
Anh em đừng sợ những kẻ giết thân xác.
Lời căn dặn của Đức Giê-su trong bài Tin Mừng hôm nay lặp đi lặp lại một từ ngữ chạm đến tâm lý chung của con người: "Đừng sợ". Sống ở đời, ai trong chúng ta cũng có những nỗi sợ bủa vây: sợ đau khổ, sợ bị từ chối, sợ thiệt thòi, và nỗi sợ lớn nhất là cái chết. Chúa Giê-su không che giấu thực tế rằng việc bước đi theo Người sẽ gặp phải những chống đối, nhưng Người chỉ cho chúng ta thấy đâu mới là giá trị đích thực cần phải bảo vệ. Người đời có thể dùng quyền lực để làm hại, thậm chí là giết chết thân xác này, nhưng họ hoàn toàn bất lực trước linh hồn của chúng ta. Thân xác rồi sẽ có ngày trở về với tro bụi theo quy luật tự nhiên, còn linh hồn mới là thứ tồn tại vĩnh cửu. Vì vậy, thay vì sợ hãi những thế lực mau qua của trần gian, Chúa mời gọi chúng ta biết kính sợ và gắn bó với Đấng nắm giữ vận mạng đời đời của mình.
Chúa dùng những hình ảnh vô cùng mộc mạc và quen thuộc của cuộc sống thường nhật để chứng minh tình yêu quan phòng của Cha trên trời. Hãy nhìn hai con chim sẻ nhỏ bé, giá trị của chúng chẳng đáng là bao, thế mà không một con nào rơi xuống đất ngoài ý muốn của Chúa. Đối với Thiên Chúa, con người quý giá hơn muôn vàn chim sẻ. Tình yêu của Người chi tiết và chu đáo đến mức ngay cả những sợi tóc trên đầu chúng ta, Người cũng đã đếm cả rồi. Khi nhận ra mình được yêu thương và nâng niu đến như thế, mọi nỗi sợ hãi trong lòng sẽ tự động tan biến. Những thử thách, khó khăn hay ngay cả những biến cố ngặt nghèo nhất xảy đến trong đời không phải là dấu hiệu của sự bỏ rơi, mà đều nằm trong sự bài trí đầy yêu thương của Người.
Chúa Giê-su cũng kêu gọi chúng ta sống một đức tin can đảm và công khai: "Điều Thầy nói với anh em lúc đêm hôm, thì hãy nói ra giữa ban ngày". Đi theo Chúa không phải là lối sống lén lút, giấu giếm, mà là dám sống ngay thẳng, công chính trước mặt người đời. Trong môi trường sống hằng ngày, việc tuyên bố nhận Chúa nhiều khi không phải là hô vang danh hiệu của Người, mà là dám sống khác biệt với những thói xấu của thế gian. Đó là khi ta từ chối một món lợi bất chính, dám nói sự thật để bảo vệ một người bị hàm oan, hay kiên quyết giữ sự hòa thuận, tha thứ trong gia đình dù cái tôi bị tổn thương. Mỗi hành động tử tế và trung thực ấy chính là một lời tuyên xưng sống động nhất rằng chúng ta thuộc về Chúa.
Bài học từ trang Tin Mừng hôm nay nhắc nhở chúng ta về sự sòng phẳng trong tình yêu. Nếu chúng ta dám chấp nhận thiệt thòi để sống đẹp lòng Chúa trước mặt thiên hạ, Người sẽ đứng ra bảo đảm và nhận chúng ta trước mặt Cha trên trời. Sống phó thác là cởi bỏ chiếc áo giáp của sự nhút nhát, ích kỷ để mặc lấy sự tự do của con cái Chúa. Khi lòng chúng ta đã được neo chặt vào tình yêu vững bền của Thiên Chúa, thì không một sóng gió nào của cuộc đời, không một lời đe dọa nào của người đời có thể làm cho chúng ta mất đi sự bình an sâu thẳm bên trong.
Lạy Cha là Đấng thấu suốt mọi nỗi niềm của đời con, xin tha thứ cho những lần con để cho nỗi sợ hãi người đời, sợ mất danh dự, sợ chịu thiệt thòi làm cho con chùn bước và chối bỏ lời Chúa dạy. Xin ban cho con một đức tin kiên vững để con luôn nhớ rằng con quý giá trước mắt Cha biết bao. Xin cho con lòng can đảm để giữa những bộn bề lo toan và cạm bẫy của cuộc sống, con vẫn dám chọn sống ngay thẳng, tử tế và yêu thương, làm chứng cho Chúa trong từng việc nhỏ hằng ngày, hầu xứng đáng được Chúa đón nhận trong ngày sau hết. Amen.
