
Emmanuel Nguyễn Thanh Hiền, OSB
=================
CHÚA CHIẾN THẮNG CÁM DỖ
Khởi đầu sứ vụ rao giảng Tin Mừng, Chúa Giêsu đến chịu phép rửa tại sông Giođan, rồi được đầy Thánh Thần, Chúa vào hoang địa để ăn chay, cầu nguyện và chịu cám dỗ.
Là một vị Thiên Chúa, nhưng Người đã không ngần ngại chia sẻ thân phận con người. Suốt bốn mươi ngày, Người không ăn gì. Qua thời gian hơn tháng trời, với sức chịu đựng của phận người, Người rất đói. Lợi dụng lúc Người đang bị cơn đói hoành hành, quỷ tấn công mời mọc: “Nếu ông là Con Thiên Chúa thì truyền cho hòn đá này hóa bánh đi!” (Mt 4, 3). Nhưng không, cả lời thử thách mời mọc và cơn đói dữ dội không thể làm Người lung lay, Người đáp lại: “Đã có lời chép rằng: Người ta sống không chỉ nhờ cơm bánh, nhưng còn nhờ mọi lời miệng Thiên Chúa phán ra”. (Mt 4,4). Cám dỗ này chỉ đúng một nửa. Ngày nay con người thường rơi vào cơn cám dỗ rằng cứ có tiền là giải quyết được hết mọi sự.
Tên quỷ bị thua Người chuyện ăn uống, hắn bày quẻ khác, còn dám “đặt” Người trên nóc Đền Thờ, rồi đem Kinh Thánh ra để thách thức Chúa về chuyện kiêu ngạo: “Nếu ông là Con Thiên Chúa, thì gieo mình xuống đi! Vì đã có lời chép rằng: “Thiên Chúa sẽ truyền cho thiên sứ lo cho bạn, và thiên sứ sẽ tay đỡ tay nâng, cho bạn phải vấp chân vào đá.” (Mt 4, 5-6). Nhưng Chúa đã nghiêm giọng với hắn: “Ngươi chớ thử thách Đức Chúa là Thiên Chúa của ngươi.” (Mt 4, 7). Trong thời đại kỹ thuật tân tiến hôm nay, đây là cơn cám dỗ cho thời đại khi chúng con nghĩ rằng nhờ kỹ thuật sẽ giải quyết được hết, kỹ thuật làm cho cuộc sống phong phú, nhưng chỉ đúng một nửa. Bởi nó có thể làm cho người ta xa nhau hơn.
Hai lần thua như vậy mà hắn vẫn không chịu, lại đem Người lên nơi cao, cho xem tất cả các nước và cám dỗ Người về quyền hành danh lợi: “Tôi sẽ cho ông tất cả những thứ đó, nếu ông sấp mình bái lạy tôi”. (Mt 4, 9). Ơ hay! Chắc hắn chưa biết Người là Thiên Chúa, nên mới dám lừa gạt để Người mắc bẫy về chuyện lợi danh. Đức Giêsu đáp lại minh nhiên như một Thiên Chúa đang nói với thụ tạo: “Ngươi phải bái lạy Đức Chúa là Thiên Chúa của ngươi, và phải thờ phượng một mình Người mà thôi”. (Mt 4, 10b). Đây là cơn cám dỗ đúng một nửa sự thật, đó là cứ có quyền lực là giải quyết được hết.
Tên quỷ đã xoay hết cách, chiến thuật để cám dỗ Chúa, cả ba lần tấn công đều bị thua trắng. Ngày hôm nay Thánh Thần Chúa cũng mời gọi chúng con vào hoang địa là chính tâm hồn mình. Thường chúng con không muốn trở về với lòng mình, vì mải mê với những thú vui thế trần, những hưởng thụ dễ dãi mà không muốn phải sửa đổi những thói hư tật xấu, những “thú dữ” của sa mạc cuộc đời, những cám dỗ vây bủa xung quanh. Trước những cám dỗ ngọt ngào mời mọc, có thể thua lần đầu chúng con sợ hãi, lần sau ngã sa cũng áy náy bất an, rồi lần nữa không thấy sao và sẽ trở nên chai lỳ, ra mất ý thức về tội lỗi, thật là nguy nan.
Lạy Chúa! chính Chúa đã vào hoang địa để cầu nguyện, chiến đấu và đã chiến thắng, xin cho chúng con trong mùa chay biết thực sự trở về với lòng mình, để qua cầu nguyện, chúng con sống gắn bó mật thiết với Chúa. Nhờ sức mạnh trợ lực của Chúa, chúng con sẽ cùng chiến đấu, chiến thắng với Chúa. Bởi vì “có Chúa trong thành địch thù tan nát hết”. Amen.
