: khi Nước Trời được khai mở nơi Đức Giê-su Ki-tô, thì mọi ai tin vào Người và gắn bó mật thiết với Người sẽ được chia sẻ chính sự sống thần linh, điều mà ngay cả Gioan – vị ngôn sứ cuối cùng của Cựu Ước – vẫn chưa hoàn toàn bước vào, vì ông đã kết thúc sứ mạng của mình trước khi cuộc Vượt Qua xảy ra.
Bài Tin Mừng hôm nay, do đó, không chỉ cho ta thấy chân dung của Chúa Giê-su như là Đấng Cứu Thế được tiên báo, mà còn cho ta thấy gương mặt của đức tin chân thật nơi Gioan Tẩy Giả: một đức tin có thể bị thử thách, có lúc hoang mang, có khi đặt câu hỏi, nhưng cuối cùng vẫn hướng về Thiên Chúa, tìm kiếm sự thật và sẵn sàng để ánh sáng chân lý soi rọi. Sự cao trọng của Gioan không nằm ở chỗ ông không bao giờ nghi ngờ, nhưng ở chỗ ông dám đối diện với nghi ngờ để tìm gặp Chúa thật, và qua đó, đức tin của ông được thanh luyện sâu xa hơn. Tin Mừng này là một khích lệ lớn lao cho những ai đang sống trong những giai đoạn mờ tối của cuộc đời, những lúc cầu nguyện mà không thấy gì, những lúc làm điều lành mà lại gặp gian truân, những lúc trung thành mà vẫn bị hiểu lầm. Chúa Giê-su không trách ta vì những hoài nghi, nếu ta đem chúng đến với Người như Gioan đã làm. Trái lại, Người sẽ đáp lại bằng chính sự sống và hành động của Người, để ta nhận ra Người thật sự là Đấng phải đến.
Lời Chúa hôm nay, giữa Chúa Nhật của niềm vui Mùa Vọng, mời gọi chúng ta học nơi Gioan Tẩy Giả một thái độ đức tin khiêm hạ và kiên cường. Niềm vui đích thực không đến từ việc mọi sự diễn ra đúng ý ta, mà đến từ việc ta nhận ra Chúa đang hiện diện và hành động trong cuộc sống ta – dù đôi khi âm thầm, dù đôi khi vượt quá sự hiểu biết của ta. Hãy nhìn vào những “dấu chỉ” của thời đại: có người mù lương tâm được ánh sáng Tin Mừng soi sáng để hoán cải; có người què quặt trong ý chí được nâng đỡ để sống lại đời sống mới; có những người nghèo khổ được an ủi bởi sự quan tâm chân thành; có người chết trong tội lỗi nay sống lại trong ân sủng. Những điều ấy vẫn đang xảy ra, nếu chúng ta biết mở mắt và mở lòng. Và như Chúa Giê-su đã nói: “Phúc cho ai không vấp ngã vì Ta” – phúc cho ai vẫn tin dù không thấy ngay kết quả, phúc cho ai vẫn trung thành trong những giai đoạn đức tin bị thử thách.
Đối với người giáo dân sống giữa đời, bài Tin Mừng hôm nay đem lại một ánh sáng đặc biệt: chúng ta có thể như Gioan, có thể đang ở trong “ngục tù” của thử thách, bệnh tật, lo âu, bất công hay bế tắc tinh thần. Có khi chúng ta cũng muốn hỏi Chúa: “Chúa có thật không? Sao con cầu nguyện mãi mà chưa thấy gì?” Nhưng chính trong câu hỏi ấy, nếu ta biết hướng về Chúa, chính Người sẽ đáp lời ta bằng những dấu chỉ của sự sống mới. Người không luôn phá ngục tù ta đang ở, nhưng Người đến để ở với ta trong ngục tù ấy, và ban cho ta ánh sáng để ta tiếp tục tin, tiếp tục hy vọng, tiếp tục sống. Là giáo dân, chúng ta được mời gọi trở nên “người loan báo Tin Mừng cho kẻ nghèo” ngay trong gia đình, nơi làm việc, trong cộng đoàn. Hãy bắt đầu từ những việc nhỏ: một lời động viên ai đó đang mỏi mệt, một cử chỉ tha thứ trong gia đình, một buổi cầu nguyện chung, một lần lắng nghe nhau thật sự – đó là những phép lạ Chúa đang thực hiện qua ta. Khi chúng ta sống như vậy, ta trở thành chứng nhân sống động cho một Thiên Chúa đang hiện diện giữa thế giới này – không phải Thiên Chúa của lý thuyết, nhưng là Đấng chữa lành, nâng đỡ, ban ánh sáng. Và rồi ta sẽ hiểu lời của Chúa Giê-su: “Người nhỏ nhất trong Nước Trời còn cao trọng hơn Gioan.” Vì Nước Trời không thuộc về người mạnh mẽ về mặt thể lý hay địa vị xã hội, nhưng thuộc về những ai khiêm tốn, tin tưởng, yêu mến và sống theo đường lối của Chúa Ki-tô. Khi sống như vậy, ngay trong những lúc đen tối nhất, đức tin ta không bị dập tắt, nhưng lại trở nên mạnh mẽ hơn, giống như ngọn lửa nhỏ giữa đêm vẫn đủ soi sáng để dẫn bước. Đó chính là niềm vui đích thực mà Chúa Nhật “Gaudete” hôm nay mời gọi chúng ta sống – niềm vui không đến từ hoàn cảnh, nhưng từ việc ta nhận ra Chúa Giê-su thật sự là Đấng Cứu Độ, và Người vẫn đang đến, vẫn đang hành động nơi đời sống của ta, ngay cả khi ta chưa nhận ra. Và nếu ta biết sống như vậy, thì ta không còn phải “đợi ai khác nữa”, vì chính Người là Đấng ta cần.

