Thứ bảy, 28/03/2026

Chúa nhật Lễ Lá - Năm A (Mt 26,14 – 27,66)

Cập nhật lúc 15:00 28/03/2026
 

SUY NIỆM: CHÚA NHẬT LỄ LÁ – NĂM A (Mt 26,14 – 27,66)

Chúa nhật Lễ Lá khởi đầu Tuần Thánh – tuần tưởng niệm cuộc thương khó của Chúa Giê-su. Đây là tuần đau thương nhất trong cuộc đời trần thế của Ngài, nhưng cũng là tuần cao điểm và đẹp nhất của phụng vụ Hội Thánh Công Giáo. Tin Mừng hôm nay không hề “mừng vui”, nhưng chất chứa nỗi đau của sỉ nhục, đòn roi và máu chảy. Biết bao đau khổ đã đổ xuống trên con người Chúa Giê-su, được thánh Mát-thêu tường thuật cách sống động. Xin dừng lại ở đoạn đầu và đoạn cuối của bài Thương Khó để cảm nhận phần nào nỗi đau của Chúa chúng ta.
Thánh Mát-thêu kể lại: “Giu-đa Ít-ca-ri-ốt đi gặp các thượng tế mà nói: ‘Tôi nộp ông Giê-su cho quý vị, thì quý vị cho tôi bao nhiêu?’ Họ quyết định cho hắn ba mươi đồng bạc. Từ lúc đó, hắn cố tìm dịp thuận tiện để nộp Đức Giê-su.”
Giu-đa Ít-ca-ri-ốt là một môn đệ được Chúa chọn. Ông là người tháo vát, có khả năng giao tiếp và có những toan tính riêng. Ông quen biết các thượng tế nên trong nhóm các môn đệ, ông được trao nhiệm vụ giữ túi tiền. Trong khi nhiều tông đồ khác có phần thụ động, thì Giu-đa lại khá chủ động. Có lẽ ông nghĩ rằng Thầy mình đã làm nhiều phép lạ, nên nếu bị đặt vào thế chân tường thì chắc chắn sẽ ra tay hành động. Có người cho rằng Giu-đa phản bội vì lòng tham tiền, nhưng điều đó cũng chưa hẳn hoàn toàn đúng, vì sau khi Thầy bị kết án, ông đã ném trả lại số bạc ấy. Điều đau buồn nhất là cuối cùng ông rơi vào tuyệt vọng và tự vẫn. Giá như ông biết sám hối như Phê-rô, thì chắc chắn cũng đã được tha thứ.
Nơi Giu-đa, chúng ta có thể rút ra hai bài học. Thứ nhất, đừng tính toán mọi sự hoàn toàn theo suy nghĩ con người, bởi “người tính không bằng Trời tính”, và điều quan trọng là biết thưa với Chúa: “Xin vâng ý Cha”. Thứ hai, đừng bao giờ phản bội, nhất là phản bội người đã yêu thương mình.
Ở đoạn cuối bài Thương Khó, thánh Mát-thêu kể: “Các thượng tế và người Pha-ri-sêu nói với Phi-la-tô: ‘Thưa ngài, chúng tôi nhớ tên bịp bợm ấy khi còn sống đã nói: Sau ba ngày, Ta sẽ trỗi dậy. Vậy xin quan lớn truyền canh mộ kỹ càng cho đến ngày thứ ba, kẻo môn đệ hắn đến lấy trộm xác rồi phao tin rằng hắn đã từ cõi chết trỗi dậy. Và như thế, chuyện bịp cuối cùng này sẽ còn tệ hại hơn chuyện trước.’”
Quả thật, ngay cả khi đã chết, họ vẫn không để Chúa Giê-su được yên. Họ đã tìm mọi cách để kết án và đưa Ngài đến cái chết, nhưng khi Ngài chết rồi, họ vẫn chưa tha. Thực ra, khi kết án oan cho một người, thì chính người kết án lại bị tòa án lương tâm xét xử. Các kinh sư và người Pha-ri-sêu tưởng như đã chiến thắng khi loại bỏ được Chúa Giê-su qua bản án của Phi-la-tô, nhưng chính họ lại bị lương tâm dày vò vì sợ rằng Lời Chúa nói sẽ trở thành sự thật. Họ có thể giết được thân xác Chúa, nhưng bản tính Thiên Chúa vẫn hằng sống. Và đó mới là điều “tệ hại hơn” đối với những kẻ đã nỡ lòng kết án oan cho Ngài.
Lạy Chúa, xin cho chúng con biết luôn tìm kiếm và thực thi ý Chúa, chứ đừng bắt Chúa phải theo ý riêng con. Xin cho chúng con biết sống trung thành, đừng bao giờ phản bội ai, nhất là phản bội tình yêu của Chúa. Và xin cho chúng con biết tránh thói quen xét đoán và kết án người khác, để không bao giờ gây nên bất công cho anh chị em mình. Amen.

