
Sống ở trên đời, ai trong chúng ta cũng đang miệt mài đi tìm cho mình một “kho tàng“. Có người dành cả đời để tìm kiếm tiền bạc, địa vị, danh tiếng; có người tìm hạnh phúc nơi gia đình, sự nghiệp hay thành công của bản thân. Lạ thay, càng có nhiều, người ta lại càng cảm thấy trống rỗng sâu thẳm trong tâm hồn mà không một của cải hay vinh quang trần thế nào có thể lấp đầy. Thánh Au-gút-ti-nô đã diễn tả kinh nghiệm đời mình bằng lời cầu nguyện bất hủ: “Lạy Chúa, Chúa đã dựng nên chúng con cho Chúa, và tâm hồn chúng con hằng khắc khoải cho đến khi được nghỉ yên trong Chúa.” Chính nỗi khắc khoải ấy là tiếng gọi âm thầm của Thiên Chúa trong lòng mỗi người.
Phụng vụ Lời Chúa của Chúa Nhật XVII Thường Niên A hôm nay mời gọi chúng ta khám phá ra đâu là kho tàng đích thực của đời người. Qua hình ảnh vua Sa-lô-môn xin một trái tim biết lắng nghe (x.1 V 3, 5. 7-12). Tác giả Thánh vịnh say mê Lề Luật Chúa (x. Tv 118). Thánh Phao-lô xác tín mọi sự đều sinh ích cho những ai yêu mến Thiên Chúa (x. Rm 8, 28-30). Và nhất là qua dụ ngôn kho tàng cùng viên ngọc quý trong Tin Mừng (Mt 13, 44-52), dẫn chúng ta đến một chân lý nền tảng: chỉ khi gặp được Đức Ki-tô, con người mới tìm thấy điều đáng để trao hiến cả cuộc đời.
Vậy: Kho tàng của ta là gì? Ta có dám đánh đổi mọi sự để thuộc trọn về Đức Ki-tô là kho tàng đích thật của tôi không?
Xin ơn biết lắng nghe
Có lẽ câu hỏi quan trọng nhất mà mỗi người phải trả lời trong cuộc đời không phải là: Tôi có bao nhiêu?, nhưng là: Điều gì quý giá nhất đối với tôi? Câu trả lời ấy sẽ quyết định mọi chọn lựa, mọi hy sinh và cuối cùng là vận mệnh đời đời của chúng ta.
Các bài đọc phụng vụ hôm nay đều quy hướng về một chân lý duy nhất: người hạnh phúc là người biết chọn Thiên Chúa làm gia nghiệp lớn nhất của đời mình.
Trong bài đọc I (1 V 3,5.7-12), Thiên Chúa đặt trước mặt vua Sa-lô-môn một lời mời thật lạ: “Ngươi muốn gì thì hãy xin, Ta sẽ ban cho ngươi.” Nếu là chúng ta, có lẽ nhiều người sẽ xin sức khỏe, tiền bạc, quyền lực hay một cuộc sống bình an.
Trước lời mời gọi: “Ngươi muốn gì thì hãy xin”, Sa-lô-môn không tìm kiếm quyền lực, giàu sang hay chiến thắng trước kẻ thù, ông xin một điều khác hẳn: “Xin ban cho tôi tớ Chúa một tâm hồn biết lắng nghe để xét đoán dân Chúa và phân biệt điều lành điều dữ.” (1 V 3,9)
Điều Sa-lô-môn xin không phải là sự thông minh, nhưng là một “trái tim biết lắng nghe” tiếng Chúa. Bởi lẽ, mọi sự khôn ngoan đích thực đều bắt đầu từ việc để Thiên Chúa hướng dẫn. Sa-lô-môn được Thiên Chúa yêu thích không phải vì ông thông minh hơn người khác, nhưng vì ông biết mình cần Thiên Chúa.
Nên đồng hình đồng dạng với Chúa
Thiên Chúa không chỉ muốn cứu chúng ta khỏi tội lỗi, nhưng còn muốn biến đổi chúng ta nên giống Người. “Người đã tiền định cho họ nên giống hình ảnh Con của Người.” (Rm 8,29). Đó chính là kho tàng vô giá mà Thiên Chúa muốn trao tặng cho mỗi người. Mọi hồng ân khác rồi cũng qua đi, nhưng được nên đồng hình đồng dạng với Đức Ki-tô là gia sản vĩnh cửu, là cùng đích của đời người.