Lm. Anmai, CSsR

====================

 THẦY CÓ THẬT LÀ ĐẤNG PHẢI ĐẾN KHÔNG?

 

Ông Gioan Tẩy Giả từng là chuyên viên quảng cáo, giới thiệu, dọn đường, rao giảng về Đấng Cứu Thế. Nhưng cuối cùng vì công lý ông phải vào tù. Ngồi trong tù nhưng “con người Gioan” vẫn không thể yên, ông vẫn như nghe ngóng từng bước chân và hành động của Thầy Giêsu. Ngồi trong tù ông có thời giờ ngẫm nghĩ lại và so sánh lời giảng của mình với thực tế. Phải chăng thời kỳ ở tù lâu dài với đau khổ làm ông mệt mỏi chán chường, thất vọng về Thầy? Sao vẫn chưa thấy Đấng Cứu Thế vùng lên để giải thoát dân như ông từng rao giảng, bằng uy quyền như dân Do Thái vẫn quan niệm về Ngài? Trong khó khăn thử thách, con người muốn ngã quỵ và sinh nghi ngờ. Ông mới sai hai môn đệ đến tận nơi gặp Thầy và hỏi lại cho ra nhẽ: “Thưa Thầy, Thầy có thật là “Đấng phải đến” không, hay là chúng tôi còn phải đợi ai khác?” (Mt 11, 3).
Chính lúc hai ông đến hỏi thì Đức Giêsu đang chữa nhiều người khỏi bệnh hoạn tật nguyền, khỏi quỉ ám và cho nhiều người mù được thấy. Người trả lời luôn và dặn các ông đem tin tức mắt thấy tai nghe này về cho Gioan để minh chứng: “Các anh cứ về thuật lại cho ông Gioan những điều mắt thấy tai nghe: người mù xem thấy, kẻ què được đi, người cùi được sạch, kẻ điếc được nghe, người chết sống lại, kẻ nghèo được nghe Tin Mừng.” (Mt 11, 4-5). Những việc Người làm này là dấu chứng tỏ một Đấng Cứu Thế mà ngôn sứ Isaia từng loan báo. Người muốn cho Gioan và môn đệ ông nhận ra dấu chỉ thực sự của Đấng Thiên sai với những việc làm cụ thể, mà chính các ông đã được mắt thấy tai nghe hôm nay. Ngài đã thi hành sứ vụ cứu con người khỏi tội lỗi, khỏi ách thống trị của Satan và gông cùm sự chết, để đưa con người đến cùng Thiên Chúa là Cha đầy tình yêu thương xót.
Bài đọc I hôm nay đã quả quyết về sứ mệnh của Đấng cứu độ: “Bấy giờ mắt người mù mở ra, tai người điếc nghe được, bấy giờ kẻ què sẽ nhảy nhót như nai, miệng lưỡi người câm sẽ reo hò”. (Is 35,5-6a). Ngày nay trong chúng con nhiều người vẫn mong Chúa của mình là Đấng thật hùng mạnh, để giúp con chiến thắng kẻ thù, mong Chúa đối xử công bằng nghiêm minh trước những thực tại bất công ngược đời, mong Chúa thực hiện những ước mơ hoài bão xa vời, để rồi khi thấy Chúa lặng im, thì ngã lòng thất vọng, nghi ngờ tình thương và sự hiện diện của Chúa.
Lạy Chúa! trong thời đại hôm nay xin giúp chúng con thức tỉnh để nhận ra Chúa luôn hiện diện ở giữa chúng con, không ồn ào giữa hàng lớp oai phong, nhưng ẩn mình trong những thân phận của những người nghèo hèn, đau khổ, bệnh tật, tù đày... Xin cho chúng con sẵn sàng giơ tay đón lấy những người anh em ấy như là chính Chúa. Xin mở con mắt và đôi tai để chúng con biết lắng nghe và nhìn nhận một Đấng cứu tinh đã và đang đến với chúng con. Trong sâu thẳm cõi lòng, những gì đã cảm nhận được từ nơi Chúa, chúng con lại đem những điều “mắt thấy tai nghe” ra làm chứng cho một Thiên Chúa nhân hậu từ bi và luôn yêu thương đến quên mình vì con. Amen.