 
Joseph XIII
==================

CHỊU KHỔ HÌNH THẬP GIÁ
(CHÚA NHẬT LỄ LÁ NĂM A)
 
Qua Lời Tổng Nguyện của Chúa Nhật Lễ Lá Năm A này, các nhà phụng vụ muốn chúng ta ý thức rằng: Chúa đã muốn cho Đấng Cứu Thế mang thân phận người phàm và chịu khổ hình thập giá, để nêu gương khiêm nhường cho thiên hạ noi theo. Xin Chúa cho chúng ta biết đón nhận bài học Người để lại trong Cuộc Thương Khó, và thông phần vinh quang phục sinh với Người.
 
Thông phần vinh quang phục sinh với Đức Kitô, nhờ biết tham dự vào hy lễ vâng phục của Người, như trong bài đọc một Kinh Sách, trích thư Hípri: Đức Kitô dâng hiến lễ một lần, nhưng vĩnh viễn làm cho ta nên hoàn hảo… Chúa đã không ưa hy lễ và hiến tế, nhưng đã tạo cho con một thân thể; Chúa cũng chẳng thích lễ toàn thiêu và lễ xá tội; Máu bò, máu dê không tẩy xóa được tội lỗi, chính vì thế, Đức Kitô khi vào trần gian, Người nói: Lạy Thiên Chúa, này con đây, con đến để thực thi ý Ngài.
 
Thông phần vinh quang phục sinh với Đức Kitô, nhờ biết mở lòng tin tưởng đón nhận Đấng ngự đến nhân danh Chúa, như trong bài đọc hai Kinh Sách, trích Bài Giảng của thánh Anrê Cơrêta: Chúc tụng Vua Ítraen, Đấng ngự đến nhân danh Chúa… Thoạt nghe tin Đức Giêsu tới Giêrusalem, dân liền đi đón. Đông đảo quần chúng trải áo xuống mặt đường; một số khác, tay chặt nhành lá mà rải lên lối đi, miệng cất tiếng reo hò: Hoan hô Thái Tử nhà Đavít! Vạn phúc Đấng ngự đến nhân danh Chúa!
 
Thông phần vinh quang phục sinh với Đức Kitô, nhờ biết bước theo Chúa trong Cuộc Thương Khó, như trong bài đọc một Thánh Lễ, trích sách ngôn sứ Isaia: Tôi đã không che mặt khi bị mắng nhiếc phỉ nhổ, tôi biết mình sẽ không phải thẹn thùng. Trong bài Đáp Ca, Thánh Vịnh 21: Lạy Chúa con thờ, muôn lạy Chúa, Ngài nỡ lòng ruồng bỏ con sao? Thân sâu bọ chứ người đâu phải, con bị đời mắng chửi dể duôi. Thấy con ai cũng chê cười, lắc đầu bĩu mỏ buông lời mỉa mai: Nó cậy Chúa, mặc Người cứu nó! Người có thương, giải gỡ đi nào! Trong bài đọc hai Thánh Lễ, trích thư của thánh Phaolô tông đồ gửi tín hữu Philípphê: Đức Kitô đã tự khiêm tự hạ, nên Thiên Chúa đã siêu tôn Người.
 