Từng lời trong đoạn thư là một hành trình của ân sủng: Thiên Chúa biết trước, tiền định, kêu gọi, làm cho nên công chính và dẫn vào vinh quang. Tất cả đều khởi đi từ tình yêu nhưng không của Thiên Chúa, chứ không phải từ công trạng của con người. Ai gắn bó với Người sẽ khám phá rằng kho tàng quý giá nhất không phải là của cải, địa vị hay thành tựu, nhưng là được sống trong tình yêu của Chúa và mang lấy dung mạo của Người.
Bằng mọi giá để có được Nước Trời
“Nước Trời giống như kho tàng chôn trong ruộng… giống như viên ngọc quý…” (x.Mt 13, 44-52).
Với đoạn Tin Mừng trên, Chúa Giê-su dùng ba dụ ngôn: Kho báu được chôn giấu, dụ ngôn viên ngọc quý và dụ ngôn lưới thả xuống biển để phác hoạ về Nước Trời. Kho báu được chôn giấu và viên ngọc quý là hai thực tại quý giá nên cả hai người này đều vui mừng bán tất cả để mua cho bằng được điều họ cho là quý nhất. Họ không bán vì ép phải bán, nhưng bán vì họ biết mình đã tìm thấy điều quý giá hơn tất cả là chính Đức Giê-su Ki-tô.
Quả thật, bao lâu con người còn đi tìm hạnh phúc nơi thế giới tạm này như tiền bạc, danh vọng hay quyền lực, bấy lâu trái tim vẫn còn trống vắng. Chỉ Thiên Chúa mới là viên ngọc quý lấp đầy trái tim con người.
Thánh Grê-gô-ri-ô Cả còn giải thích thật đẹp: “Kho tàng ấy là niềm khao khát quê hương thiên quốc được giấu trong cánh đồng của đời sống hiện tại; ai khám phá được sẽ vui lòng từ bỏ mọi sự để chiếm lấy.” (Homiliae in Evangelia). “Bán tất cả” không phải là bán nhà cửa hay tài sản, nhưng là bán lòng kiêu ngạo để đổi lấy sự khiêm nhường, bán tính ích kỷ để học yêu thương, bán tội lỗi để giữ tâm hồn trong sạch, bán sự oán hận để đổi lấy lòng tha thứ.
Ngày nay, nhiều người nói mình theo Chúa nhưng Chúa chỉ đứng sau công việc, tiền bạc, mạng xã hội, thú vui hay những tham vọng cá nhân. Nếu hôm nay Chúa hỏi chúng ta như đã hỏi Sa-lô-môn: “Con muốn Ta ban gì cho con?”
Chúng ta xin Chúa ban cho mỗi người điều Sa-lô-môn đã xin: một trái tim biết lắng nghe; điều Thánh vịnh gia đã ca ngợi: một lòng yêu mến Lời Chúa; điều thánh Phao-lô đã loan báo: được nên đồng hình đồng dạng với Đức Ki-tô; và điều Tin Mừng mời gọi: biết vui mừng từ bỏ mọi sự để chiếm được kho tàng vô giá là Nước Trời. Amen.
Lm. An-tôn Nguyễn Văn Độ
=================
CHỌN LỰA KHÔN NGOAN GIỮA NHỮNG GIÁ TRỊ TẠM BỢ
(Suy Niệm Chúa Nhật XVII Thường Niên - Năm A)
Câu chuyện về người thợ thủ công gắn cả cuộc đời với nghề chạm khắc vỏ ốc gợi lên nhiều suy ngẫm. Cứ mỗi độ chiều về, ông lại ra bãi biển lượm những mảnh vỏ xù xì, thô ráp mà nhiều người lướt qua coi là đồ bỏ đi, rồi đem về để trong góc xưởng. Giữa ngàn mảnh vỡ vô dụng ấy, ông tỉ mẩn rửa sạch bùn cát, cặm cụi mài giũa từng đường nét để làm nên bức tranh đầy tính nghệ thuật. Có người hỏi sao không tìm nguyên liệu sáng lóa cho nhàn thân, ông chỉ cười và nói: "Cái đẹp đích thực chẳng bao giờ lộ diện cho kẻ vội vàng. Nếu không đủ kiên nhẫn, ta sẽ mãi lướt qua cái đẹp tuyệt vời để ôm lấy những ảo ảnh phù vân".
