Thứ bảy, 16/05/2026

Chúa Nhật Tuần VII - Mùa Phục Sinh | Tin Mừng: Ga 17,1-11a

Cập nhật lúc 15:00 16/05/2026
 

Tin Mừng: Ga 17,1-11a
Lạy Cha, xin Cha tôn vinh Con Cha.


Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo thánh Gio-an.
1 Khi ấy, Đức Giê-su ngước mắt lên trời và cầu nguyện rằng: “Lạy Cha, giờ đã đến ! Xin Cha tôn vinh Con Cha, để Con Cha tôn vinh Cha. 2 Thật vậy, Cha đã ban cho Người quyền trên mọi phàm nhân là để Người ban sự sống đời đời cho tất cả những ai Cha đã ban cho Người. 3 Mà sự sống đời đời đó là họ nhận biết Cha, Thiên Chúa duy nhất và chân thật, và nhận biết Đấng Cha đã sai đến, là Giê-su Ki-tô.
4 “Phần con, con đã tôn vinh Cha ở dưới đất, khi hoàn tất công trình Cha đã giao cho con làm. 5 Vậy, lạy Cha, giờ đây, xin Cha tôn vinh con bên Cha: xin ban cho con vinh quang mà con vẫn được hưởng bên Cha trước khi có thế gian. 6 Những kẻ Cha đã chọn từ giữa thế gian mà ban cho con, con đã cho họ biết danh Cha. Họ thuộc về Cha, Cha đã ban họ cho con, và họ đã tuân giữ lời Cha. 7 Giờ đây, họ biết rằng tất cả những gì Cha ban cho con đều do bởi Cha, 8 vì con đã ban cho họ lời mà Cha đã ban cho con ; họ đã nhận những lời ấy, họ biết thật rằng con đã từ Cha mà đến, và họ đã tin là Cha đã sai con.
9 “Con cầu nguyện cho họ. Con không cầu nguyện cho thế gian, nhưng cho những kẻ Cha đã ban cho con, bởi vì họ thuộc về Cha. 10 Tất cả những gì của con đều là của Cha, tất cả những gì của Cha đều là của con ; và con được tôn vinh nơi họ. 11a Con không còn ở trong thế gian nữa, nhưng họ, họ ở trong thế gian ; phần con, con đến cùng Cha.”
===============
SUY NIỆM:
Lạy Cha, xin Cha tôn vinh Con Cha
 
