
Cứ để cả hai cùng lớn lên cho tới mùa gặt.
Chuyện làm ruộng, gieo hạt, hay nhào bột làm bánh là những việc quen thuộc gắn liền với đời sống thường nhật của người nông dân. Qua những hình ảnh ấy, Đức Giê-su mở ra sự thật về cách Thiên Chúa đang vận hành thế giới và kiên nhẫn với mỗi người chúng ta.
Trước hết, hình ảnh lúa và cỏ lùng cùng mọc chung trên một mảnh ruộng phản chiếu rõ ràng thực tế của cuộc sống và ngay trong chính cõi lòng mỗi người. Khi thấy cỏ lùng xuất hiện, tâm lý chung của các đầy tớ là muốn đi nhổ tận gốc ngay lập tức để bảo vệ lúa. Đó cũng là phản ứng tự nhiên của chúng ta: thích phân định trắng đen rạch ròi, nóng vội muốn loại trừ những người tai tiếng, những kẻ mà ta cho là "xấu xa" ra khỏi gia đình, giáo xứ hay xóm làng. Thế nhưng, câu trả lời của ông chủ: “Đừng, sợ rằng khi gom cỏ lùng, các anh làm bật luôn rễ lúa. Cứ để cả hai cùng lớn lên cho tới mùa gặt” đã vạch ra một cái nhìn hoàn toàn khác.
Thiên Chúa không vội vàng định tội. Ngài chấp nhận để cái tốt và cái xấu cùng tồn tại, không phải vì Ngài dung túng cho tội ác, nhưng vì Ngài tôn trọng tự do và muốn cho con người thời gian để hoán cải. Nghĩ cho cùng, lúa và cỏ lùng trong dụ ngôn là hai thứ khác biệt, nhưng trong đời sống con người, một "cỏ lùng" hôm nay hoàn toàn có thể hoán cải để trở thành "hạt lúa tốt" ngày mai, nhờ vào lòng thương xót và sự nhẫn nại của Chúa. Nhìn vào lòng mình, ta cũng thấy có cả lúa tốt lẫn cỏ lùng đan xen: có những phút giây bác ái, hy sinh nhưng cũng đầy rẫy sự ích kỷ, nóng giận hằng ngày. Nếu Chúa cũng thẳng tay trừng phạt lỗi lầm của ta ngay lập tức như cách ta hay phán xét tha nhân, liệu ta có còn cơ hội để đứng vững?
Hai dụ ngôn tiếp theo về hạt cải và nắm men lại mang đến một niềm hy vọng lớn lao về sức mạnh thầm lặng của điều thiện. Một hạt cải nhỏ bé vô danh, hay một chút men vùi sâu trong thúng bột, nhìn bề ngoài chẳng có gì đáng chú ý. Nhưng khi có thời gian và môi trường phù hợp, chúng biến đổi hoàn toàn cục diện: hạt cải thành cây đại thụ cho chim trời trú ngụ, nắm men làm cho cả khối bột dậy lên.
Giữ đạo và sống đạo hằng ngày cũng cần một tinh thần như thế. Không cần phải làm những điều gì kinh thiên động địa. Sức sống của Nước Trời được gieo vào đời qua những việc rất nhỏ: một nụ cười cảm thông với người đang gặp hoạn nạn, một lời nhường nhịn khi gia đình có chuyện bất hòa, hay sự trung thực trong việc làm ăn mưu sinh dù phải chịu thiệt thòi. Những hành động tử tế nhỏ bé đó, giống như hạt cải và nắm men, cứ thầm lặng thấm vào môi trường xung quanh, sưởi ấm lòng người và làm cho cuộc sống bớt đi sự lạnh lẽo, dửng dưng.
Tuy nhiên, sự kiên nhẫn của Thiên Chúa không phải là vô hạn. Phần cuối của bài Tin Mừng nhắc nhở về một "mùa gặt" tất yếu vào ngày kết thúc cuộc đời của mỗi người và ngày tận thế. Lúc đó, mọi sự sẽ được phơi bày ra ánh sáng, cỏ lùng sẽ bị gom lại đốt đi, còn lúa tốt được thu gom vào kho lẫm. Lời cảnh báo về "lò lửa, nơi phải khóc lóc nghiến răng" không nhằm mục đích hù dọa, nhưng là lời mời gọi tha thiết thúc bách chúng ta phải sống có trách nhiệm với hiện tại, lo vun xới cho những hạt giống tốt trong đời mình trước khi quá muộn.
