ĐƯỢC ĂN NO NÊ (THỨ BẢY - THÁNH SYRILÔ & MÊTÔĐIÔ 14/02) Qua Lời Tổng Nguyện của Lễ Thánh Syrilô và Thánh Mêtôđiô hôm nay, các nhà phụng vụ muốn chúng ta ý thức rằng: Chúa đã dùng hai anh em thánh Syrilô và thánh Mêtôđiô, để đưa các dân tộc Xilavônia tới
ánh sáng Tin Mừng. Xin Chúa mở lòng chúng ta
đón nhận lời Chúa dạy, và xin Chúa
biến đổi chúng ta thành dân riêng của Chúa, luôn
đồng tâm nhất trí với nhau, để
sống đức tin chân thật và thẳng thắn
tuyên xưng. Hai anh em Côngtăngtinô và Mêtôđiô được Thượng Phụ Giáo Chủ Côngtăngtinôpôli phái sang Môravia để loan báo Tin Mừng. Năm 868, hai vị đi Rôma để trình bày với Đức Giáo Hoàng những việc các vị làm. Côngtăngtinô qua đời tại đó dưới tên trong đan viện là Syrilô (năm 869). Còn Mêtôđiô được phong làm Tổng Giám Mục Xiamium, đi loan báo Tin Mừng cho người Xilavônia (+ năm 885). Ngày 31 tháng 12 năm 1980, Đức Giáo Hoàng Gioan Phaolô II công bố hai thánh Syrilô và Mêtôđiô là
bổn mạng châu Âu cùng với thánh Biển Đức.
Sống đức tin chân thật và thẳng thắn tuyên xưng, theo sự hướng dẫn của
Thần Khí, như trong
bài đọc một Kinh Sách, trích thư của thánh Phaolô tông đồ gửi tín hữu Galát: Hoa trái của Thần Khí: Cuộc sống và hoạt động của người Kitô hữu
không phải do nỗ lực riêng, cho bằng,
nhờ Thần Khí hoạt động nơi họ. Càng sống theo Thần Khí, càng để cho Thần Khí hướng dẫn, người Kitô hữu càng nhận được ân sủng, nhờ đó, có được một thứ bản năng mới, giúp mình tránh được những việc do tính xác thịt gây ra, mà
gặt được hoa trái của Thần Khí…
Ai gieo giống nào thì sẽ gặt giống ấy. Ai theo tính xác thịt mà gieo điều xấu, thì sẽ gặt được hậu quả của tính xác thịt là sự hư nát. Ai theo Thần Khí mà gieo điều tốt, thì sẽ gặt được kết quả của Thần Khí là sự sống đời đời. Sống đức tin chân thật và thẳng thắn tuyên xưng, trong sự
hiệp nhất nên một, như trong
bài đọc hai của giờ Kinh Sách, trích Hạnh Thánh Côngtăngtinô Syrilô:
Xin làm cho Hội Thánh Chúa được thêm đông và xin liên kết tất cả nên một… Chúa đã phán bảo những người hiếu trung rằng: Ta đã cất nhắc một người Ta đã chọn trong dân, Ta đã tìm ra nghĩa bộc Đavít. Ta đã xức dầu thánh tấn phong người, và sẽ không ngừng đưa tay nâng đỡ. Ta sẽ cho các ngươi một vị mục tử đẹp lòng Ta, người sẽ chăn dắt các ngươi thật khôn ngoan sáng suốt. Sống đức tin chân thật và thẳng thắn tuyên xưng, trung thành, chứ đừng phản nghịch
bất trung, như trong
bài đọc một Thánh Lễ, trích sách Các Vua I:
Vua Giarópam làm hai con bò mộng bằng vàng. Trong
bài Đáp Ca, Thánh Vịnh 105:
Lạy Chúa, xin Ngài nhớ đến con, bởi lòng thương dân Ngài. Cùng các bậc tổ tiên, chúng con đã phạm tội, đã ở bất công, làm điều gian ác. Xưa bên Aicập, tổ tiên chúng con đã không hiểu những kỳ công của Chúa. Câu
Tung Hô Tin Mừng, mà các nhà phụng vụ đã chọn cho ngày lễ hôm nay là:
Người ta sống không chỉ nhờ cơm bánh, nhưng còn nhờ mọi lời miệng Thiên Chúa phán ra. Trong
bài Tin Mừng, thánh Máccô tường thuật:
Đám đông đã ăn và được no nê. Lời Chúa là lương thực nuôi sống ta,
đường lối thánh chỉ của Chúa làm cho ta
được sống và sống dồi dào, ta hãy
cúi mình thờ lạy, phủ phục trước tôn nhan Chúa, Đấng dựng nên ta, bởi chính Người là Thiên Chúa ta thờ, chứ đừng như, vua Giarópam làm
hai con bò mộng bằng vàng, khiến cho nhà Giarópam
phạm tội, rồi bị sụp đổ và tiêu ma khỏi mặt đất, như xưa Dân Chúa, tại Khôrếp, họ đúc một
con bê, rồi phủ phục tôn thờ tượng đó. Gieo gì gặt nấy: theo tính xác thịt mà gieo điều xấu, thì, sẽ gặt được hậu quả của tính xác thịt là sự hư nát; theo Thần Khí mà gieo điều tốt, thì, sẽ gặt được kết quả của Thần Khí là sự sống đời đời. Ước gì chúng ta biết noi gương hai thánh Syrilô và thánh Mêtôđiô: mở lòng
đón nhận lời Chúa dạy, và luôn
đồng tâm nhất trí với nhau, để
sống đức tin chân thật và thẳng thắn
tuyên xưng. Ước gì được như thế!
