
Emmanuel Nguyễn Thanh Hiền, OSB
==================
ƠN GỌI: ĐẶC SỦNG và SỨ MỆNH
Kính thưa quý ông bà và anh chị em! Mỗi khi chúng ta nghe nói đến ơn gọi, chúng ta thường nghĩ ngay đến đời sống dâng hiến, trở thành Linh mục, hay tu sĩ. Nhưng chẳng lẽ ơn gọi, ân sủng của Chúa chỉ hạn hẹp và đặc cách cho bậc sống ơn gọi tu trì, dâng hiến thôi hay sao? Phải chăng Chúa chỉ gọi và chọn một số ít người để thực hiện kế hoạch cứu độ yêu thương của Chúa? Trên thực tế, trong Giáo Hội có ba ơn gọi chính: sống tu trì dâng hiến, sống đời sống gia đình, giáo dục đức tin, nuôi dưỡng ơn gọi và sống độc thân vì lý tưởng cao đẹp như hy sinh cả đời lo cho các em mồ côi, những ai neo đơn khốn khổ, v.v…Một khi chúng ta nhìn ơn gọi theo hướng này, thì chúng ta không thể phủ nhận: số người được mời gọi sống bậc sống gia đình là nổi trội hơn hẳn. Tuy nhiên, trong Phụng Vụ hôm nay - Lễ Chúa Chiên Lành - Giáo Hội dành trọn ngày hôm nay cầu nguyện cho ơn thiên triệu, cho các bạn trẻ dám can đảm lắng nghe, đón nhận và bước theo tiếng Chúa mời gọi trở nên môn đệ của Người trong bậc sống thánh hiến.
Trước hết, ơn gọi là một đặc sủng mà chính Thiên Chúa ban tặng. Một khi là ân sủng thì con người chúng ta không thể nào tự ban phát, hoặc tự làm ra, hoặc tự nỗ lực hầu đáp ứng điều kiện để nhận lãnh. Và vì Thiên Chúa ban, nên không dựa trên tiêu chuẩn của con người như thành công, tài năng, khôn ngoan, lanh lợi, thành tựu, diện mạo tuấn tú hay xinh đẹp…, nhưng nhờ vào tình thương, lòng xót thương vô biên của Người mà chúng ta được chọn giữa vô số đông đảo giáo dân như Thánh Phao-lô xác tín: “Tôi có là gì, cũng là nhờ ơn Thiên Chúa,…tôi đã làm việc nhiều hơn tất cả những vị khác, nhưng không phải tôi, mà là ơn Thiên Chúa cùng với tôi” (x. 1Cr 15, 10).
Trong cuộc đời, chúng ta thường thấy nhiều mảnh đời đáng thương, gia thế neo đơn, kinh tế không ổn định, con cái phải bỏ học, oằn lưng gánh gồng cùng cha mẹ làm lụng mưu sinh qua ngày, và không khỏi ước mơ thoát cảnh cơ cực, nghèo khổ này. Như thế, có nhiều bạn trẻ lấy đó làm động lực để tìm hiểu ơn gọi, hoặc muốn trở thành người cứu sinh cho gia đình mà chọn đời sống ơn gọi tu trì! Ngược lại, nhiều người trong chúng ta cứ nghĩ ai đó có một quá khứ không mấy đẹp đẽ như bán vé số nuôi gia đình, bán dạo, nghèo cùng đinh thì không thể được chọn làm Linh mục của Chúa; hoặc nghĩ ai đó sống trong cảnh sung túc tại thành phố, chốn phồn hoa đô thị cũng không thể sống ơn gọi tu trì! Lối suy nghĩ hay tư tưởng này vốn dĩ là của con người chúng ta, chứ không phải ý định của Thiên Chúa; vì một khi nhận biết ơn gọi chính là nhận biết Thiên Chúa - Người đang mời gọi chúng ta.