Lạy Cha là Đấng hằng kiên nhẫn và giàu lòng từ bi, xin tha thứ cho những lần con nóng nảy, hay soi mói và muốn loại trừ người anh em khi thấy họ vấp ngã, lỗi lầm. Xin ban cho con một trái tim bao dung, biết nhẫn nại với tha nhân như Cha vẫn đang hằng ngày chịu đựng và tha thứ cho những thiếu sót của con. Xin cho con biết âm thầm gieo vãi những cử chỉ tử tế, yêu thương vào cuộc sống gia đình và xóm làng, để cuộc đời con trở thành hạt lúa vàng chắc hạt, xứng đáng được thu tích vào kho lẫm Nước Trời mai sau. Amen.
Antonius
=================
CỨ ĐỂ CẢ HAI
(CHÚA NHẬT TUẦN 16 TN NĂM A)
Qua Lời Tổng Nguyện của Chúa Nhật Tuần 16 Thường Niên, Năm A hôm nay, các nhà phụng vụ muốn chúng ta xin Chúa tỏ lòng nhân hậu với các tín hữu Chúa, và rộng tay ban phát mọi ơn lành, để chúng ta thêm lòng tin cậy mến mà chuyên cần tuân giữ những điều Chúa truyền dạy.
Thêm lòng tin cậy mến để tuân giữ những điều Chúa truyền dạy, kiên nhẫn khi gặp gian nan thử thách, như trong Bài đọc 1 Kinh Sách, trích thư thứ hai của thánh Phaolô tông đồ gửi tín hữu Côrintô: Lời kinh tạ ơn giữa bao thử thách. Thánh nhân có phải gian nan là để anh em của người trong đức tin được an ủi… Lạy Chúa, tình thương Ngài đã nâng đỡ con. Lúc ưu tư đầy ắp cõi lòng, ơn Ngài an ủi khiến hồn con vui sướng. Cũng như chúng ta chia sẻ muôn vàn nỗi khổ đau của Đức Kitô, thì nhờ Người, chúng ta cũng được chứa chan niềm an ủi.
Thêm lòng tin cậy mến để tuân giữ những điều Chúa truyền dạy, chuyên chăm thực hành các nhân đức, như trong Bài đọc 2 Kinh Sách, trích thư của thánh Inhaxiô Antiôkhia: Không phải chỉ cần mang danh, mà phải thật sự là Kitô hữu… Anh hãy nên gương mẫu cho các tín hữu về lời ăn tiếng nói, về cách cư xử, về đức ái, đức tin và lòng trong sạch. Làm như vậy, anh sẽ cứu được chính mình, lại còn cứu được những người nghe anh giảng dạy. Hãy tha thiết với những điều đó, chuyên chú vào đó, để mọi người nhận thấy những tiến bộ của anh.
Thêm lòng tin cậy mến để tuân giữ những điều Chúa truyền dạy, nhận ra tình thương của Chúa mà sám hối quay về, như trong Bài đọc 1 Thánh Lễ, trích sách Khôn Ngoan: Người có tội được Chúa ban ơn sám hối. Đáp Ca, Tv 85: Lạy Chúa, Ngài nhân hậu khoan hồng, giàu tình thương với mọi kẻ kêu xin; lạy Chúa, xin lắng nghe lời con cầu khẩn, tiếng con van nài, xin để ý lưu tâm. Trong Bài đọc 2 Thánh Lễ, trích thư của thánh Phaolô tông đồ gửi tín hữu Rôma: Thần Khí cầu thay nguyện giúp chúng ta, bằng những tiếng rên siết khôn tả.
Câu Tung Hô Tin Mừng, mà các nhà phụng vụ đã chọn cho ngày lễ hôm nay là: Lạy Cha là Chúa Tể trời đất, con xin ngợi khen Cha, vì Cha đã mặc khải mầu nhiệm Nước Trời cho những người bé mọn. Trong Bài Tin Mừng, Đức Giêsu nói: Cứ để cả hai cùng lớn lên cho tới mùa gặt. Chúa là Đấng từ bi nhân hậu. Này con được Thiên Chúa phù trì, thân con đây, Chúa hằng nâng đỡ. Chúa cho con cái niềm hy vọng tràn trề là người có tội được ban ơn sám hối. Phần Ngài, muôn lạy Chúa, Ngài là Thiên Chúa nhân hậu từ bi, Ngài chậm giận, lại giàu tình thương và lòng thành tín. Xin đoái nhìn và xót thương con. Thần Khí cầu thay nguyện giúp chúng ta, bằng những tiếng rên siết khôn tả. Thần Khí cầu thay nguyện giúp cho dân thánh theo đúng ý Thiên Chúa. Cứ để cả hai cùng lớn lên cho tới mùa gặt. Sự việc nào cũng đều có kết cuộc, và có hai điều được bày ra trước mắt cùng một lúc, đó là sự sống và sự chết; mỗi người sẽ đi tới nơi riêng của mình: lúa tốt và cỏ lùng; người tốt và người xấu, vì thế, ta hãy kiên nhẫn chịu đựng: Lúc ưu tư đầy ắp cõi lòng, ơn Ngài an ủi khiến hồn con vui sướng. Cũng như chúng ta chia sẻ muôn vàn nỗi khổ đau của Đức Kitô, thì, nhờ Người, chúng ta cũng được chứa chan niềm an ủi. Chúng ta không phải chỉ cần mang danh Kitô hữu, mà, phải thật sự là Kitô hữu: hãy nên gương mẫu cho người khác về lời ăn tiếng nói, về cách cư xử, về đức ái, đức tin và lòng trong sạch. Làm như vậy, ta sẽ cứu được chính mình, lại còn cứu được những người nghe ta. Hãy tha thiết với những điều đó, chuyên chú vào đó, để mọi người nhận thấy những tiến bộ của ta. Hãy kiên nhẫn như Chúa vẫn hằng kiên nhẫn với ta: Nếu ta không sẵn sàng chết để thông phần Cuộc Thương Khó của Chúa, thì, sự sống của Người không ở trong ta. Ước gì Chúa tỏ lòng nhân hậu và rộng tay ban phát mọi ơn lành, để chúng ta thêm lòng tin cậy mến mà chuyên cần tuân giữ những điều Chúa truyền dạy. Ước gì được như thế!