Antonius
================
Emmanuel Nguyễn Thanh Hiền, OSB
=================
ĐIỀU ĐÁNG PHẢI SỢ
Kính thưa cộng đoàn Phụng vụ! Không biết tự bao giờ, chúng ta bắt đầu có những nỗi sợ hãi mà không thể giải thích được! Từ khi nào con trẻ lại sợ bóng tối? Lớn dần lên bắt đầu sợ ma, nhưng lại thích nghe từ bạn bè, người lớn những chuyện về ma quỷ? Và rất nhiều nỗi sợ khác đáng lí ra không nên khiếp sợ thì chúng ta lại sợ hãi vô cùng!
Có lẽ vì bản tính yếu đuối của con người, và hậu quả của sự tội, nên chúng ta thường trở nên hoảng sợ trong ý nghĩ, sợ hãi do trí tưởng tượng hay suy đoán mà ra. Trong khi đó, những việc nên sợ, những chuyện không đáng phải sợ thì chúng ta lại xem đó là điều không đáng sợ và cho đó là bình thường, chẳng cần bận tâm!
Thật ra, chẳng phải đến thời đại chúng ta mới có điều này, mà từ rất xa xưa, thời Cựu ước đã diễn ra qua lời thuật lại của tiên tri Giê-rê-mi-a: sợ bị vu cáo, sợ người thân thích rình xem sự vấp ngã của bản thân, sợ bị mắc lừa, sợ bị nhục nhã ê chề…. Và trên hết điều đáng kính sợ và nên làm mà không được quên: “hãy ca tụng Chúa, hãy ngợi khen Chúa, vì Người đã giải thoát kẻ cơ bần khỏi tay phường hung bạo, cứu thoát mạng sống người bất hạnh khỏi tay kẻ dữ” (x. Gr 20, 13).
Nỗi sợ hãi chiếm lĩnh con người, tâm tư, ý nghĩ, chi phối các sinh hoạt của con người, cho nên chúng ta thường có xu hướng không sợ những điều đáng/nên phải sợ. Có nhiều cha bạn của con rất ư là sợ ma! Khi nghe đến chuyện một linh mục sợ ma, thì phản ứng đầu tiên của giáo dân là: ôi, cứ tưởng chỉ có giáo dân sợ thôi chứ, các cha mà cũng sợ ma sao! Thật ra, đâu phải trở thành linh mục rồi mới sợ ma hay hết sợ ma! Trước khi được đào tạo trở thành một thừa tác viên linh mục, thì ứng viên đã có nỗi sợ này từ nhỏ rồi, và điều này cứ theo đương sự suốt (có thể mức độ sợ sẽ giảm dần theo năm tháng!!!). Ngoài ra, rất nhiều câu chuyện về một số cha ngại đến nỗi sợ không dám tiến gần quan tài để rảy nước Thánh hay an ủi gia đình tang quyến, mà chỉ đứng từ xa rảy nước Thánh khi cử hành các nghi thức tang lễ tại gia và trong Thánh lễ an táng, đặc biệt trong nghi thức tiễn biệt! Một trong nhiều lí do mà chúng ta thường được nghe: sợ ngã bệnh hay cơ thể sẽ trở nên không khoẻ khi tiếp xúc với hơi người đã qua đời!