Cuộc đời chúng ta trước nhan Thiên Chúa cũng vậy.
Giữa bộn bề thực tại, ta thường đối diện với biết bao nghịch cảnh, lo toan và cả những bất toàn gai góc. Đáng tiếc là thay vì kiên nhẫn bóc tách lớp vỏ kiêu ngạo của cái tôi để nhận ra ý định của Chúa, ta lại vội vã chạy theo những ảo ảnh hào nhoáng. Sự khôn ngoan giả tạo ấy làm ta lạc lối, trong khi sự khôn ngoan đích thực đòi hỏi ta dám cúi xuống chấp nhận thực tại để chạm tới ơn cứu độ.
1. Khiêm hạ để nhận ra đường lối Chúa
Chính tinh thần kiên nhẫn và khiêm tốn ấy dẫn dắt chúng ta đến với mẫu gương của vua Salômôn trong Bài đọc I.
Đang lúc ngồi trên đỉnh cao quyền lực, nắm giữ giang sơn vạn dặm, vị vua trẻ tuổi ấy không hề tự phụ cậy dựa vào sức mình. Ngài nhận thức sâu sắc sự bất toàn của bản thân, và thật thà thưa với Thiên Chúa rằng: mình chỉ là một kẻ bé nhỏ, chưa đủ vốn sống để gánh vác việc triều đình. Chính cái nhún nhường từ đáy lòng ấy đã mở cửa cho ân huệ Chúa tuôn đổ xuống trên vua. Bởi vì vua chẳng cầu trường thọ, chẳng xin vinh hoa phú quý, mà chỉ xin một tâm hồn biết lắng nghe để phân định điều hay lẽ phải theo thánh ý Ngài.
Đó là bài học ghi tạc cho mỗi chúng ta: ơn khôn ngoan chân chính không bao giờ ngự trị trong một trái tim tự mãn, lúc nào cũng tưởng mình thông tuệ hơn thiên hạ và quên đi sự hiện diện của Đấng Tối Cao.
2. Nước Trời là kho báu tuyệt đối
Nhờ sự khiêm hạ và ơn khôn ngoan đó lại soi sáng cho chúng ta bước vào cốt lõi của bài Tin Mừng hôm nay. Đức Giêsu ví Nước Trời tựa như kho báu chôn giấu kín đáo trong thửa ruộng hay viên ngọc quý vô giá. Kẻ khôn ngoan đích thực trong nhãn quan Tin Mừng không phải là người thu vén của cải trần gian mau qua, mà là người dám bán đứt mọi sự mình có để mua cho bằng được thửa ruộng và viên ngọc ấy.
Đó không phải là sự mất mát thiệt thòi, mà là cuộc đổi đời trọn vẹn trong ơn thánh, tìm lại chính phẩm giá đích thực của người con Chúa. Khi ngộ ra điều cốt lõi ấy, lòng dạ ta sẽ nhẹ nhàng sắp xếp lại mọi công việc theo ý muốn của Ngài, chẳng còn hớt hải chạy theo những bả vinh hoa chớp nhoáng của thế gian.
3. Vác Thập Giá theo chân Chúa
Vậy, con đường nào đưa ta đến ngọn nguồn của sự khôn ngoan cứu độ ấy là gì?
Thưa , chỉ có một lối đi duy nhất, ấy là con đường Thập Giá và sự hiến tế tình yêu. Thế gian thường chê bai sự nhịn nhục, khiêm tốn là dại dột, là yếu hèn, là ngu dại. Nhưng Thiên Chúa lại chọn chính sự khiêm hạ của Thập Giá để đập tan ngọn giáo của sự kiêu ngạo phàm nhân. Sự khôn ngoan của Thiên Chúa không nằm ở quyền uy áp chế, mà hiện diện trong hình ảnh Con Một Ngài quỳ xuống phục vụ, sẵn sàng hiến trọn mạng sống trên đồi Canvê để chuộc tội nhân loại.