Én Nhỏ
====================
GIỮA SA MẠC CÁM DỖ, CHỌN VÂNG THEO Ý CHÚA
Bước vào Mùa Chay Thánh năm nay, trong ánh sáng Sứ điệp Mùa Chay 2026 của Đức Thánh Cha Lêô XIV, Giữa sa mạc cám dỗ, chọn vâng theo ý Chúa
Giáo Hội mời gọi chúng ta không chỉ giữ một vài thực hành bên ngoài, nhưng can đảm bước vào một cuộc hoán cải nội tâm sâu xa. Ngài nêu bật ba con đường cụ thể là "lắng nghe", "ăn chay" và "cùng nhau". Lắng nghe giúp chúng ta nhận ra tiếng Chúa trong Lời và trong tiếng kêu của người nghèo. Ăn chay thanh luyện ước muốn, mở lòng chúng ta ra với tình yêu và trách nhiệm. Đồng thời, chúng ta được mời gọi bước đi cùng nhau trong mỗi cộng đoàn để xây dựng những tương quan hiền hòa và trở nên dấu chỉ hy vọng giữa thế giới (x. LEO XIV, Sứ Điệp Mùa Chay 2026).
Bốn mươi ngày không chỉ là con số thời gian, nhưng là hành trình thanh luyện, thử thách và trưởng thành. Giáo hội quen gọi đây là mùa tập luyện chiến đấu thiêng liêng với những việc tốt lành theo truyền thống là ăn chay, cầu nguyện và bố thí để chống trả chước cám dỗ. Bài đọc I thuật lại cảnh Ađam và Evà bị Satan cám dỗ và đã quị ngã cách thảm thương. Hậu quả thật nặng nề: "và thế là sự chết đã truyền tới mọi người, vì lẽ rằng mọi người đã phạm tội" (Rm 5,12).
Ađam và Evà bị cám dỗ thì sa ngã
Trình thuật Sáng Thế cho thấy nguyên tổ của chúng ta đã khước từ thánh ý Chúa. Nguyên nhân khởi đi từ “Con Rắn”, Ma Quỷ, Satan. Nó không xuất hiện với hình dáng ghê sợ, nhưng bằng một lời xuyên tạc tinh vi: "Có phải Thiên Chúa đã bảo: Các ngươi không được ăn mọi thứ cây trong vườn?" (St 2,1). Trong khi thực tế Thiên Chúa ban phát dồi dào và chỉ giới hạn một điều duy nhất.
Satan bóp méo sự thật: "Không, các ngươi không chết đâu! Nhưng Thiên Chúa biết rằng ngày nào các ngươi ăn trái ấy, mắt các ngươi sẽ mở ra, và các ngươi sẽ biết thiện ác như thần thánh"(St 3,4-5). Một lời nói dối được bọc trong vỏ bọc hấp dẫn: hứa hẹn tự do, hứa hẹn hiểu biết, hứa hẹn quyền năng.
Thực chất, đó là cám dỗ làm theo ý mình, không làm theo ý Chúa. Khi con người đặt mình làm trung tâm, cắt đứt mối hiệp thông với Thiên Chúa, thì hậu quả là đổ vỡ và sự chết: "do một người mà tội lỗi đã nhập vào thế gian" (Rm 5,12).
Ngày nay, con rắn ấy vẫn nói. Nó nói qua những lý luận hợp lý: “Ai cũng làm vậy”, “Chỉ một lần thôi”, “Miễn là có lợi”. Nó khiến ta nghĩ rằng sống theo ý Chúa là thiệt thòi, còn sống theo ý mình mới là khôn ngoan. Và biết bao lần chúng ta đã ngã quỵ.
Chúa Giêsu bị cám dỗ, Người chiến thắng
Nếu Ađam và Evà thất bại trước ba đợt tấn công của Satan, thì Chúa Giêsu cũng bị thử thách ba lần, nhưng Người đã chiến thắng.
Cám dỗ thứ nhất diễn ra trong hoàn cảnh rất thực tế: đói. "Chúa Giêsu được Thánh Thần hướng dẫn vào hoang địa để chịu ma quỷ cám dỗ. Khi Người đã nhịn ăn bốn mươi đêm ngày, Người cảm thấy đói" (Mt 4,1-2). Ma quỷ đề nghị: "Nếu ông là Con Thiên Chúa, hãy khiến những hòn đá này biến thành bánh!" (Mt 4,3).
Đức Giêsu đáp: "Người ta sống không nguyên bởi bánh, nhưng bởi mọi lời do miệng Thiên Chúa phán ra". Người không phủ nhận nhu cầu vật chất, nhưng đặt nó dưới Lời Chúa. Bao nhiêu quyết định của chúng ta hôm nay bị chi phối chỉ vì “miếng cơm manh áo”, vì lợi ích kinh tế? Mùa Chay nhắc ta nhớ: sự sống đích thực không chỉ là cơm bánh, nhưng là sống theo ý Chúa.