Nhưng làm sao để nhận ra điều này? Thánh Tê-rê-sa Cal-cút-ta đã từng nói: “Sự bình an hoặc nền hoà bình khởi sự từ nụ cười”, và cũng sự bình an này bắt đầu từ gia đình. Vì thế, ơn gọi cũng chớm nở từ trong gia đình, qua việc chia san tình yêu thương, hy sinh của cha mẹ đối với con cái, qua việc tha thứ cho nhau, qua việc cùng nhau cảm nghiệm ơn Chúa thông truyền trong mỗi giờ nguyện gẫm, trong giờ cơm chung với nhau, trong từng giây phút hằng ngày…Một lần được chuyện trò cùng với Sr. Angela, Tổng quyền dòng Nữ Tu các Thiên Thần, và con đã mạo muội hỏi Sơ: “Theo Sơ, vì sao ngày nay ơn gọi lại ít dần?”, Sơ không ngần ngại trả lời: “Ngày trước, nhiều người đi tu nhờ vào các câu chuyện về Hạnh các Thánh, những lúc cha mẹ nói chuyện với con cái về Thiên Chúa, về Giáo Hội. Còn ngày nay, cha mẹ không có thời gian chuyện trò với con cái, lại càng không có thời giờ nói cho con cái nghe về Chúa, các Thánh và Giáo hội…!” Thiết nghĩ, đây cũng có thể là thực trạng khan hiếm ơn gọi tại Nhật và nhiều nơi trên thế giới chăng? Một khi con người sung túc, tiện lợi, đời sống vật chất tuy không quá giàu sang nhưng thoải mái nhờ biết bao nhiêu tiện ích của công nghệ, khoa học kỹ thuật đã chi phối đời sống thiêng liêng, đời sống gia đình. Cha mẹ lao vào công việc làm lụng vất vả hầu chỉ cho con cái đời sống thể lý cường tráng, học vấn thành công, mà quên mất việc đơn giản nhưng quan trọng, đó là: tạo mối tương quan với con cái, chuyện trò, nói với con về đời sống đạo, kể những mẫu chuyện nho nhỏ về các Thánh, về Chúa, về Giáo hội và về cảm nghiệm ơn Chúa trong đời sống.
Thứ đến, ơn gọi không chỉ lãnh nhận đặc sủng, lời mời của Thiên Chúa rồi ‘cất giấu’ hay ‘giữ riêng’ cho mình, mà nó gắn liền với sứ mệnh, một trách vụ đặc biệt như thánh Phê-rô trong bài đọc I đã can đảm rao truyền Lời Chúa, làm chứng cho Chúa Ki-tô Phục Sinh cho hết mọi người, nhất là cho mọi người có tấm lòng thiện chí đón nhận, “xin toàn thể nhà Is-ra-el hãy nhận biết chắc rằng: Thiên Chúa đã tôn Đức Giê-su mà anh em đã đóng đinh lên làm Chúa và làm Đấng Ki-tô” (Cv 2, 36). Dĩ nhiên, chúng ta không thể làm được trách vụ nặng nề này nếu không có bàn tay nâng đỡ, sự đồng hành của Chúa Chiên Lành. Với giới hạn của bản thân, chúng ta luôn tín thác, cộng tác với Chúa thì mọi việc sẽ trở nên đẹp lòng Chúa vì “Chiên Ta thì nghe tiếng Ta, Ta biết chúng và chúng theo Ta. Ta cho chúng được sống đời đời; chúng sẽ không bao giờ hư mất, và không ai có thể cướp được chúng khỏi tay Ta. Điều mà Cha Ta ban cho Ta, thì cao trọng hơn tất cả, và không ai có thể cướp được khỏi tay Cha Ta” (Ga 10, 27-29). Ngoài việc tín thác, tin tưởng vào Thiên Chúa, chúng ta cần được rèn luyện, trau dồi kỹ năng cần thiết, và nhất là trung tín với Người đã mời gọi-chọn chúng ta. “Thiên Chúa mời gọi chúng ta không phải để trở nên những người thành công, mà để trở thành những người tín trung” (trích từ châm ngôn của Thánh Tê-rê-sa Cal-cút-ta). Để rồi, một ngày nào đó, chúng ta cũng được “đứng trước ngai vàng và trước Con Chiên trong một đám đông không thể đếm được, thuộc mọi nòi giống, dòng họ, dân tộc và tiếng nói…họ mặc áo trắng dài, tay cầm lá vạn tuế” (x. Kh 7, 9).
Sau cùng, xin mời cộng đoàn thinh lặng trong giây lát để cùng lắng nghe tiếng lòng, cũng là nơi mà Chúa đang muốn đến gặp gỡ và chuyện trò với chúng ta:
Lạy Chúa Chiên Lành từ nhân
Người dẫn con đi, ân cần rạng khơi
Tới nguồn suối mát thảnh thơi
Trên đồng xanh cỏ, nghỉ ngơi con nằm
Xin thêm chủ chăn âm thầm
Rao truyền sớm tối, thăng trầm biến tan…Amen!