Emmanuel Nguyễn Thanh Hiền, OSB
===================
DỤ NGÔN CỎ LÙNG
Trong dụ ngôn cỏ lùng hôm nay, người đầy tớ nói: “Vậy ông có muốn chúng tôi ra đi gom lại không?” (Mt 13,28). Ông bảo: “cứ để cả hai lớn lên cho tới mùa gặt… Vậy, như người ta nhặt cỏ lùng rồi lấy lửa đốt đi thế nào, thì đến ngày tận thế cũng sẽ xảy ra như vậy.” (Mt 13,30). Thiên Chúa là Đấng cho mưa xuống trên cả người lành và kẻ dữ. Ngài tôn trọng những quy luật tự nhiên, cũng như tôn trọng sự tự do của con người. Ngài kiên nhẫn chờ đợi sự hoán cải, đổi mới từ cỏ lùng trở thành lúa tốt. Trong bài đọc I, sách Khôn ngoan nói về cách đối xử nhân hậu của Thiên Chúa: “Vì Chúa chăm sóc mọi loài. Ngoài Ngài ra, chẳng còn thần nào khác để Ngài phải chứng tỏ rằng các phán quyết của Ngài không bất công. Chính do sức mạnh của Chúa mà Chúa hành động công minh, và vì Chúa làm bá chủ vạn vật, nên Chúa nương tay với muôn loài... Ngài lấy lượng từ bi cao cả mà cai quản chúng con...” (Kn 12, 13.16.18).
Khi rời đám đông về nhà, các môn đệ xin Đức Giêsu giải nghĩa dụ ngôn cỏ lùng trong ruộng. Người giải thích thật rõ ràng: “Kẻ gieo hạt giống tốt là Con Người. Ruộng là thế gian. Hạt giống tốt, đó là con cái Nước Trời. Cỏ lùng là con cái Ác Thần. Kẻ thù đã gieo cỏ lùng là ma quỷ. Mùa gặt là ngày tận thế. Thợ gặt là các thiên thần.” (Mt 13,37-39). Bức tranh “ruộng thế gian” luôn gồm đủ mọi hạng người. Nhân thế không chỉ có sự khác biệt giữa người với người, mà còn có cả sự thù nghịch giữa người với người nữa. Cỏ lùng và lúa ví như kẻ xấu người tốt luôn hiện diện, luôn có đó trong cùng một thế gian này.
Có khi cỏ lùng ngay bên cạnh mình. Mọi người trong xã hội sống chà trộn với nhau. Có thể người tốt có tư tưởng muốn thanh toán, khử trừ những người bị cho là xấu xa, hư hỏng, tội lỗi, nghiện ngập… bên cạnh, để tránh tai họa, ảnh hưởng xấu đến mình. Có khi người không ưa cũng bị đối phương coi như một thứ “cỏ lùng” và không muốn sống chung. Nhưng ngôn sứ Isaia lại mô tả một bức tranh về tình đại đồng thật đẹp: “Bấy giờ sói sẽ ở với chiên con, beo nằm bên dê nhỏ. Bò tơ và sư tử non được nuôi chung với nhau, một cậu bé sẽ chăn dắt chúng. Bò cái kết thân cùng gấu cái, con của chúng nằm chung một chỗ, sư tử cũng ăn rơm như bò. Bé thơ còn đang bú giỡn chơi bên hang rắn lục, trẻ thơ vừa cai sữa thọc tay vào ổ rắn hổ mang.” (Is 11,6-8).