Cám dỗ thứ hai tinh vi hơn. Satan trích Thánh Vịnh để buộc Chúa phải chứng minh căn tính: "Nếu ông là Con Thiên Chúa, hãy gieo mình xuống đi, vì có lời chép rằng: Ngài đã ra lệnh cho các Thiên Thần đến với ông, và chư vị đó sẽ nâng đỡ ông trên tay" (Tv 91,11). Đó là cám dỗ bắt Thiên Chúa phải phục vụ ý riêng.
Chúa Giêsu đáp lại: "Ngươi đừng thử thách Chúa, là Thiên Chúa ngươi" (Đnl 6,16). Bao lần ta cũng muốn Chúa làm phép lạ theo chương trình của mình? Bao lần ta cầu nguyện như ra điều kiện? Đức tin đích thực không phải là thử thách Thiên Chúa, nhưng là tín thác.
Cám dỗ thứ ba đi đến tận gốc: thờ lạy quyền lực. "Tôi sẽ cho ông tất cả những thứ đó, nếu ông sấp mình xuống thờ lạy tôi." Chúa Giêsu trả lời dứt khoát: " Hãy lui đi, hỡi Satan! Vì có lời đã chép: Ngươi phải thờ lạy Chúa là Thiên Chúa người " (Đnl 6,13).
Ba lần “nếu” của Satan nhắm phá vỡ mối tương quan Cha - Con. Nhưng Chúa Giêsu không từ bỏ Chúa Cha. Người trung thành tuyệt đối.
Noi gương Chúa Giêsu trong cuộc chiến hôm nay
Các chiêu Ma Quỷ dùng để cám dỗ Ađam và Evà, nó cũng dùng cám dỗ Chúa Giêsu và cả chúng ta hôm nay. Tin Mừng gọi nó là cha đẻ của những kẻ nói dối. Tiếng Do Thái gọi là “Sa-tan” kẻ thù của Thiên Chúa và kẻ thù của con người.
Sứ điệp Mùa Chay 2026 của Đức Thánh Cha Lêô XIV nhấn mạnh rằng cuộc chiến thiêng liêng không thể thắng nếu chỉ dựa vào ý chí cá nhân. Chính Tin Mừng cho biết: Chúa Giêsu được Thánh Thần hướng dẫn vào hoang địa. Người chiến thắng không phải bằng sức riêng, nhưng bằng sự vâng phục và nhờ quyền năng Thánh Thần.
Môi trường chúng ta đang sống là nơi diễn ra cuộc chiến thực sự về tâm linh: giữa sự thật và giả dối, giữa trung tín và thỏa hiệp, giữa thờ phượng Thiên Chúa và tôn thờ cái tôi.
Mùa Chay này, chúng ta được mời gọi ăn chay khỏi ích kỷ, cầu nguyện để lắng nghe Lời Chúa, và bố thí để phá vỡ tính khép kín của mình. Đó không phải là những việc đạo đức hình thức, nhưng là vũ khí thiêng liêng.
Lạy Chúa Thánh Thần, xin dẫn dắt chúng ta trong cuộc chiến thường ngày, nhất là bước vào trận chiến thiêng liêng trong Mùa Chay Thánh. Amen.
Lm. An-tôn Nguyễn Văn Độ
=====================
‘NÓI KHÔNG’ VỚI MA QUỶ, ‘XIN VÂNG’ VỚI THIÊN CHÚA!
Kể từ hôm nay, chúng ta được mời gọi theo chân Đức Giê-su bước vào hoang địa ăn chay, hãm mình, chiến đấu với mọi cám dỗ, và đặc biệt được tham dự cuộc thương khó - tử nạn - Phục sinh của Ngài.
Ngay bài đọc I trích sách Sáng thế, tổ phụ loài người được Thiên Chúa dựng nên theo hình ảnh Ngài (Imago Dei) và giống Ngài, nhưng vì sa ngã phạm tội, nghe lời dụ dỗ (cám dỗ) của con rắn (tượng trưng cho ma quỷ), hai ông bà đã phá vỡ lời cam kết với Thiên Chúa, và ngay sau khi trót theo lời con rắn, “mắt họ liền mở ra và họ nhận biết mình trần truồng, nên kết lá vả che thân” (St 3, 7), vì sợ đối phương xâm hại thân thể mình. Tuy nhiên, Thánh Tông đồ Phao-lô quả quyết: “Vì nếu bởi tội của một người mà sự chết đã thống trị do một người đó, thì những người lãnh được ân sủng và ơn huệ dồi dào bởi đức công chính, càng được thống trị hơn nữa trong sự sống do một người là Ðức Giê-su Ki-tô. Do đó, tội của một người truyền đến mọi người đưa tới án phạt như thế nào, thì đức công chính của một người truyền sang mọi người đưa tới bậc công chính ban sự sống cũng như thế” (Rm 5, 17-18).