Lm. Xuân Hy Vọng
===================
TÔI LÀ CỬA
Cv 2,14a.36-41; 1Pr 2,20b-25; Ga 10,1-10
Đức Giêsu kể dụ ngôn với người Do Thái cho họ hiểu ai là mục tử đích thực, ai là kẻ trộm, kẻ cướp: “Thật, tôi bảo thật các ông: Ai không đi qua cửa mà vào ràn chiên, nhưng trèo qua lối khác mà vào, người ấy là kẻ trộm, kẻ cướp. Còn ai đi qua cửa mà vào, người ấy là mục tử. Người giữ cửa mở cho anh ta vào, và chiên nghe tiếng của anh; anh gọi tên từng con, rồi dẫn chúng ra. Khi đã cho chiên ra hết, anh ta đi trước và chiên đi theo sau, vì chúng nhận biết tiếng của anh. Chúng sẽ không theo người lạ, nhưng sẽ chạy trốn, vì chúng không nhận biết tiếng người lạ.” (Ga 10,1-5). Đức Giêsu chính là Mục Tử nhân lành mà đàn chiên yêu mến và luôn “theo sau”, là chính Mục Tử mà chiên “nghiện” và bám riết lấy Ngài chứ không chịu theo người lạ. Ngài “biết” rõ chiên của Ngài từng con một. Chiên nào ốm yếu bệnh hoạn tật nguyền ra sao, chiên nào dễ thương ngoan ngoãn, chiên nào đã từng lầm lỡ quay lưng, được “vác” trên vai trở về… Ngài yêu hết, cưng hết dù cách chăm sóc có khác nhau tùy hoàn cảnh khác biệt. “Anh gọi tên từng con, rồi dẫn chúng ra”. Còn lũ chiên ngoan thì nghe tiếng Ngài, nhận biết được tiếng của Ngài, hiểu ý Ngài, Ngài khẽ gọi hay ra dấu hiệu nhỏ là chúng biết ngay và quay ngoắt chạy theo.
Họ không hiểu dụ ngôn trên nên Người lại nói: “Tôi là cửa. Ai qua tôi mà vào thì sẽ được cứu”. (Ga 10,9a). Cửa là lối để đi vào bên trong. Ai muốn vào bên trong mà tận hưởng thì phải qua Cửa là chính Đức Giêsu. Cánh cửa của Ơn Cứu Độ luôn sẵn sàng mở ra cho bất cứ ai tin yêu, mê say mà tự nguyện “chui” vào. Vào đây để được ăn gì hay bị nhốt nhỉ? Không, “Người ấy sẽ ra vào và gặp được đồng cỏ.” (Ga 10,9b). Chiên mà gặp “đồng cỏ” thì tha hồ ăn no say thỏa thích. “Đồng cỏ” tươi là chính Máu Thịt của Chủ, ăn mãi mà không chán, không hết. Càng ăn càng “khỏe mạnh” và “lớn” lên mãi, “tôi đến để cho chiên được sống và sống dồi dào”. (Ga 10,10b). Vị Mục Tử Giêsu đã hy sinh tính mạng vì đoàn chiên, Ngài đã chấp nhận cái chết vô cùng bi thương trên Thập Giá để mở ra Cánh Cửa Cứu Độ con người. Trong Ngài những ai tin và sống đức tin thực sự sẽ được hạnh phúc sung mãn tràn đầy. Vì yêu thương Ngài đến để thực hiện kế hoạch của Thiên Chúa, quy tụ thành một đoàn chiên duy nhất.
Chúa Chiên ơi! xin giữ con trong Bàn Tay Yêu Thương của Ngài. “Ở bên Ngài hoan lạc chẳng hề vơi”. Dù con có bệnh hoạn làm sao hay chạy lăng xăng sai lối xin Ngài chữa lành, uốn nắn và dắt con về, về bình an bên “ngàn suối mát” của Ngài. Thành con chiên ngoan hiền, con sẽ ra vào trong Cánh Cửa Tình Yêu của Ngài, con vào đó tha hồ mà múc vợi ăn uống thỏa thuê, từ Ngài con lại mang ra phân phát cho anh em mọi ân huệ, để “cả nhà ta cùng thương yêu nhau” hạnh phúc Chúa nhé! “Đồng là đồng cỏ tươi, Chúa chăn cho tôi nghỉ ngơi. Suối ngọt cỏ non xanh rì. Tôi nay còn thiếu thốn chi? vui thay mà cũng phúc thay!”
Én Nhỏ
===================
CĂN TÍNH CỦA MỘT MỤC TỬ NHÂN LÀNH
(Chúa Nhật IV Phục Sinh, năm A. Ngày cầu nguyện cho ơn Thiên Triệu)
Hôm nay, Giáo hội mời gọi chúng ta chiêm ngắm hình ảnh Chúa Giêsu là Mục Tử Nhân Lành. Qua trang Tin Mừng theo thánh Gioan, Chúa Giêsu không chỉ mặc khải về căn tính của Ngài mà còn đưa ra một tiêu chuẩn tuyệt đối cho những ai dấn thân trong sứ vụ chăn dắt. Hôm nay cũng là ngày thế giới cầu nguyện cho Ơn Thiên Triệu, nhắc nhở chúng ta rằng cánh đồng truyền giáo vẫn đang cần những tâm hồn quảng đại, dám họa lại cung cách yêu thương của Thầy Chí Thánh để đàn chiên được dẫn đến đồng cỏ sự sống.
1. Chân dung vị Mục tử như lòng Chúa mong ước
Mở đầu diễn từ, Chúa Giêsu khẳng định sự khác biệt giữa vị mục tử đích thực và kẻ chăn thuê: “ai đi qua cửa mà vào, người ấy là mục tử chăn chiên. Anh ta được người giữ cửa mở cho vào, và chiên nghe tiếng của anh” (Ga 10, 2-3). Một mục tử nhân lành không phải là người làm thuê, mà là người có mối tương quan mật thiết với từng con chiên.