Ở đây, chúng ta không có tham vọng tìm ra nguyên nhân hay lí do hầu giải thích; tuy nhiên dẫu biết một lí do gì đi chăng nữa, chúng ta đều thấy điều mà chúng ta không đáng sợ thì chúng ta lại sợ hãi vô cùng; ngược lại, điều chúng ta nên và đáng phải sợ thì chúng ta cho là bình thường! Nào là chúng ta sợ mỗi khi lãnh nhận bí tích Hoà giải, ngại xếp hàng đi xưng thú tội lỗi của mình; trong khi đó chúng ta lại không sợ việc phạm tội, không sợ làm Chúa phiền lòng, chẳng e sợ khi làm người khác tổn thương như nói xấu anh chị em, nói sau lưng người khác, dèm pha, đồn thổi, loan tin thất thiệt…Chúng ta sợ, không dám tuyên xưng đức tin qua đời sống đạo, sợ không dám làm chứng cho Chúa giữa đời; trong khi đó chúng ta dường như lại không sợ một khi chưa chu toàn bổn phận sống đạo và làm gương lành gương tốt trong gia đình, lối xóm, cộng đoàn giáo xứ! “Vậy ai tuyên xưng Thầy trước mặt người đời, thì Thầy sẽ tuyên xưng nó trước mặt Cha Thầy, là Đấng ngự trên trời. Còn ai chối Thầy trước mặt người đời, thì Thầy sẽ chối nó trước mặt Cha Thầy, là Đấng ngự trên trời” (Mt 10, 32-33). Chúng ta sợ người khác hại đến thân thể, thân xác, ảnh hưởng đến đời sống vật chất, đời sống thể lý của mình, nhưng chúng ta lại không sợ bị mất linh hồn, mỗi khi chúng ta rơi vào cạm bẫy tội lỗi, thói hư tật xấu, xa lìa, hờ hững, dửng dưng trước sự thống khổ của anh chị em, xa rời, nguội lạnh trong đời sống đức tin, làm những việc không ích lợi cho đời sống linh hồn! "Các con đừng sợ những kẻ giết được thân xác, nhưng không thể giết được linh hồn: Các con hãy sợ Đấng có thể ném cả xác lẫn hồn xuống địa ngục” (Mt 10, 28). Chẳng phải những gì Chúa dạy nên và đáng phải kính sợ, thì chúng ta cần để tâm, khắc sâu trong lòng mà nỗ lực sống thực thi mỗi ngày sao? “Các con đừng sợ những gì, những việc, những ai không đáng lo hãi, vì các con đáng giá hơn chim sẻ bội phần” (x. Mt 10, 31), vì chính Chúa Giê-su Ki-tô đã đổ máu ra cứu chuộc chúng ta, giúp chúng ta vượt lên những nỗi sợ hãi vô hình này. Và nhờ ân sủng đức tin mà chúng ta được lãnh nhận, cùng với sức mạnh của Chúa Thánh Thần, ban cho chúng ta lòng can đảm, sự khôn ngoan vượt thắng những sợ hãi này, như lời xác tín của Thánh Phao-lô gửi cho giáo đoàn Rô-ma “sự sa ngã của A-đam không thể nào sánh được với ân huệ của Thiên Chúa. Thật vậy, nếu vì một người duy nhất đã sa ngã, mà muôn người phải chết, thì ân sủng của Thiên Chúa ban nhờ một người duy nhất là Đức Giêsu Kitô, còn dồi dào hơn biết mấy cho muôn người” (Rm 5, 15).
Giờ đây, chúng ta cùng khẩn cầu xin Chúa giúp mỗi người chúng ta vượt lên những sợ hãi dưới đây, và cho chúng con luôn biết tín thác vào Chúa và sống như lời nhắn nhủ của Ngài “các con đừng sợ hãi…” qua đôi dòng suy tư trở về với lòng mình ‘chẳng ngại/chẳng sợ….nhưng lại sợ’:
Lạy Chúa, lắm lúc chúng con:
Chẳng ngại nhắm mắt làm điều trái với lương tâm
Nhưng e sợ mở mắt cảm thông, chia san với anh chị em.
Chẳng sợ đưa tin buồn, tin hãi, tin vịt
Nhưng e ngại loan truyền Tin Mừng, tin tưởng, tin vui.
Chẳng ngại đưa chân đến những nơi đánh mất nhân phẩm
Nhưng e sợ bước chân tới những ai đang khốn khổ nghèo hèn.
Chẳng sợ tích trữ quá nhiều của cải vật chất, đánh mất linh hồn
Nhưng e ngại chia sẻ thật lòng với anh chị em.
Chẳng ngại để cuộc sống mình câu kết với tội lỗi
Nhưng e sợ trao đời sống mình trong bàn tay Chúa.
Chẳng sợ mỗi khi tự mãn tự kiêu với thành quả bản thân
Nhưng e ngại chia vui thành công với người khác.
Chẳng ngại xét đoán, lên án người khác
Nhưng e sợ mỗi lúc nhìn lại bản thân mình.
Chẳng sợ với những dự định ảo của bản thân
Nhưng e ngại đón nhận chương trình của Chúa.
Chẳng ngại khi chỉ biết tung tăng ngao du khắp nơi
Nhưng e sợ mỗi lúc tham dự Thánh Lễ trọn vẹn.
Chẳng sợ khi ưu tiên đi phượt những nơi xa xôi
Nhưng e ngại đến với những ai đang gần kề cần đến mình.
Chẳng ngại mỗi lúc mua sắm, tiêu tiền thả ga
Nhưng e sợ khi phải giúp đỡ, bớt xén từng đồng.