Trong Tin Mừng hôm nay, Đức Giê-su bước vào giờ quyết định nhất của đời mình. Trước cuộc thương khó đang đến gần, Người không hoảng sợ, không trốn chạy, nhưng ngước mắt lên trời và phó thác tất cả cho Chúa Cha. Đó là lời cầu nguyện của một người Con hoàn toàn thuộc về Cha, và cũng là lời trăn trối đầy yêu thương dành cho những người mình yêu mến. Đức Giê-su biết “giờ đã đến” – giờ hoàn tất sứ mạng cứu độ bằng cái chết và sự phục sinh.
Điều đầu tiên khiến chúng ta ngạc nhiên là Đức Giê-su không cầu xin được thoát khỏi đau khổ. Người cầu xin: “Lạy Cha, xin Cha tôn vinh Con Cha.” Với con người, vinh quang thường gắn với chiến thắng, danh dự hay quyền lực. Nhưng nơi Đức Giê-su, vinh quang lại được tỏ lộ trên thập giá. Chính khi yêu thương đến cùng, hiến trao mạng sống cho nhân loại, Người làm sáng danh Chúa Cha.
Điều đó nhắc chúng ta rằng: vinh quang của người Kitô hữu không nằm ở việc được người khác ca tụng, nhưng ở chỗ biết sống trọn vẹn ơn gọi yêu thương và phục vụ. Có những hy sinh âm thầm không ai biết tới, có những việc tốt nhỏ bé không được ghi nhận, nhưng nếu được làm vì Chúa, đó lại là điều đẹp lòng Người nhất.
Đức Giê-su còn nói: “Sự sống đời đời là họ nhận biết Cha, Thiên Chúa duy nhất và chân thật, và nhận biết Đấng Cha đã sai đến.” Nhiều người nghĩ sự sống đời đời chỉ bắt đầu sau cái chết. Nhưng theo Tin Mừng Gio-an, sự sống ấy đã bắt đầu ngay từ hôm nay, khi con người bước vào tương quan với Thiên Chúa. “Nhận biết” ở đây không chỉ là biết bằng lý trí, nhưng là cảm nếm, yêu mến và sống thân tình với Chúa.
Giữa cuộc sống hôm nay, nhiều người rất nhiệt thành trong các sinh hoạt đạo đức: tham gia hội đoàn, dâng hoa, hát ca đoàn hay phục vụ giáo xứ. Đó là những điều thật đẹp và đáng quý. Nhưng đôi khi, giữa bao công việc cho Chúa, chúng ta lại quên dành thời gian để thật sự ở lại với Chúa, lắng nghe Người và để Người chạm đến tâm hồn mình.
Đức Giê-su mời gọi chúng ta trở về với điều cốt lõi: sống mối tương quan cá vị với Người qua cầu nguyện, lắng nghe Lời Chúa và thực hành bác ái mỗi ngày.
Trong lời nguyện này, Đức Giê-su còn bày tỏ tình yêu đặc biệt dành cho các môn đệ: “Con cầu nguyện cho họ.” Trước khi rời thế gian, Người không nghĩ cho mình nhưng nghĩ cho những người Chúa Cha trao phó. Người biết các môn đệ vẫn còn yếu đuối, còn phải sống giữa một thế gian đầy thử thách. Vì thế, Người cầu nguyện để họ được gìn giữ trong đức tin.
Điều đó cũng là niềm an ủi lớn lao cho mỗi chúng ta. Dù cuộc sống có nhiều khó khăn, dù đức tin đôi khi chao đảo, chúng ta không đơn độc. Đức Giê-su vẫn đang cầu bầu cho chúng ta trước mặt Chúa Cha. Người hiểu những mệt mỏi, thất vọng và yếu đuối của con người. Người không bỏ rơi chúng ta giữa thế gian, nhưng luôn đồng hành và nâng đỡ.
Chúa Nhật VII Mùa Phục Sinh nằm giữa hai biến cố lớn: Chúa lên trời và Chúa Thánh Thần hiện xuống. Các môn đệ ở trong khoảng lặng chờ đợi. Và trong khoảng lặng ấy vang lên lời cầu nguyện của Đức Giê-su. Hôm nay, Giáo Hội cũng mời gọi chúng ta sống tâm tình ấy: biết hướng lòng lên Chúa, biết tín thác và kiên trì cầu nguyện.
Lạy Chúa Giê-su, giữa những bộn bề và vội vã của cuộc sống mỗi ngày, xin cho con luôn biết dành một khoảng lặng trong tâm hồn để ở lại với Chúa. Xin dạy con biết sống yêu thương, bao dung và trung tín trong từng việc nhỏ, để qua đời sống của con, nhiều người nhận ra sự hiện diện và tình yêu của Chúa. Amen.
Glacies
================

Cầu nguyện là sức sống của Giáo hội

Chúng ta vừa cử hành Lễ Chúa Giê-su lên Trời với đầy niềm vui và hy vọng. Nay chúng ta hướng lòng về Lễ Ngũ Tuần, chờ đợi Chúa Thánh Thần hiện xuống như lời Chúa Giê-su đã hứa. Sách Tông đồ Công vụ thuật lại: “Sau khi Chúa Giê-su lên trời, các Tông đồ xuống khỏi núi gọi là Núi Ô-liu mà trở về Giê-ru-sa-lem… các ông lên lầu gác… Mọi người đều đồng tâm kiên trì cầu nguyện“ (Cv 1,12-14).