Như vậy lúa sẽ sống chung với cỏ lùng, hy vọng “cỏ lùng” sẽ được Chúa biến đổi trở thành lúa tốt tươi. Có những thứ cỏ lùng lại mọc ngay trong lòng mỗi người. Vậy tự sức riêng tôi có thể nhổ cỏ lùng ra khỏi chính con người của mình được không? Khi tôi mở lòng đón Chúa vào cuộc đời hãy còn cỏ lùng ngổn ngang, nếu luôn có Chúa bên trong sẽ dần đẩy xa điều xấu, được biến đổi thành cây lúa tốt lành.
Én Nhỏ
===================
CỎ LÙNG VÀ LÚA TỐT: HÃY ĐỂ CẢ HAI MỌC LÊN
Anh chị em rất thân mến! Bức xúc trước những thách đố trong cuộc sống, nơi quê hương, gia đình cũng như vấn nạn cá nhân gặp phải, chúng ta thường có xu hướng vồn vã, đi đến kết luận vội vàng và không đúng đắn. Cũng như bao người khác, xã hội và giáo hội đang phải đương đầu với vô số vấn đề dường như chẳng có lời giải đáp, nào là vấn đề về hôn nhân, gia đình, vấn đề đạo đức, luân lý, v.v...Trong bối cảnh đó, dường như Lời Chúa ngày hôm nay chính là câu giải đáp cho chúng ta.
Trước tiên, chúng ta thử đặt mình vào vai trò của người thợ làm công, để rồi chúng ta có thể tìm ra giải pháp, phương thế, cách thức cho các vấn đề nan giải, vấn nạn khủng hoảng về đời sống tâm linh, đời sống đức tin nhất là trong thời đại này. Đứng trước hiện tượng ‘cỏ lùng dường như không được gieo mà lại mọc lẫn lộn và lớn nhanh với lúa tốt’, chúng ta cũng giống như các người thợ trong bài dụ ngôn hôm nay: thắc mắc, đặt nghi vấn với chủ vườn “Thế ông không gieo giống lúa tốt trong vườn ông sao? Vậy cỏ lùng từ đâu mà có?” (Mt 13, 27) Và rồi giải pháp nhanh gọn mà chúng ta có xu hướng chọn lựa đó là “Nếu ông bằng lòng, chúng tôi sẽ đi nhổ cỏ lùng” (Mt 13, 28). Qua đây, chúng ta có thể đưa ra một số câu hỏi để làm chất liệu suy tư về cách nhìn nhận, tiếp thu và giải quyết vấn đề của con người chúng ta, đó là: dường như ‘cỏ lùng’ nhiều hơn ‘lúa tốt’? Cái ác, điều xấu xa, sự bất công, bất chính dường như ‘lên ngôi’, lấn át, đè bẹp điều tốt đẹp, thánh thiện? Người bất chính dường như được hẫu thuận, hỗ trợ nhiều hơn những người lành, những người hy sinh bản thân, bảo vệ công lý, bênh vực và dám nói sự thật!Và Thiên Chúa dường như ‘nhẹ tay’, thinh lặng, quá nhân từ hay quên lãng con người trước bao cảnh lầm than của đời người mong manh?
Thiết nghĩ, mỗi người chúng ta có thể tự vấn bản thân và đưa ra lời giải đáp cho những câu hỏi trên. Nhưng trước khi làm điều đó, chúng ta cùng tìm hiểu xem cách tiếp cận, giải quyết vấn đề của ông chủ thửa lúa đó như thế nào. Khi nghe ý kiến đề xuất của thợ làm công, ông chủ đã khẳng định, trả lời ngay rằng: “Không được, kẻo khi nhổ cỏ lùng, các anh lại nhổ luôn cả lúa chăng. Hãy cứ để cả hai mọc lên cho đến mùa gặt. Và đến mùa, ta sẽ dặn thợ gặt: "Các anh hãy nhổ cỏ lùng trước, rồi bó lại từng bó mà đốt đi, sau mới thu lúa lại chất vào lẫm cho ta"” (Mt 13, 29-30). Thật vậy, qua đây, chúng ta có thể suy tư như thế này: cách thức nhìn nhận sự việc và quyết định của Thiên Chúa khác xa với con người chúng ta. Con người thường nhìn gần và hạn hẹp, thu mình vào lăng kính chủ quan hoặc chôn mình vào quan điểm chẳng hề khách quan. Còn lối giải quyết, phân định vấn đề của Thiên Chúa được đặt trên nền tảng: lòng thương xót, công minh và yêu thương. Không chút vồn vã, kết luận vội vàng, mà Người luôn nhẫn nại chờ đợi, mời gọi chúng ta quay về với Người, mặc dù chúng