Câu Tung Hô Tin Mừng, mà các nhà phụng vụ đã chọn cho ngày lễ hôm nay là: Vì chúng ta, Đức Kitô đã tự hạ, vâng lời cho đến nỗi bằng lòng chịu chết, chết trên cây thập tự. Chính vì thế, Thiên Chúa đã siêu tôn Người và tặng ban danh hiệu trổi vượt trên muôn ngàn danh hiệu. Trong bài Tin Mừng, thánh Mátthêu tường thuật: Cuộc Thương Khó của Đức Giêsu Kitô, Chúa chúng ta. Sáu ngày trước đại lễ Vượt Qua, khi Chúa vào thành Giêrusalem, các trẻ em chạy ra đón Người, tay phất cành thiên tuế. Miệng lớn tiếng hò reo. Lạy Cha, chén đắng này, nếu con phải uống, không sao tránh được, thì xin vâng ý Cha: con đưa lưng cho người ta đánh đòn, giơ má cho người ta giật râu, không che mặt khi bị mắng nhiếc phỉ nhổ, cả bầy chó trong ngoài vây bủa, chúng đâm con thủng cả chân tay, xương con đếm được vắn dài, chúng đưa cặp mắt cứ hoài ngó xem. Đức Kitô vì chúng ta, đã vâng lời cho đến nỗi bằng lòng chịu chết, chết trên cây thập tự. Chính vì thế, Thiên Chúa đã siêu tôn Người và tặng ban danh hiệu trổi vượt trên muôn ngàn danh hiệu. Máu bò, máu dê không tẩy xóa được tội lỗi, chính vì thế, Đức Kitô đã vào trần gian: này con đây, con đến để thực thi ý Ngài. Đấng từ trời xuống đã tự nguyện lên Giêrusalem để đưa ta đang ở chỗ thấp hèn lên cao. Chúng ta hãy mau mắn cùng nhau chạy đến tham dự Cuộc Thương Khó, ta hãy lấy hết lòng khiêm nhường, trí ngay thẳng và quyết tâm hạ mình xuống mà đón Ngôi Lời đang ngự đến, để Thiên Chúa, Đấng mà không nơi nào chứa nổi, sẽ đến ở trong ta. Ước gì ta biết đón nhận bài học Người để lại trong Cuộc Thương Khó, và thông phần vinh quang phục sinh với Người. Ước gì được như thế!

