Thứ tư, 03/06/2026

Lễ Chúa Thăng Thiên | Tin Mừng: Mt 28,16-20

Cập nhật lúc 20:00 13/05/2026
 

Tin Mừng: Mt 28,16-20
Thầy đã được trao toàn quyền trên trời dưới đất.

Kết thúc Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo thánh Mát-thêu.
16 Khi ấy, mười một môn đệ đi tới miền Ga-li-lê, đến ngọn núi Đức Giê-su đã truyền cho các ông đến. 17 Khi thấy Người, các ông bái lạy, nhưng có mấy ông lại hoài nghi. 18 Đức Giê-su đến gần, nói với các ông: “Thầy đã được trao toàn quyền trên trời dưới đất. 19 Vậy anh em hãy đi và làm cho muôn dân trở thành môn đệ, làm phép rửa cho họ nhân danh Chúa Cha, Chúa Con và Chúa Thánh Thần, 20 dạy bảo họ tuân giữ mọi điều Thầy đã truyền cho anh em. Và đây, Thầy ở cùng anh em mọi ngày cho đến tận thế.”
================
SUY NIỆM:

Trên ngọn núi miền Ga-li-lê ngày Chúa về trời, một bức tranh vừa hùng vĩ vừa rất đỗi con người được mở ra trước mắt các môn đệ. Có sự khác biệt ngay trong chính thái độ của mười một môn đệ: khi thấy Người, có những người sụp xuống bái lạy trong niềm tin yêu, nhưng "có mấy ông lại hoài nghi". Sự khác biệt đối lập này không nằm ở hai nhóm người xa lạ, mà thường diễn ra ngay trong một trái tim. Chúng ta cũng thế, vừa mới sốt sắng đọc kinh dâng lễ đó, nhưng khi bước ra ngoài đối diện với một biến cố bất ngờ, lòng ta lại lập tức dâng lên những ngờ vực, lo âu. Thế nhưng, Đức Giê-su không hề quở trách hay loại trừ những kẻ lòng đầy hoài nghi ấy. Người tiến lại gần họ, dùng chính vương quyền bao la "trên trời dưới đất" của mình để bao bọc lấy sự nhỏ bé, yếu hèn của họ.

Cuộc sống mưu sinh hằng ngày luôn đòi hỏi chúng ta phải tìm kiếm những chỗ dựa có quyền thế để mưu cầu sự an toàn. Người ta chạy vạy tìm kiếm quyền lực tiền tài, danh vọng với hy vọng làm chủ cuộc đời mình. Nhưng trang Tin Mừng hôm nay chỉ ra một sự thật đảo lộn: mọi quyền bính trần gian rồi cũng sẽ lung lay và sụp đổ, chỉ có vương quyền của Đấng Phục Sinh mới là vĩnh cửu. Quyền năng của Chúa Giê-su không phải là thứ quyền lực thống trị, đàn áp bằng vũ lực, mà là quyền năng của tình yêu tự hiến, quyền năng biến đổi những tâm hồn chai đá và cứu độ những kẻ lầm than. Khi nhận ra Chúa nắm giữ toàn quyền trên cả vũ trụ lẫn những chi tiết nhỏ nhặt nhất của đời mình, chúng ta mới thực sự tìm thấy sự bình an đích thực, không còn phải run sợ trước những biến động của thời cuộc.

Sứ mạng "làm cho muôn dân trở thành môn đệ" bắt đầu từ chính việc chúng ta dám sống như một môn đệ đích thực trong cuộc sống hằng ngày. Làm môn đệ không phải là mang một chiếc nhãn tôn giáo bề ngoài, mà là "tuân giữ mọi điều Thầy đã truyền". Lời truyền dạy ấy mộc mạc đến tận cùng: hãy yêu thương nhau như Thầy đã yêu thương. Trải nghiệm làm chứng cho Chúa trong một xã hội thực dụng không đòi hỏi chúng ta phải làm những việc phi thường, mà là làm những việc bình thường với một tình yêu phi thường. Đó là khi ta biết mỉm cười tử tế với một người đang gắt gỏng, biết giữ sự trung thực trong kinh doanh dù phải chịu thiệt thòi, hay biết dành thời gian lắng nghe một tâm hồn đang tan vỡ.

