
Xin Ngài truyền cho con đi trên mặt nước mà đến với Ngài.
✠Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo thánh Mát-thêu.
22 Sau khi dân chúng được ăn no nê, Đức Giê-su liền bắt các môn đệ xuống thuyền qua bờ bên kia trước, trong lúc Người giải tán dân chúng. 23 Giải tán họ xong, Người lên núi riêng một mình mà cầu nguyện. Tối đến Người vẫn ở đó một mình. 24 Còn chiếc thuyền thì đã ra xa bờ đến cả mấy cây số, bị sóng đánh vì ngược gió. 25 Vào khoảng canh tư, Người đi trên mặt biển mà đến với các môn đệ. 26 Thấy Người đi trên mặt biển, các ông hoảng hốt bảo nhau: “Ma đấy !”, và sợ hãi la lên. 27 Đức Giê-su liền bảo các ông: “Cứ yên tâm, chính Thầy đây, đừng sợ !” 28 Ông Phê-rô liền thưa với Người: “Thưa Ngài, nếu quả là Ngài, thì xin truyền cho con đi trên mặt nước mà đến với Ngài.” 29 Đức Giê-su bảo ông: “Cứ đến !” Ông Phê-rô từ thuyền bước xuống, đi trên mặt nước, và đến với Đức Giê-su. 30 Nhưng thấy gió thổi thì ông đâm sợ, và khi bắt đầu chìm, ông la lên: “Thưa Ngài, xin cứu con với !” 31 Đức Giê-su liền đưa tay nắm lấy ông và nói: “Hỡi kẻ kém lòng tin ! Sao lại hoài nghi ?” 32 Khi thầy trò đã lên thuyền, thì gió lặng. 33 Những kẻ ở trong thuyền bái lạy Người và nói: “Quả thật Ngài là Con Thiên Chúa !”
Emmanuel Nguyễn Thanh Hiền, OSB
================
ĐI TRÊN MẶT BIỂN
“Đức Giêsu liền bắt các môn đệ xuống thuyền qua bờ bên kia trước, trong lúc Người giải tán dân chúng.” (Mt 14, 22). Tại sao Người lại bắt các môn đệ chèo thuyền để lánh sang bên kia, đồng thời giải tán đám đông dân chúng nhỉ? Bởi dân chúng theo Người vì được ăn bánh phép lạ no nê, theo Người hy vọng được ăn mãi thứ bánh ấy. Người biết các môn đệ cũng quan niệm về một Đấng Thiên Sai với sức mạnh quyền uy mà giải phóng dân tộc, nên Người dẹp trận mà bắt các ông xuống thuyền đi trước.
“Giải tán họ xong, Người lên núi một mình mà cầu nguyện. Tối đến Người vẫn ở đó một mình.” (Mt 14,23). Tin Mừng Gioan cho biết: Đức Giêsu “trốn” đám đông để lánh mặt một mình lên núi, vì biết họ sắp đến bắt mình đem đi mà tôn làm vua. Dân chúng thích vị “vua” cho ăn bánh, nhưng Ngài là Vua Tình Yêu. Trong khi đám đông muốn tôn vinh vì sức mạnh quyền năng của Ngài, thì Ngài lại đi cầu nguyện với Cha lâu giờ. Cầu nguyện là trực diện một mình với Chúa. Cầu nguyện là phương thế để khỏi sa chước cám dỗ.
Chuyện trong Tin Mừng hôm nay thật hấp dẫn. Thầy Giêsu chìm trong cầu nguyện. Các môn đệ thì chèo thuyền đã xa Thầy cả mấy cây số và bị sóng đánh vì ngược gió. Nửa đêm gần sáng, Thầy ra biển hồ thấy các ông đang vật vã với sóng gió. Các ông đang sợ mà thấy Thầy đi trên mặt biển tiến về phía mình lúc còn trong đêm. Ai mà không sợ chứ? Các ông hoảng hốt tưởng là ma nên sợ hãi la lên, nhưng họ nghe được tiếng Thầy trấn an từ xa vọng lại: “Cứ yên tâm, chính Thầy đây, đừng sợ!” (Mt 14, 27). Nghe tiếng Thầy, ông Phêrô xin Thầy cho được đi trên mặt nước để đến với Thầy. Và quả nhiên ông bước xuống khỏi thuyền, ông cũng đi được trên mặt nước như Thầy. Nhưng khi yếu lòng tin, gió vừa thổi ông đâm sợ và chìm xuống. Ông la lên xin Thầy cứu. Thầy vừa đưa tay nắm lấy ông vừa trách yêu: “Người đâu mà kém tin vậy! Sao lại hoài nghi?” (Mt 14, 31).
