
Emmanuel Nguyễn Thanh Hiền, OSB
==================
CON ĐƯỜNG ĐAU KHỔ
Mùa chay dần khép lại, hôm nay toàn thể Giáo Hội bước vào Tuần Thánh. Trong Bài Thương Khó hôm nay, thánh sử Matthêu tường thuật “hành trình đau khổ” đầy chông gai của Đức Giêsu, từ khi Người bị phản bội từ người thân với các thượng tế lập mưu tính kế để bắt Người, cho đến khi tắt thở trên thập giá và chôn trong mộ có lính canh. Đây là “đường trường đầy đau đớn khổ nhục cho đến chết”, nhưng là ĐƯỜNG TÌNH YÊU, Ngài đã nhẫn nhục chịu đựng trong vâng phục Chúa Cha để cứu độ con người tội lỗi.
Sau khi bị bắt, Người bị lôi hết tòa án này đến tòa án khác, bị tra hỏi, tạt vả. Trước tòa án Philatô, Người bị xử bất công, phải xử án chết oan nghiệt thay cho tên cướp Baraba, bởi sóng người hô hào đả đảo cùng các thượng tế nhà đạo. Tên cướp được tha bổng, còn Người vô tội thì phải chịu hành hình. Mấy năm trời bôn ba rao giảng cứu chữa, làm ơn cho đủ mọi hạng người, để đến hôm nay Thầy Giêsu phải tự vác Thập giá tủi nhục đớn đau, rồi bị căng thây đóng đinh vào đó mà treo lên cùng với hai tên trộm cướp.
Chúa nhật Lễ Lá hôm nay mời gọi mỗi người chúng con nhìn lại bản thân mình. Con có thể là một trong số các môn đệ, khi Thầy giảng dạy như một Đấng có uy quyền thì hăng hái theo bước. Khi Thầy bị bắt bớ thì bỏ cuộc trốn chạy, chối từ như chưa bao giờ biết Thầy kẻo bị vạ lây. Con có thể là những người trong đám dân, khi vui thì sẵn sàng trải áo làm đường rước, hết lời tung hô ca ngợi, nhưng lúc khác lại hùa theo số đông mà trở lòng đả đảo chống đối, kết án xấu tha nhân... Nhưng có thể con cũng là một Simon Kyrênê sẵn lòng vác đỡ thập giá cho người khổ đau.
Đức Giêsu cam lòng chịu đựng tất cả vì tình yêu con người và vâng phục Ý Cha cho đến chết trên thập tự, đó là một minh chứng, tận cùng cho một tình yêu, yêu cho đến chết, mà chết cũng chỉ vì yêu. “Dầu là Con Thiên Chúa, Người đã phải trải qua nhiều đau khổ mới học được thế nào là vâng phục; và khi chính bản thân đã tới mức thập toàn, Người trở nên nguồn ơn cứu độ vĩnh cửu cho tất cả những ai tùng phục Người.” (Dt 5, 7-9). Bước theo Đức Giêsu trên con đường thập giá là lội ngược dòng đời, vác thập giá theo Chúa không phải dễ, nhưng có Chúa đồng hành và đỡ nâng, chúng con cũng từ thập giá bước vào vinh quang với Chúa.
Ôi Chúa Giêsu của lòng con Chúa ơi! Chiêm ngắm Chúa chịu căng thây trên thập giá, con nhận ra chẳng có tình yêu nào như tình Chúa yêu con. Chúa chết cho con sống muôn đời. Chúa chết vì yêu con. Vì con Chúa quên thân mình, đời con dám mơ gì hơn? Xin cho con tâm hồn chìm lắng trong cái chết của Chúa, để bao tội lỗi, đau khổ của con chìm xuống hòa nhập vào mầu nhiệm Thập giá, để Chúa ôm trọn lấy con trong tình yêu bao dung tha thứ. Xin cho con bước đi theo Chúa từng ngày trên CON ĐƯỜNG TÌNH YÊU. Xin cho con được yêu mãi Người, Giêsu ơi!