Lời hứa cuối cùng của Chúa Giê-su: "Thầy ở cùng anh em mọi ngày cho đến tận thế" chính là liều thuốc an thần mạnh mẽ nhất cho mọi tâm hồn đang rệu rã. Chúa về trời không phải để lại một khoảng trống mênh mông, mà là để bắt đầu một cách thức hiện diện mới, sâu thẳm và gần gũi hơn. Người không đứng từ xa để điều khiển, nhưng đi bên cạnh, cùng vui với niềm vui của ta, cùng khóc với những nỗi đau của ta. Khi ta ý thức được sự đồng hành ấy, mỗi nẻo đường ta đi, dù có gập ghềnh sỏi đá, cũng đều trở thành con đường thánh đức rạng ngời ánh sáng phục sinh.

Lạy Chúa Giê-su là Đấng nắm giữ toàn quyền trên cuộc đời con, xin tha thứ cho những lúc lòng con còn đầy dẫy những hoài nghi và sợ hãi trước những sóng gió cuộc đời. Xin cho con biết đặt trọn niềm tin tưởng phó thác vào quyền năng yêu thương của Chúa, chứ không bám víu vào những chỗ dựa mau hư nát của trần gian. Xin sưởi ấm lòng con bằng lời hứa Chúa luôn đồng hành và ở cùng chúng con mỗi ngày, để con can đảm bước ra khỏi sự an toàn ích kỷ của bản thân, mang tình yêu và niềm hy vọng của Chúa đến cho mọi người chung quanh. Amen.

Antonius

=================

CHÚA LÊN TRỜI, NIỀM VUI VÀ HY VỌNG CHO NHÂN THẾ
 

Cách đây 40 ngày, toàn thể Giáo Hội hân hoan cử hành đại lễ Chúa Giê-su sống lại với niềm vui khôn tả. Hôm nay Giáo Hội cùng con cái mình cử hành đại lễ Chúa Giê-su lên trời với niềm hy vọng ngập tràn.

Chúa lên trời mở đường cho nhân thế

Chúa lên trời mang theo bản tính loài người về trời. Chúa không “rời xa” nhân thế, nhưng bước vào vinh quang của Chúa Cha và dẫn nhân loại bước vào sự sống đời đời. Chúa lên trời là chiếc cầu nối giữa trời và đất, giữa thân phận yếu đuối của con người với vinh quang bất diệt của Thiên Chúa.

Toàn bộ ý nghĩa Chúa về Trời được các bài đọc Thánh Kinh diễn tả. Nội dung chứa đựng trong những lời sau: “Chúa Giê-su đã bắt đầu làm và giảng dạy, Người căn dặn các Tông đồ xong… “. Và sau đó “Người lên Trời” (x. Cvtđ 1, 1– 11).

Như vậy, Chúa lên trời không phải là kết thúc sứ mạng, nhưng để trao lại sứ mạng cho Hội Thánh. Các tông đồ từ những con người nhút nhát, sợ hãi, nay được mời gọi trở thành chứng nhân cho Tin Mừng giữa thế gian. Chúa nói với các ông: “Các con sẽ nhận được sức mạnh của Thánh Thần ngự xuống trên các con, và các con sẽ nên chứng nhân cho Thầy…” (Cv 1,8).

Hình ảnh các môn đệ “ngước mắt lên trời nhìn theo Người đang đi xa” cũng rất ý nghĩa. Hai thiên thần nói với họ: “Hỡi người Ga-li-lê, sao các ông còn đứng nhìn lên trời?” (Cv 1,11).

Củng cố niềm hy vọng cho con người hôm nay

Lời hai thiên thần nói với các môn đệ “Sao các ông còn đứng nhìn lên trời?” (Cv 1,11), cũng là câu hỏi dành cho mỗi Ki-tô hữu hôm nay. Đức tin không phải chỉ để ngước mắt nhìn trời, nhưng còn là dấn thân xây dựng trần gian theo tinh thần Tin Mừng. Người tín hữu không được sống thụ động, bi quan hay trốn tránh trách nhiệm ở thế gian này. Chúa muốn chúng ta vừa hướng lòng về quê trời, vừa tích cực biến đổi thế giới đang sống thành nơi chan chứa yêu thương, công lý, bình an và hy vọng.

Trong bài đọc II, Thánh Phao-lô cầu nguyện cho tín hữu Ê-phê-xô: “Xin cho mắt tâm hồn anh em được sáng suốt, để anh em biết thế nào là trông cậy vào ơn Người kêu gọi” (Ep 1,18).