Tại sao Thầy đi được trên mặt nước? phải chăng vì Thầy mới cầu nguyện? Sống cầu nguyện làm cho người đó nhẹ tênh, tâm hồn có thể “bay lên” được. Ba môn đệ đã từng chứng kiến khi Thầy cầu nguyện trên núi Tabor, Thầy tỏa sáng làm các ông lóa mắt, ra mê sảng. Ông Phêrô hôm nay cũng mạnh tin, nhưng đến khi gặp sóng gió thì niềm tin như chẳng còn. Chỉ khi kêu cứu đến Thầy thì ông được lại sự an toàn, bình an trong tay Thầy mình.
“Màn trượt băng” hôm nay cho chúng con một bài học: phải luôn luôn tin tưởng, buông mình trong bàn tay yêu thương của Chúa. Có Chúa cùng đi với con trên mọi nẻo đường đời, có khi nào yếu lòng hầu quỵ ngã, con vẫn một niềm bám víu vào Chúa như Phêrô, để rồi sẽ thấy: “Kìa bóng Chúa hiện đến cầm tay nâng con lên, ủi an như mẹ hiền. Chúa chính là Chúa bình an”. (Thánh ca).
Én Nhỏ
==================
CHÚA LẶNG IM ĐÂU PHẢI BỎ RƠI!
Suy Niệm Tin Mừng Chúa Nhật XIX Thường Niên, Năm A
Hình ảnh biển hồ Galilê trong bài Tin Mừng hôm nay thực sự là một cơn ác mộng đối với các môn đệ. Khi màn đêm buông xuống và tới canh tư lạnh lẽo, chiếc thuyền của các ông lọt thỏm giữa lòng hồ rộng lớn. Sóng nước dồn dập vỗ mạnh vào mạn thuyền, gió ngược chiều quật tới tấp khiến tay chân tê cứng vì trèo chống, mọi sức lực và kinh nghiệm bám trụ chài lưới bỗng chốc trở thành vô nghĩa. Các môn đệ oằn mình chống chọi trong nỗi sợ hãi tột cùng của sự bất lực, khi tử thần tưởng chừng đã kề cận.
Cảnh ngặt nghèo giữa biển đêm ấy phản chiếu trọn vẹn thảm trạng của cuộc đời mỗi Kitô hữu chúng ta. Bước ra khỏi ngôi thánh đường sau thánh lễ trang nghiêm, người tín hữu lại phải đối diện với chiếc “thuyền đời” đầy sóng gió. Có những đêm nằm trằn trọc giữa bốn bức tường, khi gánh nặng cơm áo gạo tiền đè nặng trên vai, khi gia đình gặp trắc trở, bệnh tật, hay khi ta hết lòng vun vén cho tha nhân để rồi chỉ nhận lại sự phụ bạc, phũ phàng. Lúc ấy, cõi lòng ta chìm ngập trong bão táp, và ta tự hỏi không biết Thiên Chúa đang ở đâu, sao Ngài lại để mặc ta chìm nghỉm trong cô đơn và tủi hờn.
Chính chiếc thuyền đời chao đảo và những câu hỏi không lời đáp ấy đã đưa các môn đệ — và cả chính chúng ta — bước vào một chặng đường nội tâm sâu thẳm, nơi bài học về đức tin bắt đầu từ những khoảng trống bất ngờ.