                                                              Én Nhỏ

===================

VUI VÌ HOA NỞ GIỮA SA MẠC (Mt 11, 2-11)

Bước vào Chúa Nhật III Mùa Vọng, Chúa Nhật của mừng vui. Gaudete, nghĩa là “Anh em hãy vui lên!”  Hôm nay Giáo Hội khoác lên mình màu hồng, màu của niềm vui, khi màu tím sám hối vẫn bao phủ phụng vụ giữa hành trình Mùa Vọng. Đây là niềm vui thiêng thánh của những người nhận ra Chúa đang đến gần, vui vì thấy mầm ơn cứu độ ló rạng giữa sa mạc cuộc đời.

Niềm vui được khơi dậy từ lời hứa cứu độ

Trong lúc dân Israel đang đau khổ, Isaia loan báo cho họ một viễn cảnh mới: “Nơi hoang địa cằn cỗi sẽ vui mừng, cõi tịch liêu sẽ hân hoan, huệ nở hoa… Bấy giờ mắt người mù sẽ nhìn thấy, và tai những người điếc sẽ được nghe. Bấy giờ người què sẽ nhảy nhót như nai, những người được Chúa cứu chuộc, sẽ trở về, và đến Sion với lời khen ngợi.” (Is 35,1-6a.10)

Những hình ảnh trên thật là đẹp và chan chứa niềm vui. Sa mạc, biểu tượng của khô cằn, thất vọng và bế tắc lại bừng nở hoa, vui mừng ca hát. Thiên Chúa không chỉ hứa cứu, mà còn biến đổi toàn bộ thực tại. Chúa đến không phải để kết án, nhưng để chữa lành và phục hồi.

Isaia khích lệ dân Chúa : Hãy can đảm lên, đừng sợ! Thiên Chúa của anh em đây rồi. (Is 35,4). Đó chính là nền tảng đầu tiên của niềm vui : Chúa không bỏ mặc dân Người. Chúa đang đến.

Vui vì Đấng Mêsia đã đến

Gioan Tẩy Giả xuất hiện như vị ngôn sứ cuối cùng của Cựu Ước. Từ trong ngục tối, Gioan sai môn đệ đến hỏi Đức Giêsu : Thầy có phải là Đấng phải đến chăng? (Mt 11,2). Chúa Giêsu không trả lời bằng mệnh lệnh hay lý luận, nhưng bằng chính những việc Người làm và cũng là điều Isaia đã tiên báo : “Hãy về thuật lại cho Gioan những gì các ông nghe và thấy: người mù được thấy, người què đi được, người phong hủi được khỏi, người điếc được nghe, người chết sống lại, và tin mừng được loan báo cho kẻ nghèo khó; và phúc cho ai không vấp ngã vì Ta” (Mt 11, 2-4).

