Ngày 15-8: ĐỨC MẸ LÊN TRỜI - lễ trọng | Tin Mừng: Lc 1,39-56
Cập nhật lúc 15:00 14/08/2026
Hình ảnh: THƯ VIỆN CÔNG GIÁO
Tin Mừng: Lc 1,39-56 Đấng Toàn Năng đã làm cho tôi biết bao điều cao cả. Người nâng cao mọi kẻ khiêm nhường.
✠Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo thánh Lu-ca. 39 Hồi ấy, bà Ma-ri-a lên đường, vội vã đi đến miền núi, vào một thành thuộc chi tộc Giu-đa. 40 Bà vào nhà ông Da-ca-ri-a và chào bà Ê-li-sa-bét. 41 Bà Ê-li-sa-bét vừa nghe tiếng bà Ma-ri-a chào, thì đứa con trong bụng nhảy lên, và bà được đầy Thánh Thần. 42 Bà Ê-li-sa-bét kêu lớn tiếng và nói rằng: “Em được chúc phúc hơn mọi người phụ nữ, và người con em đang cưu mang cũng được chúc phúc. 43 Bởi đâu tôi được Thân Mẫu Chúa tôi đến với tôi thế này ? 44 Quả thật, này tai tôi vừa nghe tiếng em chào, thì đứa con trong bụng đã nhảy lên vì vui sướng. 45 Em thật có phúc, vì đã tin rằng Chúa sẽ thực hiện những gì Người đã nói với em.” 46 Bấy giờ bà Ma-ri-a nói: “Linh hồn tôi ngợi khen Đức Chúa, 47thần trí tôi hớn hở vui mừng vì Thiên Chúa, Đấng cứu độ tôi. 48Phận nữ tỳ hèn mọn, Người đoái thương nhìn tới ; từ nay, hết mọi đời sẽ khen tôi diễm phúc. 49Đấng Toàn Năng đã làm cho tôi biết bao điều cao cả, danh Người thật chí thánh chí tôn ! 50Đời nọ tới đời kia, Chúa hằng thương xót những ai kính sợ Người. 51Chúa giơ tay biểu dương sức mạnh, dẹp tan phường lòng trí kiêu căng. 52Chúa hạ bệ những ai quyền thế, Người nâng cao mọi kẻ khiêm nhường. 53Kẻ đói nghèo, Chúa ban của đầy dư, người giàu có, lại đuổi về tay trắng. 54Chúa độ trì Ít-ra-en, tôi tớ của Người, 55như đã hứa cùng cha ông chúng ta, vì Người nhớ lại lòng thương xót dành cho tổ phụ Áp-ra-ham và cho con cháu đến muôn đời.” 56 Bà Ma-ri-a ở lại với bà Ê-li-sa-bét độ ba tháng, rồi trở về nhà.
=================
SUY NIỆM
RẠNG RỠ VỚI BẢN TRƯỜNG CA MAGNIFICAT
Nơi vùng núi Giu-đa, trong ngôi nhà của ông Da-ca-ri-a, cuộc gặp gỡ giữa Đức Mẹ và bà Ê-li-sa-bét không đơn thuần là tình thân thuộc giữa hai người phụ nữ. Đó là khoảnh khắc giao xoa vĩ đại của lịch sử cứu độ: sự hội ngộ giữa Cựu Ước và Tân Ước, giữa Lời Hứa và Sự Viên Mãn. Bà Ê-li-sa-bét và thai nhi Gioan Tẩy Giả đại diện cho dòng chảy Cựu Ước. Trong khi đó, Đức Mẹ Maria - thiếu nữ khiêm nhường cưu mang Con Thiên Chúa, chính là bình minh của Tân Ước. Khoảnh khắc tiếng chào của Mẹ cất lên, thai nhi Gioan đã nhảy mừng trong lòng Mẹ. Đó là cái nhảy mừng của Đêm Đen khi ánh sáng bình minh vừa hé rạng, là niềm hân hoan của Cựu Ước khi được cúi chào và nhường chỗ cho Tân Ước. Trong biến cố ấy, Đức Maria hiện lên như Hòm Bia của Giao Ước Mới. Nếu Hòm Bia xưa chứa đựng những dấu chỉ về sự hiện diện của Thiên Chúa, thì nơi cung lòng Đức Maria, chính Ngôi Lời đã làm người đang được cưu mang. Mẹ mang Chúa đến với gia đình bà Ê-li-sa-bét, và sự hiện diện của Mẹ trở thành nguồn vui cho gia đình ông Da-ca-ri-a. Chi tiết Đức Maria ở lại với bà Ê-li-sa-bét khoảng ba tháng cũng gợi lại hình ảnh Hòm Bia Thiên Chúa từng ở lại nhà ông Ô-vết Ê-đôm ba tháng và đem phúc lành đến cho gia đình ông. Qua đó, Tin Mừng cho chúng ta thấy: nơi nào con người mở lòng đón