1. KHI ĐỜI TỐI TĂM, CHÚA Ở ĐÂU?
Con người thường mong mỏi Thiên Chúa ra tay cứu giúp bằng những phép lạ lẫm liệt thổi bay mọi chông gai. Tuy nhiên, Thiên Chúa không chọn uy quyền của bão giông để ngỏ lời, nhưng Ngài khẽ khàng hiện diện trong sự thinh lặng, tựa hơi gió thoảng mong manh (x. 1V 19,11-12).
Sự ẩn mặt ấy dễ đẩy ta vào hố sâu cô độc. Vậy mà, chính giữa lúc trắng tay và ngỡ như vô vọng ấy, Chúa lại đang nắn chỉnh lại tâm can ta. Ngài buông để cho ta đối diện với giới hạn mỏng manh của chính mình, để rồi từ lớp tro tàn của những toan tính vụ lợi, một đức tin nguyên tuyền và sâu sắc hơn bắt đầu được nhen nhóm.
2. KHI GIÔNG TỐ BÓP NGHẸT LÒNG TIN
Hành trình của Phêrô trên biển hồ Galilê phản chiếu trọn vẹn sự mỏng manh của phận người (x.Mt 14,26). Các môn đệ hoảng loạn trước một thực tại vượt quá tầm hiểu biết. Đứng giữa cảnh chênh vênh và sợ hãi ấy, Phêrô khiêm tốn thưa lên: “Thưa Ngài, nếu quả là Ngài, thì xin truyền cho con đi trên mặt nước mà đến với Ngài" (Mt 14,28).
Khi nghe Đức Giêsu phán "Cứ đến!" (Mt 14,29), Phêrô đã bước ra. Thế nhưng, khi cơn gió thốc mạnh và sóng gầm rú, nỗi sợ hãi bóp nghẹt lòng tin non kém, ông nhìn xuống vực sâu và bắt đầu chìm. Đó cũng là hình ảnh quen thuộc của chính chúng ta trong đời sống đạo: khi biến cố cuộc đời ập đến, ta dễ dàng buông xuôi, ngã lòng và trách móc, để rồi nhận ra rằng chính khoảnh khắc chìm nghỉm ấy dạy con người bài học biết buông bỏ sức riêng.
3. TIẾNG KÊU CỨU TỪ VỰC SÂU ĐẾN SỰ PHÓ THÁC TOÀN DIỆN VÀ BÀI HỌC THỰC TẾ CHO NGƯỜI TÍN HỮU
Đứng trước sự bất lực của phận người, bước ngoặt lớn nhất của đức tin chỉ khởi đầu khi ta chạm đến tận cùng sự trống rỗng. Phêrô không còn cố vẫy vùng bằng sức riêng nữa. Giữa lúc nước ngập lưng người, ông đã cất tiếng kêu gào: "Thưa Ngài, xin cứu con với!" (Mt 14,30).
Đó là lời nguyện ngắn ngủi, đẫm nước mắt, gạt bỏ mọi sĩ diện để trao phó số phận vào tay Đấng Tối Cao. Ngay lập tức, Đức Giêsu đưa tay nắm lấy ông và quở trách sự kém lòng tin (x. Mt 14,31). Bàn tay Thầy Chí Thánh kéo ông lên khỏi tử thần, qua đó gửi gắm những bài học thực tế rất gần gũi cho mỗi người tín hữu giữa đời thường.
Lạy Chúa, đường đời gập ghềnh bão tố, có những đêm tâm hồn chúng con chìm ngập trong cô đơn, tổn thương và hoài nghi. Xin tha thứ cho sự kém lòng tin và những lần chúng con cậy dựa vào sức mình. Xin dắt dìu chúng con qua mọi giông bão, để dẫu khi đôi chân có chao đảo giữa muôn vàn khó khăn bủa vây, xin Chúa đừng bao giờ buông tay, nhưng hãy ôm chúng con vào lòng để chúng con luôn biết thưa lên từ đáy thẳm cõi lòng: "Thưa Ngài, xin cứu con với." Amen.