Niềm hy vọng Ki-tô giáo không phải là thứ lạc quan mơ hồ, nhưng đặt trên nền tảng là chính Đức Ki-tô Phục Sinh và lên trời hiển vinh. Chúa Giê-su về trời, Người mang theo bản tính người chúng ta vào trong cõi vinh quang Thiên Chúa. Điều đó có nghĩa là cuộc đời chúng ta không kết thúc trong đau khổ, thất bại hay cái chết. Quê hương đích thực của con người là ở nơi Thiên Chúa.

Trong một thế giới đầy bất an hôm nay, chiến tranh, khủng hoảng kinh tế, đổ vỡ gia đình, lối sống hưởng thụ và vô cảm, nhiều người mất phương hướng và đánh mất hy vọng. Lễ Chúa Lên Trời nhắc chúng ta rằng cuộc sống này không vô nghĩa. Con người được dựng nên cho những giá trị cao cả hơn tiền bạc, danh vọng hay quyền lực.

Chúng ta bắt đầu sứ mạng Chúa ủy thác

Tin Mừng hôm nay kể rằng trước khi lên trời, Chúa Giê-su nói với các môn đệ: “Mọi quyền năng trên trời dưới đất đã được ban cho Thầy. Vậy các con hãy đi giảng dạy muôn dân, làm phép rửa cho họ nhân danh Cha, và Con và Thánh Thần, giảng dạy họ tuân giữ mọi điều Thầy đã truyền cho các con. Và đây Thầy ở cùng các con mọi ngày cho đến tận thế” (Mt 28,18-20).

Đó là sứ mạng của Giáo Hội ở mọi thời đại. Người Ki-tô hữu không chỉ giữ đạo cho riêng mình nhưng còn phải trở thành người loan báo Tin Mừng bằng chính đời sống yêu thương, tha thứ và phục vụ.

Sứ mạng truyền giáo của Hội Thánh hôm nay, không nhất thiết phải đi đến những vùng đất xa xôi. Truyền giáo bắt đầu ngay trong chính gia đình mình. Chẳng hạn như một người cha biết hy sinh cho con cái, một người mẹ âm thầm cầu nguyện, một người trẻ sống trung thực giữa xã hội gian dối, một Ki-tô hữu dám bảo vệ sự thật và công bằng giữa môi trường đầy ích kỷ là truyền giáo rồi.

Chúa lên trời cũng nhắc chúng ta về trách nhiệm sống trưởng thành trong đức tin. Các tông đồ không còn được nhìn thấy Chúa bằng con mắt thể lý nữa. Họ phải sống bằng niềm tin. Đức tin trưởng thành là bước đi dù có lúc không cảm thấy Chúa hiện diện; trung thành dù gặp thử thách; yêu thương cả lúc bị tổn thương.

Nhiều người trong chúng ta hôm nay dễ thất vọng khi cầu nguyện mà chưa được nhậm lời, sống tốt mà vẫn gặp đau khổ. Nhưng Chúa Giê-su lên trời cho thấy rằng sau thập giá là vinh quang, sau đau khổ là phục sinh. Thiên Chúa không bỏ rơi con người. Người vẫn hiện diện cách vô hình qua Lời Chúa, các bí tích và Thánh Thần.

Đặc biệt, lễ Chúa Lên Trời còn mời gọi chúng ta sống tâm tình hướng thượng. Xã hội hiện đại dễ kéo con người xuống bởi chủ nghĩa vật chất và hưởng thụ. Chúa lên trời lôi kéo con người lên.

Người Ki-tô hữu được mời gọi sống giữa thế gian nhưng không thuộc về thế gian. Chúng ta làm việc, học tập, xây dựng tương lai, nhưng luôn lòng về quê trên trời.

Chúa lên trời, xin cho chúng con được ái mộ những sự trên trời. Amen.

 

An-tôn Nguyễn Văn Độ

================

SỐNG ĐẠO GIỮA ĐỜI ĐẦY BIẾN ĐỘNG

Kính thưa quý cộng đoàn Phụng vụ! Kể từ khi cơn dịch bệnh cô-vi bùng phát, chúng ta đã phải bỏ hàng triệu ngôn từ, trang giấy để nói về nó. Đặc biệt tại xứ sở truyền giáo Nhật Bản này, bình thường các nhà thờ vẫn thưa thớt giáo dân vào các Thánh lễ trọng hay lễ hằng ngày, và từ khi các Thánh lễ cộng đồng bị ngưng lại, thì các giáo xứ càng vắng lặng, yên tĩnh vô cùng!