Cho nên, chỉ khi dám buông bỏ ý riêng, vác lấy thập giá hằng ngày với tất cả niềm tin yêu mà bước theo chân Đức Giêsu chịu đóng đinh, tâm hồn ta mới tìm thấy sự bình an đích thực vượt lên trên mọi đau khổ trần gian. Như lời Người từng tha thiết nhắn nhủ: "Ai muốn cứu mạng sống mình thì sẽ mất; còn ai mất mạng sống mình vì Thầy và vì Tin Mừng, thì sẽ cứu được mạng sống ấy".
Lạy Chúa, giữa chốn trần gian huyên náo, xin ban cho con một tâm hồn khiêm tốn để nhận ra Nước Trời đang ẩn hiện ngay trong những nhọc nhằn thường nhật. Xin dạy con biết buông bỏ cái tôi tự mãn, để mỗi ngày nên giống Đức Kitô và trọn đời gắn bó với Viên Ngọc Quý duy nhất là chính Ngài. Amen.
Jos. Vinc. Ngọc Biển
==================
NƯỚC TRỜI
“Nước Trời giống như chuyện kho báu chôn giấu trong ruộng. Có người kia gặp được thì liền chôn giấu lại, rồi vui mừng đi bán tất cả những gì mình có mà mua thửa ruộng ấy. Nước Trời lại cũng giống như chuyện một thương gia đi tìm ngọc đẹp. Tìm được một viên ngọc quý, ông ta ra đi, bán tất cả những gì mình có mà mua viên ngọc ấy” (Mt 13,44-46).
Đức Giêsu ví Nước Trời giống như chuyện kho báu chôn giấu trong thửa ruộng. Người may mắn phát hiện thấy được thì mừng quá, ngay lập tức đi bán hết những gì mình có để mua cho được thửa ruộng này, không thể lừng khừng kẻo lỡ mất cơ hội. Người còn ví Nước Trời như viên ngọc đẹp lọt vào mắt một thương gia. Ông cũng đi bán tất gia sản của mình để mua cho bằng được. Cả hai dụ ngôn đều nói lên sự cao quý tột bậc, đắt giá của Nước Trời. Cả hai người trong dụ ngôn đều khôn ngoan, biết nhanh tay đầu tư tận lực và ngay lập tức.
Nước Trời là phần rỗi, là sự sống đời đời, là gia nghiệp của những ai khao khát kiếm tìm, đến khi nhận ra và nỗ lực phấn đấu với hết khả năng, sức lực để có được. Có nhiều người muốn có, nhưng không đủ “say” để bán đi những gì mình yêu thích, không chịu thua thiệt mất mát những gì mình đang sở hữu để đánh đổi lấy, khó dứt mình khỏi những đam mê, tiếc xót mọi thứ đang hưởng thụ... thì làm sao có được?
Nước Trời là chính Chúa. Tôi có biết khao khát kiếm tìm Chúa không? Vì không nhận ra nên nhiều người dửng dưng coi thường, chỉ mải mê với đủ vui thú thế trần thì làm sao có được? Lời Chúa là chính Chúa. Tôi có tha thiết gì với Lời Chúa không? Một khi đã thực sự gặp thấy Nước Trời, trở nên thân tình, gắn bó mặn mà với Chúa, niềm vui hạnh phúc quá lớn lao chất chứa trong lòng, thì những thứ khác thành bé nhỏ. Nhờ sức nóng từ Chúa hun đúc tôi luyện, những gì không xứng với Nước Trời trong tôi sẽ “rơi rụng” dần và làm cho xứng đáng lãnh lấy phần thưởng Nước Trời.