ta chẳng xứng đáng với tình yêu mà Người luôn dành trọn cho chúng ta như lời sách Khôn Ngoan là bằng chứng xác thực “sức mạnh của Chúa là nguồn gốc sự công minh, và vì Người là Chúa mọi sự, nên tỏ ra khoan dung với mọi người” (Kn 12, 15) và tiếp đến, “là chủ sức mạnh, nên Chúa xét xử hiền lành, Chúa thống trị chúng ta với đầy lòng khoan dung: vì khi Chúa muốn, mọi quyền hành tuân lệnh Người. Khi hành động như thế, Người dạy dỗ dân Người rằng: Người công chính phải ăn ở nhân đạo, và Người làm cho con cái Người đầy hy vọng rằng: Người ban cho kẻ tội lỗi ơn ăn năn sám hối” (12, 18-19). Chúng ta có thể rút ra rất nhiều điều cho mình khi tiếp cận, nhìn nhận sự việc, quyết định và đưa ra giải pháp cho mọi vấn đề qua Lời Chúa hôm nay. Thiết nghĩ, chúng ta dễ dàng nhận ra một điều, đó là: Thiên Chúa kiên nhẫn chờ đợi con người, và chính vì thế, con người chúng ta có cơ hội ‘làm lại cuộc đời’ mỗi khi xa ngã, lỡ chân trật bước…Do đó, trong mối tương quan giữa người với nhau, hay tương quan trong cộng đoàn, chúng ta cũng nhẫn nại và luôn cho người khác cơ hội, không nên đóng khung, đẩy họ vào chỗ không lối thoát. Hơn nữa, trong thời đại ngày nay, con người thường cướp đi vai trò, hoặc giẫm đạp lên công lý, tước đi quyền quyết định tối thượng của Thiên Chúa, đó là: tự mình phán quyết điều thiện và sự ác. Tự cho mình là Đấng Tạo Hoá, có quyền sát sinh, tự quyết, mặc dầu mình chỉ là loài thọ tạo! Hãy loại bỏ những tư tưởng ấy! Hãy quay về với ‘căn tính’, căn nguyên của con người chúng ta! Hãy để Thiên Chúa, Đấng Tạo Hoá thực hiện những gì mà Người muốn nơi cuộc đời, xã hội, giáo hội chúng ta! Tuy nhiên, để thực hiện được những điều trên, chúng ta cần đến Chúa Thánh Linh, và nhờ Người, chúng ta mới biết khiêm nhu nhìn nhận sự yếu hèn của mình, để rồi mở rộng tâm can, đón mời Thiên Chúa vào cung lòng, đời sống, cộng đoàn, xã hội, giáo hội mình; nhờ đó, Thiên Chúa sẽ thực hiện bao kỳ công nơi chúng ta, xã hội và giáo hội như thánh Phao-lô xác quyết trong thư gửi cho cộng đoàn Rô-ma “Thánh Thần nâng đỡ sự yếu hèn của chúng ta. Vì chúng ta không biết cầu nguyện thế nào cho xứng hợp, nhưng chính Thánh Thần cầu xin cho chúng ta bằng những tiếng than khôn tả. Mà Đấng thấu suốt tâm hồn, thì biết điều Thánh Thần ước muốn. Bởi vì Thánh Thần cầu xin cho các thánh theo ý Thiên Chúa” (Rm 8, 26-27).
Nguyện cho Lời Chúa được trổ sinh hoa trái trong cuộc sống chúng con! Xin cho mỗi chúng con biết đón nhận Ý Chúa hơn ý gian trần, biết thực thi Kế Hoạch của Chúa hơn là phương kế trần gian, và biết khiêm tốn nhìn nhận mình yếu đuối để được đỡ nâng, bổ dưỡng trên con đường lữ thứ về nhà Cha cùng với anh chị em chúng con.
Chúa nhân hậu và khoan dung
Vẫn để ‘lúa tốt, cỏ lùng' mọc lên
Đến ngày tận thế gọi tên
‘Lúa’ thu vào lẫm, được nên thông phần
Còn ‘cỏ lùng' kia bất nhân
Gom vào thiêu đốt, chẳng cần tiếc chi. Amen!
Lm. Xuân Hy Vọng
=================
CHÚA NHÂN TỪ ĐỂ CẢ LÚA LẪN CÓ LÙNG
Con người ở mọi thời đại đều khao khát một Thiên Chúa quyền năng. Khi đối diện với sự dữ, bất công và đau khổ, chúng ta thường tự hỏi: Nếu Thiên Chúa toàn năng, sao Chúa không loại bỏ ngay sự dữ? Tại sao người tốt vẫn phải chịu đau khổ, còn kẻ gian ác vẫn bình an? Những câu hỏi ấy không chỉ là thao thức của con người hôm nay, mà đã vang lên suốt dòng lịch sử cứu độ.