Thật vậy, thuở xưa tổ phụ loài người không thể chiến thắng cám dỗ, thì nay Con Một Thiên Chúa xuống thế làm người, chiến thắng cám dỗ. Xưa kia, tổ phụ loài người đã sa ngã phạm tội, đã truyền án phạt sự chết đến dòng giống con cháu (tội tổ tông truyền), nhưng nay nhờ đức công chính và sự vâng phục tuyệt đối của Ngôi Hai Thiên Chúa, mà chúng ta được cứu thoát khỏi ách nô lệ tội lỗi, được nâng lên bậc công chính thừa hưởng sự sống đời đời. Vì vậy, hôm nay “Thần Khí dẫn Đức Giê-su vào hoang địa để chịu quỷ cám dỗ” (x. Mt 5, 1) sau khi “Ngài ăn chay ròng rã bốn mươi đêm ngày” (x. Mt 5, 2), chẳng phải là một biến cố ngẫu nhiên hoặc vô nghĩa; nhưng nhờ đó, chúng ta dù là những con người yếu đuối, hèn kém, dễ sa ngã phạm tội, biết noi gương Ngài chiến đấu với mọi cám dỗ bằng đời sống cầu nguyện, ăn chay hãm mình. Hơn nữa, nhờ gương chiến thắng cám dỗ của Đức Giê-su, Ngài biểu lộ cho chúng ta thấy rõ khả năng tiềm ẩn nơi con người, rằng: ơn thánh đủ đầy cho ta, hầu chống lại mọi cám dỗ và bước theo Ngài.
Đức Tổng Giám mục người Mỹ Fulton Sheen từng nói: ‘Cả ba cám dỗ của Đức Giê-su là ba con đường dễ dãi để Ngài không cần trải qua Thập Giá’, không cần làm theo Thánh ý Chúa Cha, không cần vâng phục Chúa Cha, và không cần thực hiện chương trình cứu độ nhân loại. Tuy nhiên, Đức Giê-su đã không chọn “ba con đường dễ dãi ấy”, mà Ngài chiến thắng cám dỗ, chấp nhận con đường Thập tự với một tình yêu nồng nàn, với lòng phó thác trọn vẹn nơi Chúa Cha.
Cám dỗ, xúi giục xa lìa Chúa luôn luôn hiển hiện. Cám dỗ từ hai phía như thể ‘giặc trong và giặc ngoài’. ‘Giặc trong’ là ham muốn, sống theo bản năng tự nhiên của bản thân, thích được thoả mãn ngay lập tức, ước vọng trần tục, v.v…; còn ‘giặc ngoài’ là tác động, dụ dỗ bên ngoài như ma quỷ, thú vui xã hội, xu hướng trần tục, sức chi phối từ người khác, v.v…Nhưng thông thường, qua đoạn Tin Mừng hôm nay (x. Mt 4, 3-11), chúng ta biết có ba loại cám dỗ chính, liên quan đến: tiền - tài - tình (vật chất - danh vọng/quyền lực - sắc dục). Chúng không chừa một ai, và chẳng hề báo trước cho ai trước khi ‘tiếp đất’.
Truyện xưa kể lại: Tại đất Thục, ở núi Phong Khê, có một giống đười ươi sở hữu bộ mặt giống như người. Chúng vừa biết nói cười và máu chúng được người ta dùng làm thuốc nhuộm quần áo rất tốt, nên các thợ săn địa phương thường tổ chức săn bắt chúng. Biết được loài đười ươi này thích uống rượu và đi guốc, nên thợ săn đã chuẩn bị, đem rượu và guốc đến bày la liệt tại một cánh đồng trống ngõ hầu quyến rủ chúng, rồi họ ẩn núp nơi kín đáo chờ đợi. Dẫu sống trong rừng sâu, nhưng loài đười ươi này lại có khứu giác rất nhạy nên khi ngửi thấy mùi rượu thơm, chúng liền kéo nhau tìm đến cánh đồng đó. Mặc dù, các con già đời đoán biết là bẫy của bọn thợ săn, đã nhắc nhở cho cả bầy rằng: ‘Hãy cảnh giác, đừng khờ dại uống rượu và đi guốc, kẻo bị mắc mưu của bọn người độc ác kia!’. Vừa nghe thế, cả bầy buồn bã bỏ đi trong sự nuối tiếc. Nhưng rồi một con bị mùi rượu thơm hấp dẫn không thể cưỡng lại, liền tỏ ra bất chấp lời khuyên khôn ngoan kia và rủ đồng bọn quay trở lại. Chuyện gì đến rồi cũng sẽ đến, “quen mùi thấy mùi ăn mãi”, chúng tranh giành chí choé nốc cạn hết bầu rượu này đến bầu rượu khác. Đến lượt các con già cả khôn ngoan tuy biết là nguy hiểm, nhưng không thể cưỡng lại sự hấp dẫn của rượu, cũng lao vào uống no say. Sau đó chúng đồng loạt xỏ chân vào guốc, bước tới bước lui, ngả nghiêng trông thật buồn cười. Bấy giờ, đám người thợ săn liền hò nhau nhất tề xông đến vây bắt. Thấy bọn thợ săn, bầy đười ươi đáng thương liền túa nhau bỏ chạy tán loạn; nhưng chân đi guốc không quen, nên bị té nhào và cuối cùng bị bọn thợ săn bắt gọn không sót một con.