Đức Giêsu dùng một dụ ngôn khác để rao giảng về nước trời: “Nước Trời lại còn giống như chuyện chiếc lưới thả xuống biển, gom được đủ thứ cá. Khi lưới đầy, người ta kéo lên bãi, rồi ngồi nhặt cá tốt cho vào giỏ, còn cá xấu thì vứt ra ngoài. Đến ngày tận thế, cũng sẽ xảy ra như vậy. Các thiên thần sẽ xuất hiện và tách biệt kẻ xấu ra khỏi hàng ngũ người công chính, rồi quăng chúng vào lò lửa. Ở đó, chúng sẽ phải khóc lóc nghiến răng.” (Mt 13,47-50). Người ví Nước Trời giống như chuyện chiếc lưới cá thả xuống biển, sẽ lưới được đủ mọi thứ cá, gồm cả cá tốt và cá xấu. Đây là hình ảnh một Giáo Hội của Chúa, trong đó gồm nhiều thành phần khác nhau, không phân biệt màu da tiếng nói, quốc tịch, văn minh hay giàu nghèo. Người thế gian gồm cả kẻ xấu và người tốt, người lành và kẻ dữ, người tin và người vô thần, người thuộc về Giáo Hội và cả những kẻ chống đối Giáo Hội.
Ở chặng tại thế này, mọi thành phần người tốt kẻ xấu hằng ở bên nhau, sống chung với nhau. Nhưng đến ngày tận thế thì xảy ra như chuyện lưới cá khi đầy được kéo lên, các loại cá tốt hoặc xấu sẽ được phân loại. Giống như vậy, trong ngày cánh chung, các thiên thần sẽ xuất hiện để tách biệt kẻ xấu ra khỏi người công chính. Số phận đời đời của họ sẽ được phân định rõ ràng. Người công chính sẽ được sáng chói trong Nước Trời, còn kẻ xấu sẽ phải vào nơi “khóc lóc nghiến răng”.
Lạy Chúa! Chúa đã mạc khải cho chúng con biết giá trị vô song của ơn cứu rỗi. Xin Chúa hướng dẫn, thúc đẩy chúng con sẵn sàng hy sinh mọi sự để đạt được kho tàng Nước Trời. Ước gì trong chúng con Chúa là “kho tàng duy nhất đời con”, cho tâm hồn con luôn hướng về Chúa, sống kết hợp mật thiết với Chúa trong từng phút giây. Để niềm hạnh phúc này thể hiện rõ trên khuôn mặt luôn vui tươi, thể hiện trong việc làm hằng ngày với tinh thần quảng đại, phục vụ anh chị em con. Chính Chúa đã giăng mắc, đã thả lưới Nước Trời, cho muôn người trần thế chúng con được “dính lưới”. Trong cuộc sống hiện tại, xin cho chúng con luôn sống yêu thương, trong đại gia đình nhân loại, để chúng con trở nên những chú cá tốt được lựa chọn trong Nước Trời mai sau. Amen.
Én Nhỏ
================
MUA THỬA RUỘNG ẤY
(CHÚA NHẬT TUẦN 17 TN NĂM A)
Qua Lời Tổng Nguyện của Chúa Nhật Tuần 17 Thường Niên, Năm A hôm nay, các nhà phụng vụ muốn chúng ta ý thức rằng: Chúa là sức mạnh và là niềm trông cậy của chúng ta, không có Chúa, chẳng có chi vững bền, chẳng có chi thánh thiện. Xin mở lòng nhân hậu mà hướng dẫn chúng ta, để khi biết cách dùng những của cải chóng qua đời này, chúng ta đã gắn bó với của cải muôn đời tồn tại.
Gắn bó với của cải muôn đời tồn tại, dù có phải ưu phiền vì Chúa, như trong Bài đọc 1 Kinh Sách, trích thư thứ hai của thánh Phaolô tông đồ gửi tín hữu Côrintô: Niềm an ủi của người tông đồ. Thánh Phaolô vui mừng khi hay tin người Côrintô đã hối cải… Nỗi ưu phiền theo ý Thiên Chúa làm cho chúng ta hối cải để được cứu độ; còn nỗi ưu phiền theo kiểu thế gian thì gây ra sự chết. Chúng ta đã phải ưu phiền theo ý Thiên Chúa, nên chúng ta không bị thiệt hại gì.
Gắn bó với của cải muôn đời tồn tại, dù có phải đối mặt với biết bao gian truân thử thách, như trong Bài đọc 2 Kinh Sách, trích Bài Giảng của thánh Gioan Kim Khẩu: Tâm hồn tôi tràn ngập niềm vui trong mọi cơn gian nan khốn khó… Anh em đã thấy thực hiện nơi anh em những dấu chỉ của sứ vụ tông đồ: Nào là đức kiên nhẫn hoàn hảo, nào là những dấu lạ điềm thiêng, nào là các phép lạ. Phần tôi, tôi rất vui lòng tiêu phí tiền của, và tiêu phí cả sức lực lẫn con người của tôi vì linh hồn anh em.
