
Emmanuel Nguyễn Thanh Hiền, OSB
==================
SUỐI NGUỒN XÓT THƯƠNG
Anh chị em rất thân mến, với lòng biết ơn cảm tạ sâu sắc, chúng ta hãy cùng nhau tán tụng danh Chúa vì Ngài đã thương trao ban chính Con Một yêu dấu của Người cho chúng ta, hầu giải thoát nhân loại khỏi bóng đêm tử thần và đem nguồn ánh sáng vinh quang vĩnh cửu cho mọi người qua biến cố Tử Nạn và Phục Sinh của Đức Giê-su Ki-tô, Chúa chúng ta.
Trong tâm tình hân hoan, hôm nay Giáo Hội cử hành thánh lễ Chúa Nhật thứ hai Phục Sinh cũng được gọi là Chúa Nhật về Lòng Thương Xót của Thiên Chúa mà chính Chân Phước Giáo Hoàng Gio-an Phao-lô II đã công bố trong bài giảng của Ngài vào ngày 30 tháng 4 năm 2000 nhân dịp tôn phong hiển thánh cho nữ tu Faustina Maria Kowalska như sau: ‘Vậy, đây là một việc quan trọng để chúng ta công nhận trọn vẹn thông điệp đến với chúng ta từ nơi Thiên Chúa trong ngày Chúa Nhật thứ hai Phục Sinh này, mà từ nay toàn thể Giáo Hội sẽ gọi là Chúa Nhật Thương Xót’. Lòng thương xót của Thiên Chúa dạt dào, tuôn trào qua muôn thế hệ, từ trước khi vạn vật thành hình và cho đến thời sau hết. Và lòng thương xót này được diễn tả qua các bài đọc ngày hôm nay. Vì thương xót nhân loại yếu hèn, đam mê, đắm chìm trong tội lỗi, Thiên Chúa đã không ngần ngại ban chính Con Một Ngài, Người đã yêu thương thế gian đến nỗi không tiếc gì với chúng ta, kể cả sự sống thần tính của mình. Ngài đã ban ân sủng dồi dào cho chúng ta, để rồi chúng ta biết tin nhận Ngài chính là nguồn an vui và cùng đích của đời sống chúng ta. Và đức tin này được tỏ lộ một cách huyền nhiệm qua chứng từ Tô-ma. Vậy, xin mời anh chị em cùng bước vào hành trình tìm hiểu và học hỏi để sống đức tin ấy trong mọi hoàn cảnh cuộc đời của chúng ta, để trở nên chứng tá kiên vững cho Đức Ki-tô.
Trước hết, chúng ta hãy đặt mình vào trong khung cảnh sau khi Chúa Giê-su chịu Tử nạn, các thánh Tông Đồ hoang mang, lo sợ, luôn khép mình trong nhà, các cửa đều đóng kín; bỗng nhiên Chúa Giê-su xuất hiện giữa các ông và nói: “Bình an cho các con!” và rồi Ngài cho ông Tô-ma xem các dấu đinh nơi chân tay và cạnh sườn Người. Khi được thấy tận mắt và được sờ vào các vết đinh với chính đôi tay của mình, Tô-ma sụp lạy và tuyên xưng: “Lạy Chúa của con, lạy Thiên Chúa của con”” (Ga 20, 28). Một lời tuyên xưng đức tin đầy xác tín, vượt trên sự nghi ngờ, yếu đuối, nhút nhát và yếu hèn mà Tô-ma nói riêng và các Tông đồ nói chung đã trải qua. Thưa anh chị em, đức tin là ơn sủng cao quý mà Thiên Chúa ban tặng cho chúng ta, nhưng thử hỏi chúng ta đã biết đón nhận với cả lòng mến và trung thành sống chứng tá cho Chúa qua cuộc sống thường ngày chưa? Để rồi chúng ta ngày càng trưởng thành trong đời sống đức tin hay không? Nếu chúng ta không đọc kỹ đoạn Phúc Âm này (Ga 20, 19-29), chúng ta dễ dàng quy kết Tô-ma là người kém lòng tin. Ngược lại, Tô-ma chính là một gương sống đức tin mạnh mẽ. Đức tin của ông không dựa trên những lời các Tông đồ kể lại, không dựa trên những lời bình phẩm, lời đồn đại, nhưng đức tin của ông chính là một đức tin nhân vị, một đức tin sống động qua cuộc gặp gỡ riêng tư với Chúa Ki-tô Phục Sinh. Và nhờ cuộc hội ngộ đầy tính biến cố này, Tô-ma đã can đảm, ra khỏi con người nhút nhát, sợ sệt của mình mà thốt lên lời tuyên tín “Lạy Chúa của con, lạy Thiên Chúa của con”. Nói