Emmanuel Nguyễn Thanh Hiền, OSB
===================
Ổ BÁNH KHÁC
“Họ không có gì ăn!”.
“Chúng ta đừng quên cầu nguyện cho những người gặp ác mộng ngay giữa ban ngày… hãy cho họ một ổ bánh, ổ bánh này và ổ bánh khác!” - Phanxicô.
Kính thưa Anh Chị em,
Lời Chúa hôm nay nhắc chúng ta, giữa ban ngày vẫn có những người sống trong ác mộng; và trước họ, Chúa Giêsu đòi chúng ta bẻ ra - bẻ thời gian, bẻ của cải, bẻ chính mình - để trao cho họ ổ bánh này và ‘ổ bánh khác!’.
“Họ không có gì ăn!” - đó không chỉ là một nhận định xã hội - hay những chiếc dạ dày rỗng - nhưng là tiếng kêu của những phẩm giá bị tổn thương. Và điều làm chúng ta giật mình là Chúa Giêsu không nói câu ấy với đám đông, nhưng với các môn đệ; nghĩa là với chúng ta. Ngài không bảo, “Giải tán họ đi!”; Ngài nói, “Chính anh em hãy cho họ ăn!”. Một mệnh lệnh ngắn, nhưng đủ đảo lộn mọi tính toán an toàn.
Chúng ta thường muốn phép lạ bắt đầu từ điều lớn lao: ngân quỹ, kế hoạch, nhân sự đầy đủ. Nhưng Chúa Giêsu chỉ hỏi, “Anh em có mấy chiếc bánh?”. Ngài không cần cái chúng ta không có; Ngài cần cái chúng ta đang giữ. Một lời cầu nguyện giữa bộn bề, đó là một ổ bánh; một giờ chầu âm thầm, đó là một ổ bánh; một quyết định tha thứ khi lòng còn đau, đó là một ổ bánh; một bữa ăn sẻ chia, một khoản tiền nhỏ nhưng thật lòng, một sự hiện diện không vội vã bên người khốn khó - tất cả đều có thể trở thành ‘ổ bánh khác’. “Bạn luôn có thể cho đi điều gì đó, ngay cả khi đó chỉ là lòng tốt!” - Anne Frank.
Vấn đề không phải là ít hay nhiều; vấn đề là có dám trao hay không. Khi viện cớ “không đủ”, chúng ta vô tình dựng lên một trật tự trong đó người nghèo phải chờ cho đến khi chúng ta dư dật. Tin Mừng đảo ngược trật tự ấy: chính trong thiếu thốn được trao đi, phép lạ bắt đầu. Bánh được bẻ ra thì được nhân lên; còn bánh bị giữ lại thì khô cứng. Cái đói không chỉ ở bao tử, nhưng còn là đói giáo dục, đói phẩm giá, đói được nhìn nhận. “Trẻ em không được đi học là một thứ ‘diệt chủng văn hoá!’” - Phanxicô. Trước những cơn đói ấy, Hội Thánh không thể chỉ nói bằng nghị quyết; nhưng bằng những ổ bánh cụ thể. Mục vụ không khởi đi từ diễn đàn, nhưng từ bàn ăn; không bắt đầu bằng chiến lược, nhưng bằng sự cúi xuống.
Anh Chị em,
Nhìn lên Chúa Giêsu, chúng ta hiểu thế nào là ‘ổ bánh khác’. Ngài không chỉ phát bánh; nhưng trở nên Bánh. Sinh ra tại Bêlem - “Nhà Bánh” - Ngài lớn lên để một ngày cầm lấy bánh mà nói, “Này là Mình Thầy!”; trên thập giá, Ngài bị bẻ ra đến tận cùng. Không cho điều mình có, Ngài cho chính mình. Đó là ổ bánh bẻ ra vì yêu. Mỗi Thánh Thể là một lần ổ bánh ấy được trao lại cho chúng ta. Rước lấy mà không để mình bị bẻ ra, chúng ta biến Thánh Thể thành nghi thức; nếu chỉ cho của dư, chúng ta chưa bước vào logic của thập giá. Ổ bánh Ngài trao là chính Ngài; ‘ổ bánh khác’ Ngài chờ là chính chúng ta!
Chúng ta có thể cầu nguyện,
“Lạy Chúa, lấy đi nơi con những gì không dùng đến; giữ lại nơi con những gì cần cho Ngài; và biến những ngày còn lại của đời con thành một Thánh Thể cho thế giới!”, Amen.
Lm. Minh Anh (Tgp. Huế)
=======================