Én Nhỏ
===================
TỪ TUNG HÔ ĐẾN THẬP GIÁ: TRUNG THÀNH VÀ PHẢN BỘI
Cùng toàn thể Giáo hội chúng ta bước vào Tuần Thánh, Tuần Thương Khó với Chúa Nhật Lễ Lá, một ngày vừa tràn đầy niềm vui, nhưng cũng vừa nhuốm màu thương khó. Phụng vụ đưa chúng ta đi từ tiếng reo hò “Hosanna!” đến tiếng la to “Đóng đinh nó vào thập giá!” của chính đám đông dân chúng. Chính sự tương phản này giúp chúng ta hiểu sâu hơn mầu nhiệm tình yêu cứu độ của Thiên Chúa.
Vị Vua khiêm nhường tiến vào thành
Bài Tin Mừng khai mạc (x. Mt 21,1-11) thuật lại việc Đức Giêsu vào thành Giêrusalem.
Ðông đảo dân chúng trải áo xuống mặt đường, một số khác lại chặt cành chặt lá rải lên lối đi. Dân chúng, người đi trước, kẻ theo sau, reo hò vang dậy : “Hoan hô Thái Tử nhà Ða-vít! Chúc tụng Ðấng ngự đến nhân danh Chúa! Hoan hô Chúa trên các tầng Trời!” (Mt 21,8-9). Nhưng Đức Giêsu không vào thành như một vị vua quyền lực, mà cưỡi trên lưng lừa thay vì ngựa chiến, mô tả Vua Giêsu đến với sự khiêm nhường, hiền lành. Đấng Cứu Độ mang đến hòa bình, công chính, khác biệt hoàn toàn với sức mạnh quân sự thông thường.
Ngôn sứ Dacaria đã tiên báo: “Này vua ngươi đến với ngươi: Người hiền lành và cưỡi trên lưng lừa” (Dcr 9,9). Đức Giêsu đến không phải để thống trị, nhưng để phục vụ và hiến mạng sống mình. Ngài là Vua của tình yêu.
Thánh Gioan Kim Khẩu nói : “Ngài không chinh phục bằng gươm giáo, nhưng bằng lòng hiền lành; không áp đặt bằng quyền lực, nhưng thu hút bằng tình yêu.” Điều này đặt ra cho chúng ta câu hỏi: Tôi đón nhận Đức Kitô như một vị vua thế nào? Tôi có thực sự để Người làm chủ đời mình không?
Người Tôi Trung đau khổ
Bài đọc I (Is 50,4-7) trình bày cho chúng ta hình ảnh Người Tôi Trung của Thiên Chúa: “Tôi đã đưa lưng cho kẻ đánh tôi, đã đưa má cho kẻ giật râu; tôi đã không che giấu mặt mũi, tránh những lời nhạo cười và những người phỉ nhổ tôi.” (Is 50,6).
Đây là chân dung tiên báo về Đức Giêsu trong cuộc Thương Khó. Người chấp nhận đau khổ không phải vì bất lực, nhưng vì vâng phục thánh ý Chúa Cha. Người tin rằng: “Vì Chúa nâng đỡ tôi, nên tôi không phải hổ thẹn” (Is 50,7).
Thánh Augustinô nói: “Chính vì yêu mà Người đã chịu khổ; nếu không yêu, Người đã không chịu đóng đinh.” Tình yêu là chìa khóa để hiểu Thập Giá. Nếu không có tình yêu, Thập Giá chỉ là khổ đau vô nghĩa; nhưng với tình yêu, Thập Giá trở thành nguồn ơn cứu độ.
Bài ca tự hạ và tôn vinh
Bài đọc II (Pl 2,6-11) là một trong những bản thánh thi tuyệt đẹp: “Chúa Giêsu Kitô, tuy là thân phận Thiên Chúa… đã tự hạ mình mà vâng lời cho đến chết, và chết trên thập giá. ” (Pl 2,8). Nhưng cũng chính vì thế, “Thiên Chúa đã tôn vinh Người” (Pl 2,9).