Jos. Vinc. Ngọc Biển
===================
ĐỨC TIN LỚN LÊN TRONG GIÔNG BÃO
Chúa Nhật XIX Thường Niên A – Mt 14,22-33
Có những lúc mọi sự đang diễn ra rất tốt đẹp thì bỗng nhiên cuộc đời đổi hướng. Có những lúc đang yên lành thì sóng gió lại nổi lên trong gia đình, trong công việc, trong cộng đoàn và ngay trong tâm hồn.
Điều khiến nhiều người thắc mắc là: nếu Chúa yêu thương, tại sao Ngài lại để những cơn bão ấy xảy đến? Tin Mừng hôm nay không trả lời bằng một lý thuyết, nhưng bằng chính kinh nghiệm của các môn đệ. Chỉ khi đi qua một đêm đầy sóng gió, các ông mới khám phá ra Thầy mình theo một cách hoàn toàn mới.
1. Rời bến bình yên để bước vào hành trình đức tin
"Đức Giêsu liền bắt các môn đệ xuống thuyền qua bờ bên kia trước, còn Người thì giải tán dân chúng." (c.22). Sau phép lạ bánh hóa nhiều, dân chúng muốn tôn Ngài làm vua. Đó là giây phút rất dễ làm con người say men chiến thắng. Các môn đệ hẳn cũng cảm thấy tự hào vì được đi theo một vị Thầy có quyền năng như thế. Trong lòng họ vẫn âm thầm nuôi giấc mơ về một vương quốc trần thế, nơi mỗi người sẽ có một chỗ đứng vẻ vang. Đức Giêsu không để cho các môn đệ trong bầu khí ấy. Ngài giải tán đám đông và "bắt" họ xuống thuyền.
Không phải Chúa lấy mất niềm vui của chúng ta, nhưng Ngài không muốn chúng ta dừng lại ở những thành công chóng qua. Người môn đệ không lớn lên trong những tràng pháo tay của đám đông, mà trong sự vâng phục và tín thác. Chính vì thế, Đức Giêsu đưa các môn đệ rời bến bình yên để bắt đầu một hành trình trưởng thành trong đức tin.
"Những kẻ ở trong thuyền bái lạy Người và nói: 'Quả thật, Ngài là Con Thiên Chúa!'" (c.33) Điều quý giá nhất các môn đệ nhận được hôm ấy không phải là biển lặng, nhưng là một khám phá mới về Đức Giêsu. Sau phép lạ bánh hóa nhiều, họ khâm phục quyền năng của Thầy. Nhưng sau đêm giông bão, họ quỳ xuống tuyên xưng: "Quả thật Ngài là Con Thiên Chúa!" Đó là bước trưởng thành của đức tin.
Nhiều khi chúng ta chỉ thật sự hiểu Chúa sau những biến cố đau thương. Các môn đệ không lớn lên nhờ được chứng kiến thêm một phép lạ, nhưng nhờ chính mình đi qua một thử thách với Đức Giêsu. Chỉ khi đi qua nước mắt, con người mới cảm nghiệm được lòng trung tín của Thiên Chúa. Điều làm người Kitô hữu khác với người khác không phải là không gặp giông tố, nhưng là biết rằng trong mọi giông tố, Chúa vẫn đang đến. Có thể Ngài đến muộn theo tính toán của chúng ta, nhưng không bao giờ chậm theo chương trình của Thiên Chúa.
Kết
Có những lúc tưởng như Chúa vắng mặt, lời cầu nguyện không được đáp lại, sức lực cạn dần và con thuyền cuộc đời chỉ còn chao đảo giữa sóng gió. Nhưng Tin Mừng hôm nay nhắc chúng ta một điều rất quan trọng: Chúa không hề bỏ rơi các môn đệ giữa biển khơi, và Ngài cũng không bao giờ bỏ rơi chúng ta giữa những thử thách của cuộc đời.
Phải đi qua những thử thách, ta mới nhận ra rằng mình không thể sống bằng sức riêng, và chỉ khi được Chúa nắm lấy, ta mới ngỡ ngàng tuyên xưng như các môn đệ xưa: "Quả thật, Ngài là Con Thiên Chúa!"