• Người mục tử đích thực họa lại hình ảnh Chúa Giêsu, Đấn “gọi tên từng con, rồi dẫn chúng ra” (Ga 10, 3). Người mục tử phải hiện diện trong ba chiều kích: đi trước để soi đường bằng đời sống thánh thiện; đi giữa để hiệp nhất; và đi sau để bảo vệ. Đây chính là lối sống mà Đức Thánh Cha Phanxicô đã mời gọi: “Vị mục tử phải có mùi của chiên” (Bài giảng Lễ Truyền Dầu, 28/03/2013).
• Mục tử tốt là người không quản ngại gian khổ để tìm nguồn sống cho đàn chiên, như ngôn sứ Ê-zê-ki-ên đã loan báo: “Ta sẽ chăn dắt chúng trong đồng cỏ tốt tươi [...] con nào đi lạc, Ta sẽ đi tìm; con nào lạc xa, Ta sẽ đưa về; con nào bị thương, Ta sẽ băng bó; con nào bệnh tật, Ta sẽ làm cho mạnh” (Êz 34, 14.16).
• Đặc tính cốt lõi nhất chính là sự tự nguyện hiến mình. Chúa Giêsu khẳng định: “Phần tôi, tôi đến để cho chiên được sống và sống dồi dào” (Ga 10, 10). Người mục tử không giữ lại gì cho mình, nhưng như lời Thánh Phêrô khuyên nhủ: “Hãy chăn dắt đoàn chiên mà Thiên Chúa đã giao phó cho anh em... không phải vì lợi lộc thấp hèn, nhưng với lòng nhiệt thành” (1 Pr 5, 2).
2. Ơn gọi: Mối tương quan thiết cốt giữa tiếng gọi và lời thưa
Nối tiếp hình ảnh đàn chiên biết nghe và theo tiếng chủ, chúng ta đặc biệt hướng lòng về các bạn trẻ – những người đang lắng nghe tiếng Chúa giữa những ồn ào thế gian. Chúa dạy: “Chúng sẽ không theo người lạ, nhưng sẽ chạy trốn, vì chúng không nhận biết tiếng người lạ” (Ga 10, 5). Điều này đòi hỏi một sự phân định sâu sắc trong đời sống tâm linh.
• Thanh luyện động lực: Đi tu không phải là tìm kiếm một tấm vé an thân hay quyền lực. Tông huấn Pastores Dabo Vobis nhấn mạnh: “Ơn gọi không phải là một dự án của con người, nhưng là một sáng kiến tự do và đầy yêu thương của Thiên Chúa” (PDV, số 34). Ai đi tu vì danh lợi sẽ chỉ là kẻ “trèo qua lối khác mà vào” (Ga 10, 1).
• Căn tính của Ơn gọi: Đi tu là một cuộc tương quan cá vị. Như ngôn sứ Giê-rê-mi-a đã cảm nghiệm: “Trước khi cho ngươi thành hình trong lòng mẹ, Ta đã biết ngươi” (Gr 1, 5). Người trẻ cần “quen tiếng” Chúa qua cầu nguyện để sẵn sàng thưa “Này con đây” một cách trung thành trong đức tin và lòng mến.
• Sự can đảm dấn thân: Để trở thành người chăn chiên, các bạn trẻ cần bước qua “Cửa” là Đức Kitô. Đức Thánh Cha Phanxicô trong Tông huấn Christus Vivit đã khích lệ: “Đừng sợ hãi khi dâng hiến cuộc đời mình cho Chúa... Ngài không lấy đi điều gì của các bạn, nhưng ban cho các bạn mọi sự” (CV, số 131).
3. Mọi Kitô hữu đều được gọi để trở thành mục tử
Sứ mạng mục tử không chỉ dành riêng cho những bậc tu trì, mà còn hướng tới mọi tín hữu qua Bí tích Rửa Tội. Công đồng Vaticanô II khẳng định: “Mọi Kitô hữu đều được mời gọi nên thánh và tham dự vào chức vụ tư tế, ngôn sứ và vương đế của Đức Kitô” (Lumen Gentium, số 31).
• Trong gia đình: Cha mẹ là những mục tử đầu tiên. Thư gửi tín hữu Ê-phê-sô dạy: “Những bậc làm cha mẹ, đừng làm cho con cái tức giận, nhưng hãy giáo dục chúng thay mặt Chúa bằng cách khuyên bảo và dạy dỗ” (Ep 6, 4). Cha mẹ phải thấu hiểu từng đứa con để bảo vệ chúng khỏi những “kẻ trộm” là thói hư tật xấu.