Với câu trả lời trên, Chúa Giêsu khẳng định : Giờ cứu độ đã gần kề. Lời hứa xưa nay trở thành hiện thực. Và như thế, niềm vui Kitô hữu được nâng lên tới tầm mức cao mới : Vui không chỉ vì lời hứa, nhưng vui vì lời hứa đã thành sự thật trong Đức Giêsu.

Hy vọng sống với niềm vui

Thư thánh Giacôbê mời gọi các tín hữu : Anh em hãy kiên nhẫn và hãy bền chí và vững tâm, vì Chúa gần đến.” (x.Gc 5,7-9).

Thánh nhân dùng hình ảnh người nông phu kiên nhẫn đợi mưa xuân thật hợp với Mùa Vọng. Người nông tin tưởng vào mùa gặt dù hiện tại chưa thấy gì; cũng thế, người tín hữu vui mừng vì biết rằng Chúa đang đến, dù những dấu chỉ của Người đôi khi âm thầm như từng giọt mưa thấm vào đất.

Thánh Giacôbê còn nhắc nhở rằng, trong khi chờ đợi: Đừng kêu trách lẫn nhau. (Gc 5, 8). Điều quan trọng không phải là than trách, nhưng là kiên trì yêu thương, xây dựng hiệp nhất, bởi Chúa đang đứng trước cửa. Đó chính là cách sống niềm vui trong đời thường.

Thánh Phaolô nói : Anh em hãy vui luôn trong Chúa… vì Chúa đã gần đến” (Pl 4,4-5). Niềm vui này không đến từ giải trí, thành công, nhưng đến từ cuộc gặp gỡ với Đấng đang đến. Niềm vui Kitô giáo, không phụ thuộc vào hoàn cảnh, không bị lấy mất bởi đau khổ, không tắt đi trước bóng tối, nhưng là hoa trái sự hiện diện của Thiên Chúa trong lòng ta. Niềm vui này là hồng ân, là món quà cho ai dành chỗ cho Chúa trong tâm hồn.

Niềm vui vì hoa nở giữa sa mạc

Chúng ta đang sống trong một thế giới có nhiều sa mạc : sa mạc của chia rẽ, của cám dỗ, của bệnh tật, của kinh tế, của sự cô đơn nội tâm. Nhưng bài đọc hôm nay mời chúng ta tin rằng Thiên Chúa có thể làm nở hoa ngay trong hoang địa ấy.

Như Gioan dọn đường, ta cũng được mời gọi dọn đường trong gia đình, cộng đoàn : xóa bỏ trách móc, làm những việc lành nhỏ bé, gieo niềm vui nơi mình sống.

Đức Maria là người đầu tiên sống niềm vui Mùa Vọng cách trọn vẹn nhất. Mẹ chờ đợi Chúa bằng lòng tín thác và tâm hồn khiêm hạ. Mẹ hát lên : Linh hồn tôi ngợi khen Chúa, thần trí tôi mừng rỡ vui mừng. (Lc 1,47) Xin Mẹ dạy chúng ta biết mở lòng ra để Chúa chạm đến, để niềm vui Giáng Sinh thấm vào từng hơi thở cuộc sống.

Lời thánh Phaolô Gaudete vang lên một lời mời tha thiết : “Anh em hãy vui lên, vì Chúa đã gần đến!” (Pl 4,4-6). Vui vì Chúa đang đến chữa lành ta. Vui vì Chúa đang làm nở hoa cuộc đời ta. Vui vì người nghèo, người tội lỗi, người đau khổ đều được Chúa đoái thương. Vui vì Nước Trời đã mở ra cho chúng ta. Ước gì mỗi người chúng ta hôm nay luôn mang theo một ngọn lửa nhỏ của niềm vui ấy, để sưởi ấm gia đình, cộng đoàn, và thế giới đang còn nhiều bóng tối.