Gắn bó với của cải muôn đời tồn tại, dù có phải trả giá đắt khi tuân giữ huấn lệnh Chúa, như trong Bài đọc 1 Thánh Lễ, trích sách Các Vua Quyển I: Ngươi đã xin cho được tài phân biệt để xét xử. Đáp Ca, Tv 118: Luật pháp Ngài, lạy Chúa, con yêu chuộng dường bao! Lạy Chúa, con đã nói: phần của con là tuân giữ lời Ngài. Con coi trọng luật Chúa truyền ban hơn vàng muôn bạc triệu. Trong Bài đọc 2 Thánh Lễ, trích thư của thánh Phaolô tông đồ gửi tín hữu Rôma: Thiên Chúa đã tiền định cho họ nên đồng hình đồng dạng với Con của Người.
Câu Tung Hô Tin Mừng, mà các nhà phụng vụ đã chọn cho ngày lễ hôm nay là: Lạy Cha là Chúa Tể trời đất, con xin ngợi khen Cha, vì Cha đã mặc khải mầu nhiệm Nước Trời cho những người bé mọn. Trong Bài Tin Mừng, Đức Giêsu nói: Người ấy bán tất cả những gì mình có mà mua thửa ruộng ấy. Chúc tụng Chúa đi, hồn tôi hỡi, chớ có quên mọi ân huệ của Người. Thiên Chúa ngự trong thánh điện Người, kẻ cô thân, Thiên Chúa cho nhà cửa, chính Người ban tặng cho dân dũng lực uy quyền. Thánh ý Chúa kỳ diệu lắm thay, nên hồn con tuân giữ. Vua Salômôn xin Chúa ban cho một tâm hồn biết lắng nghe, để cai trị dân Chúa và phân biệt phải trái. Thiên Chúa làm cho mọi sự đều sinh lợi ích cho những ai yêu mến Người, Người đã tiền định cho ta nên đồng hình đồng dạng với Con của Người: Nỗi ưu phiền theo ý Thiên Chúa làm cho chúng ta hối cải để được cứu độ; còn nỗi ưu phiền theo kiểu thế gian thì gây ra sự chết. Chúng ta đã phải ưu phiền theo ý Thiên Chúa, nên, chúng ta không bị thiệt hại gì. Chúng ta hãy thực hiện những dấu chỉ của sứ vụ tông đồ, như đức kiên nhẫn, lòng yêu mến, vui lòng tiêu phí tiền của, và tiêu phí cả sức lực lẫn con người mình vì phần rỗi của mình và của người khác. Vì một khi chúng ta hoán cải, mà sống tốt đẹp hơn, chúng ta sẽ an ủi nhau qua các việc chúng ta làm. Chúa đã bán đến giọt nước giọt máu cuối cùng để mua ơn cứu độ cho chúng ta, chúng ta cũng hãy bán hết tất cả những gì mình có, để mua cho bằng được Nước Trời, mà Chúa đã dành sẵn cho chúng ta. Chúa là sức mạnh và là niềm trông cậy của chúng ta, không có Chúa, chẳng có chi vững bền, chẳng có chi thánh thiện. Ước gì Chúa mở lòng nhân hậu mà hướng dẫn chúng ta, để khi biết cách dùng những của cải chóng qua đời này, chúng ta đã gắn bó với của cải muôn đời tồn tại. Ước gì được như thế!
Emmanuel Nguyễn Thanh Hiền, OSB
===================
QUỐC TỊCH NƯỚC TRỜI
Một lần nọ, trong một dịp thảo luận chuyên đề, con có đặt ra một số câu hỏi đại loại như: “trong chúng ta, ai muốn vào Nước Trời?” Ngay sau câu hỏi, hàng trăm cánh tay giơ cao không chút do dự. Tuy nhiên, sau khi nghe con hỏi: “ngay lúc này đây (ngay bây giờ), ai muốn về Nước Trời liền?” Vừa nghe xong, cũng khá nhiều cánh tay giơ lên, nhưng rồi những cánh tay mới giơ cao ấy từ từ được bỏ xuống trong sự e dè, ngại ngần!