Emmanuel Nguyễn Thanh Hiền, OSB

==================

 CON ĐƯỜNG ĐAU KHỔ

Mùa chay dần khép lại, hôm nay toàn thể Giáo Hội bước vào Tuần Thánh. Trong Bài Thương Khó hôm nay, thánh sử Matthêu tường thuật “hành trình đau khổ” đầy chông gai của Đức Giêsu, từ khi Người bị phản bội từ người thân với các thượng tế lập mưu tính kế để bắt Người, cho đến khi tắt thở trên thập giá và chôn trong mộ có lính canh. Đây là “đường trường đầy đau đớn khổ nhục cho đến chết”, nhưng là ĐƯỜNG TÌNH YÊU, Ngài đã nhẫn nhục chịu đựng trong vâng phục Chúa Cha để cứu độ con người tội lỗi.
Sau khi bị bắt, Người bị lôi hết tòa án này đến tòa án khác, bị tra hỏi, tạt vả. Trước tòa án Philatô, Người bị xử bất công, phải xử án chết oan nghiệt thay cho tên cướp Baraba, bởi sóng người hô hào đả đảo cùng các thượng tế nhà đạo. Tên cướp được tha bổng, còn Người vô tội thì phải chịu hành hình. Mấy năm trời bôn ba rao giảng cứu chữa, làm ơn cho đủ mọi hạng người, để đến hôm nay Thầy Giêsu phải tự vác Thập giá tủi nhục đớn đau, rồi bị căng thây đóng đinh vào đó mà treo lên cùng với hai tên trộm cướp.
Chúa nhật Lễ Lá hôm nay mời gọi mỗi người chúng con nhìn lại bản thân mình. Con có thể là một trong số các môn đệ, khi Thầy giảng dạy như một Đấng có uy quyền thì hăng hái theo bước. Khi Thầy bị bắt bớ thì bỏ cuộc trốn chạy, chối từ như chưa bao giờ biết Thầy kẻo bị vạ lây. Con có thể là những người trong đám dân, khi vui thì sẵn sàng trải áo làm đường rước, hết lời tung hô ca ngợi, nhưng lúc khác lại hùa theo số đông mà trở lòng đả đảo chống đối, kết án xấu tha nhân... Nhưng có thể con cũng là một Simon Kyrênê sẵn lòng vác đỡ thập giá cho người khổ đau.
Đức Giêsu cam lòng chịu đựng tất cả vì tình yêu con người và vâng phục Ý Cha cho đến chết trên thập tự, đó là một minh chứng, tận cùng cho một tình yêu, yêu cho đến chết, mà chết cũng chỉ vì yêu. “Dầu là Con Thiên Chúa, Người đã phải trải qua nhiều đau khổ mới học được thế nào là vâng phục; và khi chính bản thân đã tới mức thập toàn, Người trở nên nguồn ơn cứu độ vĩnh cửu cho tất cả những ai tùng phục Người.” (Dt 5, 7-9). Bước theo Đức Giêsu trên con đường thập giá là lội ngược dòng đời, vác thập giá theo Chúa không phải dễ, nhưng có Chúa đồng hành và đỡ nâng, chúng con cũng từ thập giá bước vào vinh quang với Chúa.
Ôi Chúa Giêsu của lòng con Chúa ơi! Chiêm ngắm Chúa chịu căng thây trên thập giá, con nhận ra chẳng có tình yêu nào như tình Chúa yêu con. Chúa chết cho con sống muôn đời. Chúa chết vì yêu con. Vì con Chúa quên thân mình, đời con dám mơ gì hơn? Xin cho con tâm hồn chìm lắng trong cái chết của Chúa, để bao tội lỗi, đau khổ của con chìm xuống hòa nhập vào mầu nhiệm Thập giá, để Chúa ôm trọn lấy con trong tình yêu bao dung tha thứ. Xin cho con bước đi theo Chúa từng ngày trên CON ĐƯỜNG TÌNH YÊU. Xin cho con được yêu mãi Người, Giêsu ơi!

                                                                      Én Nhỏ 

===================   

TỪ TUNG HÔ ĐẾN THẬP GIÁ: TRUNG THÀNH VÀ PHẢN BỘI

Cùng toàn thể Giáo hội chúng ta bước vào Tuần Thánh, Tuần Thương Khó với Chúa Nhật Lễ Lá, một ngày vừa tràn đầy niềm vui, nhưng cũng vừa nhuốm màu thương khó. Phụng vụ đưa chúng ta đi từ tiếng reo hò “Hosanna!” đến tiếng la to “Đóng đinh nó vào thập giá!” của chính đám đông dân chúng. Chính sự tương phản này giúp chúng ta hiểu sâu hơn mầu nhiệm tình yêu cứu độ của Thiên Chúa.

Vị Vua khiêm nhường tiến vào thành

Bài Tin Mừng khai mạc (x. Mt 21,1-11) thuật lại việc Đức Giêsu vào thành Giêrusalem.