Lạy Chúa, xin cho niềm vui của Chúa Nhật Gaudete trở thành niềm vui của con mỗi ngày. Xin hãy đến và đổi mới cuộc đời con. Amen.

Lm. An-tôn Nguyễn Văn Độ

=======================

DUNG MẠO ĐẤNG CỨU THẾ


1. Lời hứa cứu độ
Bài đọc I ngôn sứ Isaia khơi lên một niềm hy vọng lớn lao cho dân đang mỏi mệt và tuyệt vọng, là họ “sẽ nhìn thấy ánh huy hoàng của Đức Chúa… Chính Ngài sẽ đến cứu anh em. Bấy giờ mắt người mù mở ra, tai người điếc nghe được. Bấy giờ kẻ què sẽ nhảy nhót như nai, miệng lưỡi người câm sẽ reo hò” (Is 35,1-6).
Như mọi người đương thời, Gioan Tẩy Giả cũng nôn nóng chờ Đấng Mêsia đến. Ông cũng đoán Đấng ấy là Đức Giêsu. Lúc đó Gioan đang bị bắt giam, vì đã công kích hành động vô luân của vua Hêrôđê. Trong tù, Gioan vẫn theo dõi những hoạt động của Đức Giêsu, nhưng ông cảm thấy rất nghi ngại, vì thấy Ngài hành động khác lạ. Gioan đã loan báo một Đấng Mêsia nghiêm minh, đến để trừng phạt và tiêu diệt những kẻ ác, đồng thời đã răn đe người Do Thái: Búa rìu đã để sẵn ở gốc cây, cây nào không sinh trái sẽ bị đốn cho vào lò lửa” (Mt 3,10). Nhưng khi đến, Đức Giêsu lại không oai phong, không quyền lực, không tiêu diệt kẻ ác, mà còn biểu hiện là một Đấng đầy lòng nhân từ.
2. Nghịch cảnh của người đi trước
Gioan như thấy mình thất bại: rao giảng sự công chính nhưng bị xử bất công; loan báo ơn giải thoát nhưng lại bị giam cầm. Buồn hơn nữa khi không thấy Đấng cứu thế đến giải thoát mình. Bị giam cầm, bị ngược đãi, Gioan còn có thể chịu đựng, nhưng ông e sợ mình đã lầm đường và có thể lầm người. Không nén lòng được, ông đã sai các môn đệ đến hỏi: “Thưa Thầy, Thầy có thật là Ðấng phải đến không…” (c. 3)
Đức Giêsu không xác nhận căn tính của mình bằng tước hiệu, nhưng bằng dấu chỉ, và yêu cầu họ về thuật lại cho Gioan những điều họ chứng kiến, cũng là những điều mà ngôn sứ Isaia đã tiên báo: “người mù xem thấy, kẻ què đi được, người cùi được sạch, kẻ điếc được nghe, người chết sống lại, kẻ nghèo được nghe Tin Mừng.” (cc. 4-5) Biết Gioan đang đứng trước thử thách, nên Đức Giêsu đã nhắn gửi: “Phúc cho người nào không vấp ngã vì tôi.” (c. 6). Tuy nhiên, Ngài khen Gioan “còn hơn cả ngôn sứ nữa”, và xác nhận “chính ông là người Kinh Thánh đã nói tới.” (cc.7-10).
3. Dung mạo thật của Đấng Kitô
Hóa ra Đấng Kitô mà Gioan loan báo không phải là vị quan tòa nghiêm khắc, nhưng là một Đấng từ bi nhân hậu, đến chữa lành những vết thương nhân loại, an ủi những ưu sầu, nâng đỡ người yếu đuối, tha thứ kẻ tội lỗi. Ngài không đến trong hàng ngũ vua chúa quan quyền hay trong cấp lãnh đạo tôn giáo, nhưng Ngài đến trong cảnh nghèo khó, lui tới với những kẻ nghèo hèn, thân thích với những kẻ nghèo khổ.
Cũng như Gioan, ai cũng nghĩ Ngài đến với cung cách thần thánh siêu phàm, có ai ngờ Ngài lại là một con người bình dị, thật gần gũi thật dễ thương, bạn bè với quân thu thuế và những người tội lỗi. Ngài là Đấng quyền năng, nhưng là quyền năng của yêu thương che chở chứ không phải hủy diệt.“Cây lau bị giập, Ngài không đành bẻ gãy, tim đèn leo lét, chẳng nỡ tắt đi” (Mt 12, 20).
4. Thanh luyện cái nhìn về Thiên Chúa
Gioan giới thiệu các môn đệ và dân chúng đến với Ðức Giêsu,
nhưng ông còn phải vượt qua định kiến của mình, và thanh lọc cái nhìn về Ðấng Mêsia. Chúa không như điều ta tưởng, thậm chí có khi còn ngược với điều ta rao giảng hay nói về Ngài. Chúa luôn mới trong từng câu Kinh Thánh, từng biến cố, từng thời điểm. Ngài là một mầu nhiệm luôn mở ra cho mọi người. Đừng giới hạn Ngài trong những gì ta đã nghe hay đã biết. Cần nhận ra sự bất toàn và nhỏ bé của mình, để đón nhận ánh sáng của Chúa và lớn lên trong sự nhận biết Ngài.
Mùa Vọng, mùa đón chờ Chúa đến. Chúa đã đến, vẫn đang đến và còn sẽ đến trong vinh quang vào ngày sau hết. Nhưng Ngài không đến với ta qua những thành công hay danh giá, qua những biểu dương rầm rộ bên ngoài. Ngài đến trong âm thầm lặng lẽ, nhưng đầm ấm tình người. Ngài đến trong một nụ cười khích lệ với bàn tay kín đáo đỡ nâng. Ngài đến trong sự thân thương và gần gũi với ta hơn chính bản thân ta.
Điều còn thiếu không phải là sự hiện diện của Thiên Chúa, mà ta không đủ tĩnh lặng để nhận ra. Cần đón nhận Chúa bằng con tim hơn là cái đầu, để Ngài không chỉ đến với ta, mà qua ta, còn đến với những người xung quanh, nhất là người nghèo, bị bỏ rơi, đang sống bên lề xã hội.
Cầu nguyện
Lạy Chúa Giêsu!
Con cứ tưởng Chúa đến trong quyền lực,
trong oai phong và chiến thắng vinh quang,
để dẹp tan những bọn người gian ác,
làm nên một vương quốc thật huy hoàng.