Nhìn chung, thành phần giáo dân Nhật Bản hầu như đã lớn tuổi nên họ không thể nào tham dự Thánh lễ trực tuyến trên các trang mạng xã hội hiện đại; còn đài phát thanh (radio) hầu như không được dùng để phát Thánh lễ như trước kia cho hầu hết các bệnh nhân không thể tham dự Thánh lễ trực tiếp nữa!

Khi nói đến đây, chúng ta không khỏi bồi hồi nhớ lại thời cấm đạo, dù các nhà truyền giáo phương Tây bị trục xuất khỏi nước Nhật, nhưng giáo dân bản xứ thuộc thế hệ đầu tiên đã kiên tâm cầu nguyện giữ đạo cho bản thân, cho gia đình và cho lối xóm, giáo họ, giáo xứ, rồi dần dần lan rộng khắp cả nước, đặc biệt tại vùng Goto, Nagasaki. Tuy nhiên, đó là khí phách, lòng nhiệt thành, tâm huyết của các thế hệ giáo dân xưa; còn hiện nay, những điều này dần dần mất đi và trở nên lãng quên. Thời ông bà, cha mẹ hết lòng sống đạo, nhưng đến thời con cháu, thế hệ sau thì như thế nào? Điều này khiến chúng ta không khỏi băn khoăn, trăn trở!

Hôm nay, cùng với Giáo Hội cử hành Phụng Vụ mừng kính Chúa Giê-su Ki-tô Phục Sinh vinh quang về trời, kết thúc sứ mạng của Ngài tại trần gian, chúng ta xác tín lại rằng: Ngài về trời ngự bên hữu Chúa Cha, nhưng Ngài không bao giờ xa chúng ta. Ngài luôn hiện diện bên ta trong mọi biến cố: trong Thánh lễ và các Bí tích, qua mọi việc bác ái, cũng như qua mọi công cuộc của Chúa Thánh Thần (Đấng Bảo Trợ khác mà chính Chúa Giê-su hứa ban cho các môn đệ khi Ngài về trời), và qua việc chúng ta sống chứng tá, thực hiện sứ mệnh đã được trao phó cho mỗi người Ki-tô hữu “các con hãy đi khắp thế gian, rao giảng Tin Mừng cho mọi tạo vật” (Mc 16, 15) hoặc nói một cách khác “các con sẽ nên chứng nhân cho Thầy tại Giê-ru-sa-lem, trong tất cả xứ Giu-đê-a, Sa-ma-ri-a, và cho đến tận cùng trái đất” (x. Cv 1, 8). Tuy có nhiều cách nói khác nhau, nhưng điều Chúa trao cho các Tông đồ và cho mỗi người chúng ta không gì khác hơn là làm chứng tá cho Chúa Ki-tô Phục Sinh. Nói một cách đơn giản hơn là sống và làm chứng vì đạo, nhất là trong thời điểm cam go như lúc đại dịch vừa qua; mọi người khắp nơi hạn chế di chuyển, hạn chế ra ngoài đường, hạn chế tụ tập đông âu cũng vì sự an toàn tính mạng và tránh lây nhiễm bệnh.

Dù như vậy đi chăng nữa, sứ mệnh làm chứng hay sống đạo vẫn luôn được tiếp diễn trong mọi hoàn cảnh, mọi thời, mọi lúc và mọi nơi; có thể chỉ khác phương cách thực hiện mà thôi. Trong tâm tình ấy, thiết nghĩ chúng ta có thể tóm gọn cách thức sống đạo theo hai cách, dựa trên linh đạo đan viện dòng Biển Đức, đó là: Cầu nguyện và Làm việc (ora et labora). Riêng Làm việc chia làm hai phần: làm việc phục vụ nhu cầu thể lý, và làm việc cho nhu cầu tinh thần/thiêng liêng. Dĩ nhiên, hai điều này không thể tách rời, vì trong thực tế có người chỉ cầu nguyện mà không làm việc hoặc chỉ làm việc mà không cầu nguyện!