Cầu nguyện
Lạy Chúa Giêsu!
Ai cũng thường háo hức trước thành công,
mong tới đỉnh trên con đường danh vọng,
nhưng nhìn lại thấy tâm hồn trống rỗng,
vì mọi sự rồi cũng hóa ra không.
Cũng như các tông đồ sống khi xưa,
Chúa tránh cho chúng con khỏi ảo vọng,
đừng xây đời bằng giấc mộng cao sang,
kẻo rồi đây tỉnh giấc sẽ bàng hoàng.
Khi lênh đênh đời mình giữa biển khơi,
con mới thấy cuộc sống thật chơi vơi,
biết bao điều mà con đã thực hiện,
bỗng phút chốc như chôn vùi đáy biển,
không có gì trong cuộc sống còn nguyên,
thiếu bóng Chúa mọi sự thành tai biến.
Nhưng thật may Chúa đến quá bất ngờ,
trong đêm khuya giữa sóng gió vật vờ,
làm cho con lo sợ tưởng là bóng ma,
Chúa đã đến với quyền năng thật lạ,
khiến con quá vui mừng và tin tưởng,
vì biết mình luôn được Chúa yêu thương,
Con chẳng dám xin đi trên mặt nước,
như Phê-rô đã bước xuống khỏi thuyền,
chỉ xin một đức tin không lay chuyển,
luôn vững vàng và tiến bước trung kiên,
như con thuyền vượt sóng giữa biển đời,
được về tới quê trời nơi vinh phúc. Amen.
Lm. Thái Nguyên
=================
Con thuyền của Phêrô, con thuyền của Giáo hội, con thuyền của đời ta
SUY NIỆM CHÚA NHẬT XIX THƯỜNG NIÊN NĂM - A
(Mt 14, 22 - 33)
Sống trong một thế giới ồn ào và không thiếu nghi nan. Phụng vụ Lời Chúa mời gọi chúng ta dừng lại để lắng nghe tiếng Chúa và nhận ra Chúa, bám chặt vào bàn tay ân sủng của Thiên Chúa quyền năng để vượt thắng những sợ hãi chung quanh ta. Thiên Chúa không hiện diện trong gió bão, động đất và lửa. Giữa sức mạnh của vũ trụ với tiếng gió hiu hiu, Ê-li-a nhận ra sự hiện diện của Chúa trong chính nội tâm mình (x.1 V 19, 9a. 11-13a). Ngay cả giữa biển gầm sóng vỗ trong đêm đen giông tố, Chúa vẫn hiện diện để cứu vớt Phê-rô đang chìm nghỉm.
Con thuyền của Phê-rô làm chúng ta nhớ đến con thuyền của Giáo hội, con thuyền của đời ta, đồng thời mời gọi chúng ta bước đi trong niềm tin và cậy trông tuyệt đối vào Chúa (x. Mt 14, 22-33 ).
Chúa ở trong tiếng gió hiu hiu
Giữa nhịp sống cuồn cuộn bão giông và ồn ào của thế giới hiện đại. Sách Các Vua quyển thứ nhất 19, 9a. 11-13a mở ra một không gian nội tâm tĩnh mịch và sâu thẳm. Ngôn sứ Ê-li-a đang kiệt quệ cả thể xác lẫn tâm hồn nơi hang đá Horeb. Thiên Chúa không hiện diện trong sức mạnh hủy diệt của gió lốc, động đất hay lửa thiêu, mà ngự trong “tiếng gió hiu hiu” (1 V 19, 12). Chúng ta được mời gọi lắng nghe nhịp đập của ơn thánh trong sự tĩnh lặng khiêm nhu của đời thường.