cách khác, đối với Tô-ma, ngoài Chúa Ki-tô Phục Sinh ra, không một ai làm chủ con người ông, không một ai có thể lay chuyển đức tin mà ông đặt trọn vẹn vào một vị Thiên Chúa đã mặc lấy xác phàm con người, đã chịu chết và sống lại, đem tình thương, lòng thương xót của Thiên Chúa Cha và ơn cứu độ đến cho chúng ta là những người tội lỗi. Dù có phải chịu cảnh tù đày, bắt bớ, gươm giáo, gian truân, đói khát, khốn khổ, đói rách, hiểm nguy, nhưng chẳng có điều gì, chẳng có ai có thể tách Tô-ma ra khỏi chính Đức Ki-tô Phục Sinh, Đấng mà Tô-ma hoàn toàn tín thác. Anh chị rất yêu mến, đức tin của Tô-ma là một bằng chứng hùng hồn, là một tấm gương sống đời sống đức tin cho chúng ta, nhất là trong thời đại hiện nay. Một thế giới dường như không có chỗ cho Thiên Chúa, Đấng tác thành và làm chủ muôn loài. Một xã hội chỉ đặt niềm tin vào những gì chóng qua, những phương pháp kỹ thuật tối tân, những trào lưu cấp tiến được trang bị bởi nền khoa học hiện đại, mà quên đi một điều thiết yếu và căn bản nhất, đó là: biết đặt lòng tin tưởng nơi anh chị em mình, và tín thác vào Thiên Chúa, Đấng có quyền tối thượng trên sự sống và sự chết.
Hơn nữa, đức tin này không phải chỉ giữ khư khư riêng cho mình, mà trái lại phải được chia san qua đời sống yêu thương tha nhân, hiệp nhất với nhau, sống chan hòa, tha thứ cho nhau, đồng tâm nhất trí với nhau như Giáo hội Tiên khởi đã trải nghiệm mà chúng ta được nghe trong bài đọc một, trích trong sách Công Vụ Tông Đồ (x. Cv 4, 32-35). Nói như thánh Gia-cô-bê “đức tin không có hành động thì quả là đức tin chết” (Gc 2, 17) Sống đức tin là hãy để Chúa Ki-tô Phục Sinh thúc bách chúng ta làm việc cụ thể, hãy để Thần Khí Người đánh động tâm hồn và làm chủ con người ta, để rồi chúng ta trở nên can đảm sống yêu mến Thiên Chúa và yêu thương tha nhân. Vì khi chúng ta yêu mến Chúa thì chúng ta cũng tuân giữ giới răn của Ngài (x. 1Ga 5, 3), và thực hành những gì chúng ta đã cam kết với Người khi được lãnh nhận bí tích Thanh Tẩy. Nhìn vào thực tế cuộc sống gia đình hiện nay, cũng như những chuyển biến trong xã hội mà ta đang sống tại xứ sở Phù Tang này, chúng ta cũng có nhiều nỗi ưu tư, hoang mang, lo sợ trước sức ảnh hưởng khôn lường của một thế giới tiên tiến, phát triển khoa học vượt bậc, cuộc sống tất bật, lo toan vật chất cũng như những thao thức về đời sống đạo đức trong các gia đình. Nhiều nỗi phiền muộn, thách thức đi tìm ý nghĩa của đời sống tận hiến trong một bối cảnh xã hội hoàn toàn khác, và có thể nói xa lạ đối với chúng ta. Đứng trước những thách đố ấy, có thể nói, không một ai trong chúng ta chưa một lần trải qua những giây phút vấp ngã hay cảm tưởng chùn chân tiến bước trên hành trình sống đức tin, tình bác ái và niềm cậy trông vào lòng lân tuất vô bờ của Thiên Chúa! Vì vậy, chúng ta cùng nhau học theo gương thánh Tô-ma, biết can đảm ra khỏi tính tự ti, nỗi sợ hãi của mình mà biết đặt hết niềm tin nơi Thiên Chúa, để chỉ một mình Ngài làm chủ tâm hồn ta. Và từ đó, chúng ta sống chứng tá cho Chúa Ki-tô Phục Sinh qua cử chỉ biết cảm thương, cảm thông với hết mọi người, qua lời nói động viên chân thành, khuyến khích nhau ‘nhân rộng những ơn lành mà Chúa đã ban cho ta’, hãy đẩy xa những gì tách lìa chúng ta khỏi Đức Ki-tô và chia rẽ chúng ta với nhau bằng đời sống cầu nguyện, và lòng vị tha.