Lời Chúa hôm nay không trả lời những vấn nạn ấy bằng những lập luận triết học, nhưng bằng việc mặc khải chính dung mạo một Thiên Chúa là Đấng toàn năng, nhưng quyền năng của Người được biểu lộ cách trọn vẹn nơi lòng từ nhân và thương xót. Chính vì thế, người tín hữu được mời gọi không chỉ tin vào sự hiện hữu của Thiên Chúa, mà còn tin vào lòng Chúa từ nhân.
Thiên Chúa kiên nhẫn đợi chờ
Bài đọc I trích sách Khôn Ngoan khải một trong những chân dung đẹp nhất về Thiên Chúa: quyền năng của Người không biểu lộ trước hết bằng sự trừng phạt, nhưng bằng lòng thương xót. Tác giả khẳng định: “Sức mạnh của Chúa là nguồn gốc sự công minh” (Kn 12,15), nghĩa là nơi Thiên Chúa, công lý và tình yêu không đối nghịch nhưng hòa quyện. Chính vì là Đấng toàn năng, Người không cần chứng tỏ quyền lực bằng bạo lực; trái lại, Người “xét xử hiền lành” và “thống trị với đầy lòng khoan dung” (Kn 12,16). Đoạn văn còn khẳng định: “Người ban cho kẻ tội lỗi ơn ăn năn sám hối” (Kn 12,18-19). Điều này cho thấy sự hoán cải trước hết là ân sủng. Đây là một cuộc cách mạng trong quan niệm về Thiên Chúa. Con người thường nghĩ rằng quyền lực phải đi đôi với trừng phạt. Nhưng Thiên Chúa thì khác. Người càng quyền năng, càng kiên nhẫn. Người không vội kết án, nhưng luôn mở ra cơ hội để con người trở về.
Thánh Au-gút-ti-nô đã diễn tả thật tuyệt vời: “Thiên Chúa toàn năng tỏ quyền năng cao cả nhất khi Người thương xót và tha thứ.” Vì thế, điều đáng sợ nhất không phải là Thiên Chúa nghiêm khắc, nhưng là con người từ chối lòng thương xót của Người.
Tác giả Thánh Vịnh không dựa vào công trạng của mình để cầu xin: “Lạy Chúa, vì Chúa nhân hậu và khoan dung, giàu lượng từ bi với những ai kêu cầu Chúa” (Tv 85, 5), nhưng hoàn toàn cậy dựa vào bản tính của Thiên Chúa. Đức tin đích thực không phải là tin rằng tôi xứng đáng được Chúa yêu, nhưng là tin rằng Thiên Chúa vẫn yêu tôi ngay cả khi tôi bất xứng,
Thánh Gio-an Kim Khẩu nói: “Thiên Chúa không bao giờ khước từ người trở về; chỉ cần họ mở lòng, Người sẽ đón nhận.” Đó là niềm hy vọng lớn nhất cho chúng ta. Lời Chúa mời gọi chúng ta từ bỏ hình ảnh một Thiên Chúa chỉ biết kết án, để gặp gỡ một Thiên Chúa kiên nhẫn chờ đợi con người trở về.
Chúa luôn trợ giúp chúng ta
Câu hỏi được đặt ra: Làm sao chúng ta có thể luôn tín thác vào lòng Chúa từ nhân khi cuộc đời đầy đau khổ, thử thách và đôi lúc không biết phải cầu nguyện thế nào cho phải?
Thánh Phao-lô trả lời: “Thánh Thần nâng đỡ sự yếu hèn của chúng ta… Chính Thánh Thần cầu xin cho chúng ta bằng những tiếng than khôn tả” (Rm 8,26).
Quả thật, Có những lúc chúng ta yếu đuối, tội lỗi không thể cầu nguyện được. Chẳng hạn, khi mất người thân, khi bệnh tật, khi thất bại, khi gia đình đổ vỡ. Nhưng chính lúc ấy, Chúa Thánh Thần lại “nâng đỡ sự yếu hèn” và “cầu thay nguyện giúp” cho chúng ta.
Tin vào lòng Chúa từ nhân
Điều làm chúng ta ngạc nhiên không phải là kẻ thù gieo cỏ lùng, nhưng là thái độ của người chủ: “Hãy cứ để cả hai mọc lên cho đến mùa gặt” (Mt 13, 30). Thật là nghịch lý: Thiên Chúa đã gieo giống tốt, nhưng sự dữ vẫn hiện diện vì ma quỷ tiếp tục hoạt động trong thế gian. Vậy mà Chúa không vội để gia nhân nhổ cỏ vì sợ làm tổn thương lúa. Đây là hình ảnh sống động về lòng thương xót và sự nhẫn nại của Thiên Chúa, Đấng luôn dành thời gian cho con người hoán cải trước ngày phán xét.