Ðông đảo dân chúng trải áo xuống mặt đường, một số khác lại chặt cành chặt lá rải lên lối đi. Dân chúng, người đi trước, kẻ theo sau, reo hò vang dậy : “Hoan hô Thái Tử nhà Ða-vít! Chúc tụng Ðấng ngự đến nhân danh Chúa! Hoan hô Chúa trên các tầng Trời!” (Mt 21,8-9). Nhưng Đức Giêsu không vào thành như một vị vua quyền lực, mà cưỡi trên lưng lừa thay vì ngựa chiến, mô tả Vua Giêsu đến với sự khiêm nhường, hiền lành. Đấng Cứu Độ mang đến hòa bình, công chính, khác biệt hoàn toàn với sức mạnh quân sự thông thường.

Ngôn sứ Dacaria đã tiên báo: “Này vua ngươi đến với ngươi: Người hiền lành và cưỡi trên lưng lừa” (Dcr 9,9). Đức Giêsu đến không phải để thống trị, nhưng để phục vụ và hiến mạng sống mình. Ngài là Vua của tình yêu.

Thánh Gioan Kim Khẩu nói : “Ngài không chinh phục bằng gươm giáo, nhưng bằng lòng hiền lành; không áp đặt bằng quyền lực, nhưng thu hút bằng tình yêu.” Điều này đặt ra cho chúng ta câu hỏi: Tôi đón nhận Đức Kitô như một vị vua thế nào? Tôi có thực sự để Người làm chủ đời mình không?

Người Tôi Trung đau khổ

Bài đọc I (Is 50,4-7) trình bày cho chúng ta hình ảnh Người Tôi Trung của Thiên Chúa: “Tôi đã đưa lưng cho kẻ đánh tôi, đã đưa má cho kẻ giật râu; tôi đã không che giấu mặt mũi, tránh những lời nhạo cười và những người phỉ nhổ tôi.” (Is 50,6).

Đây là chân dung tiên báo về Đức Giêsu trong cuộc Thương Khó. Người chấp nhận đau khổ không phải vì bất lực, nhưng vì vâng phục thánh ý Chúa Cha. Người tin rằng: “Vì Chúa nâng đỡ tôi, nên tôi không phải hổ thẹn” (Is 50,7).

Thánh Augustinô nói: “Chính vì yêu mà Người đã chịu khổ; nếu không yêu, Người đã không chịu đóng đinh.” Tình yêu là chìa khóa để hiểu Thập Giá. Nếu không có tình yêu, Thập Giá chỉ là khổ đau vô nghĩa; nhưng với tình yêu, Thập Giá trở thành nguồn ơn cứu độ.

Bài ca tự hạ và tôn vinh

Bài đọc II (Pl 2,6-11) là một trong những bản thánh thi tuyệt đẹp: “Chúa Giêsu Kitô, tuy là thân phận Thiên Chúa… đã tự hạ mình mà vâng lời cho đến chết, và chết trên thập giá. ” (Pl 2,8). Nhưng cũng chính vì thế, “Thiên Chúa đã tôn vinh Người” (Pl 2,9).

Đây là con đường của Đức Kitô: từ tự hạ đến vinh quang, từ thập giá đến phục sinh. Công đồng Vaticanô II dạy rằng: “Mầu nhiệm con người chỉ thực sự sáng tỏ trong mầu nhiệm Ngôi Lời nhập thể” (Gaudium et Spes, số 22). Nghĩa là, nhìn vào Đức Giêsu, chúng ta hiểu được ơn gọi của chính mình là: sống yêu thương, hy sinh, và vâng phục.

Cuộc Thương Khó theo Thánh Matthêu

Bài Tin Mừng hôm nay (Mt 26,14 – 27,66) đưa chúng ta vào cuộc Thương Khó. Mỗi chi tiết đều chất chứa tình yêu và sự phản bội: Giuđa bán Thầy, Phêrô chối Thầy, các môn đệ bỏ trốn, dân chúng quay lưng.

Đỉnh cao là lời kêu trên thập giá: “Ôi Thiên Chúa! Ôi Thiên Chúa! sao Chúa đã bỏ con?” (Mt 27,46). Đây không phải là tiếng kêu tuyệt vọng, nhưng là lời cầu nguyện thấm đẫm niềm tin. Đức Giêsu mang lấy sự cô đơn của nhân loại để cứu chuộc chúng ta. Thánh Irênê nói: “Người đã trở nên như chúng ta, để chúng ta được trở nên như Người.” Nghĩa là, Đức Kitô đã bước xuống tận cùng thân phận con người để nâng chúng ta lên địa vị làm con Thiên Chúa.