• Trong xã hội: Những nhà lãnh đạo, những ông chủ được mời gọi quản trị theo tinh thần phục vụ. Họ không được hành xử như kẻ trộm để “ăn trộm, giết hại và phá huỷ” (Ga 10, 10), nhưng phải phục vụ công ích. Sách Châm Ngôn nhắc nhở: “Người công chính chăm lo cho sự sống thú vật mình nuôi” (Cn 12, 10), huống chi là con người.
• Sự hiệp thông toàn diện: Như vậy, từ vị linh mục nơi bàn thờ đến người tín hữu nơi công sở, tất cả đều được mời gọi có “cùng một cảm nghĩ như chính Đức Ki-tô Giê-su” (Pl 2, 5) – một trái tim mục tử luôn thao thức vì hạnh phúc và phần rỗi của tha nhân.
Lạy Chúa Giêsu là Mục Tử Nhân Lành và là Cửa chuồng chiên duy nhất, xin thương ban cho Hội Thánh những mục tử như lòng Chúa mong ước. Xin cho mỗi chúng con, dù ở bậc sống nào, cũng biết nghe và quen tiếng Chúa, để khi đi qua Cửa Giêsu, chúng con không chỉ tìm thấy ơn cứu độ cho chính mình mà còn trở thành những mục tử nhân lành, dẫn đưa anh chị em về tới đồng cỏ xanh tươi trên quê trời. Amen.
Tác giả: Jos. Vinc. Ngọc Biển
===================
CHÚA CHIÊN LÀNH
CON ĐƯỜNG DUY NHẤT DẪN VÀO SỰ SỐNG
Chúa Nhật IV Phục Sinh năm A: Chúa Chiên Lành – Ga 10,1-10
Suy niệm
Tin Mừng hôm nay đưa ta vào một hình ảnh đầy tràn sức sống: chuồng chiên, người mục tử và cánh cửa. Không chỉ là một bức tranh mục đồng êm đềm, nhưng là một mặc khải về chính Đức Giêsu và về con đường của con người. Người không chỉ là Mục tử dẫn dắt, mà còn là Cửa để bước vào, đưa con người đến sự sống dồi dào: sự sống của niềm vui ơn cứu độ. Không qua cửa ấy, mọi lối đi đều lạc hướng.
1. Không qua cửa – những lối đi không dẫn tới sự sống
“Ai không qua cửa mà vào ràn chiên, nhưng trèo qua lối khác, thì là kẻ trộm cướp” (c.1). Đức Giêsu mở đầu bằng một sự phân định dứt khoát: không phải mọi con đường đều dẫn đến sự sống. Có những lối đi tưởng như nhanh hơn, dễ hơn, hấp dẫn hơn, nhưng không chân thật.
“Trộm cướp” ở đây không chỉ là người khác, mà là bất cứ điều gì len vào đời sống ta mà không đi qua sự thật của Thiên Chúa: một thứ quyền lực không phục vụ, một tôn giáo không quy hướng về Thiên Chúa, hay những thần tượng do con người dựng nên.
Thánh Augustinô nói: “Kẻ trộm không vào bằng cửa, vì nó không muốn bước đi trong sự thật.” Mọi chọn lựa không đi qua Đức Kitô – Đấng là Sự Thật – đều mang trong mình mầm mống của lạc lối.
2. Qua cửa – bước vào tương quan với Mục tử
“Chiên nghe tiếng của anh; anh gọi tên từng con và dẫn chúng ra” (c.3). Đi qua cửa không chỉ là đi đúng đường, nhưng là bước vào một tương quan. Người mục tử thật không chiếm đoạt, nhưng gọi tên; chiên không bị ép buộc, nhưng nhận ra tiếng. Đức tin vì thế không phải là một hệ thống phải giữ, nhưng là một tương quan phải sống.
Đức Giáo hoàng Phanxicô nói: mục tử phải “có mùi của chiên” – nghĩa là sống gần, sống với và sống cho đoàn chiên. Một đức tin không có tương quan gắn bó sẽ trở nên khô cứng; một mục tử sống xa cách sẽ làm cho đoàn chiên xa lạc.
3. Đức Kitô – vừa là Cửa vừa là Mục tử
“Chính tôi là cửa cho chiên… Ai qua tôi mà vào thì sẽ được cứu; người ấy sẽ ra vào và gặp được đồng cỏ” (c.7.9). Đây là điểm then chốt: Đức Giêsu không chỉ chỉ đường, nhưng chính Người là con đường.
Thánh Gioan Kim Khẩu nói: khi dẫn ta đến với Cha, Ngài là Cửa; khi chăm sóc ta, Ngài là Mục tử. Nơi Đức Kitô, con người vừa được dẫn dắt, vừa được bảo vệ.
“Ra vào và gặp đồng cỏ” không phải là bị giam giữ, nhưng là một tự do trong an toàn. Đi qua Đức Kitô, con người không bị thu hẹp, nhưng được mở ra: có nơi nương tựa và có không gian để lớn lên.