Cầu Nguyện: Nền tảng của đời sống thiêng liêng là cầu nguyện; hơn nữa, cầu nguyện không ngừng trong mọi nơi mọi lúc là điều cần thiết hầu duy trì mối tương quan với Chúa và với tha nhân. Trong thời gian dịch bệnh cô-vi, mọi người không thể tập trung đông đảo tại nhà thờ, nhà nguyện hay phòng hội hoặc từng nhà để đọc kinh liên ái/liên khu được; nhưng chúng ta có thể sử dụng các chương trình truyền thông như Viber, Line (dĩ nhiên nên tìm hiểu chương trình nào phù hợp và an toàn bảo mật tính riêng tư khi truy cập) tạo thành nhóm cầu nguyện mỗi ngày. Ngoài ra, thời gian cách ly vì dịch bệnh tạo cho chúng ta bên nhau với gia đình nhiều hơn trong giờ kinh nguyện chung. Thay vì, chúng ta dành nhiều thời giờ để lướt mạng xem tin tức hoặc theo dõi thông tin trên truyền hình, chúng ta nên dành nhiều thời gian cùng đọc kinh nguyện chung trong gia đình. Thêm nữa, chúng ta có thể cùng lần chuỗi liên kết Mân Côi hoặc chuỗi liên kết Lòng Chúa Thương Xót trong trường hợp chúng ta cách xa về mặt địa lý không thể nguyện gẫm trực tiếp với nhau. Chúng ta có thể tham dự buổi hồi tâm, tĩnh tâm, hoặc học hỏi chuyên đề về đời sống đức tin, Giáo Hội…trên các trang mạng Công giáo có uy tín. Cùng với cầu nguyện, chúng ta Làm việc phục vụ nhu cầu thể lý và tinh thần của tha nhân. Sức mạnh của cầu nguyện giúp chúng ta vượt qua nỗi sợ hãi, lo âu, hoang mang trong cơn bệnh dịch, cũng như thúc giục chúng ta dám hành động (làm việc) bác ái cho nhu cầu thể lý và thiêng liêng.

Làm việc bác ái về mặt thể chất: Trong mối tương thân giữa con người với nhau, chúng ta không chỉ dừng lại ở mức độ đồng cảm, thấy thương những người khốn khổ, thiếu thốn vật chất…, mà chúng ta còn được mời gọi yêu thương họ một cách cụ thể, tuỳ theo khả năng của bản thân. Với tâm hồn quảng đại, lòng bác ái sẽ giúp chúng ta có nhiều sáng kiến phục vụ lợi ích cho tha nhân, dĩ nhiên cũng nên nắm rõ luật lệ, quy định của nơi đang sinh sống hầu tránh những gì ngăn trở việc lành thánh hướng tới tha nhân. Trong mùa dịch cô-vi, mặt trái cũng như mặt phải của xã hội, của từng quốc gia hầu như đều được lộ diện rõ ràng trước mắt chúng ta; nào là tình trạng người vô gia cư, những ai khốn khó với thu nhập thấp, những bạn trẻ vì nhiều lí do mà bỏ gia đình, sống lang thang, mưu sinh với công việc liên quan đến JK (Joshi Kosei - kỹ nghệ tình dục vị thành niên)…, kể cả những người có tài sản kết xù hành xử ra sao khi đối mặt với đại dịch này. Có lẽ, nhiều người trong chúng ta đều có xu hướng nghĩ rằng: ngoài xã hội kia cũng có nhiều tổ chức thiện nguyện làm rồi, nên không cần chúng ta nữa! Ý nghĩ này sẽ lấn át tư tưởng, kiềm hãm đôi chân chúng ta sống bác ái cụ thể, trước hết với nhu cầu căn bản đầu tiên của tha nhân, đó là nhu cầu thể chất! Không chỉ dừng lại ở khía cạnh thể lý, mà chúng ta cũng không quên làm việc bác ái hướng tới khía cạnh thiêng liêng/tinh thần của tha nhân.