Chẳng sợ học đòi gương mù gương xấu
Nhưng e ngại học - sống gương tốt gương lành.
Chẳng sợ khi mất nhiều thời gian cho tán gẫu, ‘buông dưa buông lê’
Nhưng e sợ mỗi lần tâm sự, cầu nguyện cùng Chúa.
Chẳng ngại buông lời khiến anh chị em tổn thương
Nhưng e ngại nói lời xin lỗi - cám ơn với người…..
‘E ngại’ mà vậy thì thôi
‘Chẳng sợ’ ra thế, hỡi ôi làm gì?
Làm ngược lại chẳng hại chi
Mang điều tươi sáng, tiếc gì người ơi! Amen!
Lm. Xuân Hy Vọng
===================
ĐỪNG SỢ: HÃY TIN VÀO TÌNH YÊU CỦA CHÚA
(Suy niệm Chúa nhật XII Thường niên - Năm A)
***
Chúng ta đang sống trong một thế giới mà nỗi sợ hãi trở thành người bạn đồng hành không mong muốn! Sợ thất bại, sợ bị lãng quên, sợ những bất trắc của cuộc đời... Những nỗi sợ ấy không chỉ là cảm xúc nhất thời, mà đôi khi, nó trở thành một gọng kìm bóp nghẹt tâm hồn, khiến chúng ta mất đi sự bình an đích thực. Trong tâm tình của Chúa nhật XII Thường niên, Lời Chúa mời gọi chúng ta nhìn sâu hơn vào cội nguồn của nỗi sợ hãi ấy. Chúa không hứa hẹn chúng ta một con đường trải đầy hoa hồng hay bằng phẳng, nhưng Ngài mời gọi chúng ta tìm thấy một sức mạnh vượt lên trên mọi nghịch cảnh. Sức mạnh đó không đến từ bản lĩnh cá nhân, mà đến từ niềm xác tín sâu xa vào mầu nhiệm Quan phòng của Thiên Chúa.
1. Thiên Chúa là Đấng hiện diện trong nghịch cảnh
Trong bài đọc thứ nhất (Gr 20, 10-13), ngôn sứ Giêrêmia chia sẻ với chúng ta nỗi thống khổ của một người tôi trung bị bủa vây bởi sự hận thù và phản bội: "Con nghe biết bao người vu khống, khiến con sợ hãi tư bề: 'Tố cáo nó đi! Chúng ta hãy tố cáo nó đi!' Mọi kẻ thân hữu đều rình con vấp ngã" (Gr 20, 10). Thế nhưng, đỉnh cao trong lời cầu nguyện của ông chính là sự chuyển hướng đầy can đảm: "Đức Chúa ở với tôi như một chiến sĩ oai hùng" (Gr 20, 11). Giêrêmia không cầu xin Chúa cất đi thử thách, ông cầu xin Chúa hiện diện trong thử thách.
Sự xác tín đó được Chúa Giêsu khẳng định một cách cụ thể trong bài Tin Mừng (Mt 10, 26-33). Ngài không dùng những khái niệm trừu tượng, mà dùng hình ảnh rất đỗi gần gũi: "Hai con chim sẻ chỉ bán được một xu, thế mà không một con nào rơi xuống đất ngoài ý của Cha anh em. Ngay cả tóc trên đầu anh em, Người cũng đếm cả rồi" (Mt 10, 29-30). Thiên Chúa không xa cách, Thiên Chúa không dửng dưng. Ngài là Đấng Quan phòng, Đấng biết rõ từng chi tiết nhỏ nhặt nhất trong cuộc đời chúng ta. Vì thế, lời mời gọi "Anh em đừng sợ" không phải là một mệnh lệnh mang tính áp đặt, mà là hệ quả tất yếu của một lòng tin: chúng ta không bao giờ đơn độc, bởi chúng ta nằm trong tầm tay của Đấng làm chủ lịch sử.
2. Nỗi bất an của con người khi cố "tự chủ"
Khi nhìn về thời đại hôm nay, chúng ta thấy một nghịch lý đáng suy ngẫm. Con người ngày càng có nhiều phương tiện để bảo vệ mình, từ vật chất đến những hệ thống an sinh hiện đại, nhưng nỗi bất an dường như lại càng gia tăng. Tại sao vậy? Bởi vì chúng ta đang sống trong một nền văn hóa đề cao sự tự chủ đến mức tuyệt đối. Khi chúng ta coi mình là trung tâm, là "chủ nhân" duy nhất của vận mệnh, thì mọi biến cố đều trở thành mối đe dọa. Sự bình an bị đánh mất vì chúng ta đặt niềm tin vào sự vững chãi của những giá trị phù hoa, mà quên mất rằng nền tảng vững chắc nhất của cuộc đời là Thiên Chúa. Chúng ta sợ hãi vì chúng ta cố gắng tự cứu mình mà không có ơn cứu độ.