Cộng đoàn Giáo hội tiên khởi cầu nguyện

Mấy lời trên trong sách Công vụ Tông đồ tuy ngắn gọn nhưng phác hoạ một hình ảnh rất đẹp về Giáo Hội sơ khai: một cộng đoàn nhỏ bé, nghèo khó, nhưng đầy lòng tin và hiệp nhất trong cầu nguyện. Sau khi Chúa Giê-su lên trời, các tông đồ trở về Giê-ru-sa-lem với tâm trạng vừa nhớ thương Thầy, vừa hồi hộp chờ đợi lời hứa Chúa Thánh Thần. Các ông không tản mác hay thất vọng, nhưng cùng nhau quy tụ nơi phòng Tiệc Ly để cầu nguyện.

Mọi người đều đồng tâm kiên trì cầu nguyện, cùng với mấy người phụ nữ, với bà Ma-ri-a, mẹ Chúa Giê-su, và với các anh em Người” (Cv 1,14). Đây chính là sức mạnh đầu tiên của Giáo Hội. Trước khi đi rao giảng, trước khi làm phép lạ hay xây dựng cộng đoàn, các tông đồ quỳ gối cầu nguyện cùng Thiên Chúa. Cầu nguyện giúp các ông vượt qua sợ hãi, hiệp nhất với nhau và mở lòng đón nhận quyền năng Chúa Thánh Thần.

Có Mẹ Ma-ri-a hiện diện giữa cộng đoàn thật ý nghĩa. Mẹ không đứng trên các tông đồ, nhưng âm thầm cầu nguyện cùng họ như người Mẹ nâng đỡ đức tin của Hội Thánh. Nơi nào có Mẹ Ma-ri-a, nơi đó có sự hiệp nhất, bình an và lòng cậy trông.

Lời Chúa nhắc nhở Giáo hội hôm nay. Giữa một thế giới đầy lo âu, chia rẽ và vội vã, người Ki-tô hữu dễ quên sức mạnh của cầu nguyện. Nhiều khi chúng ta tìm giải pháp nơi khả năng con người mà quên chạy đến với Chúa. Một gia đình biết cùng nhau cầu nguyện sẽ vững mạnh hơn. Một cộng đoàn biết hiệp nhất trong cầu nguyện sẽ vượt qua thử thách và sinh nhiều hoa trái.

Chúa Giê-su luôn cầu nguyện cho Giáo hội

Toàn bộ Phúc Âm thánh Gio-an chương 17 là một bằng chứng về lời cầu nguyện của Chúa Giê-su cho các môn đệ. Khi đến giờ Ðức Giê-su qua khỏi thế gian này để về cùng Đức Chúa Cha, Người phán cùng các môn đệ nhiều điều. Người nói với họ về niềm tin, tình yêu và lòng mến (Ga12, 44-50; 14, 1-6). Người trấn an các ông bằng cách để lại bình an cho họ, truyền dạy họ mến thương nhau, đồng thời kết hợp với Người như cành nho với thân nho, ở lại trong tình yêu của Chúa Cha (Ga 14; 15). Người xin Chúa Cha ban cho các môn đệ “Đấng phù trợ khác” (Ga14,16) để ở với các ông luôn mãi. Người cầu nguyện cho các ông là những người mà Chúa Cha ban cho Chúa Giê-su. Người phó thác các ông cho Chúa Cha, và xin Chúa Cha gìn giữ họ luôn mãi, vì họ “còn ở trong thế gian“, nơi có nhiều khó khăn, thử thách và gian truân, họ có thể bị bách hại vì lẽ công chính, chết vì đức tin vào Chúa Giê-su, dễ dàng bị lôi cuốn vào những trào lưu chối bỏ Thiên Chúa, chối bỏ ánh sáng chân lý và sự sống. Chính vì thế, Chúa Giê-su xin Cha gìn giữ họ, để khi gặp bất cứ hoàn cảnh nào, họ vẫn kiên trung, hiệp nhất nên một trong tình yêu như Chúa Giê-su nên một với Cha của Người để làm nhân chứng cho Thiên Chúa ở trần gian này.