Con thuyền của Phê-rô, thuyền của Giáo hội
Tin Mừng thánh Mát-thêu 14, 22-33 khắc họa một bức tranh thâm trầm về hành trình đức tin của Phê-rô, của Giáo hội và mỗi người chúng ta. Giữa đêm đen mù mịt, con thuyền của các môn đệ Chúa oằn mình chống chọi với sóng cả ba đào vì ngược gió (x. Mt 14. 24). Canh tư đêm tối, khi nỗi sợ hãi chạm đến đỉnh điểm, Chúa Giê-su xuất hiện bước đi trên mặt nước, cất tiếng phá vỡ màn đêm: “Hãy yên tâm. Thầy đây, đừng sợ!” (Mt 14, 27). Hình ảnh biển đêm biểu thị cho những hỗn mang, thử thách và quyền lực sự dữ. Việc Chúa bước đi trên mặt nước chứng tỏ Chúa là Chúa tể trời đất, Đấng đạp thù địch dưới chân mình.
Khoảnh khắc Phê-rô xin bước ra mặt nước (Mt 14, 28) lột tả trọn vẹn vẻ đẹp và sự mong manh của lòng tin. Ông bước đi với ánh mắt dán chặt vào Thầy, nhưng khi rời mắt để nhìn ngọn gió lốc, ông sợ hãi và chìm xuống (Mt 14, 30). Trong lúc tuyệt vọng, ông lại kêu lên “Lạy Thầy, xin cứu con!” cũng chính là lúc bàn tay ân sủng của Chúa đưa ra nắm lấy ông và trách yêu: “Người hèn tin, tại sao mà nghi ngờ?” (Mt 14, 31). Sự bình lặng ngự trị con thuyền không phải khi giông bão ngớt, mà là khi Chúa Giê-su bước lên thuyền với các ông (Mt 14, 32-33).
Suy nghĩ về việc Phê-rô bước đi trên nước, thánh Au-gút-ti-nô nhận định rằng: “Phê-rô bước ra khỏi thuyền vì lòng yêu mến, nhưng khi thấy gió lớn, ông sợ hãi và bắt đầu chìm. Tại sao? Vì ông nhìn vào cơn gió thay vì nhìn vào Thầy mình. Khi đức tin lung lay, con người chìm nghỉm trong biển tội lỗi và tuyệt vọng; nhưng ngay giây phút ông kêu lên: ‘Lạy Chúa, xin cứu con!’, bàn tay ân sủng đã vươn ra nắm lấy ông“.
Chúa Giê-su đi trên mặt nước để minh chứng Người vượt lên trên mọi quyền lực thế gian, Người đạp thù địch dưới chân mình. Sự hiện diện của Chúa không làm cho giông bão biến mất ngay lập tức, nhưng Chúa biến chính giông bão thành không gian để mạc khải quyền năng và lòng xót thương vô cùng của Chúa.
Thánh Hilario nói: con thuyền lênh đênh trên sóng gió chính là hình ảnh tiên trưng của Giáo hội. Sóng gió ngoài khơi biểu thị cho những bách hại, chia rẽ và cám dỗ từ thế gian. Nhưng con thuyền ấy không thể chìm, bởi vì có Đức Giê-su ở trên đó, Người là chủ tể của muôn loài, không để nó chìm.
Con thuyền của đời ta
Phần chúng ta, nếu một ngày nào đó chúng ta phải đương đầu với các cơn cám dỗ không thể tránh được, hãy nhớ rằng Chúa Giê-su buộc chúng ta xuống thuyền; từ bờ bên này sang bờ bên kia không thể không có sóng gió. Và khi chúng ta thấy những khó khăn, vất vả, mệt nhọc giữa đời vây quanh ta, thuyền của chúng ta đang ở giữa đại dương mênh mông, với những cơn sóng đang tìm cách nhấn chìm đức tin của chúng ta. Thì hãy nhớ rằng, khó khăn trong cuộc sống của chúng ta cũng giống như những cơn bão vậy. Thế nên mỗi khi gặp khó khăn, đừng lẩn tránh, hãy đối mặt với cơn bão và phải cậy dựa vào Chúa, để Chúa kéo chúng ta lên, điều đó tùy thuộc vào chúng ta có kêu xin Chúa giúp và vững tin vào Chúa không. Hãy tin rằng, Con Thiên Chúa sẽ đi trên mặt nước đến gần chúng ta, giơ tay kéo chúng ta lên; Người chỉ mong chúng ta tin tưởng tuyệt đối vào Chúa. Như Phê-rô, người yếu tin, chúng ta cần có bàn tay của Chúa kéo chúng ta lên, bước vào con thuyền đời ta để đưa ta sang bờ bên kia.