nhận Thiên Chúa, nơi ấy niềm vui và ân phúc được tuôn tràn. Trái tim của cuộc gặp gỡ bùng cháy qua bài ca Magnificat - Linh hồn tôi ngợi khen Đức Chúa. Đây là lời tạ ơn của một tâm hồn nhận ra những việc lớn lao Thiên Chúa đang thực hiện. Đức Maria ca tụng một Thiên Chúa luôn đứng về phía những người bé nhỏ: Người hạ bệ những ai quyền thế, nâng cao những người khiêm nhường; cho người đói nghèo được no đầy, còn kẻ giàu có lại trở về tay không. Nơi bài ca ấy, chúng ta nhận ra một trật tự khác với những tiêu chuẩn thường thấy của thế gian: trước mặt Thiên Chúa, điều làm nên giá trị của một con người không phải là quyền lực, địa vị hay những gì người ấy sở hữu, nhưng là một trái tim biết khiêm nhường và phó thác. Mầu nhiệm Đức Maria được Thiên Chúa đưa về trời cả hồn lẫn xác mà Giáo Hội mừng kính hôm nay chính là sự hoàn tất rực rỡ của bài ca Magnificat. Người nữ tỳ khiêm hạ ngày nào nay được tôn vinh trong vinh quang Thiên Quốc. Nơi Mẹ, chúng ta nhìn thấy trước hoa trái của ơn cứu độ mà Thiên Chúa dành cho những ai tin tưởng và bước đi trong tình yêu của Người. Mẹ Lên Trời cũng nhắc chúng ta rằng cuộc sống trần thế không phải là đích điểm cuối cùng. Quê hương đích thực của chúng ta là nơi Thiên Chúa, và con đường dẫn đến đó là con đường của khiêm nhường, yêu thương và phục vụ. Vì thế, Tin Mừng hôm nay mời gọi mỗi người chúng ta học nơi Đức Maria một thái độ sống cụ thể. Mẹ vừa đón nhận Chúa vào đời mình đã “vội vã” lên đường đến với người chị họ. Mẹ không khép mình trong niềm vui riêng, nhưng đem Chúa đến với người khác. Giữa cuộc sống hôm nay, chúng ta cũng được mời gọi biết mau lẹ đến với những người đang cần mình: một lời hỏi thăm, một sự hiện diện, một bàn tay giúp đỡ hay đơn giản là biết lắng nghe một người đang cô đơn. Đồng thời, Magnificat mời chúng ta biết thu nhỏ cái tôi để Thiên Chúa có chỗ lớn hơn trong tâm hồn. Khi biết nhường nhịn thay vì hơn thua, biết nhận lỗi thay vì tìm cách biện minh, biết trân trọng những người âm thầm và bé nhỏ chung quanh, chúng ta đang bước vào con đường của Đức Maria. Lạy Chúa, xin dạy chúng con biết sống khiêm nhường như Mẹ Maria, biết mau lẹ lên đường đem niềm vui và sự nâng đỡ đến cho những người đang cần chúng con. Xin cho chúng con giữa những lo toan của cuộc sống vẫn luôn hướng lòng về quê hương trên trời, để một ngày kia, cùng với Mẹ Maria, chúng con được cất tiếng hát Magnificat và ngợi khen Chúa đến muôn đời. Amen.
Qua Lời Tổng Nguyện của Lễ Mẹ Lên Trời hôm nay, các nhà phụng vụ muốn chúng ta ý thức rằng: Chúa đã đưa lên trời cả hồn xác Đức Maria là Trinh Nữ Vô Nhiễm và là Thánh Mẫu của Con Chúa. Xin Chúa cho chúng ta hằng biết hướng về phúc lộc quê trời, để mai sau được cùng Thánh Mẫu chung hưởng vinh quang. Kết thúc cuộc đời dương thế, Đấng Vô Nhiễm Nguyên Tội là Thánh Maria, Đức Mẹ Chúa Trời, đã được đưa lên hưởng vinh quang thiên quốc cả hồn lẫn xác. Năm 1950, Đức Giáo Hoàng Piô XII đã xác định tín điều Đức Maria Hồn Xác Lên Trời. Đặc ân này xuất phát từ ơn được làm Đức Mẹ Chúa Trời và là hy vọng chắc chắn cho toàn thể nhân loại, là lời hứa cho toàn thể nhân loại sẽ được phục sinh.