3. Hành trình phó thác mỗi ngày
Để nỗi sợ không còn là chủ nhân của tâm hồn, chúng ta cần thực hành một vài việc thực tế trong đời sống hằng ngày như:
- Thứ nhất, hãy thực hành sự phó thác trong từng biến cố. Chúng ta thường muốn mọi việc phải theo đúng ý mình. Tuy nhiên, người môn đệ được mời gọi học cách chấp nhận những điều "bất như ý" với thái độ bình thản. Khi đối diện với khó khăn, hãy tập thói quen thầm thĩ: "Lạy Chúa, con biết con đang nằm trong tay Ngài". Đó không phải là thái độ tiêu cực hay buông xuôi, mà là sự xác tín rằng Thiên Chúa đang làm chủ lịch sử đời mình.
- Thứ hai, hãy can đảm sống sự thật giữa một xã hội đầy dối trá. Đừng sợ bị thiệt thòi khi chọn cách sống ngay thẳng. Sự chính trực của chúng ta không chỉ là vấn đề đạo đức xã hội, mà là hành vi tôn thờ Thiên Chúa. Khi chọn sống theo Lời Chúa giữa những cám dỗ, chúng ta đang minh chứng cho niềm tin rằng: tương lai của chúng ta nằm trong tay Thiên Chúa chứ không nằm trong những thủ đoạn nhân loại.
- Thứ ba, hãy để sự tĩnh lặng làm không gian cho Chúa. Cầu nguyện không phải là lúc chúng ta trình bày một danh sách các nhu cầu, mà là lúc chúng ta để cho ý muốn của Chúa thanh tẩy những nỗi lo âu. Trong sự thinh lặng của tâm hồn, chúng ta sẽ nghe được lời khẳng định của Chúa: "Ta biết con đang cần gì". Khi lòng mình thuộc về Chúa, nỗi sợ hãi sẽ không còn là xiềng xích, mà trở thành cơ hội để đức tin chúng ta thêm vững vàng.
Tắt một lời:
"Đừng sợ", bởi vì cuộc đời chúng ta không phải là một chuỗi sự kiện ngẫu nhiên, mà là một hành trình được Chúa chăm chút từng li từng tí. Đứng vững giữa thế giới hôm nay không đòi hỏi chúng ta phải có những bản lĩnh siêu nhiên, mà chỉ cần chúng ta dám xác tín rằng: chúng ta thuộc về Chúa. Khi niềm xác tín này trở thành nền tảng của cuộc đời, nỗi sợ hãi sẽ không còn là gọng kìm trói buộc, mà trở thành chất xúc tác giúp đức tin chúng ta được tinh luyện. Ước mong mỗi người chúng ta, dù trong hoàn cảnh nào, cũng luôn tìm thấy sự bình an trong vòng tay Quan phòng đầy yêu thương của Thiên Chúa. Amen.
Jos. Vinc. Ngọc Biển
====================
GIỮA BÃO TỐ CUỘC ĐỜI, ĐỪNG SỢ!
Con người ở mọi nơi mọi thời đều mang trong mình những nỗi sợ. Sợ đau khổ, sợ thất bại, sợ bị từ chối, sợ mất danh dự, mất của cải, sợ bệnh tật.v.v. và cuối cùng là sợ chết.
Càng văn minh con người càng có nhiều nỗi sợ mới. Sợ hãi gắn liền với sự mong manh của phận người. Lời Chúa hôm nay xoay quanh một chủ đề rất gần gũi với cuộc sống của chúng ta là: nỗi sợ hãi.
Không sợ, vì có Chúa ở cùng
Giêrêmia, sứ ngôn của Đức Chúa. Vì trung thành với sứ mạng tiên tri được Chúa trao phó, nên dù ông bị gài bẫy, khủng bố, lừa gạt, vu khống, chế nhạo và phản bội. Ngay cả người thân cũng tìm cách hại ông (x.Gr 20,10-12). Ông không phủ nhận nỗi sợ và khổ đau, nhưng tín thác vào Chúa, ông tuyên xưng: “Chúa ở cùng tôi như người lính chiến hùng dũng” (Gr 20, 1…). Sự hiện diện của Chúa là nguồn sức mạnh giúp ông đứng vững giữa thử thách và không sợ hãi.