Hiến chế Lumen Gentium khẳng định: Đức Kitô là trung gian duy nhất của ơn cứu độ. Không có Người, mọi cố gắng cuối cùng vẫn chỉ là xoay quanh bản thân mình. (x. số 14; UR, 3; 1 Tm 2,5)
4. Sự sống dồi dào – tiêu chuẩn của mục tử và của ơn gọi
“Tôi đến để cho chiên được sống và sống dồi dào” (c.10). Đây là tiêu chuẩn để phân định: điều gì đến từ Thiên Chúa thì làm cho sự sống lớn lên. Người mục tử thật không tìm mình, nhưng làm cho đoàn chiên sống. Người mục tử giả thì giữ mình nhưng làm hao mòn người khác.
Chúa Nhật Chúa Chiên Lành cũng là ngày cầu nguyện cho ơn gọi linh mục và tu sĩ. Thánh Gioan Phaolô II nhắc rằng ơn gọi lớn lên từ một “mảnh đất” cụ thể: cộng đoàn biết lắng nghe Lời Chúa, biết cầu nguyện và biết sống cho người khác – trước hết là trong gia đình.
Gia đình, như “Hội Thánh tại gia”, là nơi đầu tiên giúp người trẻ nhận ra và dám đáp lại tiếng gọi của Chúa. Chính từ những gia đình đạo đức, mới có những con người trẻ tốt lành, dám quảng đại hiến dâng cuộc đời mình để phụng sự Chúa và phục vụ tha nhân.
Kết
Tin Mừng hôm nay không chỉ là một hình ảnh sống động về Chúa Chiên Lành, nhưng còn là một lời mời gọi: đi qua Người để được sống.
Và khi cầu nguyện cho ơn gọi, ta không chỉ xin Chúa gửi thêm mục tử, mà còn biết canh tân cuộc sống mình, gia đình mình, trở thành mảnh đất tốt cho ơn thiên triệu nơi các bạn trẻ.
Vì chỉ khi có những người dám bước qua “Cửa” là Đức Kitô, trở nên đồng hình đồng dạng với Người, Giáo Hội mới có những mục tử thật – những người không dẫn đoàn chiên về mình, nhưng dẫn vào sự sống.
Thái Nguyên
===================
ƠN GỌI, HỒNG ÂN CHÚA BAN
Khởi đi từ năm 1963 thời Đức Thánh Giáo Hoàng Phao-lô VI, cứ vào Chúa Nhật thứ IV Phục Sinh chúng ta lại được mời gọi chiêm ngắm Chúa Giê-su, Vị Mục Tử Tối Cao đã hy sinh mạng sống vì đoàn chiên, và cầu nguyện cho những người đã được Chúa gọi để nhân Danh Chúa chăn dắt đàn chiên Chúa, đồng thời cầu nguyện cho có nhiều người trẻ nhận ra hồng ân Chúa gọi mà quảng đại dâng mình cho Chúa.
Chúa mời gọi mọi người
Bài đọc I cho chúng ta thấy một khung cảnh rất sống động: thánh Phê-rô đứng lên rao giảng và tuyên bố: “Thiên Chúa đã tôn Đức Giê-su mà anh em đã đóng đinh, lên làm Chúa và làm Đấng Ki-tô” (Cv 2,36). Lời trên đánh động lương tâm người nghe khiến họ “đau đớn trong lòng” và hỏi: “Chúng tôi phải làm gì?” (Cv 2,37) Thánh Phê-rô bảo: “Anh em hãy sám hối… và chịu phép rửa” (Cv 2,38). Nghĩa là hãy thay đổi, hãy trở về và mở lòng mình ra để đón nhận ân sủng.
Công đồng Vaticanô II dạy rằng: “Mọi tín hữu, trong bất cứ bậc sống, nào đều được mời gọi nên thánh” (LG, số 39). Chúa không kêu gọi một số người, nhưng là tất cả mọi người. Vì thế, trong ngày cầu cho ơn thiên triệu, chúng ta không chỉ cầu cho có nhiều linh mục, tu sĩ, nhưng trước hết cầu cho mỗi người biết lắng nghe tiếng Chúa trong đời mình.
Tin tưởng bước theo
“Chúa chăn nuôi tôi, tôi chẳng thiếu thốn chi” (Tv 22). Lời Thánh vịnh trên là một xác tín tuyệt đẹp: Đây không chỉ là lời an ủi, nhưng là nền tảng của đời sống ơn gọi: tin rằng Chúa dẫn dắt. Người dẫn ta đến “đồng cỏ xanh”, nhưng cũng có khi qua “thung lũng tối”. Ơn gọi không phải là con đường dễ dàng, nhưng là con đường có Chúa đồng hành. Vì thế, người tín hữu có thể nói: “Con không lo mắc nạn, vì Chúa ở cùng con” (Tv 22,4).