Sau cùng, con xin anh chị em dành một phút ngắn ngủi thinh lặng trước Chúa, không phải để xin điều này, hay điều kia, nhưng để nói lên lời cảm tạ Ngài. Và trong tâm tình tạ ơn, chúng ta cùng cầu nguyện: Lạy Chúa Ki-tô Phục Sinh, xin gia tăng đức tin, canh tân đức ái, và nuôi dưỡng đức cậy cho chúng ta, để chúng con hết lòng tin tưởng và tín thác cuộc sống này cho Chúa như thánh Tô-ma Tông Đồ đã cam đảm thốt lên lời tuyên xưng vào Chúa Giê-su Phục Sinh “Lạy Chúa của con, lạy Thiên Chúa của con”. Nguyện xin Chúa cũng chúc lành cho những nỗ lực của mỗi người anh chị em chúng con qua đời sống chứng tá cho Chúa và việc bác ái trong mọi hoàn cảnh cuộc đời. Amen!
Lm. Xuân Hy Vọng
Tin Mừng hôm nay cho chúng ta thấy một hình ảnh rất thực: các môn đệ tụ họp trong căn phòng đóng kín “vì sợ”. Nỗi sợ ấy không chỉ là sợ bị bách hại, nhưng còn là sợ thất bại, sợ mất niềm tin, sợ chết. Đó cũng chính là hình ảnh của nhân loại hôm nay. Chúng ta tự hỏi: Các môn đệ Chúa Giê-su đang cần gì? Thế giới đang cần gì? Nước Việt nam cần gì? Bản thân chúng ta cần gì? Thưa: Bình an!
Thế giới đang chứng kiến nhiều cuộc chiến tranh, xung đột và chia rẽ. Con người sống trong lo âu, sợ hãi và dựng lên những “cánh cửa đóng kín” trong tâm hồn. Người ta sợ nhau, đối đầu nhau, và dần đánh mất khả năng tin tưởng.
“Bình an cho các con.” (Ga 20, 21).
Là lời của Chúa Giê-su Ki-tô Phục Sinh hiện đến nói với các môn đệ. Đây không chỉ là một lời chào, mà là một hồng ân. Bình an của Chúa không phải là sự yên ổn bên ngoài, nhưng là sự hòa giải sâu xa trong tâm hồn con người. Người cho các môn đệ xem tay và cạnh sườn, những vết thương của tình yêu, để cho thấy rằng bình an được xây dựng trên sự hy sinh và tha thứ.
Chúa còn lặp lại: “Bình an cho các con. Như Cha đã sai Thầy, Thầy cũng sai các con.” (Ga 20, 22. Và Người trao quyền tha tội:“Các con tha tội ai, thì tội người ấy được tha.” (Ga 20, 23. Như vậy, bình an gắn liền với tha thứ. Không có tha thứ thì không có hòa bình. Một thế giới còn nuôi dưỡng hận thù thì không thể có bình an đích thực. Lời trên trở thành một lời kêu gọi khẩn thiết trong một thế giới đang chiến tranh. Nhân loại chỉ có thể có hòa bình khi đón nhận bình an từ Thiên Chúa.