Lịch sử Giáo Hội mình chứng, có biết bao vị thánh không chiến thắng nhờ sức riêng mình, nhưng nhờ xác tín rằng Thiên Chúa luôn hiện diện. Thánh Augustinô nói: “Thiên Chúa không luôn cất khỏi chúng ta thử thách, nhưng Người ban sức mạnh để chúng ta vượt qua thử thách.” Đức tin không loại bỏ thập giá, nhưng giúp chúng ta mang lấy thập giá với niềm hy vọng. Vì thế, khi bị hiểu lầm, chống đối hay thất bại, chúng ta được mời gọi noi gương Giêrêmia: thay vì tuyệt vọng hay trả thù, hãy phó thác cho Chúa.
Câu Thánh vịnh: “Sự nhiệt tâm lo việc nhà Chúa khiến con mòn mỏi” (Tv 69,10) là lời than vãn của người công chính. Dù chịu nhục nhã, bị chính anh em ruồng bỏ và trở thành đối tượng của sự chống đối. Giữa đau khổ và sợ hãi, Người công chính không tìm kiếm sự báo thù nhưng vẫn một niềm tín thác chạy đến với lòng thương xót của Thiên Chúa: “Xin nhậm lời con theo lượng cả đức từ bi.” (Tv 60,14).
Lời Thánh vịnh trên mời gọi chúng ta biến những tổn thương, thất vọng và hy sinh thành lời cầu nguyện. Thay vì cay đắng hay thất vọng, thì hãy kiên trì tìm kiếm Chúa, tin tưởng vào lòng thương xót của. Chính trong những lúc tưởng như bị bỏ rơi, Thiên Chúa đang thực hiện công trình cứu độ của Người nơi chúng ta.
Trong thư gửi tín hữu Rôma Rm 5, 12-15, Thánh Phaolô chỉ cho chúng ta căn nguyên của mọi nỗi sợ hãi: đó là tội lỗi và sự chết. Qua Ađam, tội lỗi đã đi vào thế gian và kéo theo sự chết. Nhưng điều kỳ diệu là Thiên Chúa không để tội lỗi chiến thắng. Qua Đức Giêsu Kitô, Ađam mới, nhân loại nhận được ân sủng dồi dào hơn gấp bội.
Hãy tin rằng, chúng ta không phải là những con người bị định mệnh tội lỗi thống trị. Chúng ta là những người đã được cứu chuộc.
Đừng sợ, hãy vững tin vào Chúa
Xem ra, nỗi sợ hãi luôn ám ảnh con người và dù muốn dù không con người vẫn bị bủa vây bởi trăm ngàn mối hiểm nguy. Thấu hiều điều đó, nên khi dạy dỗ cho các môn đệ, Chúa Giêsu lặp lại đến ba lần: “Các con đừng sợ!” (Mt 10,26.28.31). “Các con đừng sợ những kẻ giết thân xác mà không giết được linh hồn… đừng sợ, các con còn đáng giá hơn chim sẻ bội phần” (x. Mt 10, 28-31).
Lời khuyên “Đừng sợ” của Chúa Giêsu đã trở thành sức mạnh cho Giáo Hội. Hai mươi thế kỷ sau, Thánh Giáo hoàng Gioan Phaolô II, trong ngày đầu tiên lãnh đạo Giáo Hội đã lập lại lời Thầy Chí Thánh: “Đừng sợ”. Trong suốt triều đại giáo hoàng của mình, ngài đã không ngừng kêu gọi mọi người “Đừng sợ”:
“Anh chị em đừng sợ đón lấy Chúa Kitô và nhận lấy quyền năng của Người!”.
“Anh chị em đừng sợ! Hãy mở ra, mở toang mọi cánh cửa đón lấy Chúa Kitô! Hãy mở mọi biên giới các quốc gia, các hệ thống chính trị, những lãnh vực bao la của nền văn hóa, văn minh, phát triển cho quyền năng cứu độ của Chúa bước vào”.
“Đừng sợ! Chúa Kitô biết rõ “mọi điều trong lòng người”! Và chỉ một mình Người biết rõ” (Thánh Gioan Phaolô II, Giáo hoàng – Bài giảng lễ khai mạc sứ vụ Tông đồ Phêrô).