Làm việc bác ái về mặt tinh thần: Trong chúng ta, có người được Chúa ban dư dật về vật chất, có người chỉ đủ dùng, và cũng có người phải chật vật mới sống qua từng ngày. Làm việc bác ái không chỉ giản lược trong khía cạnh vật chất hay thể lý, nhưng còn chú tâm đến chiều kích thiêng liêng nữa, điều mà chúng ta thường xem nhẹ hoặc lãng quên. Trong đại dịch này, chúng ta không thể tham dự Thánh lễ trực tiếp như trước. Hầu hết chúng ta tham dự Thánh lễ trực tuyến (được phát trực tiếp hoặc thu lại) tại bất cứ trang web của Giáo phận nào hoặc trang chính của Vatican, nơi đó chúng ta được tham dự Thánh lễ Giáo triều mà chính Đức Thánh Cha chủ sự, cũng như lãnh nhận được phép lành Toà Thánh ngoại thường trong thời điểm bệnh dịch cô-vi. Ý nghĩa mỗi khi chúng ta tham dự Thánh lễ trực tuyến, chúng ta rước lễ thiêng liêng, chúng ta xưng tội thiêng liêng (trong trường hợp không thể xưng tội trực tiếp với Linh mục), và đều không khác gì khi chúng ta cử hành hay tham dự trực tiếp cả, nếu có khác, chỉ ở cách thức thực hiện mà thôi. Chính vì vậy, chúng ta nên tham dự một cách sốt sắng, với tâm tình tín thác, và để Lời Chúa, bàn tiệc Thánh Chúa thẩm thấu con người chúng ta, mọi sinh hoạt thường nhật của chúng ta, giúp chúng ta bỏ qua cho anh chị trong gia đình và dòng tộc, giúp chúng ta tha thứ thật lòng anh chị em, giúp chúng ta biết dùng an ủi, khuyến khích, động viên…anh chị em. Mỗi khi chúng ta hành động thê này, tức là chúng ta đang làm việc bác ái hướng tới chiều kích thiêng liêng của tha nhân.

Trên đây chỉ là một số gợi ý sống đạo và làm chứng cho Chúa trong thời gian cam go này. Xin Chúa hằng gìn giữ và đoái thương đến mỗi người chúng ta và toàn thế giới đang phải đối mặt với thời đại đầy biến động. Xin giúp chúng ta đang mãi lo chống chọi với những thay đổi chóng mặt,  cũng không quên tỉnh thức trước ‘virus thờ ơ, ích kỷ, khép kín’,  và luôn luôn sống đức tin, can trường trở nên chứng tá giữa thời đại này. Amen!

Lm. Xuân Hy Vọng

=================

TRAO TOÀN QUYỀN TRÊN TRỜI DƯỚI ĐẤT

(LỄ CHÚA THĂNG THIÊN NĂM A)

 
Qua Lời Tổng Nguyện của Lễ Chúa Thăng Thiên, Năm A hôm nay, các nhà phụng vụ muốn chúng ta xin Chúa cho chúng ta biết hoan hỷ vui mừng mà dâng lời cảm tạ, vì hôm nay, Con Một Chúa đã lên trời vinh hiển; là Thủ Lãnh, Người đã đi trước mở đường dẫn chúng ta vào Nước Chúa, khiến chúng ta là những chi thể của Người, nắm chắc phần hy vọng sẽ cùng Người hưởng phúc vinh quang.
 
Người đã đi trước mở đường dẫn ta vào Nước Chúa, ta hãy tiến bước theo Người trong sự hợp nhất với nhau, như trong bài đọc một Kinh Sách, trích thư của thánh Phaolô tông đồ gửi tín hữu Êphêxô: Người đã lên cao, dẫn theo một đám tù, là những chi thể của Chúa Kitô, tất cả đều được kêu mời sống hợp nhất, mỗi người tùy theo công việc phục vụ mình đã lãnh nhận… Đức Kitô đã lên cao, dẫn theo một đám tù; Người đã ban ân huệ cho người dương thế. Thiên Chúa ngự lên, rộn rã tiếng hò reo, Chúa ngự lên, vang dội tiếng tù và.
 
Người đã đi trước mở đường dẫn ta vào Nước Chúa, ta hãy kiên nhẫn đợi chờ Người lại đến trong vinh quang, như trong bài đọc hai Kinh Sách, trích Bài Giảng của thánh Âutinh: Không ai đã lên trời, ngoại trừ Đấng đã từ trời xuống… Sau khi Đức Giêsu chịu khổ hình, trong bốn mươi ngày Người đã hiện ra nói chuyện với các Tông Đồ về Nước Thiên Chúa. Rồi ngay trước mắt các ông, Người lên trời, có đám mây rước Người lên, khuất mắt các ông. Đang khi dùng bữa với các Tông Đồ, Đức Giêsu truyền cho các ông không được rời khỏi Giêrusalem, nhưng phải ở lại mà đợi chờ điều Chúa Cha đã hứa.
 