Từ Lễ Lá đến đời sống Kitô hữu

Tham dự Chúa Nhật Lễ Lá, mỗi chúng ta không chỉ cầm lá và tung hô, nhưng là bước theo Đức Kitô trên con đường Thập Giá. Đôi lúc chúng ta giống đám đông: hôm nay tung hô, ngày mai quay lưng. Đức tin của chúng ta dễ thay đổi theo hoàn cảnh. Vì thế, Thánh Công đồng Vaticanô II nhắc nhở: “Người Kitô hữu được mời gọi nên thánh trong chính hoàn cảnh đời mình” (Lumen Gentium, số 11). Điều đó có nghĩa là sống tinh thần Thập Giá trong đời sống hằng ngày: kiên nhẫn trong thử thách, trung tín trong bổn phận, yêu thương ngay cả khi bị tổn thương.

Cành lá chúng ta cầm hôm nay sẽ khô héo. Nhưng tình yêu của Đức Kitô thì không bao giờ tàn. Người mời gọi chúng ta không chỉ đón Người bằng cành lá, mà còn bằng chính cuộc đời: bằng lòng tin, sự hoán cải, và tình yêu chân thành.

Chúng ta cùng bước vào Tuần Thánh với tâm hồn sốt sắng. Dõi theo Đức Giêsu từ Giêrusalem đến đồi Canvê, để cùng Người bước vào ánh sáng Phục Sinh.

Xin cho mỗi người chúng ta biết hô “Hosanna” không chỉ bằng môi miệng, nhưng bằng cả cuộc sống, và can đảm vác thập giá mỗi ngày, vì biết rằng: sau Thập Giá là vinh quang, sau đau khổ là sự sống. Amen.

 

Lm. An-tôn Nguyễn Văn Độ

===================

LỄ LÁ ĐỜI TÔI

Như trong lời thư của Thánh Phao-lô Tông Đồ gửi giáo đoàn Phi-lip-phê, mà chúng ta vừa xướng lên trước bài Thương Khó theo Thánh Sử Mát-thêu: “Chúa Ki-tô vì chúng ta, đã vâng lời cho đến chết, và chết trên thập giá…” (x. Pl 2, 8-9), nhắc nhở mỗi chúng ta tháp nhập một cách sâu sắc vào Cuộc Khổ Nạn-Phục Sinh của Đức Ki-tô Giê-su. Hôm nay, Chúa Nhật lễ Lá hay Chúa Nhật Lễ Thương Khó, Giáo Hội mời gọi chúng ta tham dự vào Cuộc Tử Nạn của Chúa như những nhân vật đáng được chú ý: bà thánh Vê-rô-ni-ca gan dạ lấy khăn của mình mà lau mặt cho Đức Giê-su trong khi đám đông xô đẩy nhau, chen chút, nhưng dường như vô tâm trước sự thương khó tột cùng của Con Một Thiên Chúa; cũng như ông Si-mon thành Si-rê-nê, một người ngoại (không phải người Do Thái), chỉ là khách vãn lai qua đường nhưng biết đồng cảm, chung tay vác đỡ thập giá Đức Giê-su đang trên đường tiến lên núi Cal-va-ri-ô, và còn rất nhiều nhân vật khác nữa.

Thông thường, cứ mỗi năm khi cử hành lễ Lá, chúng ta hồi tưởng giây phút cầm lá vạn tuế hoặc chiếc lá dừa được tết thành hình dáng đẹp đẽ lắc lư, đung đưa, vẫy chào như tung hô lúc tiến vào nhà thờ, và đến khi nghe bài Tin Mừng thì than ôi, than vắn than dài…; tuy nhiên, chúng ta dường như ít để tâm đến những câu hỏi đặt ra: điều chính yếu, cốt lõi của Thánh Lễ tưởng niệm Chúa Giê-su được nghênh đón vào thành Giê-ru-sa-lem là gì, và Thánh Lễ hôm nay ảnh hưởng, chi phối đến đời sống đạo, đời sống đức tin của chúng ta ra sao?