Từ “Đừng sợ” lại vang lên trong bài giảng thứ hai trên cương vị giáo hoàng. Đừng sợ đón lấy và thực thi lối sống Tin Mừng. Đó là sống yêu thương, không hận thù, như chính Đức Kitô yêu thương và đã tha thứ cho kẻ bách hại mình: “Tình yêu thì kiến tạo. Chỉ có tình yêu mới có thể kiến tạo được. Còn thù hận thì phá hủy. Lòng hận thù không kiến tạo được gì hết. Nó chỉ gây đổ vỡ. Nó làm tan nát đời sống xã hội. Nó chỉ có thể gây sức ép đối với những người yếu đuối và chẳng xây dựng nổi một điều gì” (Gioan Phaolô II – Bài giảng lễ nhận nhà thờ Chánh tòa Gioan Latêranô của Giám mục Rôma, Chúa nhật 12-11-1978)
Thật vậy, sống ở đời làm sao tránh khỏi những căng thẳng, lo âu, sợ hãi khi gặp khó khăn, nguy hiểm. Chính Chúa Giêsu cũng có những lúc bàng hoàng xao xuyến. Khi bảo: “Các con đừng sợ” Chúa Giêsu muốn ta đừng để cảm xúc sợ hãi làm tê liệt đời sống chúng ta. Người bảo chúng ta: “đừng sợ” ngay trong mọi biến động, vì “Người đã cứu thoát mạng sống người bất hạnh khỏi tay kẻ dữ” (Gr 20,13). “Đừng sợ”, khi phải đối diện với đau khổ hay sự chết bởi vì Thiên Chúa, Đấng yêu thương quan tâm chăm sóc chúng ta, vì Ngài là Cha nhân từ, trung tín, thấu hiểu chúng ta cần gì, vì đối với Ngài, chúng ta “quý hơn muôn vàn chim sẻ” (x. Mt 10,31).
Ước gì mỗi người chúng ta biết đặt mọi lo âu, sợ hãi và gánh nặng cuộc đời vào tay Chúa. Amen.
Lm. An-tôn Nguyễn Văn Độ
=================
ĐỪNG SỢ
(Gr 20,10-13; Rm 5,12-15; Mt 10, 26-33)
Trong Tin Mừng hôm nay, Đức Giêsu báo trước và trấn an các môn đệ, trước những khó khăn sẽ xảy ra trên con đường đi rao giảng của các ông sau này.
Người trấn an các ông đừng sợ người ta, cứ phải đi rao giảng, những điều anh em nghe rỉ tai, hãy gào lên tận mái nhà, để “không có gì che giấu mà sẽ không được tỏ lộ, không có gì bí mật, mà người ta sẽ không biết. Anh em đừng sợ những kẻ giết thân xác mà không giết được linh hồn. Đúng hơn, anh em hãy sợ Đấng có thể tiêu diệt cả hồn lẫn xác trong hoả ngục.” (Mt 10,26-28).
Ngày xưa thời các môn đệ, cái thuở còn chân đi đất, khó khăn thiếu thốn mọi đàng, mà khi ở cạnh Thầy, những điều mới nghe rỉ tai họ đã “lên mái nhà công bố”, nghe nói lúc đêm hôm thì đã “nói ra giữa ban ngày” rồi. Thuở ban sơ mà các Ngài đã dày công biên soạn thành bài vở, in thành sách, để ngày nay, dân ăn sẵn chúng con có Lời mà niệm suy. Chúng con phải theo gương Đức Maria, suy đi nghĩ lại trong lòng, rồi “Người bảo gì, anh em cứ việc làm theo”. Dù thuận tiện hay không, chúng con không có lý do để chối từ hay thoái thác sứ vụ cao cả ấy.
“Trò không hơn thầy, tớ không hơn chủ.” Thầy Giêsu đã đi con đường của nghèo khó, của đau khổ thua thiệt, của Thập giá. Người môn đệ theo Thầy cũng bước đi trên chính con đường ấy. Để trung thành, người môn đệ sẵn sàng chấp nhận gian khổ, không được sợ hãi người đời và phải tin tưởng nơi sự quan phòng của Chúa. Khi làm chứng cho sự thật, các môn đệ sẽ phải trả giá đắt, có thể phải hy sinh cả tính mạng. Nhìn vào các thánh tử đạo, đúng là phải có sức mạnh của Chúa thực hiện nơi con người mỏng dòn yếu đuối. Ở đây xem ra sức mạnh can đảm vượt thắng gian lao đau khổ, nhưng vượt lên tất cả là vì lòng mến, vì tình yêu vượt lên nỗi sợ, tình yêu loại trừ sự sợ hãi.