Người đã đi trước mở đường dẫn ta vào Nước Chúa, ta hãy ra đi làm cho muôn dân nhận biết Chúa, như trong bài đọc một Thánh Lễ, trích sách Công Vụ Tông Đồ: Đức Giêsu được cất lên ngay trước mắt các ông. Trong bài Đáp Ca, Thánh Vịnh 46: Thiên Chúa ngự lên, rộn rã tiếng hò reo, Chúa ngự lên, vang dội tiếng tù và. Vỗ tay đi nào, muôn dân hỡi! Mừng Thiên Chúa, hãy cất tiếng hò reo! Vì Đức Chúa là Đấng Tối Cao, Đấng khả úy, là Vua Cả thống trị khắp địa cầu. Trong bài đọc hai Thánh Lễ, trích thư của thánh Phaolô tông đồ gửi tín hữu Êphêxô: Thiên Chúa đã đặt Đức Kitô ngự bên hữu Người trên trời.
 
Câu Tung Hô Tin Mừng, mà các nhà phụng vụ đã chọn cho ngày lễ hôm nay là: Chúa nói: Anh em hãy đi giảng dạy cho muôn dân. Này đây, Thầy ở cùng anh em mọi ngày cho đến tận thế. Trong bài Tin Mừng, Đức Giêsu nói: Thầy đã được trao toàn quyền trên trời dưới đất. Chúa nói: Thầy ở cùng anh em mọi ngày cho đến tận thế. Hỡi các bạn miền Galilê, sao ngỡ ngàng đứng đó nhìn trời? Các bạn thấy Đức Giêsu lên trời làm sao, Người cũng sẽ ngự giá quang lâm như vậy. Đức Giêsu được cất lên ngay trước mắt các ông: Thiên Chúa ngự lên, rộn rã tiếng hò reo, Chúa ngự lên, vang dội tiếng tù và. Thiên Chúa là Vua thống trị chư dân, Thiên Chúa ngự trên tòa uy linh cao cả. Thiên Chúa đã đặt Đức Kitô ngự bên hữu Người trên trời: Thầy đã được trao toàn quyền trên trời dưới đất. Không ai đã lên trời, ngoại trừ Đấng đã từ trời xuống. Người không rời khỏi trời, khi từ đó xuống với chúng ta. Người cũng chẳng rời xa chúng ta khi lại lên trời. Chỉ một mình Đức Kitô đã xuống và cũng chỉ một mình Đức Kitô đã lên. Chỉ một mình Đức Kitô đã lên trời, nhưng, chúng ta cũng lên trời ở trong Người nhờ ân sủng. Đức Kitô đã lên cao, dẫn theo một đám tù; Người là Đầu, còn, ta là các chi thể; là những chi thể của Chúa Kitô, tất cả đều được kêu mời sống hợp nhất với nhau, và hãy ra đi làm cho muôn dân trở thành môn đệ của Đức Kitô. Ước gì chúng ta biết hoan hỷ vui mừng mà dâng lời cảm tạ, vì hôm nay, Con Một Chúa đã lên trời vinh hiển; là Thủ Lãnh, Người đã đi trước mở đường dẫn chúng ta vào Nước Chúa, khiến chúng ta là những chi thể của Người, nắm chắc phần hy vọng sẽ cùng Người hưởng phúc vinh quang. Ước gì được như thế!

 

Emmanuel Nguyễn Thanh Hiền, OSB

==================

THIÊN CHÚA RÚT LUI

“Hãy đi và làm cho muôn dân trở thành môn đệ!”.