Có ai ngờ Chúa đến chẳng oai hùng,
không trống kèn không tiền hô hậu ủng,
không quần thần không áo mão cân đai,
không giống như những anh hùng khí khái.

Cả Gio-an cũng hoang mang nghi ngại,
có thật Ngài là Đấng phải đến không?
Chúa mời gọi hãy nhìn vào hành động,
để biết được đích thực Ngài là ai?

Hóa ra Chúa không như điều con tưởng,
thậm chí có những khi còn trái ngược,
thế mới thấy đời con hay ảo tưởng,
tự tạo nên cho mình những thần tượng.

Nhìn ngắm Chúa để con được nhận biết,
Ngài luôn sống bằng tình thân nghĩa thiết,
lo cứu chữa cho bao người bệnh tật,
giúp phục hồi thân xác lẫn tinh thần,
đi đến đâu là thi ân đến đấy,
đem an vui cho cuộc sống thế gian này.

Xin cho con mỗi ngày nên giống Chúa,
đừng để tâm vào những chuyện hơn thua,
nhưng quan tâm đi đến với mọi người,
làm những gì để cuộc sống đẹp tươi,
lo gieo rắc niềm an vui hy vọng,
hướng con người đến đời sống hiệp thông. Amen.

Lm Thái Nguyên

======================

DẤU CHỈ CỨU ĐỘ (Mt 11,2-11)

Này Ta sai sứ giả của Ta đi trước mặt Con, người sẽ dọn đường cho Con đến.”