Cùng Mẹ chung hưởng vinh quang: đi vào nguồn sống bất diệt, như trong Bài đọc 1 Kinh Sách, trích thư của thánh Phaolô Tông Đồ gửi tín hữu Êphêxô: Trong Đức Giêsu Kitô, từ cõi chết chúng ta đi vào nguồn sống… Ôi đẹp đẽ huy hoàng xiết bao khi Đức Trinh Nữ Maria rời bỏ thế gian này để lên cùng Đức Kitô. Người xuất hiện giữa triều thần thánh như vầng hồng rực rỡ giữa ngàn sao. Để đón chào Trinh Nữ, các thiên thần ca hát, các tổng lãnh thiên thần chung tiếng ngợi khen.
Cùng Mẹ chung hưởng vinh quang: tiến vào thiên đàng vinh phúc, như trong Bài đọc 2 Kinh Sách, trích Tông Hiến Thiên Chúa vô cùng đại lượng của Đức Giáo Hoàng Piô XII: Thân xác Mẹ thánh thiện và thật vinh hiển… Ngày rực rỡ vinh quang, ngày Mẹ Thiên Chúa lên ngự thiên đàng, nào chúng ta đồng thanh ca tụng: Mẹ có phúc hơn mọi người phụ nữ, và Đấng Mẹ đã cưu mang cũng thật là có phúc. Lạy Đức Trinh Nữ Maria, Mẹ thật là diễm phúc, và thật xứng muôn lời ca ngợi, vì Mẹ đã sinh hạ Đức Kitô, Chúa chúng con, Người là mặt trời soi đường ngay nẻo chính.
Cùng Mẹ chung hưởng vinh quang: hướng về niềm hy vọng vĩnh cửu với niềm xác tín, như trong Bài đọc 1 Thánh Lễ, trích sách Khải Huyền: Có một người Phụ Nữ, mình khoác mặt trời, chân đạp mặt trăng. Đáp Ca, Tv 44: Nữ hoàng bên hữu Thánh Vương điểm trang lộng lẫy toàn vàng Ôphia. Tôn nương hỡi, xin hãy nghe nào, đưa mắt nhìn và hãy lắng tai, quên dân tộc, quên đi nhà thân phụ. Sắc nước hương trời, Quân Vương sủng ái, hãy vào phục lạy: Người là Chúa của bà. Trong Bài đọc 2 Thánh Lễ, trích thư thứ nhất của thánh Phaolô Tông Đồ gửi tín hữu Côrintô: Mở đường là Đức Kitô, rồi đến lượt những kẻ thuộc về Người.
Câu Tung Hô Tin Mừng, mà các nhà phụng vụ đã chọn cho ngày lễ hôm nay là: Đức Maria được rước lên trời, muôn vàn thiên sứ hoan hỷ mừng vui.Trong Bài Tin Mừng, Đức Maria nói: Đấng Toàn Năng đã làm cho tôi biết bao điều cao cả. Người nâng cao mọi kẻ khiêm nhường. Có điềm lớn xuất hiện trên trời: Một người phụ nữ mình khoác mặt trời làm áo, chân đạp mặt trăng, và đầu đội triều thiên mười hai sao sáng. Lòng hoan hỷ, đoàn người tiến bước, vẻ tưng bừng, vào tận hoàng cung: mỗi người theo thứ tự của mình: mở đường là Đức Kitô, rồi khi Đức Kitô quang lâm, thì, đến lượt những kẻ thuộc về Người. Đức Maria được rước lên trời, ôi đẹp đẽ huy hoàng xiết bao khi Mẹ rời bỏ thế gian này để lên cùng Đức Kitô. Mẹ xuất hiện giữa triều thần thánh như vầng hồngrực rỡ giữa ngàn sao. Để đón chào Mẹ, các thiên thần ca hát, các tổng lãnh thiên thần chung tiếng ngợi khen. Ngày rực rỡ vinh quang, ngày Mẹ Thiên Chúa lên ngự thiên đàng, nào ta đồng thanh ca tụng: Mẹ có phúc hơn mọi người phụ nữ, và Đấng Mẹ đã cưu mang cũng thật là có phúc. Mẹ thật xứng muôn lời ca ngợi, vì Mẹ đã sinh hạ Đức Kitô, là mặt trời soi đường ngay nẻo chính. Chúa đã đưa lên trời cả hồn xác Đức Maria là Thánh Mẫu của Con Chúa. Ước gì ta hằng biết hướng về phúc lộc quê trời, để mai sau được cùng Thánh Mẫu chung hưởng vinh quang. Ước gì được như thế!