Đây là con đường của Đức Kitô: từ tự hạ đến vinh quang, từ thập giá đến phục sinh. Công đồng Vaticanô II dạy rằng: “Mầu nhiệm con người chỉ thực sự sáng tỏ trong mầu nhiệm Ngôi Lời nhập thể” (Gaudium et Spes, số 22). Nghĩa là, nhìn vào Đức Giêsu, chúng ta hiểu được ơn gọi của chính mình là: sống yêu thương, hy sinh, và vâng phục.
Cuộc Thương Khó theo Thánh Matthêu
Bài Tin Mừng hôm nay (Mt 26,14 – 27,66) đưa chúng ta vào cuộc Thương Khó. Mỗi chi tiết đều chất chứa tình yêu và sự phản bội: Giuđa bán Thầy, Phêrô chối Thầy, các môn đệ bỏ trốn, dân chúng quay lưng.
Đỉnh cao là lời kêu trên thập giá: “Ôi Thiên Chúa! Ôi Thiên Chúa! sao Chúa đã bỏ con?” (Mt 27,46). Đây không phải là tiếng kêu tuyệt vọng, nhưng là lời cầu nguyện thấm đẫm niềm tin. Đức Giêsu mang lấy sự cô đơn của nhân loại để cứu chuộc chúng ta. Thánh Irênê nói: “Người đã trở nên như chúng ta, để chúng ta được trở nên như Người.” Nghĩa là, Đức Kitô đã bước xuống tận cùng thân phận con người để nâng chúng ta lên địa vị làm con Thiên Chúa.
Từ Lễ Lá đến đời sống Kitô hữu
Tham dự Chúa Nhật Lễ Lá, mỗi chúng ta không chỉ cầm lá và tung hô, nhưng là bước theo Đức Kitô trên con đường Thập Giá. Đôi lúc chúng ta giống đám đông: hôm nay tung hô, ngày mai quay lưng. Đức tin của chúng ta dễ thay đổi theo hoàn cảnh. Vì thế, Thánh Công đồng Vaticanô II nhắc nhở: “Người Kitô hữu được mời gọi nên thánh trong chính hoàn cảnh đời mình” (Lumen Gentium, số 11). Điều đó có nghĩa là sống tinh thần Thập Giá trong đời sống hằng ngày: kiên nhẫn trong thử thách, trung tín trong bổn phận, yêu thương ngay cả khi bị tổn thương.
Cành lá chúng ta cầm hôm nay sẽ khô héo. Nhưng tình yêu của Đức Kitô thì không bao giờ tàn. Người mời gọi chúng ta không chỉ đón Người bằng cành lá, mà còn bằng chính cuộc đời: bằng lòng tin, sự hoán cải, và tình yêu chân thành.
Chúng ta cùng bước vào Tuần Thánh với tâm hồn sốt sắng. Dõi theo Đức Giêsu từ Giêrusalem đến đồi Canvê, để cùng Người bước vào ánh sáng Phục Sinh.
Xin cho mỗi người chúng ta biết hô “Hosanna” không chỉ bằng môi miệng, nhưng bằng cả cuộc sống, và can đảm vác thập giá mỗi ngày, vì biết rằng: sau Thập Giá là vinh quang, sau đau khổ là sự sống. Amen.
Lm. An-tôn Nguyễn Văn Độ
===================
LỄ LÁ ĐỜI TÔI
Như trong lời thư của Thánh Phao-lô Tông Đồ gửi giáo đoàn Phi-lip-phê, mà chúng ta vừa xướng lên trước bài Thương Khó theo Thánh Sử Mát-thêu: “Chúa Ki-tô vì chúng ta, đã vâng lời cho đến chết, và chết trên thập giá…” (x. Pl 2, 8-9), nhắc nhở mỗi chúng ta tháp nhập một cách sâu sắc vào Cuộc Khổ Nạn-Phục Sinh của Đức Ki-tô Giê-su. Hôm nay, Chúa Nhật lễ Lá hay Chúa Nhật Lễ Thương Khó, Giáo Hội mời gọi chúng ta tham dự vào Cuộc Tử Nạn của Chúa như những nhân vật đáng được chú ý: bà thánh Vê-rô-ni-ca gan dạ lấy khăn của mình mà lau mặt cho Đức Giê-su trong khi đám đông xô đẩy nhau, chen chút, nhưng dường như vô tâm trước sự thương khó tột cùng của Con Một Thiên Chúa; cũng như ông Si-mon thành Si-rê-nê, một người ngoại (không phải người Do Thái), chỉ là khách vãn lai qua đường nhưng biết đồng cảm, chung tay vác đỡ thập giá Đức Giê-su đang trên đường tiến lên núi Cal-va-ri-ô, và còn rất nhiều nhân vật khác nữa.