Thiên Chúa không tiêu diệt sự dữ ngay lập tức vì Người nhìn thấy khả năng hoán cải và tương lai của mỗi con người chúng ta. Thánh Gio-an Kim Khẩu giải thích: “Nhiều người hôm nay là cỏ lùng, ngày mai có thể trở nên lúa tốt.” Biết bao vị thánh đã từng là “cỏ lùng“: thánh Phao-lô từng bắt bớ Hội Thánh; thánh Au-gút-ti-nô sống nhiều năm trong tội lỗi; thánh Ma-ri-a Ai Cập từng sống buông thả. Nhưng lòng thương xót đã biến đổi họ thành những bông lúa trĩu hạt. Hội Thánh không phải là cộng đoàn của những người hoàn hảo, nhưng là cộng đoàn của những người đang được Thiên Chúa kiên nhẫn biến đổi.
Chúa Giê-su mời gọi chúng ta nhìn bằng ánh mắt của Thiên Chúa. Người không phủ nhận sự dữ, nhưng Người luôn đặt niềm hy vọng vào khả năng hoán cải. Chúa không dung túng tội lỗi, nhưng phân biệt giữa tội lỗi và tội nhân. Thiên Chúa ghét tội lỗi, nhưng không bao giờ ngừng yêu người tội lỗi.
Ba dụ ngôn hôm nay còn mở ra một niềm hy vọng khác. Hạt cải rất nhỏ nhưng sẽ thành cây lớn. Nắm men rất ít nhưng làm dậy cả khối bột. Thiên Chúa không đòi chúng ta làm những việc phi thường, nhưng mời gọi trung thành trong những việc nhỏ với một tình yêu lớn.
Lời Chúa mời gọi chúng ta từ bỏ não trạng kết án và thanh trừng, để học nơi Thiên Chúa sự kiên nhẫn, lòng từ bi và hay thương xót.
Lm. An-tôn Nguyễn Văn Độ
=================
ĐỪNG VỘI NHỔ CỎ LÙNG
Chúa Nhật 16 Thường Niên Năm A - Mt 13, 24-30
Suy niệm
Con người từ xưa đến nay vẫn luôn mơ ước về một thế giới công bằng, nơi cái thiện chiến thắng và người lương thiện được hạnh phúc. Thế nhưng thực tế lại hoàn toàn khác. Càng văn minh, thế giới dường như càng chứng kiến nhiều bạo lực, gian dối và bất công. Có những người sống ngay lành lại gặp nhiều oan trái, trong khi không ít kẻ làm điều xấu vẫn ung dung và thành đạt.
Đứng trước nghịch lý ấy, nhiều người không khỏi tự hỏi: Nếu Thiên Chúa là Đấng toàn năng và đầy yêu thương, tại sao Ngài vẫn để sự dữ tồn tại? Tại sao Ngài không nhổ tận gốc cái ác để con người được sống trong bình an? Đó là điều Đức Giêsu muốn soi sáng qua dụ ngôn cỏ lùng giữa ruộng lúa trong Tin Mừng Chúa nhật này.
1. Thiên Chúa vẫn chờ đợi
Khi thấy cỏ lùng mọc xen giữa lúa, những người đầy tớ ngạc nhiên hỏi: "Thưa ông, không phải ông đã gieo giống tốt trong ruộng ông sao? Vậy cỏ lùng từ đâu mà có?" (c.27). Đức Giêsu trả lời rất rõ qua lời người chủ: "Kẻ thù đã làm đó." Thiên Chúa chỉ gieo điều tốt. Sự dữ không phát xuất từ Ngài, nhưng từ ma quỷ và việc con người lạm dụng tự do. Điều khiến các đầy tớ băn khoăn hơn là tại sao người chủ không cho nhổ cỏ lùng ngay.
Nhưng ông đáp: "Cứ để cả hai cùng lớn lên cho tới mùa gặt." (c.30). Đó không phải là sự dung túng điều ác, mà là sự nhẫn nại của tình yêu. Thiên Chúa không muốn một tội nhân nào phải hư mất, nhưng luôn mở cho họ cơ hội hoán cải. Như ngôn sứ Êdêkien nói: "Ta đâu vui gì khi kẻ gian ác phải chết, nhưng muốn nó từ bỏ đường lối mình mà được sống" (Ed 18,23). Thiên Chúa không trì hoãn công lý, nhưng kiên nhẫn để lòng thương xót có thời gian biến đổi con người.