 
Kính thưa cộng đoàn,
Chúa Nhật thứ ba Mùa Vọng mời gọi con người hãy vui lên, bởi ơn cứu độ đã đến gần. Dấu chỉ thời gian cứu độ ngày một rõ ràng hơn. Ngôn sứ I-sai-a mời gọi toàn dân hãy vui lên, Thiên Chúa sẽ đến giải thoát dân Ngài. “Can đảm lên, đừng sợ! Thiên Chúa của anh em đây rồi; sắp tới ngày báo phục, ngày Thiên Chúa thưởng công, phạt tội. Chính Người sẽ đến cứu anh em.”. Thiên Chúa đến chữa lành, phục hồi sự sống, làm bừng nở niềm vui như sa mạc trổ hoa. Ngài cứu chữa con người khỏi bệnh tật: mắt người mù mở ra, tai người điếc nghe được, kẻ què nhảy nhót như nai, miệng lười người câm sẽ reo hò. (x.Is 35,1-6a.10). Thánh I-rê-nê thánh Ly-ông ca ngợi quyền năng Thiên Chúa: “Vinh quang của Thiên Chúa là con người được sống, và sự sống của con người là được chiêm ngưỡng Thiên Chúa.”. Điều mà ngôn sứ I-sai-a nói tới được ứng nghiệm nơi Chúa Giê-su. Chúa Giê-su đến rao giảng và thực hiện nhiều phép lạ làm bao người ngỡ ngàng. Chính ông Gio-an cũng phải ngỡ ngàng bởi sự hiện diện đầy quyền năng. Ông Gio-an sai môn đệ đến thưa với Chúa Giê-su: “Thầy có thật là Đấng phải đến không hay, chúng tôi còn phải đợi ai khác?”. Ông Gio-an nhận ra những dấu chỉ cứu độ nơi Chúa Giê-su, nhưng ông không dám chắc về suy luận và niềm tin của ông. Chúa Giê-su gợi cho ông nhớ đến những gì Đấng Cứu Thế sẽ làm được tiên báo trong sách ngôn sứ I-sai-a. Người mời gọi ông hãy tin tưởng vào những gì được nghe biết về Người. Chúa Giê-su cũng nói cho dân chúng một dấu chỉ khác cho thấy ơn cứu độ đã đến, đó là ông Gio-an được sai đến dọn đường cho Đấng Cứu Thế. Ông Gio-an được Thiên Chúa sai đến. Chúa Giê-su nói: “Chính ông (Gio-an) là người Kinh Thánh đã nói tới khi chép rằng: Này Ta sai sứ giả của Ta đi trước mặt Con, người sẽ dọn đường cho Con đến.”. Như vậy, Thiên Chúa dùng nhiều dấu chỉ để mời gọi con người nhận ra ơn cứu độ.

Ngày nay, Thiên Chúa vẫn dùng nhiều dấu chỉ để mời gọi chúng ta tin tưởng vào ơn cứu độ của Ngài. Mối người hãy khiêm tốn như thánh Gio-an Tẩy Giả dâng tất cả những nghi vấn cuộc đời lên Chúa Giê-su, như lời thánh Grê-gô-ri-ô Cả nói: “Đức tin lớn lên nhờ những câu hỏi khiêm tốn, chứ không nhờ sự tự mãn.” Chúng ta được mời gọi tin tưởng vào ơn cứu độ nơi Chúa Giê-su được mạc khải trong Kinh Thánh “Những việc làm của Đức Kitô là những lời nói hùng hồn nhất về căn tính của Người.” (Thánh Lê-ô Cả). Chúng ta sám hối thay đổi đời sống và hãy mở rộng tâm hồn sẵn sàng chờ đón Chúa đến ngự trong ta. Lạy Chúa, xin cho con nhận ra dấu chỉ của thời đại để xứng đáng đón nhận ơn cứu độ. A-men.
Jos. Nguyễn
=====================
NGHI NGỜ VÀ ĐẤU TRANH
“Thầy có thật là Đấng phải đến, hay chúng tôi còn phải đợi ai khác?”.
 