Thiết nghĩ, giả sử câu hỏi thứ hai được thay thế bằng một câu khác như: “ngay giờ phút ngồi đây, ai trong chúng ta muốn được qua Mỹ, qua Nhật hay qua các nước Châu Âu?” Có lẽ mọi cánh tay đều được giơ lên cao một cách dứt khoát, không mảy may do dự! Phải chăng chúng ta kỳ vọng và ước mơ những gì không như Thiên Chúa mong mỏi “Nước Trời giống như kho tàng…, Nước Trời giống như người buôn đi tìm ngọc quý…Nước Trời giống như lưới thả dưới biển, bắt được mọi thứ cá, nhưng chỉ chọn cá tốt, còn cá xấu thì ném ra ngoài”? (x. Mt 13, 44-48). Dường như chúng ta chưa được cảm nghiệm nhiều về Nước Trời! Chúng ta chưa được cảm nghiệm một cách sâu sắc đến nỗi biến đổi cuộc sống của mình hầu dám bỏ hết tất cả để được Nước Trời!
Một cách nào đó, chúng ta chưa dám khẳng khái xác tín như Thánh Phao-lô đã tin nhận rõ ràng trong thư gửi cho giáo đoàn Phi-líp-phê: “Họ là những người chỉ nghĩ đến những sự thế gian. Còn chúng ta, quê hương chúng ta ở trên trời, và chúng ta nóng lòng mong đợi Đức Giê-su Ki-tô từ trời đến cứu chúng ta” (x. Pl 3, 19-20). Trong bản văn tiếng Việt đây, chúng ta chưa thấy rõ tính thuộc về Nước Chúa của mỗi Ki-tô hữu. Ít nhất, bản dịch Kinh Thánh tiếng Nhật và tiếng Anh giúp chúng ta nhận ra ‘quốc tịch đích thật’ của người Ki-tô là gì, và ‘thuộc về Nước Trời’ ra sao, “For our citizenship is in heaven (God’s Reign or Kingdom)” và “私たちの国籍は天(天の国)にある”. Trong chúng ta, ai cũng mang một quốc tịch nhất định và thuộc về một quốc gia nào đó, mà nơi đó chúng ta gọi là quê hương. Đối với quê hương ấy, không cần nói ra, chúng ta đều có tình cảm đặc biệt dành cho và mang niềm tự hào nhất định nào đó. Dẫu cho trải qua bao thăng trầm khó khăn nhất trong đời khiến nhiều người chúng ta phải rời xa xứ, xa quê hương, và rơi vào tình trạng vô quốc tịch hoặc đến một nơi bến bờ tự do, được nhận quốc tịch mới nào đi chăng nữa, thì tình cảm đau đáu sâu thẳm trong lòng của mỗi chúng ta dành cho quê hương, nơi mà chúng ta được sinh ra, nơi ‘chôn nhau cắt rốn’, nơi còn mồ mả ông bà tổ tiên…không thể nào tan biến hoặc ‘cuốn theo chiều gió’ hay ‘già nua theo năm tháng’! Hơn nữa, là một người Ki-tô hữu, khi được nhận lãnh bí tích Thanh Tẩy (lúc lọt lòng hay khi đã trưởng thành) thì chúng ta được mang lấy một ‘quốc tịch’ mới mà Thánh Phao-lô xác nhận và gọi là ‘quốc tịch đích thật’ hay ‘quốc tịch Nước Chúa/Nước Trời’. Và ‘quốc tịch’ này không mặc định chúng ta được vào Nước Trời khi chẳng cần sống đạo, mà đúng hơn là mở ra cánh cửa giúp chúng ta có cơ hội được tiến vào Nước Chúa sau khi chu toàn mọi bổn phận và sống đạo trung thành.