Lòng Thương Xót, nguồn mạch của hòa bình
Bài đọc sách Công vụ Tông đồ cho chúng ta thấy hoa trái của bình an Phục Sinh: “Tất cả mọi kẻ tin đều sống hòa hợp với nhau và để mọi sự làm của chung.”(Cv 2, 45)
Họ chuyên cần nghe lời các Tông đồ, hiệp thông, bẻ bánh và cầu nguyện. Họ chia sẻ của cải cho nhau “tùy nhu cầu từng người”. Đây là hình ảnh của một xã hội được biến đổi bởi lòng thương xót, nơi không còn ích kỷ, nhưng đầy tình huynh đệ.
Điều này cho thấy: khi con người đón nhận bình an của Chúa, họ cũng thay đổi cách sống. Từ khép kín trở nên mở ra, từ sợ hãi trở nên hiệp nhất, từ ích kỷ trở nên quảng đại.
Giảng trong Thánh lễ Chúa Nhật ngày 30/4/2000, Thánh Gio-an Phao-lô II đã khẳng định: “Nhân loại sẽ không tìm thấy hòa bình nếu không quay về với lòng thương xót của Thiên Chúa.”Chính Chúa Giê-su đã nói với thánh nữ: “Nhân loại sẽ không tìm thấy bình an cho đến khi quay về với Lòng Thương Xót của Ta.” Đây là một lời cảnh tỉnh cho thế giới hôm nay. Chiến tranh không chỉ bắt đầu từ vũ khí, nhưng từ trái tim con người thiếu yêu thương và tha thứ. Nếu không chữa lành trái tim, thì hòa bình sẽ chỉ là tạm bợ.
Đức cố Giáo Hoàng Phan-xi-cô lúc sinh thời cũng nhấn mạnh: “Lòng thương xót là tên gọi thứ hai của Thiên Chúa.” Và ngài kêu gọi Giáo Hội trở thành “nhà của lòng thương xót”, nơi mọi người được đón nhận và chữa lành.
Chiến tranh xảy ra vì con người không còn “sống hòa hợp”, nhưng đặt lợi ích cá nhân, dân tộc hay quyền lực lên trên tất cả. Thay vì “làm của chung”, con người lại tranh giành, chiếm đoạt và loại trừ nhau. Chính vì thế, thế giới hôm nay rất cần trở lại với tinh thần của cộng đoàn tiên khởi: hiệp nhất, chia sẻ và yêu thương.
Sống bình an và lòng thương xót giữa một thế giới chiến tranh
Sứ điệp Lời Chúa hôm nay không chỉ để suy niệm, nhưng để sống. Trong một thế giới đầy xung đột, mỗi Ki-tô hữu được mời gọi trở thành tác nhân của hòa bình.
Trước hết, hãy bắt đầu từ chính tâm hồn mình. Nếu lòng chúng ta còn đầy giận dữ, oán hận, thì chúng ta cũng đang “đóng kín cửa”. Hãy để Chúa bước vào và nói với chúng ta: “Bình an cho con.” Khi chúng ta đón nhận bình an của Chúa, chúng ta mới có thể trao ban bình an cho người khác.
Thứ đến, hãy sống tinh thần tha thứ. Tha thứ không dễ, nhưng là con đường duy nhất để chấm dứt hận thù. Một lời tha thứ trong gia đình, một sự cảm thông trong công việc, những điều nhỏ bé ấy có thể ngăn chặn những “cuộc chiến” lớn hơn.
Ngoài ra, chúng ta được mời gọi sống hiệp thông và chia sẻ như cộng đoàn tiên khởi. Trong một thế giới đầy bất công và chênh lệch, người Ki-tô hữu phải trở thành dấu chỉ của tình liên đới. Khi chúng ta quan tâm đến người khác, là góp phần xây dựng hòa bình.
Cuối cùng, hãy noi gương Tô-ma. Từ một người hoài nghi, ông đã tuyên xưng: “Lạy Chúa của con, lạy Thiên Chúa của con!”(Ga 20,28) Đó là hành trình đức tin của mỗi chúng ta: từ sợ hãi đến bình an, từ nghi ngờ đến tín thác. Phải khẳng định rằng, nhân loại hôm nay, đặc biệt nơi sinh ra Thái Tử Hòa Bình đang rất cần bình an, không phải thứ bình an mong manh của thế gian, nhưng là bình an của Chúa Giê-su Ki-tô Phục Sinh.