Tin Mừng Luca hôm nay thuật chuyện Mẹ Maria vừa hay tin chị họ diễm phúc có thai được sáu tháng, Mẹ liền “vội vã lên đường”. Không phải Mẹ vội vã kiểu ồn ào náo động, nhưng là nhẹ nhàng, âm thầm nhưng với tình yêu lớn lao, tình yêu đủ sức băng qua đồi núi hiểm trở. “Nước lũ không dập tắt nổi tình yêu”. Mẹ nhẹ nhàng mang tình yêu, mang Chúa, mang tin vui và chung chia với gia đình Dacaria. Bước chân Mẹ rộn ràng với niềm vui khôn tả. Chính niềm vui trong Thiên Chúa làm nên chuyện lạ “chấn động” cả hai thai nhi. “Vì này đây, tai tôi vừa nghe tiếng em chào, thì đứa con trong bụng đã nhảy lên vui sướng.” Chuyện lạ thai nhi “nhảy lên” trong bụng mẹ, vì đã nhận ra nhau do Thánh Thần tác động, vì có sự Hiện Diện của Chúa. Tác giả sách Sử Biên trong bài đọc I Thánh lễ vọng kể rằng, khi con cháu Lêvi rước Hòm Bia Thiên Chúa đi, thì “Vua Đavít truyền cho những người đứng đầu các thầy Lêvi bố trí các ca viên, anh em của họ, để những người này dùng nhạc khí như đàn sắt, đàn cầm, não bạt mà tấu khúc hoan ca.” Họ huy động ca viên và mọi nhạc khí để ca mừng vì sự Hiện Diện của Thiên Chúa nơi Hòm Bia, rồi họ được chúc phúc. Đức Maria được ví như là Hòm Bia Thiên Chúa, là thụ tạo ưu tuyển nhất của Thiên Chúa. Hôm nay trong túp lều nghèo khó đơn sơ của bà Êlisabeth cũng vang lên lời kinh “Magnificat”, bản hòa tấu của hai giọng nữ trầm cùng hai ấu nam, đồng sức hòa lòng hân hoan mừng hát, mà “tưng bừng” ngợi khen tôn vinh Thiên Chúa và những việc Ngài làm, trong sự Hiện Diện của Thiên Chúa nơi Mẹ với ân phúc tràn đầy. Mẹ vui mừng hớn hở ca khen Thiên Chúa, trong sự khiêm nhường, đơn sơ chân thật của một cô gái thôn quê. “Phận nữ tỳ hèn mọn, Người đoái thương nhìn tới; từ nay, hết mọi đời sẽ khen tôi diễm phúc Đấng Toàn Năng đã làm cho tôi biết bao điều cao cả, danh Người thật chí thánh chí tôn!” Lời lẽ trong bài ca Ngợi khen phản ảnh một tâm hồn luôn mở rộng đón nhận ân sủng Thiên Chúa cũng như sự thánh thiện và khiêm nhường của Mẹ. Lời kinh cho ta thấy rõ tâm trạng hạnh phúc vui mừng của Mẹ, là trọn tâm tình tạ ơn và ngợi khen của Mẹ, người “có phúc” vì “đã tin”. Đức tin của Mẹ đã tóm tắt lại tất cả những gì Kinh Thánh nói cho ta biết về Thiên Chúa và Mẹ đã dệt thành MỘT BÀI CA MỚI. Những yếu tố như phản ứng của mẹ con bà Êlisabét, ân sủng của Thiên Chúa và sự thánh thiện của Mẹ Maria, tất cả đều được nêu cao để giúp ta hiểu tột đỉnh của ân sủng Thiên Chúa ban cho Mẹ, đó là sự kiện Hồn Xác Lên Trời. Lòng trí và trái tim của Mẹ luôn hướng về Trời Cao với sức hút từ tình yêu trong lòng tin. Mẹ luôn khiêm nhường, làm theo ý Chúa và phục vụ tha nhân. Mẹ ơi! hôm nay cả Giáo Hội mừng Mẹ lên trời. Mẹ là Hoa Hậu số một của cả Giáo hội, Mẹ là Người Mẫu tuyệt vời của chúng con! Xin Mẹ cầm tay mà dẫn chúng con từng bước mỗi ngày, cho chúng con hy vọng được nên giống Mẹ mình, được bay vào trong Vương Quốc của Thiên Chúa Tình Yêu, vì chúng con đã ngoan ngoãn bước theo chân Mẹ từ ngày hôm nay.