Thánh Gio-an Kim Khẩu nói: “Không gì làm ta sợ hãi, nếu ta biết mình thuộc về vị Mục Tử tốt lành.” Niềm tin ấy giúp người được gọi vượt qua thử thách, nghi ngờ và cả khủng hoảng. Hình ảnh “mâm cỗ” và “chén rượu đầy tràn” ám chỉ Thánh Thể, nuôi dưỡng đời sống ơn gọi. Không ai có thể trung thành với tiếng Chúa nếu không được nuôi dưỡng bằng chính sự sống của Người.
Ơn gọi là hành trình được Chúa dẫn dắt. Điều quan trọng không phải là biết tương lai ra sao, nhưng là tin vào Đấng đang dẫn đường.
Cửa Giê-su dẫn vào sự sống đời đời
Tin Mừng hôm nay đưa chúng ta vào trung tâm của mầu nhiệm: Chúa Giê-su nói “Ta là cửa chuồng chiên” (Ga 10,7). Khi nói “Ta là cửa”, Chúa mặc khải mình không chỉ là mục tử, mà còn là đường duy nhất dẫn đến sự sống và ơn cứu độ. Qua Chúa, con người “ra vào và tìm thấy của nuôi thân”, nghĩa là tìm được sự tự do, sự sống và ý nghĩa đích thực. Ngược lại, “kẻ trộm” chỉ phá phách. Đây là một cảnh báo: không phải mọi tiếng gọi đều đến từ Thiên Chúa; có những tiếng gọi dẫn con người xa Chúa, đánh mất chính mình.
Chúa khẳng định: “Chiên nghe tiếng người chăn… vì chúng quen tiếng người ấy” (Ga 10,3-4). Chúa phân biệt rõ giữa mục tử đích thực và kẻ trộm. Người chăn chiên đi qua cửa, được nhận biết, và đàn chiên “nghe tiếng” của người ấy. Kẻ không đi qua cửa là người không thuộc về, không có tương quan thật với đàn chiên.
Ơn gọi bắt đầu từ việc nhận ra tiếng Chúa giữa bao tiếng ồn của thế gian. Có những “tiếng gọi” danh vọng, hưởng thụ, ích kỷ, nhưng đó là “kẻ trộm”, chỉ dẫn đến mất mát. Trái lại, Chúa Giê-su nói: “Ta đến để cho chúng được sống và sống dồi dào” (Ga 10,10). Đây là tiêu chuẩn để phân định ơn gọi: điều gì đến từ Chúa sẽ dẫn đến sự sống dồi dào.
Thánh Grê-gô-ri-ô Cả nói: “Người mục tử đích thực là người đi trước bằng đời sống của mình.” Vì thế, những ai được mời gọi sống đời linh mục, tu sĩ phải trở nên hình ảnh của Chúa Chiên Lành: biết yêu thương, hy sinh và dẫn dắt đoàn chiên. Thế nên, mọi Ki-tô hữu đều được mời gọi: lắng nghe và bước theo Chúa mỗi ngày.
Cầu cho ơn thiên triệu
Chủ đề ngày thế giới cầu cho ơn kêu gọi lần thứ 63 do Đức Thánh Cha Lê-ô XIV ban hành là: “Khám phá nội tâm về ân huệ của Thiên Chúa”. Đức Thánh Cha khích lệ giới trẻ lắng nghe tiếng Chúa, và nuôi dưỡng ơn gọi bằng cầu nguyện, Lời Chúa và các bí tích.
Ngài nhấn mạnh: ơn gọi Ki-tô hữu không chỉ là một lựa chọn bên ngoài, nhưng trước hết là hành trình nội tâm, nơi con người khám phá hồng ân Thiên Chúa đã đặt để trong lòng mình. Khởi điểm của hành trình này là gặp gỡ Chúa Ki-tô “Mục Tử nhân lành”, Đấng mời gọi ta bước theo con đường tình yêu, thánh thiện và sự sống viên mãn.
Để nhận ra ơn gọi, đời sống nội tâm là điều thiết yếu. Chính trong thinh lặng và cầu nguyện, con người mới có thể nghe được tiếng Chúa và hiểu ý nghĩa cuộc đời. Đức Thánh Cha nêu gương thánh Au-gút-ti-nô, người đã khám phá Thiên Chúa hiện diện sâu thẳm trong tâm hồn mình.
Ơn gọi không phải là khuôn mẫu áp đặt, nhưng là một dự án tình yêu mang tính cá vị. Vì thế, Giáo Hội và cộng đoàn có trách nhiệm tạo môi trường đức tin, giúp mỗi người lắng nghe và đáp lại tiếng Chúa. Đồng thời, tương quan với Thiên Chúa luôn mang tính hai chiều: Chúa biết ta, và ta đáp lại.
Từ nhận biết dẫn đến tín thác. Đức Thánh Cha giới thiệu thánh Giu-se như mẫu gương phó thác, dám tin tưởng ngay cả khi chưa hiểu hết kế hoạch của Thiên Chúa. Nhờ đó, con người có thể vượt qua sợ hãi và thử thách.