Lạy Mẹ là Mẹ của lòng tín thác trọn vẹn nơi Thiên Chúa, xin giúp chúng con vững tin vào Chúa, để giữa bao bận tâm, lo lắng, khó khăn giữa biển cả cuộc đời đang làm chúng con giao động, chúng con vẫn nghe thấy lời trấn an của Chúa Giê-su, Con Mẹ nói: “Hãy yên tâm. Thầy đây, đừng sợ!” (Mt 14, 27) Amen.
Lm. An-tôn Nguyễn Văn Độ
================
THUYỀN ĐỜI CON
Kính thưa cộng đoàn Phụng vụ! Biến cố xảy ra trong đoạn Tin Mừng hôm nay khiến chúng ta suy tư, đặt bản thân mình vào tâm thế của Thánh Phê-rô và các thánh Tông đồ xưa, khi chứng kiến sự việc Chúa Giê-su đi trên mặt nước đến gặp các ông vào khoảng canh tư, tức là 1 - 3 giờ sáng.
Phải chăng đời chúng ta như một con thuyền trôi giữa dòng đời biển lặng hay sóng xô, giữa cảnh gió mát trăng thanh hay bão bùng giông tố! Dù ở trạng huống nào chăng nữa, Chúa vẫn luôn đồng hành và dõi theo chúng ta. Chúa luôn đến gặp gỡ và dang tay che chở chúng ta như Ngài đã cứu giúp Thánh Phê-rô khi bước ra khỏi con thuyền, đi trên mặt nước đến với Ngài.
Có một điều chúng ta nhận thấy rõ ràng: trong Kinh Thánh luôn tường thuật lại sự việc trước và sau khi Chúa Giê-su thực hiện chương trình gì, Ngài luôn tìm nơi vắng vẻ cầu nguyện một mình, “giải tán họ xong, Ngài lên núi cầu nguyện một mình. Đến chiều, Ngài vẫn ở đó một mình” (Mt 14, 23); và nhất là sau khi Ngài làm phép lạ nuôi sống năm người đàn ông chưa kể đàn bà, con trẻ. Thánh sử Mát-thêu không viết chi tiết sự việc xảy ra sau đó, nhưng các thánh sử khác trình bày: sau khi được ăn no nê, mọi người tìm kiếm và muốn tôn Ngài làm vua (x. Ga 6, 15)! Với lẽ thường, Ngài được phong vương là điều tất yếu; nhưng vinh hoa chóng qua ấy, sự quang vinh trần thế ấy chẳng phải ý định của Chúa Cha, và không thuộc về sứ mệnh của ‘tôi trung của Thiên Chúa’.
Sau khi rời xa vinh quang chóng vánh ấy, Ngài lại kết hiệp mật thiết với Chúa Cha qua hơi thở cầu nguyện, qua mọi sinh hoạt thường nhật của Ngài. Dẫu đời chúng ta có lẽ là con thuyền trôi đi chăng nữa, nhưng nếu chúng ta được ‘phong vương’ trong thuyền ấy, thì chắc gì chúng ta rời thuyền, bước ra ngoài giữa biển đời rộng lớn bao la xung quanh ta!