2. Cỏ lùng trong lòng
Đức Giêsu không chỉ nói đến cỏ lùng ngoài cánh đồng, nhưng còn muốn chúng ta nhìn vào cánh đồng tâm hồn mình. Bởi lẽ, trong mỗi con người đều có cả lúa và cỏ lùng cùng lớn lên. Bên cạnh lòng quảng đại vẫn còn những tính toán; bên cạnh tình yêu vẫn còn ích kỷ; bên cạnh sự khiêm nhường vẫn còn tự ái và kiêu căng. Thánh Phaolô cũng từng trải qua cuộc giằng co ấy (x. Rm 7,19).
Điều đáng suy nghĩ là cỏ lùng không tự nhiên xuất hiện. Đức Giêsu kể: "Khi mọi người đang ngủ, thì kẻ thù đến gieo cỏ lùng vào giữa lúa." (c.25). Ma quỷ không thể cưỡng ép chúng ta phạm tội, nhưng luôn lợi dụng những lúc ta lơ là, mất cảnh giác để gieo vào lòng những hạt giống của ích kỷ, ganh ghét, kiêu căng hay thù hận. Nếu không tỉnh thức và cầu nguyện, những hạt giống ấy sẽ âm thầm bén rễ và lớn lên.
3. Chờ đến mùa gặt
Trước đề nghị của các đầy tớ muốn nhổ ngay cỏ lùng, người chủ đáp: "Cứ để cả hai cùng lớn lên cho tới mùa gặt." (c.30). Lời đáp ấy không có nghĩa là Thiên Chúa làm ngơ trước sự dữ. Ngài trì hoãn việc phán xét vì để con người có thời gian hoán cải. Lòng thương xót không xóa bỏ công lý, nhưng mở ra cơ hội để công lý được hoàn tất trong tình yêu.
Tuy nhiên, sự kiên nhẫn của Thiên Chúa không kéo dài mãi mãi. Sẽ có một mùa gặt, khi lúa được thu vào kho và cỏ lùng bị loại bỏ. Đó là ngày mọi sự được tỏ lộ, thiện ác được phân minh và mỗi người phải trả lời về cuộc đời mình trước mặt Thiên Chúa.
Vì thế, người Kitô hữu không vội vàng kết án người khác, nhưng luôn hy vọng vào sức mạnh của ơn hoán cải. Điều cần là chăm lo để cánh đồng đời mình trổ sinh những bông lúa tốt.
Thiên Chúa không để cỏ lùng tồn tại vì bất lực trước sự dữ, nhưng vì Ngài không bao giờ thôi hy vọng vào con người. Bao lâu mùa gặt chưa đến, bấy lâu cánh cửa của lòng thương xót vẫn còn rộng mở.
Ước gì mỗi ngày chúng ta biết loại bỏ những hạt giống của sự dữ trong chính tâm hồn mình, biết kiên nhẫn với những yếu đuối của tha nhân và bền bỉ gieo những hạt giống của yêu thương. Để khi mùa gặt Nước Trời đến, chúng ta không còn là những người mải mê nhìn cỏ lùng của người khác, nhưng là những bông lúa chín vàng được Thiên Chúa vui mừng quy tụ vào kho lẫm của Ngài.
Cầu nguyện
Lạy Chúa!
khi để cỏ lùng mọc chung với lúa,
Chúa chấp nhận có vàng thau lẫn lộn,
cho dù nhiều hỗn độn và nhiễu nhương,
Ngài vẫn luôn yêu thương và nhẫn nại,
không cho làm hư hại cả đôi bên.
Qua đó Chúa dạy cho chúng con biết,
không tránh được kẻ thù gieo tai ác,
gây đau thương và chua chát phận người,
làm cho cuộc sống này mất đẹp tươi.
Qua đó Chúa đã mời gọi chúng con,
hãy kiên tâm đừng vội chấp sai lầm,
đừng nôn nóng mà loại trừ người xấu,
cần nhìn vào chiều sâu và cảm thấu,
vì chưa chắc mọi sự như thế đâu.
Qua đó Chúa cũng cho chúng con hiểu,
cỏ lùng và lúa tốt ngay trong lòng,
vẫn đong đưa điều dữ với điều lành,
bất đồng và mâu thuẫn không thể tránh,
sự thiện và sự ác vẫn phân tranh.
Chính bản thân của con còn chưa tốt,
nên đừng vội thốt ra lời phê phán,
càng không được xét đoán hay lên án,
kẻo làm cho cuộc sống mãi bất an.
Xin cho con tìm cách thế nhẹ nhàng,
luôn đồng hành và khuyến khích bảo ban,
cố gắng biến kẻ thù thành bạn hữu,
để chờ ngày viên mãn phúc thiên thu. Amen.
Lm. Thái Nguyên
===================