Thông thường, cứ mỗi năm khi cử hành lễ Lá, chúng ta hồi tưởng giây phút cầm lá vạn tuế hoặc chiếc lá dừa được tết thành hình dáng đẹp đẽ lắc lư, đung đưa, vẫy chào như tung hô lúc tiến vào nhà thờ, và đến khi nghe bài Tin Mừng thì than ôi, than vắn than dài…; tuy nhiên, chúng ta dường như ít để tâm đến những câu hỏi đặt ra: điều chính yếu, cốt lõi của Thánh Lễ tưởng niệm Chúa Giê-su được nghênh đón vào thành Giê-ru-sa-lem là gì, và Thánh Lễ hôm nay ảnh hưởng, chi phối đến đời sống đạo, đời sống đức tin của chúng ta ra sao?
Như thế, để được cảm nghiệm và tường tận hơn, chúng ta cùng chú tâm vào Phụng Vụ hôm nay. Các bài đọc vừa nghe hướng ta đến sự vâng phục hoàn hảo, sự vâng phục tuyệt đỉnh, sự vâng phục ‘biến mình ra không’ (x. Pl 2, 6-11), một sự vâng phục mang lại ơn cứu độ cho chúng ta là những kẻ đáng phải chết vì sự bất tuân, bất tín, bất trung trong đời sống đức tin, trong mối tương quan với Chúa, với anh chị em, với bản thân và với môi sinh. Sự vâng phục dù phải lãnh án tử, chết nhục nhã, tất tưởi trên thập giá vì nhân loại được tiên tri I-sai-ah loan báo trong bài ca Tôi Trung thứ ba (bài đọc I): “Tôi đã đưa lưng cho người giơ má cho người ta giật râu. Tôi đã không che mặt khi bị mắng nhiếc phỉ nhổ. Có Ðức Chúa là Chúa Thượng phù trợ tôi, vì thế, tôi đã không hổ thẹn, vì thế, tôi trơ mặt ra như đá. Tôi biết mình sẽ không phải thẹn thùng” (Is 50, 6-7). Là Con Thiên Chúa làm người, Đức Giê-su Ki-tô đã mặc lấy tận cùng nỗi khổ cực của kiếp phàm nhân, Ngài đến trần gian này không phải để giải thích vì sao con người chịu khổ đau, khốn cực, mà chính Ngài đã mang lấy, gánh lấy, mặc lấy nỗi khổ nhục cùng tận của nhân loại.
Hơn nữa, Lời Chúa soi sáng giúp chúng ta nhận ra sự khiêm nhường vô biên, sâu thẳm của Đức Giê-su: “Vốn dĩ là Thiên Chúa,…nhưng đã hoàn toàn trút bỏ vinh quang mặc lấy thân nô lệ, trở nên giống phàm nhân sống như người trần thế. Người lại còn hạ mình, vâng lời cho đến nỗi bằng lòng chịu chết, chết trên cây thập tự” (X. Pl 2, 6-8). Một ‘A-đam mới’ khiêm nhu, hạ mình mang lại sự sống vĩnh cửu, thay thế cho ‘A-đam cũ’ cao ngạo, ngỗ nghịch, tội lỗi. Thánh Pi-ô Năm Dấu từng nói: “Ma quỷ khiếp sợ và run rẩy trước những linh hồn khiêm tốn”. Quả thật, con đường khiêm nhượng, quên mình, biến mình ra không, con đường hạ mình của Chúa Giê-su cũng chính là lời mời gọi chúng ta mỗi khi được lắng nghe bài Thương Khó. Một lần nữa, chúng ta cùng dành ít phút ngắn ngủi đọc lại, và đặt mình vào những nhân vật trong bài đọc Thương Khó của Đức Giê-su Ki-tô. Kế tiếp, chúng ta suy gẫm theo một số câu gợi ý dưới đây:
- Mỗi năm, tâm tình cử hành hay tham dự Lễ Lá của tôi ra sao? Có gì thay đổi hay chăng? hay chỉ vỏn vẹn là một thói quen?