Mặc khác, nỗi sợ hãi vô hình trong hay ngoài chúng ta luôn bủa vây, chúng ta có dám đưa chân bước ra, đến gặp gỡ Chúa và anh chị em! Các thánh Tông đồ trên thuyền giữa biển hồ sương mờ giăng kín, lúc canh tư (1-3 giờ sáng) trời vẫn chưa sáng tỏ để nhận diện ai đó, thì Chúa Giê-su lại đến gặp các ông (x. Mt 14, 25) ngay thời điểm khó lòng nào biết trước được. Trong trạng huống này, các ông không nhận ra Ngài, và hoảng sợ, kêu la vì tưởng là bóng ma cũng là điều dễ hiểu. Tuy nhiên, sau khi nghe giọng nói thân quen: “Hãy yên tâm. Thầy đây, đừng sợ!” (Mt 14, 27), thì các ông được trấn an phần nào. Và như bao lần khác, Phê-rô luôn tiên phong, đại diện cho nhóm Mười hai, xin Chúa cho ông đi trên mặt nước đến cùng Ngài.
Trong đời mỗi chúng ta, biết bao nhiêu e ngại, hãi hùng đưa chúng ta đến việc trốn tránh, chạy trốn hay dối diện với nó? Nào là:
nỗi sợ hãi vô định, bất an giữa màn đêm cuộc đời,
nỗi e dè mong lung, nhạt nhoà, mờ ảo trong cuộc sống,
nỗi hãi hùng trước phong ba gió lớn nổi trôi giữa đời,
nỗi nghi ngờ, mất niềm tin khiến chân tay rụng rời,
nỗi xốn xang bộn bề trong tâm trí làm con tim yếu đuối…
Thật vậy, khi được truyền đi trên mặt nước đến cùng Chúa, chỉ là cơn gió mạnh thổi qua cũng đủ làm Phê-rô sợ hãi, muốn chìm xuống biển hồ. Vốn là một ngư phủ dày dạn kinh nghiệm, dẫu lúc ấy ông có thể bị chìm đi nữa, cũng không đáng sợ cho lắm vì ông biết bơi cơ mà! Tuy nhiên, khi nỗi sợ hãi chiếm lĩnh con người chúng ta, khi xung quanh chúng ta vây kín với bóng đen tối tăm vô định, thì sở trường cũng trở nên sở đoạn, điểm tối ưu cũng trở nên điểm yếu và tệ hơn nữa là mất nhuệ khí, can đảm!
Nói chính xác hơn, nhờ câu nói của Chúa Giê-su với Phê-rô sau khi ông đi trên mặt nước một đoạn, bỗng sợ hãi thốt lên: “Lạy Thầy, xin cứu con” (Mt 14, 30), chúng ta biết nguyên nhân sâu xa hơn vì sao ông trở nên như vậy, “người hèn tin, tại sao mà nghi ngờ?” (Mt 14, 31). Trong phút chốc, Phê-rô đã kém tin, đã không tín thác vào Thầy Giê-su đang đứng chờ trên ‘biển đời’ dù tối tăm ra sao, dù sóng to gió lớn thế nào. Phê-rô đã rơi vào tâm trạng hoài nghi, có lẽ vì quá sợ hãi! Thiết nghĩ, hơn một lần, chúng ta cũng đã từng rơi vào hoàn cảnh như thánh Phê-rô trong biến cố này, cũng bất tín, nghi ngờ sự hiện diện, đồng hành, nâng đỡ, chở che của Chúa. Có lẽ nhiều lần trong đời, chúng ta kém lòng tin vì đủ mọi lí do, vô vàn lời khước từ chăng?
Ước gì sau mỗi biến cố lớn nhỏ xảy ra trong cuộc sống, chúng ta đều nhận ra bàn tay yêu thương của Chúa, và biết tuyên xưng đức tin như các thánh Tông đồ khi xưa, “chứng kiến mọi việc đã xảy ra, các ông trong thuyền đến sụp lạy mà rằng: Thật, Thầy là Con Thiên Chúa” (x. Mt 14, 33).
Thuyền con lênh đênh sóng khơi
Trôi đi trôi mãi xa nơi bến bờ
Có Chúa con chẳng bơ vơ
Đưa tay dẫn lối con thơ tháng ngày.
Đời con lắm lúc đắng cay
Dường như vắng Chúa, chẳng hay tình Ngài!
Tiếng mời tha thiết đêm dài
Chứa chan dìu dắt tương lai con cùng. Amen!
Lm. Xuân Hy Vọng
================