Thật khó lường trước bao phen cám dỗ, lời mời mọc ham muốn. Tuy nhiên, chúng ta nên biết rằng: Cám dỗ chưa phải là xấu. Nó có thể giúp người ta trở nên tốt hơn. Cám dỗ không phải là tội. Nó sẽ giúp thấy rõ hơn sự thánh thiện nơi một con người. Cám dỗ cũng không phải là hình phạt, song nó sẽ là triều thiên vinh quang cho những ai chiến thắng (theo W. Barclay). Và trên hết, với ơn Chúa, cùng với sự nỗ lực liên lỉ của bản thân qua việc ăn chay, cầu nguyện, làm việc bác ái, kết hợp mật thiết với Chúa trong các Bí tích, Thánh lễ hằng ngày…chúng ta sẽ chiến thắng mọi cám dỗ, sẽ cùng với Đức Giê-su nói ‘không’ với ma quỷ, nhưng thưa ‘xin vâng’ với Chúa Cha.
“…Xin chớ để chúng con sa chước cám dỗ, nhưng cứu chúng con cho khỏi sự dữ. Amen!”
Lm. Xuân Hy Vọng
===================
CÁM DỖ TRONG ĐỜI
Mùa Chay mở ra bằng một cuộc chiến âm thầm trong hoang địa. “Bấy giờ Đức Giêsu được Thần Khí dẫn vào hoang địa, để chịu quỷ cám dỗ” (c.1). Con Thiên Chúa không né tránh thử thách, nhưng đón nhận nó trong sự vâng phục Thánh Thần. Cám dỗ vì thế không chỉ là điều đáng sợ, mà còn là nơi tự do được thử luyện. Không ai sống ngoài vòng cám dỗ. Chúng đến từ hoàn cảnh, từ áp lực xã hội, và từ chính lòng mình. Ba cơn cám dỗ của Đức Giêsu không chỉ thuộc về quá khứ, nhưng vẫn rất hiện sinh trong đời sống Kitô hữu hôm nay.
1. Cám dỗ về vật chất: khi “bánh” trở thành cứu cánh
Sau bốn mươi ngày chay tịnh, Đức Giêsu đói. Quỷ nói: “Nếu ông là Con Thiên Chúa, thì truyền cho những hòn đá này hóa bánh đi” (c.3). Đó không chỉ là lời mời thỏa mãn cơn đói, mà nhằm kích hoạt quyền năng để phục vụ chính mình, đặt nhu cầu cá nhân lên trên sứ mạng.
Đức Giêsu đáp: “Người ta sống không chỉ nhờ cơm bánh, nhưng còn nhờ mọi lời miệng Thiên Chúa phán ra” (c.4). Người không phủ nhận nhu cầu vật chất, nhưng xác định trật tự ưu tiên: bánh cần thiết cho thể xác, nhưng không đủ; linh hồn còn cần Lời Chúa để sống.
Khi thành công vật chất trở thành thước đo giá trị, con người dễ tin rằng “có nhiều hơn” là “hạnh phúc hơn”. Nhưng càng tích lũy, lòng càng bất an. Khi Lời Chúa bị đẩy ra bên lề, tâm hồn khô cạn và ta dần trở thành nô lệ cho chính nhu cầu của mình.
2. Cám dỗ về quyền lực: khi cái tôi chiếm chỗ của Thiên Chúa
Quỷ đưa Đức Giêsu lên núi cao, chỉ cho Người thấy mọi vinh hoa trần thế và nói: “Tôi sẽ cho ông tất cả những thứ đó, nếu ông sấp mình bái lạy tôi” (c.9). Đức Giêsu trả lời: “Ngươi phải bái lạy Đức Chúa là Thiên Chúa của ngươi, và phải thờ phượng một mình Người mà thôi” (c.10).