Chúa Giê-su biết các môn đệ của mình ở trong một hoàn cảnh hết sứ đặc biệt và tế nhị: Họ phải sống giữa thế gian. Thế gian này đã ghét Chúa Giê-su nên cũng ghét các môn đệ của Người, thế gian này còn rất xảo quyệt, luôn tìm cách quyến rũ để các môn đệ đi lệch khỏi đường của Chúa Giê-su mà ngả sang phía thế gian.

Ở trong một thế gian như thế, người môn đệ luôn phải đứng trước hai cám dỗ: Một là cám dỗ trốn tránh, xa lánh thế gian; hai là cám dỗ thỏa hiệp với thế gian. Nhưng xa lánh thì làm sao cho chu toàn sứ mạng thánh hoá thế gian, còn thoả hiệp với thế gian thì đánh mất căn tính của mình và cũng đánh mất sứ mạng của mình.

Chúa Giê-su cũng cầu xin cho các môn đệ hai điều: một là sự hiệp nhất, hai là sự thánh hiến. Đây chính là hai điều quan trọng để con cái Chúa tuy sống giữa thế gian nhưng không thuộc về thế gian.

 “Con không xin Cha cất họ khỏi thế gian, nhưng xin Cha gìn giữ họ khỏi ác thần.” Noi gương Chúa Giê-su, Giáo hội mời gọi chúng ta tha thiết cầu xin, để Chúa Con tôn vinh Chúa Cha trong đời sống mỗi người chúng ta nhờ Chúa Thánh Thần. Sao cho tất cả đều qui hướng về Cha, tôn vinh Chúa Con trong sự hiệp nhất với Chúa Thánh Thần. Chúa Con đến lượt mình, tôn vinh Giáo hội bằng việc tuôn đổ trên Giáo hội cũng một Thánh Thần của Cha và Con.

Noi gương Chúa Giê-su sống đời cầu nguyện

Như các Tông đồ đồng tâm nhất trí trong nhà Tiệc Ly, “cùng với mấy người phụ nữ, với bà Ma-ri-a, mẹ Chúa Giê-su, kiên trì cầu nguyện” (x. Cv 1, 12-14), chúng ta tha thiết cầu xin Chúa Thánh Thần xuống trên chúng ta. Ước mong sao danh Cha được thánh hóa nơi mỗi người chúng ta, ”để ta được nên thánh và vô tì tích trước mặt Người, trong tình yêu” (x. Ep 1, 4).

Giờ đây, Chúa Giê-su vẫn tiếp tục cầu nguyện cho Giáo hội và từng người chúng ta. Dù thế giới có nhiều biến động, dù đức tin nhiều nơi bị thử thách, Chúa vẫn không bỏ rơi đoàn chiên của Người. Điều đó đem lại cho chúng ta niềm hy vọng và sự nâng đỡ lớn lao. Chúng ta hay noi gương Chúa Giê-su cầu nguyện không ngừng. Giống như cộng đoàn tiên khởi: sống hiệp nhất, kiên trì cầu nguyện và luôn đặt Chúa làm trung tâm cuộc đời mình. Amen. 