Ước mong sao, mỗi người chúng ta trở thành chứng nhân của lòng thương xót, mang bình an của Chúa đến cho gia đình, xã hội và thế giới. Để chính chúng ta cũng trở thành những người kiến tạo hòa bình trong một thế giới đang rất cần hòa bình an. Amen.
Lm. An-tôn Nguyễn Văn Độ
==================
TỪ BÌNH AN ĐẾN LÒNG THƯƠNG XÓT
Chúa Nhật II PS: Chúa Nhật Lòng Thương Xót – Ga 20, 19-31
Suy niệm
Tin Mừng hôm nay bắt đầu bằng một lời: “Bình an cho anh em” (c.19). Nhưng đó không phải là điểm kết, mà là điểm khởi đầu.
Bình an Đức Giêsu trao không dừng lại nơi nội tâm, nhưng mở ra một con đường: từ bình an được nhận lãnh đến lòng thương xót được trao ban. Nếu Tin Mừng cho thấy Chúa bước vào căn phòng đóng kín, thì bài đọc I (Cv 2,42-47) cho thấy kết quả: một cộng đoàn hiệp thông, chia sẻ và đầy sức sống.
1. Bình an của Đức Giêsu phục sinh
“Các cửa đều đóng kín… Đức Giêsu đến, đứng giữa các ông” (c.19). Bình an không đến trong hoàn cảnh lý tưởng, nhưng trong tình trạng mà các tông đồ đang sợ hãi và trốn tránh. Nhưng Đức Giêsu không đợi họ vượt qua rồi mới đến. Người đi thẳng vào chính nơi họ yếu nhất.
“Bình an” (shalom) không chỉ là yên ổn, nhưng là sự trọn vẹn được tái lập: con người được nối lại với Thiên Chúa. Vì thế, bình an không phải là né tránh thực tại, nhưng là sức mạnh để bước vào thực tại với một trái tim đã được chữa lành.
2. Những dấu đinh – con đường dẫn đến đức tin
“Người cho các ông xem tay và cạnh sườn” (c.20). Đức Giêsu không che giấu vết thương, nhưng lấy chính vết thương làm bằng chứng.
Bình an Kitô giáo không được xây trên việc phủ nhận đau khổ, nhưng trên một tình yêu đã đi xuyên qua đau khổ. Các dấu đinh không còn là thất bại, nhưng trở thành dấu chỉ của tình yêu đến cùng.
Không phải vinh quang xóa đi thập giá, nhưng chính thập giá trở thành vinh quang. Vì thế, ai muốn tìm một con đường không có thập giá, người đó sẽ không gặp được Đức Kitô Phục Sinh.
3. Khi đức tin chạm đến lòng thương xót
Tôma không tin vào lời chứng của các anh em. Ông tuyên bố thẳng thừng: “Nếu tôi không thấy… tôi sẽ không tin” (c.25).
Đức Giêsu lại hạ mình một lần nữa. Người hiện đến và nói: “Đặt ngón tay vào đây… đừng cứng lòng nữa, nhưng hãy tin” (c.27).
Vừa thấy Chúa, Tôma đã thốt lên: “Lạy Chúa của con, lạy Thiên Chúa của con” (c.28). Đức tin không sinh ra từ những điều ngoạn mục, nhưng từ một cuộc gặp gỡ với tình yêu chịu đóng đinh.
4. Từ bình an đến sứ mạng: trở thành lòng thương xót
“Như Cha đã sai Thầy, Thầy cũng sai anh em” (c.21). Ngay sau khi trao bình an, Đức Giêsu sai các môn đệ đi. Bình an không phải để giữ lại, nhưng để trao ban. “Anh em hãy nhận lấy Thánh Thần… anh em tha tội cho ai…” (cc.22-23).
Lòng thương xót không còn là cảm xúc, nhưng trở thành một quyền năng và một sứ mạng. Người đã được tha thứ, sẽ trở thành người tha thứ. Người đã được thương xót, sẽ trở thành lòng thương xót.