Để được nhập tịch một quốc gia nào đó, chúng ta phải hội đủ mọi điều kiện, tuân theo Hiến pháp của nước ấy. Trong khi đó, để được có ‘quốc tịch Nước Trời’, chúng ta không cần phải vượt qua những kỳ thi trong kỳ hạn nào, không cần phải chứng minh nhân thân, không cần hoàn thành một tá giấy tờ phức tạp, v.v…mà chúng ta được Thiên Chúa mời gọi, ban thưởng nhưng không, được bày biện cho chúng ta không dựa trên công trạng hay thành quả của chúng ta. Hơn hết, chỉ nhờ vào lòng thương xót, tình yêu thương Thiên Chúa dành cho chúng ta như Thánh Phao-lô trình bày cụ thể trong thư gửi cho giáo đoàn Rô-ma “những ai Người đã tiền định, thì Người cũng kêu gọi: nhưng ai Người đã kêu gọi, thì Người cũng làm cho nên công chính; mà những ai Người đã làm cho nên công chính, thì Người cũng cho họ vinh quang” (Rm 8, 30).
Và khi chúng ta được lãnh nhận ‘quốc tịch Nước Trời’ thì chúng ta cũng phải sống theo Hiến Chương Nước Trời (hay nói theo ngôn ngữ bình dân: là sống đạo) hầu được vào Nước Chúa cùng với chư Thánh, bao gồm cả ông bà cha mẹ, những người thân hữu đã được hưởng nhan Thánh muôn đời trước chúng ta. Nói một cách khác, chúng ta không thể ‘ngồi mát ăn bát vàng’ hay ‘ngồi chơi xơi nước’ hoặc ‘ngồi chờ sung rụng’, mà chúng ta phải cộng tác với ơn Chúa và nỗ lực trung thành sống đạo, hy sinh, bỏ hết những gì tạm thời để có cơ hội thuộc về Nước Trời vĩnh hằng: “Nước Trời như kho tàng chôn giấu trong ruộng, người kia khi tìm được, vui mừng trở về bán tất cả để mua thửa ruộng ấy” (Mt 13, 44), và chịu đánh đổi mọi thứ chóng qua hầu đạt được “Nước Trời như ngọc quý. Tìm được viên ngọc quý, người buôn nọ về bán mọi của cải mà mua viên ngọc ấy” (Mt 13, 45). Sau cùng, ngoài việc tận dụng sống với ơn Chúa, nỗ lực sống đạo mỗi ngày, chúng ta phải trở nên ‘cá tốt’ được chọn khi “Nước Trời giống như lưới thả bắt mọi thứ cá, nhưng khi kéo lên bãi, ngồi lựa ra cá tốt thì cho vào giỏ, còn cá xấu thì ném ra ngoài” (x. Mt 13, 47-48). Và để đạt được mọi điều này, chúng ta cần xin ơn khôn ngoan phân định như Vua Sô-lô-mon đã chẳng xin gì từ Thiên Chúa ngoài ơn khôn ngoan, phân biệt lành dữ “vậy xin Chúa ban cho tôi tớ Chúa tâm hồn khôn ngoan để đoán xét dân Chúa, và phân biệt lành dữ, vì ai có thể xét xử dân này, một dân của Chúa đông đảo thế này?” (1V 3, 9). Chúng ta không xin ơn khôn ngoan nhận ra Thánh ý Chúa hầu như Vua Sô-lô-mon để lãnh đạo dân, nhưng có được ơn khôn ngoan biết đón nhận - thực thi theo ý Chúa; có được ơn khôn ngoan hầu phân định điều đúng - sai, điều gì cần làm và không nên làm…trong cuộc hành trình dương thế đầy cam go, chông gai, truân chuyên, nhiều nỗi buồn nhưng cũng lắm niềm vui.
Chúng con cảm tạ Chúa đã ban cho chúng con ơn được làm công dân quê hương Nước Trời khi chúng con được lãnh nhận Bí tích Thanh Tẩy; Lạy Chúa, xin đồng hành nâng đỡ chúng con sống xứng đáng với ‘tư cách của công dân Nước Trời’ trong cuộc sống hằng ngày:
Nước Trời Chúa ban cho ta
Chẳng vươn cao thẳm, không xa đời mình.
Được gọi công dân an minh
Quê hương đích thật, quang vinh muôn phần
Khôn ngoan phân định thánh ân
Sẵn sàng buông bỏ, lãnh phần Chúa trao. Amen!
Lm. Xuân Hy Vọng
==================