“Chúa chúng ta đã rời khỏi thế gian mà không để lại bất kỳ thông điệp bằng văn bản nào. Giáo lý của Ngài chính là Ngài!” - Fulton Sheen.
Kính thưa Anh Chị em,
Câu hỏi cốt lõi của Kitô giáo không phải là tin điều gì, nhưng là tin vào Ai? Tin Mừng hôm nay chạm đến câu hỏi ấy khi Gioan sai đồ đệ đến hỏi Chúa Giêsu, “Thầy có thật là Đấng phải đến?”. Đó là một câu hỏi rất ‘con người’ - câu hỏi của sự ‘nghi ngờ và đấu tranh!’.
Gioan là người dọn đường, đã thấy Thánh Thần ngự xuống trên Chúa Giêsu, đã giới thiệu Ngài là “Chiên Thiên Chúa”. Chẳng lẽ ông không biết Ngài? Hay phải chăng đó là một phương pháp sư phạm để các đồ đệ tự mình khám phá điều ông đã biết? Hoặc có thể Gioan đang ‘nghi ngờ và đấu tranh’ với đức tin của mình khi đang bị giam cầm? Tin Mừng không khẳng định giả thuyết nào, nhưng điều đó dẫn chúng ta đến một nhận định: đức tin không lớn lên bên ngoài thử thách, mà ngay trong thử thách! “Đức tin không cần ở trong nhà kính để khỏi gió mưa; thời gian dễ dàng làm yếu đức tin, thử thách mạnh mẽ củng cố nó!” - Elizabeth George.
Với câu hỏi của Gioan, Chúa Giêsu không trả lời trực tiếp mà bằng các dấu chỉ - kẻ mù thấy, kẻ điếc nghe, kẻ què đi, người nghèo nghe Tin Mừng - bài đọc một. Đó là những gì Isaia đã loan báo về ngày Chúa đến cứu dân. Ngài đang đến, không theo những mong đợi nóng vội; nhưng hiền hoà chữa lành, phục hồi và ban lại sự sống từ bên trong. Vì thế, thái độ cần có khi đức tin chúng ta bị thử thách là kiên nhẫn, “Kìa xem nhà nông!”; “Anh em cũng vậy, hãy kiên nhẫn và bền tâm vững chí!” - bài đọc hai. Kiên nhẫn không phải là thụ động, nhưng là ở lại trong niềm tin, cả khi chưa thấy kết quả. Ratzinger từng nói, “Người ta không bao giờ đạt được đức tin trọn vẹn; đức tin phải được ‘sống đi sống lại’ trong cuộc sống và trong đau khổ!”. Chính lúc ‘nghi ngờ và đấu tranh’ là lúc đức tin được tinh luyện.
Trong bối cảnh ấy, “Lạy Chúa, xin đến cứu chúng con!” - Thánh Vịnh đáp ca - không phải là tiếng nói của những người đã “nắm chắc mọi câu trả lời”, nhưng là lời van vỉ của những ai đang “chờ đợi trong đêm tối!”. Khi không thể giải thích, người tín hữu vẫn có thể cầu xin; và chính lời cầu xin ấy “giữ họ ở lại” với Thiên Chúa! “Cầu nguyện không phải là xin Thiên Chúa giải thích, nhưng là ‘ở lại với Ngài’ khi không có lời giải thích!” - Henri Nouwen.
Anh Chị em,
“Thầy có thật là Đấng phải đến?”. Gioan không kém vĩ đại vì đã đặt câu hỏi; trái lại, chính trong ‘nghi ngờ và đấu tranh’, lời chứng của Gioan càng trở nên giá trị và rạng rỡ. Chúa Nhật Hồng nhắc chúng ta rằng, niềm vui Kitô giáo không phát sinh từ việc đã thấy hết, nhưng từ việc biết chắc rằng - Chúa đang đến! Ngay giữa thử thách, Hội Thánh vẫn mỉm cười hy vọng, vì Đấng Phải Đến đang ở rất gần! “Đức tin bước lên những bậc thang mà tình yêu đã dựng, và nhìn qua những cửa sổ mà hy vọng đã mở!” - Charles Spurgeon.
Chúng ta có thể cầu nguyện,
“Lạy Chúa, con không xin hiểu hết, chỉ xin được ‘ở lại với Chúa’ trong lúc không hiểu gì!”, Amen.
Lm. Minh Anh (Tgp. Huế)
====================
 

 

       

Thông tin khác:
 

 

 
 
 
 
Bài Giảng của Đức Cha Đaminh Hoàng Minh Tiến Trong Thánh Lễ Bế Mạc Năm Thánh 2025
Liên kết website

 

 

 

Tiêu điểm
Website giaophanhunghoa.org được phát triển bởi đơn vị thiết kế web: MIP™ (www.mip.vn - mCMS).
log