Đây là cám dỗ của quyền lực, danh vọng, ảnh hưởng. Không ít người khởi đầu với lý tưởng phục vụ, nhưng dần dần bị mê hoặc bởi ánh hào quang của địa vị và sự công nhận. Khi ấy, phục vụ biến thành thống trị; sứ mạng trở thành phương tiện để khẳng định mình. Danh tiếng trở thành thần tượng mới.
Cám dỗ quyền lực không chỉ ở chính trường, mà ngay trong gia đình, cộng đoàn và cả trong đời sống thiêng liêng: khi tôi muốn áp đặt ý mình, muốn hơn thua, muốn được công nhận thay vì lắng nghe. Mỗi lần như thế, tôi đang quỳ gối trước một thần tượng vô hình. Đức Giêsu dứt khoát xác định: chỉ một mình Thiên Chúa là tuyệt đối. Mọi quyền lực khác chỉ có ý nghĩa khi phục vụ tình yêu và sự thật.
3. Cám dỗ thử thách Thiên Chúa: khi đức tin bị bóp méo
Quỷ đặt Đức Giêsu trên nóc Đền Thờ và nói: “Nếu ông là Con Thiên Chúa, thì gieo mình xuống đi” (c.6). Lần này, quỷ còn trích Kinh Thánh để biện minh. Nó dùng chính Lời Chúa để đánh lạc hướng. Đức Giêsu đáp: “Ngươi chớ thử thách Đức Chúa là Thiên Chúa của ngươi” (c.7). Người từ chối biến Thiên Chúa thành công cụ chứng minh mình là ai.
Khi đức tin bị bóp méo, con người muốn ép Thiên Chúa hành động theo ý mình. Thay vì sống trách nhiệm, lại đòi phép lạ. Có những người bỏ qua bổn phận để cầu mong Chúa “ra tay”; Khi đức tin không đi cùng với sự khôn ngoan và trách nhiệm, nó dễ trượt sang mê tín. Thiên Chúa không phải là công cụ để tôi đạt mục tiêu. Người là Cha, và tôi là thụ tạo được mời gọi đáp lại bằng lòng tín thác và vâng phục.
4. Mẫu số chung của mọi cám dỗ: sống cho mình
Cả ba cơn cám dỗ đều quy về một điểm: tách con người khỏi Thiên Chúa để quay về chính mình. Lo xây đắp cho mình và bảo vệ mình bằng mọi giá. Khi ấy, tương quan với Thiên Chúa và tha nhân dần bị thay thế bằng sự quy hướng ích kỷ.
Đức Giêsu chiến thắng không bằng phép lạ ngoạn mục, nhưng bằng sự trung thành với Lời Chúa. Mỗi lần đáp lại, Người đều trích dẫn Kinh Thánh. Lời Chúa trở thành nền tảng, la bàn và sức mạnh nội tâm. Chính sự gắn bó bền vững với Lời đã vô hiệu hóa những cơn cám dỗ.
5. Con đường chiến thắng: để Thần Khí dẫn dắt
Ngay khi mở đầu bài Tin Mừng, thánh Matthêu đã cho biết: Đức Giêsu không tự mình bước vào thử thách, nhưng đi trong sự hướng dẫn của Thần Khí (c.1). Chiến thắng của Người không phát xuất từ sức riêng, nhưng là sự vâng phục và tùy thuộc vào Cha.
Mùa Chay vì thế không phải là thời gian căng mình chống đỡ, nhưng là thời gian trở về với nguồn. Trở về với Lời Chúa, với cầu nguyện, với sự tỉnh thức nội tâm. Càng để Thần Khí hướng dẫn, ta càng nhận ra đâu là tiếng nói của Thiên Chúa, đâu là tiếng thì thầm của cám dỗ.
Hoang địa của mỗi người có thể là những giới hạn, thất bại hay khủng hoảng thầm kín. Nhưng nếu ở lại với Thiên Chúa, chính nơi ấy lại trở thành nơi thanh luyện. Từ hoang địa, Đức Giêsu bước ra với sứ mạng rõ ràng hơn. Và mỗi chúng ta cũng được trưởng thành hơn trong ơn gọi làm con Thiên Chúa.
Cầu nguyện
Lạy Chúa Giêsu!
Chúa chấp nhận thân phận làm người thế,
nên cũng đã chấp nhận mọi cám dỗ,
để cho thấy đường lối ơn cứu độ,
là một lòng theo thánh ý Chúa Cha.