Nếu bình an là ân ban đầu tiên, thì lòng thương xót là hoa trái tất yếu.
5. Cộng đoàn tiên khởi – hình hài của lòng thương xót
Điều xảy ra trong Tin Mừng không dừng lại ở căn phòng, nhưng được kéo dài trong đời sống Hội Thánh. Cộng đoàn tiên khởi đã đi trọn hành trình: từ bình an đến lòng thương xót. “Họ để mọi sự làm của chung… chia cho mỗi người tùy theo nhu cầu” (Cv 2,45).
Đây không phải là một lý tưởng xã hội, nhưng là hệ quả của một trái tim đã được biến đổi. Và vì thế: “Họ được toàn dân thương mến” (c.47). Lòng thương xót không cần chứng minh – tự nó có sức thu hút.
6. Đức tin hôm nay – “thấy” bằng đời sống
“Phúc thay những người không thấy mà tin” (c.29). Chúng ta không thấy Chúa như các tông đồ, nhưng được mời gọi “thấy” Người theo một cách khác. Thấy Người nơi Lời Chúa, nơi Thánh Thể, nơi tha nhân. Thấy Người nơi những cuộc đời dấn thân, hy sinh, phục vụ.
Đức tin hôm nay không thiếu lý lẽ, nhưng thiếu những chứng tích sống động. Con người hôm nay không cần những lời giải thích dài, nhưng cần được thấy tình yêu.
Kết
Tin Mừng hôm nay mở ra một hành trình rõ ràng: từ những cánh cửa đóng kín → đến bình an → đến sứ mạng → và cuối cùng là một cộng đoàn sống lòng thương xót.
Điều con người hôm nay chờ đợi không phải là những lời nói về Thiên Chúa, nhưng là những chứng tích của lòng thương xót. Nếu ta thực sự đã gặp Đấng Phục Sinh, thì đời ta sẽ không dừng lại nơi chính mình, nhưng trở nên lòng thương xót của Thiên Chúa giữa đời.
Cầu nguyện
Lạy Cha là Thên Chúa của chúng con!
Thương xót chính là hành động của Cha,
là tiêu chuẩn để biết ai con cái,
là sống với tất cả lòng nhân ái,
nhưng bao hàm công bằng và sự thật.
Thương xót không dung túng điều xấu xa,
Đó chính là hành động cao cả nhất,
là phẩm chất của đời sống con người,
là hành vi thờ phượng rất đẹp tươi,
vì điều Chúa muốn không phải là lễ vật,
mà trước tiên là sống với lòng nhân.
Đức Giê-su đã trở nên người thế,
để thể hiện lòng thương xót của Cha,
trên thập giá Ngài cũng đã thứ tha,
trước lòng dạ bạc ác của con người,
ngay cả ông Tô-ma cứng lòng tin,
Ngài cũng đã hạ mình cho xem thấy.
Chúa muốn con nên hoàn thiện như Cha,
không phải là không còn gì thiếu sót,
mà là sống nhân từ và tha thứ,
không xét đoán và càng không lên án,
luôn bao dung và đại lượng vô vàn,
vì thương xót là tình yêu vô giới hạn.
Xin cho con được đầy lòng thương xót,
dù nhiều khi rất đắng đót trong đời,
nhưng nhờ vậy phát sinh con người mới,
để tình Chúa sáng tỏa khắp muôn nơi,
là niềm vui ơn cứu độ cho đời. Amen.
Lm. Thái Nguyên
==================
CHẠM VÀO LÒNG THƯƠNG XÓT ĐỂ ĐƯỢC BIẾN ĐỔI (Ga 20,19-31)
“Lạy Chúa của con, lạy Thiên Chúa của con!”