Cuối cùng, ơn gọi là hành trình trưởng thành liên lỉ. Khi biết “ở lại trong Chúa”, gắn bó với Chúa mỗi ngày, ơn gọi sẽ trổ sinh hoa trái, trở thành nguồn hạnh phúc cho bản thân, Giáo Hội và thế giới.
Lm. An-tôn Nguyễn Văn Độ
=================
NGHE VÀ BƯỚC THEO MỤC TỬ NHÂN LÀNH (Ga 10,1-10)
“Tôi là cửa. Ai qua tôi mà vào thì sẽ được cứu.”
Kính thưa cộng đoàn,
Thánh vịnh 22 nói đến vị Mục Tử Nhân Lành là chính Chúa: “Chúa là Mục Tử chăn dắt tôi, tôi chẳng thiếu thốn gì.” Thánh vịnh gia nói đến tất cả những đức tính của Mục Tử. Thiên Chúa quan phòng, hướng dẫn và biểu lộ lòng nhân từ của Ngài cho con người. (x.Tv 22). Tất cả những gì được nói đến trong Thánh vịnh 22 được Chúa Giê-su làm cho ứng nghiệm.
Trong bài Tin Mừng, Chúa Giê-su nói với người Do-thái: “Tôi là cửa cho chiên ra vào… Tôi đến để cho chiên được sống và sống dồi dào.” Chúa Giê-su là Mục Tử Nhân Lành. Người đến quan tâm đến từng người và gọi từng người. Chúa Giê-su không loại trừ một ai. Người kêu gọi mọi người đến với Người để được sống dồi dào. Chúa Giê-su đặc biệt quan tâm đến người nghèo khó, bệnh tật, tội lỗi. Người đưa họ trở về, biến đổi họ trở nên công chính và được gia nhập Giáo Hội Người thiết lập. Trong Tin Mừng theo thánh Gio-an chương 10, Chúa Giê-su không chỉ là người dẫn đường, mà còn là cánh cửa đưa ta vào sự sống “Tôi là cửa. Ai qua tôi mà vào thì sẽ được cứu. Người ấy ra vào và gặp được đồng cỏ.” Hơn nữa, Người Mục Tử luôn bảo vệ và hy sinh cho đoàn chiên “Kẻ trộm chỉ đến để ăn trộm, giết hại và phá hủy. Phần tôi, tôi đến để cho chiên được sống, và sống dồi dào.”. Chúa Giê-su đến trần gian để cứu chữa những người tin vào Người. Người dẫn đưa họ vào hạnh phúc Nước Trời. Tuy nhiên, Chúa Giê-su cũng ban cho con người tự do chọn lựa.
Thánh Phê-rô đã kêu gọi dân chúng trong bài giảng ngày lễ Ngũ Tuần: “Anh em hãy sám hối, và mỗi người hãy chịu phép rửa nhân danh Đức Giê-su Ki-tô, để được ơn tha tội; và anh em sẽ nhận được ân huệ là Thánh Thần.” Sám hối là quay trở về để nghe tiếng Chúa. Khi nhận ra tiếng của Chúa, con người đón nhận đức tin qua bí tích Rửa Tội trong Thánh Thần. (x.Cv 2,14a.36-41) Trong thư thứ nhất, thánh Phê-rô cũng mời gọi các tín hữu quay trở về với Vị Mục Tử, Đấng chăm sóc linh hồn con người. Các tín hữu được mời gọi kiên trì trong mọi thử thách, trở về sám hối dù tội lỗi. Chính Chúa Giê-su là Mục Tử Nhân Lành sẽ cứu độ những ai biết sám hối, trở về và tin vào ươn tha tội. Như thế, mỗi người chúng ta cần tự trả lời cho câu hỏi: “Tôi có nhận ra, lắng nghe tiếng Chúa và trở về với Ngài giữa bao tiếng ồn không?” Mỗi người được mời gọi sống thinh lặng nội tâm để nhận ra tiếng Chúa, như thánh Au-gút-ti-nô nói: “Hãy trở về với lòng mình; trong nội tâm con người, Thiên Chúa đang hiện diện.” Mỗi người dành thời gian đọc, suy niệm lời Chúa. Ta tập thinh lặng nhận ra tiếng Chúa mỗi ngày.
Tại một vùng Trung Đông, nhiều đoàn chiên thường được chăn chung vào ban đêm. Sáng hôm sau, từng người chăn chiên đến gọi.
Điều lạ là: mỗi đàn chiên chỉ đi theo đúng tiếng của chủ mình, không hề lẫn lộn.
Một du khách thử bắt chước gọi, nhưng không con nào đi theo.
Vì sao? Vì chúng quen tiếng chủ.
Lạy Chúa, xin cho con biết tận dụng thời gian ở bên Chúa để lắng nghe và bước theo Chúa trong hành trình đời sống con. A-men
Jos. Nguyễn
==================