Như thế, để được cảm nghiệm và tường tận hơn, chúng ta cùng chú tâm vào Phụng Vụ hôm nay. Các bài đọc vừa nghe hướng ta đến sự vâng phục hoàn hảo, sự vâng phục tuyệt đỉnh, sự vâng phục ‘biến mình ra không’ (x. Pl 2, 6-11), một sự vâng phục mang lại ơn cứu độ cho chúng ta là những kẻ đáng phải chết vì sự bất tuân, bất tín, bất trung trong đời sống đức tin, trong mối tương quan với Chúa, với anh chị em, với bản thân và với môi sinh. Sự vâng phục dù phải lãnh án tử, chết nhục nhã, tất tưởi trên thập giá vì nhân loại được tiên tri I-sai-ah loan báo trong bài ca Tôi Trung thứ ba (bài đọc I): “Tôi đã đưa lưng cho người giơ má cho người ta giật râu. Tôi đã không che mặt khi bị mắng nhiếc phỉ nhổ. Có Ðức Chúa là Chúa Thượng phù trợ tôi, vì thế, tôi đã không hổ thẹn, vì thế, tôi trơ mặt ra như đá. Tôi biết mình sẽ không phải thẹn thùng” (Is 50, 6-7). Là Con Thiên Chúa làm người, Đức Giê-su Ki-tô đã mặc lấy tận cùng nỗi khổ cực của kiếp phàm nhân, Ngài đến trần gian này không phải để giải thích vì sao con người chịu khổ đau, khốn cực, mà chính Ngài đã mang lấy, gánh lấy, mặc lấy nỗi khổ nhục cùng tận của nhân loại.

Hơn nữa, Lời Chúa soi sáng giúp chúng ta nhận ra sự khiêm nhường vô biên, sâu thẳm của Đức Giê-su: “Vốn dĩ là Thiên Chúa,…nhưng đã hoàn toàn trút bỏ vinh quang mặc lấy thân nô lệ, trở nên giống phàm nhân sống như người trần thế. Người lại còn hạ mình, vâng lời cho đến nỗi bằng lòng chịu chết, chết trên cây thập tự” (X. Pl 2, 6-8). Một ‘A-đam mới’ khiêm nhu, hạ mình mang lại sự sống vĩnh cửu, thay thế cho ‘A-đam cũ’ cao ngạo, ngỗ nghịch, tội lỗi. Thánh Pi-ô Năm Dấu từng nói: “Ma quỷ khiếp sợ và run rẩy trước những linh hồn khiêm tốn”. Quả thật, con đường khiêm nhượng, quên mình, biến mình ra không, con đường hạ mình của Chúa Giê-su cũng chính là lời mời gọi chúng ta mỗi khi được lắng nghe bài Thương Khó. Một lần nữa, chúng ta cùng dành ít phút ngắn ngủi đọc lại, và đặt mình vào những nhân vật trong bài đọc Thương Khó của Đức Giê-su Ki-tô. Kế tiếp, chúng ta suy gẫm theo một số câu gợi ý dưới đây:

-     Mỗi năm, tâm tình cử hành hay tham dự Lễ Lá của tôi ra sao? Có gì thay đổi hay chăng? hay chỉ vỏn vẹn là một thói quen?

-     Tôi có để cuộc Thương Khó Chúa Ki-tô hiện diện trong lối suy nghĩ, cung cách sống, mối tương quan của tôi hay không? Hay nói cách khác, tôi có sống Mầu nhiệm Thương Khó-Phục Sinh của Đức Ki-tô trong đời sống thường nhật bằng việc chết đi những thói hư, tật xấu, và sống tốt, sống dồi dào cho Chúa và anh chị em?