Ngày nay chúng con không còn phải sợ “những kẻ giết được thân xác”, nhưng là sợ sự dửng dưng, sợ bị phê bình chống đối, sợ mất lòng người nghe. Một lời ủi an cho mọi người môn đệ: “Hai con chim sẻ chỉ bán được một hào phải không? Thế mà, không một con nào rơi xuống đất ngoài ý của Cha anh em. Thì đối với anh em cũng vậy, ngay đến tóc trên đầu anh em, Người cũng đếm cả rồi. Vậy anh em đừng sợ, anh em còn quý giá hơn muôn vàn chim sẻ.” (Mt 10, 29-31).
Là Kitô hữu, mỗi người chúng con đều nhận ơn gọi làm ngôn sứ. Chúng con có bổn phận trao ban Lời Chúa cho anh em, dù lúc thuận tiện hay không thuận tiện, dẫu cho gặp nhiều gian lao, vì chính Tình Yêu của Đức Kitô đang thúc bách chúng con. Dù ở hoàn cảnh nào chúng con cũng cố gắng loan báo, Chúa sẽ chúc lành cho cố gắng của chúng con, để hạt giống Lời Chúa âm thầm mọc lên thành cây và sinh hoa trái.
Én Nhỏ
==================
ĐỪNG SỢ – VÌ CHÚA Ở CÙNG
Chúa Nhật XII Thường Niên Năm A - Mt 10,26-33
Lời Chúa Chúa Nhật hôm nay cho thấy một thực tế từ Cựu Ước đến Tân Ước: người sống cho Thiên Chúa luôn phải đối diện với nỗi sợ. Tiên tri Giêrêmia bị chống đối và truy đuổi vì dám nói sự thật nhân danh Chúa; còn Đức Giêsu trong Tin Mừng cũng chuẩn bị tinh thần cho các môn đệ trước những bách hại và chống báng sẽ xảy đến.
Giữa tất cả những điều ấy, Lời Chúa vang lên như một sợi chỉ đỏ xuyên suốt: “Đừng sợ!” (c.31). Đó không phải là lời hứa sẽ không còn đau khổ hay hiểm nguy, nhưng là lời mời gọi tín thác, vì Thiên Chúa luôn ở cùng và chăm sóc những ai thuộc về Người.
Lời Chúa hôm nay cho thấy: người sống cho sự thật và cho Tin Mừng không tránh khỏi chống đối và nguy nan. Nhưng Đức Giêsu mời gọi các môn đệ vững tin vào Thiên Chúa để vượt qua tất cả.
Đức Thánh Cha Phanxicô cho biết, cụm từ “đừng sợ” được lặp lại 365 lần trong Kinh Thánh,“như thể nói cho chúng ta rằng, Chúa muốn giải thoát chúng ta khỏi sự sợ hãi mỗi ngày trong năm”. Ngày nào có khó khăn của ngày đó, nhưng hãy tin rằng luôn có Chúa ở cùng. Khi biết mình được Thiên Chúa yêu thương và gìn giữ, người Kitô hữu có thể bước đi giữa cuộc đời với một tâm hồn tự do, bình an và can đảm: dám sống, dám yêu và dám làm chứng cho Tin Mừng giữa thế giới hôm nay.
Cầu nguyện
Lạy Chúa!
Con lần lữa trên đường về phía trước,
muốn tiến bước nhưng lại nhiều nghi ngại,
sợ phải chông gai sợ phải nhọc nhằn,
vậy nên con vẫn thường hay né tránh,
tìm cách này cách khác để đi quanh.
Con cần phải lên đường và cất bước,
nếu không sẽ chẳng tới được bến bờ,
sẽ đau buồn khốn khổ vì dang dở,
nên con đừng than thở và lo sợ,
đừng ngại ngần với thái độ ngu ngơ.
Con tin Chúa có mặt trong mọi lúc,
nên bình tâm vững chí không lo gì,
hoàn cảnh nào con cũng chẳng bơ vơ,
miễn sao con đừng có những nghi ngờ,
đừng để tim ơ hờ xa vắng Chúa.
Cuộc đời này không phải chốn nghỉ ngơi,
càng không phải là nơi để hưởng thụ,
hay là chỗ để cho mình vui thú,
nhưng chiến đấu để chiến thắng ba thù.
Chúa mong con tiến bước về phía trước,
mang cho đời những mơ ước đẹp tươi.
đừng để mình bị lối sống ươn lười,
hay những thứ đam mê làm cản trở.
Xin cho con tin Chúa vẫn ở cùng,
dù biển đời sẽ có những phong ba,
nhưng trong Chúa con an lòng vững dạ,
hoàn tất cuộc hành trình về với Cha. Amen.
Lm. Thái Nguyên
=================