Nếu đời con là một chuỗi lựa chọn,
thì cũng là một chuỗi những cám dỗ,
chỉ cần thiếu thận trọng là sa sẩy,
không khôn ngoan con sẽ nhuốm bùn lầy.
Không chỉ những cám dỗ ở bên ngoài
mà còn là những cám dỗ bên trong,
cám dỗ sống hưởng thụ cho thân xác,
cám dỗ sống dễ dãi cho tâm hồn.
Cám dỗ nào cũng khiến con khép kín,
xa dần Chúa và quy hướng về mình,
mất dần đi tình nghĩa với anh em,
vì không còn biết lắng nghe Lời Chúa,
Thân phận người xem ra rất chênh vênh,
bởi vì luôn đối đầu với cám dỗ,
nhưng mọi cám dỗ thảy đều có chỗ,
trong bản đồ rất thiêng liêng của Chúa,
để đào luyện tim con thuộc về Ngài.
Xin cho con bản lãnh Thầy chí thánh,
để vượt qua những cám dỗ trong đời,
dù sai phạm và những lần vấp ngã,
vẫn đứng lên tiếp tục cuộc hành trình,
cho tới ngày gặp được Chúa hiển vinh. Amen.
Lm. Thái Nguyên
=====================
CÙNG CHÚA CHIẾN ĐẤU ĐỂ CHIẾN THẮNG (Mt 4,1-11)
“Đức Giê-su đã ăn chay bốn mươi ngày và chịu cám dỗ.”
Kính thưa cộng đoàn,
Sau khi tạo dựng muôn loài muôn vật và nhất là con người, Thiên Chúa đã ban cho con người tự do. Con người có quyền sử dụng muôn loài Thiên Chúa dựng nên. Tuy nhiên, con người không được phép sử dụng cây ở giữa vườn. Sau một thời gian, con người dùng lý trí của mình đặt ra câu hỏi: Tại sao tôi lại không được ăn quả trên cây ở giữa vườn? Quả nhìn thì đẹp, chắc ăn cũng sẽ ngon. Ngày nọ qua ngày kia, con người đã không chiến thắng được cám dỗ nên đã ăn trái cây Thiên Chúa cấm và họ đã bị luận phạt. Họ đã không vâng lời Thiên Chúa. Đó chính là A-đam thứ nhất. (x.St 2,7-9;3,1-7) Còn A-đam thứ hai cũng chịu cám dỗ và Ngài đã chiến thắng cơn cám dỗ đó. A-đam thứ hai chính là Đức Giê-su. Sau khi ăn chay bốn mươi ngày, tên cám dỗ đến gần bên Đức Giê-su để cám dỗ Ngài. Nó cám dỗ Đức Giê-su về đồ ăn thức uống, về danh vọng trần gian, về lợi lộc thế trần. Nó dùng chính Lời Chúa để cám dỗ Đức Giê-su. Nhưng Đức Giê-su lại dùng chính Lời Chúa để chiến thắng tên cám dỗ. Tên cám dỗ phải rút lui.
Ngày nay, con người cũng chịu rất nhiều cám dỗ. Nếu người nào chiến thắng, người đó sẽ được thưởng công xứng đáng. Nếu người nào biết tận dụng những cám dỗ đó và biến nó trở thành ơn ích cho phần rỗi thì thật là phúc cho họ. Vì thánh Phao-lô đã nói: “Ở đâu tỗi lỗi đã lan tràn, ở đó ân sủng càng chứa chan gấp bội.” Chúng ta đang sống trong muôn vàn thử thách dưới nhiều hình thức khác nhau. Những cơn thử thách này không phân biệt tuổi tác, địa vị, nơi chốn, trình độ học vấn, môi trường văn hóa… Những cơn cám dỗ len lỏi vào hết các ngóc ngách của cuộc đời. Nếu chúng ta không chú ý, ta dễ dàng bị cơn cám dỗ lôi kéo và sẵn sàng đi theo nó. Vì thế, mỗi chúng ta hãy nhờ ánh sáng Lời Chúa dẫn đưa đến ánh sáng thật là Đức Giê-su. Mỗi ngày, ta hãy siêng năng đọc và suy niệm Lời Chúa. Ta sẽ nhận ra được thánh ý Chúa. Ta cũng hãy chạy đến với Bí tích Thánh Thể để được hiệp thông với Thiên Chúa và được chính Thiên Chúa dẫn lối. Ta đến với Chúa Thánh Thần, Ngài sẽ ban bảy ơn cần thiết giúp ta chiến đấu với những cám dỗ đang diễn ra và cùng ta chiến đấu. Bên cạnh đó, ta cũng phải biết hiệp nhất với anh chị em, cùng nhau vượt qua những khó khăn trong cuộc sống. Có như vậy, ta mới có thể chiến thắng ba thù: ma quỷ, thế gian và xác thịt.