Kính thưa cộng đoàn,
Sau khi Phục Sinh, Chúa Giê-su hiện ra với cá môn đệ, củng cố đức tin cho các ngài. Tuy nhiên, các môn đệ vẫn còn sợ hãi, chưa đủ can đảm làm chứng cho Tin Mừng Phục Sinh. Chúa Giê-su biết rõ sự nhát đảm nơi các môn đệ. Các ông sợ bị người Do-thái tìm giết. Chính vì thế, Chúa Giê-su tiếp tục hiện ra với các ông trong khi các cửa đều đóng kín. Chúa Giê-su đứng giữa các ông và nói: “Bình an cho anh em!” Người đến không phải để trách móc, mà trao ban bình an và củng cố đức tin cho các môn đệ. Người cho các ông xem chân tay và cạnh sườn. Đây là những dấu tích của tình yêu và lòng thương xót. Chính những vết thương ấy lại trở thành nguồn bình an và niềm tin. Các môn đệ được biến đổi từ sợ hãi thành niềm vui và thêm ơn can đảm. Chúa Giê-su không chỉ minh chứng Người đã Phục Sinh, mà còn trao ban quyền năng và sai các ông đem ơn tha thứ cho nhân loại “Anh em hãy nhận lấy Thánh Thần. Anh em tha tội cho ai, thì người ấy được tha; anh em cầm giữ ai, thì người ấy bị cầm giữ.”
Tuy nhiên, trong lần hiện ra đó, ông Tô-ma vắng mặt. Ông chưa được thấy Chúa Giê-su Phục Sinh, chưa được thấy những vết thương của Người. Vì lý do đó, ông chưa tin vào sự Phục Sinh của Chúa Giê-su. Ông muốn được thấy những vết thương nơi chân tay và cạnh sườn của Chúa Giê-su. Chúa Giê-su đã không loại trừ ông Tô-ma dù ông cứng lòng tin như thế. Người đã hiện ra một lần nữa khi có mặt ông Tô-ma. Người mời gọi ông: “Đặt ngón tay vào đây, và hãy nhìn xem tay Thầy. Đưa tay ra mà đặt vào cạnh sườn Thầy. Đừng cứng lòng nữa, nhưng hãy tin.” Chúa Giê-su tỏ lòng thương xót với ông. Với lòng thương xót vô biên của Chúa, ông Tô-ma không cần chạm vào. Ông đã tin và tuyên xưng: “Lạy Chúa của con, lạy Thiên Chúa của con!” Chúa Giê-su đã để ông Tô-ma chạm vào lòng thương xót của Người để biến đổi ông thành người can đảm tuyên xưng đức tin mạnh mẽ. Như vậy, Thiên Chúa không xa lánh sự yếu đuối và nghi ngờ của ta. Ngài đến với ta bằng lòng thương xót. Và chính lòng thương xót ấy biến đổi trái tim ta.
Thiên Chúa vẫn tỏ lòng thương xót với con người bằng nhiều cách khác nhau. Vì thế, mỗi người đừng sợ mang những vết thương của mình đến với Chúa. Bởi theo lời thánh Fau-ti-na: “Lòng thương xót của Chúa lớn hơn mọi tội lỗi của chúng ta.”, vì không có tội lỗi nào lớn hơn tình yêu của Thiên Chúa. Và chỉ có lòng thương xót mới biến chiến thắng tội lỗi, như lời thánh Gio-an Phao-lô II khẳng định: “Lòng thương xót là giới hạn cuối cùng của sự dữ.”. Mỗi người chúng ta được mời gọi siêng năng lãnh nhận Bí tích Hòa Giải để nhận lãnh lòng thương xót của Thiên Chúa. Chúng ta cũng cần tập sống lòng thương xót khi biết tha thứ cho người khác, không xét đoán và biết cảm thông.
Có một người phạm lỗi nặng và luôn sống trong mặc cảm. Anh nghĩ: “Tôi không xứng đáng để được tha thứ.”
Một ngày, anh quyết định đến tòa giải tội. Anh run sợ thú nhận tất cả. Sau khi nghe xong, linh mục chỉ nhẹ nhàng nói: “Chúa đã chờ con từ lâu.”
Anh bật khóc. Lần đầu tiên, anh cảm nhận được không phải là sự kết án, mà là lòng thương xót. Từ đó, cuộc đời anh thay đổi. Anh sống tốt hơn, yêu thương hơn.
Lạy Chúa, xin cho con biết chạm vào lòng thương xót của Chúa. Nhờ đó, con được biến đổi và được chữa lành. Xin cho con cũng biết tỏ lòng thương xót anh chị em con để làm sáng Danh Chúa. A-men
Jos. Nguyễn
====================