- Tôi có để cuộc Thương Khó Chúa Ki-tô hiện diện trong lối suy nghĩ, cung cách sống, mối tương quan của tôi hay không? Hay nói cách khác, tôi có sống Mầu nhiệm Thương Khó-Phục Sinh của Đức Ki-tô trong đời sống thường nhật bằng việc chết đi những thói hư, tật xấu, và sống tốt, sống dồi dào cho Chúa và anh chị em?
- Đặt bản thân vào bối cảnh bài Thương Khó, nếu tôi hiện diện lúc ấy thì tôi thuộc thành phần nào? Tôi có dám tuyên xưng Chúa Giê-su là Thiên Chúa của tôi chăng?
- Trong đời sống hiện nay, nhiều người không muốn chịu đau khổ, xa lánh khổ đau, và lắm lúc nguyền rủa mỗi khi đau đớn; còn tôi khi bị khổ đau, tôi có chạy đến với Chúa Giê-su đang chịu treo trên Thánh giá, chết nhục nhã để cứu chuộc tôi?
Ước gì Lễ Lá năm nay là thánh lễ đặc biệt của cuộc đời mỗi chúng ta. Xin Lời Chúa và Mình Máu Thánh Chúa cải hoá, nuôi dưỡng chúng ta biết luôn trung tín, trung thành bước trên con đường mà chính Chúa Giê-su Ki-tô đã đi:
Đường Thập Giá chông gai ngàn lối
Đường hy sinh thoát khỏi tăm tối
Đường cứu độ, thứ tha tội lỗi
Đường tín thác, cậy mến trong tôi.
Đường bỏ mình, ăn năn thống hối,
Đường khiêm hạ, bao dung tiếp nối,
Đường vinh quang Chúa tôi mở lối
Đường vâng phục, chịu chết vì tôi. Amen!
Lm. Xuân Hy Vọng
===================
NHÌN LÊN THẬP GIÁ
Bài Thương Khó không chỉ là câu chuyện của quá khứ, nhưng là tấm gương soi hiện tại của mỗi người.
Trong đó, ta thấy Giuđa – người đã theo Chúa, nhưng lại bán Chúa.
Ta thấy Phêrô – người yêu Chúa, nhưng lại chối Chúa.
Ta thấy đám đông – những người từng tung hô, nhưng rồi lại hô: “Đóng đinh nó vào thập giá!”
Và nếu thành thật, ta cũng thấy chính mình đâu đó trong những khuôn mặt ấy.
Có những lần ta chọn tiền bạc hơn Chúa.
Có những lúc ta im lặng khi đáng lẽ phải làm chứng cho sự thật.
Có những khi ta dễ dàng thay đổi lập trường theo đám đông.
Nhưng trên hết, bài Thương Khó không dừng lại ở tội lỗi con người, mà mở ra một điều lớn hơn: tình yêu của Thiên Chúa.
Đức Giêsu biết tất cả – nhưng vẫn chấp nhận.
Biết bị phản bội – nhưng vẫn yêu.
Biết sẽ bị đóng đinh – nhưng vẫn đi đến cùng.
Thập giá không chỉ cho thấy sự dữ của con người, mà còn cho thấy tình yêu đi đến tận cùng của Thiên Chúa.
Hôm nay, đứng dưới chân thập giá, mỗi người chúng ta không chỉ được mời gọi xúc động, nhưng còn được mời gọi hoán cải:
Và có lẽ, điều quan trọng nhất không phải là:
“Chúa đã chịu khổ vì tôi thế nào,”
mà là:
“Tôi sẽ sống thế nào sau khi biết Chúa đã yêu tôi đến cùng.”
Lm. Thái Nguyên
==================