Lm. An-tôn Nguyễn Văn Độ

================

 

XIN TÔN VINH CON CHA

(Cv 1,12-14 ; 1Pr 4,13-16; Ga 17, 1-11a)
 

 Đức Giêsu tập hợp các môn đệ, để nói những lời sau cùng và cầu nguyện cho các ông, trước khi vào vườn Cây Dầu để bắt đầu cuộc thương khó. Người ngước mắt lên trời và cầu nguyện với Cha: “Lạy Cha, giờ đã đến! Xin Cha tôn vinh Con Cha để Con Cha tôn vinh Cha.” (Ga 17,1). Đã đến giờ rất nghiêm trọng, rất thảm buồn, mà Người lại xin được tôn vinh! Sự vinh quang thế trần là được thăng quan tiến chức, được khen ngợi chúc mừng, mọi người tôn trọng kính nể… Vậy vinh quang ở đây là gì? mà khi sắp bước vào cuộc thương khó, sẽ bị lôi hết tòa án này đến tòa án khác, nhục mạ, đánh đòn nhừ tử, căng thây trên thập tự và chết đau đớn tức tưởi như một tử tội… lại là được tôn vinh và để Con tôn vinh Cha? Ngày nay chúng con hát rằng: “Vinh dự của chúng ta là thập giá Đức Kitô”, bởi vì “nơi Người ơn cứu độ ta, sức sống của ta và sự phục sinh của ta”. Đây là kiểu “tôn vinh”  khác biệt trong Tin Mừng Gioan. Đường thập giá của Đức Giêsu là con đường chu toàn Thánh Ý Cha. Khi chu toàn Thánh Ý Cha thì Chúa Cha được tôn vinh nơi Người: “Phần con, con đã tôn vinh Cha ở dưới đất, khi hoàn tất công trình Cha đã giao cho con làm”. Khi Người bị treo lên thập giá, là lúc kế hoạch cứu độ được hoàn thành.
 
Các môn đệ và chúng con hôm nay nữa, thật ấm lòng khi được Thầy Giêsu lắng lo cầu nguyện cho: “Con cầu nguyện cho họ. Con không cầu nguyện cho thế gian, nhưng cho những kẻ Cha đã ban cho con, bởi vì họ thuộc về Cha. Tất cả những gì của con đều là của Cha, tất cả những gì của Cha đều là của con; và con được tôn vinh nơi họ. Con không còn ở trong thế gian nữa, nhưng họ, họ ở trong thế gian.” (Ga 17,9-11a). Nhờ lời Thầy Giêsu cầu nguyện, mà sau này các môn đệ đã mạnh dạn, không còn sợ hãi để theo chính con đường Thầy mình đã đi.  
Ngày nay sống giữa thế trần, noi gương Chúa chúng con cũng sống tình hiệp thông, liên đới với nhau, cầu nguyện cho những người thân, trong cộng đoàn, những người thuộc về chúng con, cả những người chúng con gặp gỡ trong cuộc sống này.
Lạy Chúa! xin cho chúng con biết thực thi ý Chúa trong suốt cuộc đời, để Chúa Cha được tôn vinh trong phận người bé nhỏ của chúng con. Amen.

                                                                           Én Nhỏ

==================

 

 
 

 

 
Thông tin khác:
 

 

 
 
 
 
Bài Giảng của Đức Cha Đaminh Hoàng Minh Tiến Trong Thánh Lễ Bế Mạc Năm Thánh 2025
Liên kết website

 

 

 

Tiêu điểm
Tòa Thánh cảnh báo chiến tranh và khí hậu cực đoan đe dọa an ninh lương thực
Tòa Thánh cảnh báo chiến tranh và khí hậu cực đoan đe dọa an ninh lương thực
Tại Hội nghị khu vực châu Âu của Tổ chức Lương Nông của Liên Hiệp Quốc, Đức ông Fernando Chica Arellano, Quan sát viên thường trực của Tòa Thánh, cảnh báo rằng chiến tranh, khủng hoảng kinh tế, biến đổi khí hậu và bất ổn chính trị đang gây tác động nghiêm trọng lên các hệ thống lương thực toàn cầu.
Website giaophanhunghoa.org được phát triển bởi đơn vị thiết kế web: MIP™ (www.mip.vn - mCMS).
log