Lạy Chúa, xin cùng con chiến đấu với những cám dỗ trong cuộc sống hôm nay. A-men
Jos. Nguyễn
======================
“Thấy mình trần truồng: họ mới kết lá vả làm khố che thân!”.
“Mỗi ngày bạn chọn tiếp tục đi đã là một chiến thắng!” - Joni E. Tada.
Kính thưa Anh Chị em,
Lời Chúa hôm nay cho thấy: mỗi ngày ‘khi lá vả rơi’ là một ngày chiến thắng. Chỉ khi những chiếc lá vả thôi che thân mình, chúng ta mới biết mình nghèo đến mức nào - và được yêu đến mức nào.
Cám dỗ của nguyên tổ không chỉ là trái cấm; đó còn là cám dỗ che giấu. Ăn xong, họ kết lá vả che thân - bài đọc một. Phạm tội đã đau, nhưng trốn chạy còn đau hơn! Từ đó, chúng ta học cách đổ lỗi, biện minh, khoác lên mình những lớp áo đạo đức, thành công, bận rộn… để không ai thấy sự trần trụi bên trong. Vậy mà lá vả không làm ai nên tốt; nó chỉ làm chúng ta bớt xấu trong mắt người khác. “Sự thật luôn ít căng thẳng và ít tốn công sức hơn là cố bao che cho sự dối trá!” - John Reyes.
Nhưng trước mặt Thiên Chúa, mọi chiếc lá đều mỏng manh. Và giữa địa đàng đổ vỡ, Ngài không huỷ diệt; Ngài đi tìm, “Ngươi đang ở đâu?”. Câu hỏi ấy không để kết án, nhưng để kéo con người ra khỏi bụi cây. “Ở đâu tội lỗi đã lan tràn, ở đó ân sủng càng chứa chan” - bài đọc hai. Nghĩa là, điều quyết định không phải là những chiếc lá chúng ta khéo đan, nhưng là lòng thương xót của Ngài kiên nhẫn kiếm tìm.
Mùa Chay không bắt đầu bằng việc mạnh mẽ hơn, nhưng bằng việc chúng ta trung thực hơn. Trung thực với vết nứt, với những khát vọng lệch lạc, với những cám dỗ tưởng đã quen thuộc. Cám dỗ không chỉ lôi kéo chúng ta làm điều xấu; nó còn thì thầm, “Đừng để ai biết!”. Chính ở đó, những chiếc lá vả trở thành chỗ trú ẩn ngọt ngào; và cũng chính ở đó, chúng ta xa dần lòng thương xót. ‘Khi lá vả rơi’, chúng ta không còn gì để tự hào, không còn gì để bấu víu; bấy giờ, chỉ còn nài van, “Lạy Chúa, nguyện thương con theo lòng nhân hậu Chúa!” - Thánh Vịnh đáp ca - đó là tiếng kêu của người biết mình cần được cứu.
Cám dỗ sẽ còn đó. Mỗi ngày, chúng ta vẫn phải chọn tiếp tục đi. Nhưng chiến thắng không phải là chưa bao giờ ngã; chiến thắng là dám đứng dậy, tháo bỏ chiếc lá mới vừa vội kết, và bước ra ánh sáng. Thiên Chúa không ngạc nhiên vì bóng tối; Ngài chỉ buồn khi chúng ta nghĩ mình có thể che nó. “Xấu hổ có sức mạnh vì nó không được nói ra!” - Brené Brown.
Anh Chị em,
Ba cám dỗ trong hoang địa không kết thúc ở đó; chúng theo Chúa Giêsu đến tận đồi Canvê: hãy xuống khỏi thập giá, hãy cứu mình đi! Ngài không xuống; Ngài chịu lột trần, không giữ lại chiếc lá nào. Đấng đã từ chối biến đá thành bánh, từ chối vinh quang rẻ tiền, từ chối quyền lực phô trương, giờ đây cũng từ chối tự vệ; thập giá mặc khải lòng thương xót lớn hơn tội lỗi. Ngài trần trụi để chúng ta thôi che đậy. ‘Khi lá vả rơi’, chúng ta bước vào sự thật; và chỉ trong sự thật ấy, tình yêu mới chạm đến. “Tội lỗi chúng ta chỉ như hạt cát bên ngọn núi lớn là lòng thương xót Thiên Chúa!” - Têrêxa Lisieux.
Chúng ta có thể cầu nguyện,
“Lạy Chúa, khi con yếu đuối, đừng để con vờ mạnh mẽ; khi con sa ngã, đừng để con tuyệt vọng; khi con trở về, xin cho con cảm được vòng tay Ngài!”, Amen.
Lm. Minh Anh (Tgp. Huế)
===================