-     Đặt bản thân vào bối cảnh bài Thương Khó, nếu tôi hiện diện lúc ấy thì tôi thuộc thành phần nào? Tôi có dám tuyên xưng Chúa Giê-su là Thiên Chúa của tôi chăng?

-     Trong đời sống hiện nay, nhiều người không muốn chịu đau khổ, xa lánh khổ đau, và lắm lúc nguyền rủa mỗi khi đau đớn; còn tôi khi bị khổ đau, tôi có chạy đến với Chúa Giê-su đang chịu treo trên Thánh giá, chết nhục nhã để cứu chuộc tôi?

Ước gì Lễ Lá năm nay là thánh lễ đặc biệt của cuộc đời mỗi chúng ta. Xin Lời Chúa và Mình Máu Thánh Chúa cải hoá, nuôi dưỡng chúng ta biết luôn trung tín, trung thành bước trên con đường mà chính Chúa Giê-su Ki-tô đã đi:

 

                     Đường Thập Giá chông gai ngàn lối

                     Đường hy sinh thoát khỏi tăm tối

                     Đường cứu độ, thứ tha tội lỗi

                     Đường tín thác, cậy mến trong tôi.

 

                     Đường bỏ mình, ăn năn thống hối,

                     Đường khiêm hạ, bao dung tiếp nối,

                     Đường vinh quang Chúa tôi mở lối

                     Đường vâng phục, chịu chết vì tôi. Amen!

 

                                                                        Lm. Xuân Hy Vọng

===================


NHÌN LÊN THẬP GIÁ

Bài Thương Khó không chỉ là câu chuyện của quá khứ, nhưng là tấm gương soi hiện tại của mỗi người.
Trong đó, ta thấy Giuđa – người đã theo Chúa, nhưng lại bán Chúa.
Ta thấy Phêrô – người yêu Chúa, nhưng lại chối Chúa.
Ta thấy đám đông – những người từng tung hô, nhưng rồi lại hô: “Đóng đinh nó vào thập giá!”
Và nếu thành thật, ta cũng thấy chính mình đâu đó trong những khuôn mặt ấy.
Có những lần ta chọn tiền bạc hơn Chúa.
Có những lúc ta im lặng khi đáng lẽ phải làm chứng cho sự thật.
Có những khi ta dễ dàng thay đổi lập trường theo đám đông.
Nhưng trên hết, bài Thương Khó không dừng lại ở tội lỗi con người, mà mở ra một điều lớn hơn: tình yêu của Thiên Chúa.
Đức Giêsu biết tất cả – nhưng vẫn chấp nhận.
Biết bị phản bội – nhưng vẫn yêu.
Biết sẽ bị đóng đinh – nhưng vẫn đi đến cùng.
Thập giá không chỉ cho thấy sự dữ của con người, mà còn cho thấy tình yêu đi đến tận cùng của Thiên Chúa.
Hôm nay, đứng dưới chân thập giá, mỗi người chúng ta không chỉ được mời gọi xúc động, nhưng còn được mời gọi hoán cải:

  • Từ phản bội → trung thành
  • Từ sợ hãi → can đảm
  • Từ dửng dưng → yêu thương

Và có lẽ, điều quan trọng nhất không phải là:
“Chúa đã chịu khổ vì tôi thế nào,”
mà là:
“Tôi sẽ sống thế nào sau khi biết Chúa đã yêu tôi đến cùng.”

 

Lm. Thái Nguyên

==================

 

  
 

 

Thông tin khác:
 

 

 
 
 
 
Bài Giảng của Đức Cha Đaminh Hoàng Minh Tiến Trong Thánh Lễ Bế Mạc Năm Thánh 2025
Liên kết website

 

 

 

Tiêu điểm
Website giaophanhunghoa.org được phát triển bởi đơn vị thiết kế web: MIP™ (www.mip.vn - mCMS).
log