“All Hallows College”, một đại học truyền giáo nổi tiếng ở Ái Nhĩ Lan, chọn mệnh lệnh cuối cùng của Chúa Giêsu làm khẩu hiệu: “Hãy đi và làm cho muôn dân trở thành môn đệ!”.
Kính thưa Anh Chị em,
Tin Mừng Chúa Nhật Thăng Thiên không chỉ ghi lại mệnh lệnh cuối cùng của Chúa Giêsu, nhưng còn mặc khải một nghịch lý lớn của Kitô giáo: để Hội Thánh có thể đi tới, ‘Thiên Chúa rút lui’.
Vào những năm đầu tiên của Hội Thánh, thật khó để tưởng tượng Tin Mừng có thể đến với muôn dân. Các môn đệ chỉ là một nhóm nhỏ đầy hoang mang. Vậy mà chính lúc ấy, Chúa Giêsu lại rời họ để về cùng Cha. Kỳ lạ thay, từ nhóm nhỏ mong manh ấy, Kitô giáo lại dần vượt khỏi Giêrusalem để đi vào lịch sử.
Không ít người hôm nay vẫn mang sự nản lòng của các môn đệ thuở đầu. Edward Schillebeeckx cho rằng, chúng ta đang sống khoảng giữa “cái chết của Chúa Giêsu và lúc họ nhận ra Ngài đã phục sinh”: vẫn biết Đức Kitô, nhưng chỉ như một Đấng chịu đóng đinh. Ron Rolheiser thì ví Hội Thánh hôm nay như đang ở “giữa phục sinh và thăng thiên”: Đức Kitô vẫn sống nhưng hiện diện theo một cách khác. Vì thế, điều gây hoang mang không vì Ngài vắng mặt, nhưng vì Ngài hiện diện một cách mới.
Thăng Thiên, vì thế, không phải là việc Chúa Giêsu vắng mặt, nhưng là sự biến đổi trong “parousia” - sự hiện diện của Ngài. Nếu trước đây, các môn đệ gặp Ngài trong một hình hài hữu hạn, thì nay, Ngài hiện diện cách phổ quát hơn trong Thánh Thần, trong Hội Thánh và thế giới. ‘Thiên Chúa rút lui’ khỏi một kiểu hiện diện cũ, không phải để bỏ mặc con người, nhưng để con người trưởng thành khỏi nhu cầu thấy mới tin. Nói cách khác, Chúa rút lui để đức tin con người trưởng thành. “Từ lúc ấy, Ngài hiện diện cách thần linh sâu xa khôn tả với chính những người mà Ngài đã rời xa trong nhân tính hữu hình!” - Lêô Cả.
Như vậy, Thăng Thiên không phải là chia ly, nhưng là cuộc đăng quang của Con trong vinh quang Cha. “Thiên Chúa ngự lên, rộn rã tiếng hò reo!” - Thánh Vịnh đáp ca. Đấng từng được các môn đệ thấy cất lên khỏi mắt mình giờ đây ngự bên hữu Chúa Cha, “trên mọi quyền lực thần thiêng, trên mọi tước vị có thể có được” - bài đọc hai. Và nếu các thiên thần nhắc các môn đệ đừng mãi đứng nhìn trời - bài đọc một, thì Phaolô lại hướng Hội Thánh về Đức Kitô là Đầu, Đấng vẫn hoạt động trong Hội Thánh, thân mình Ngài.
Anh Chị em,
Đức Kitô lên cùng Cha không mời Kitô hữu trốn khỏi đất để tìm trời, nhưng sống giữa đời với một linh hồn đã được kéo lên khỏi chính mình. Ngài vắng mặt để chúng ta bắt đầu hiện diện. ‘Thiên Chúa rút lui’ không phải để Hội Thánh sống thiếu Ngài, nhưng để con người thôi bám víu vào kiểu hiện diện cũ, để ngước lên và ra đi. Khi Ngài giấu mình đi, là để tìm thấy ta trong thế giới. Sự im lặng của trời cao là lệnh lên đường của đất thấp. “Thiên Chúa không được tìm thấy trong linh hồn bằng sự chất thêm, nhưng bằng một tiến trình buông bỏ!” - Meister Eckhart.
Chúng ta có thể cầu nguyện,
“Lạy Chúa, dù con gần đất hơn gần trời, xin đừng để lòng con nặng mùi đất; cho con ngát mùi trời và sẵn sàng ra đi toả hương!”, Amen.

(Lm. Minh Anh, Tgp. Huế)

==================

 
 
Thông tin khác:
 

 

 
 
 
 
Bài Giảng của Đức Cha Đaminh Hoàng Minh Tiến Trong Thánh Lễ Bế Mạc Năm Thánh 2025
Liên kết website

 

 

 

Tiêu điểm
Website giaophanhunghoa.org được phát triển bởi đơn vị thiết kế web: MIP™ (www.mip.vn - mCMS).
log