
Emmanuel Nguyễn Thanh Hiền, OSB
===================
LẤP ĐẦY KHOẢNG CÁCH KHI CÒN CÓ THỂ (Lc 16,19-31)
“Giữa chúng ta đây và các con đã có một vực thẳm lớn…”
Kính thưa cộng đoàn,
Tin Mừng hôm nay thuật lại câu chuyện giữa người giàu có và anh La-da-rô nghèo khó. Khởi đầu đoạn Tin Mừng, thánh Lu-ca nói đến hai hình ảnh trái ngược nhau hoàn toàn, khoảng cách giàu sang và địa vị xã hội quá xa nhau. Người giàu có mặc toàn lụa là gấm vóc, ngày ngày yến tiệc linh đình. Anh La-da-rô nghèo khó, mụn nhọt đầy mình, đói khát thèm ăn của ăn dư thừa cũng không được và bị những con chó liếm vết thương. Hai cuộc sống khác nhau một trời một vực. Người ăn không hết, người lần không ra. Người sống trong cung điện, biệt thự sa hoa. Người sống nơi khu ổ chuột, gầm cầu. Giữa người giàu và anh La-da-rô có một khoảng cách rất lớn. Khoảng cách lớn không phải về địa lý, mà là lòng thương xót. Nhưng cuộc sống đảo lộn sau khi chết. Số phận của hai người hoàn toàn đảo ngược.
Người giàu có chịu cực hình dưới âm phủ. Anh La-da-rô được ở trong lòng tổ phụ Áp-ra-ham. Hai cuộc sống vẫn khác nhau, nhưng hoàn cảnh khác nhau hoàn toàn. Giờ đây, người giàu chịu đau khổ, ước mong một giọt nước cũng không được. Anh La-da-rô được sống hạnh phúc.
Trên trần gian, người giàu có không làm điều ác, mà ông đã tự đào một khoảng cách đối với tha nhân đó là thái độ dửng dưng với người nghèo. Ông không đánh đập anh La-da-rô, nhưng ông không nhìn thấy anh. Mặc dù chỉ một khoảng cách rất nhỏ, chỉ là cánh cổng, nhưng lại trở thành vực thẳm ngàn đời. Trong đời sau, vực thẳm đó không có cách nào để lấp đầy. Tổ phụ Áp-ra-ham nói với ông nhà giàu: “Giữa chúng ta đây và các con đã có một vực thẳm lớn, đến nỗi bên này muốn qua bên các con cũng không được, mà bên đó có qua bên chúng ta đây cũng không được.”
Trong cuộc sống, nhiều lần chúng ta cũng tự đào vực thẳm ngăn cách với anh chị em qua lời nói, việc làm. Mùa Chay là thời gian Chúa mời gọi ta lấp đầy những khoảng cách đó. Mỗi người được mời gọi mở rộng trái tim để lấp đầy và nối kết với anh chị em. Có rất nhiều “La-da-rô” đang trước cửa nhà ta. Người thân cần một lời quan tâm. Người nghèo cần một sự chia sẻ. Người bị tổn thương cần được lắng nghe. Trong giây phút hiện tại, ta không bước ra khỏi cánh cổng tâm hồn, thì ít phút sau có một vực thẳm đang hiện diện trước mặt.
Một linh mục kể rằng: trong một giáo xứ giàu có, có một cụ già sống cô đơn sát bên nhà thờ. Mỗi ngày cụ vẫn đi lễ, nhưng chẳng ai hỏi thăm. Một hôm cụ qua đời trong căn nhà lạnh lẽo. Khi dọn dẹp, người ta thấy những phong bì ghi tên từng gia đình trong xứ – bên trong là những khoản tiền cụ âm thầm giúp họ khi họ gặp khó khăn.
Người ta bật khóc. Họ nhận ra: bao năm qua họ đi ngang qua “La-da-rô” mà không hề biết.
Cánh cổng đôi khi không phải bằng sắt, mà bằng thành kiến, bận rộn và vô tâm.
Chúng ta mở rộng tâm hồn chia sẻ với anh chị em. Bởi như lời thánh Gio-an Kim Khẩu nói: “Không chia sẻ của cải cho người nghèo là ăn cắp của họ và tước đoạt sự sống của họ. Của cải chúng ta giữ lại không phải là của chúng ta, mà là của họ.”
Lạy Chúa, xin cho con biết lấp đầy những hố sâu bằng lòng thương xót và làm việc bác ái. A-men.
Jos. Nguyễn
====================
MỘT PHẦN ĐỊNH MỆNH
“Ta sẽ thưởng phạt ai nấy tuỳ theo cách nó sống và việc nó làm!”.
“Không có sứ giả nào, cũng không có thông điệp nào có thể thay thế được người nghèo mà chúng ta gặp trên hành trình cuộc đời, bởi trong họ - những “Nhà Tạm di động” của Ngài - chính Chúa Giêsu đến gặp chúng ta!” - Phanxicô.
Kính thưa Anh Chị em,
Lời Chúa hôm nay cho thấy tha nhân là những “Nhà Tạm di động” của Chúa Kitô. Họ không phải là ‘một phần cảnh quan’ của cuộc sống chúng ta, nhưng là ‘một phần định mệnh’ của bạn và tôi!
Giêrêmia nhắc một sự thật không dễ nghe: “Ta sẽ thưởng phạt ai nấy tuỳ theo cách nó sống và việc nó làm!”. Đời sống không trôi qua vô nghĩa; từng chọn lựa, từng cái quay lưng, từng sự dửng dưng đều có trọng lượng vĩnh cửu. Như vậy, ai sống bác ái yêu thương, người ấy làm đẹp lòng Thiên Chúa, Đấng họ nương thân, “Phúc thay người đặt tin tưởng nơi Chúa!” - Thánh Vịnh đáp ca. Nhưng tin tưởng nơi Chúa không chỉ là hướng mắt lên trời; đó còn là cúi xuống trước những người đang đói, đang khát, đang nằm bên hè nhà; không chỉ đói cơm, nhưng còn đói cả “bánh Giêsu” và Tin Mừng của Ngài. “Không ai lên thiên đàng mà không có một lá thư giới thiệu từ những người nghèo!” - John Wooden.
Trái với những ai nương thân nơi Chúa, Tin Mừng thuật chuyện một phú hộ ẩn nương nơi của cải. Ông không bóc lột, không hành hạ ai; ông chỉ sống đời mình, mặc đẹp, ăn ngon, hưởng thụ. Trước cổng nhà ông, Lazarô nằm đó - không phải xa lạ, nhưng rất cụ thể. Thế mà với ông, Lazarô chỉ như một chậu cảnh, một bóng dáng quen thuộc không cần bận tâm. Ông không ghét Lazarô; ông chỉ không coi anh là điều gì liên quan đến mình. Và chính ở đó, ông đã chạm đến bi kịch: loại khỏi đời mình ‘một phần định mệnh!’.
Tội của người phú hộ là không coi Lazarô như một con người; với ông, Lazarô chỉ là một phần cảnh quan trang trí sân vườn. Một người mù đã từng nói, “Tôi thấy người ta đi đi lại lại như cây cối!”. Đúng thế, nhà phú hộ xem ra chỉ thấy Lazarô ‘ngang mức cây cối!’. “Sự dửng dưng hạ thấp con người thành sự vật!” - Phanxicô.
Anh Chị em,
Chúa Kitô không đứng trên cao nhìn nhân loại như một “cảnh quan” tội lỗi. Ngài không cứu chúng ta từ khoảng cách an toàn, nhưng đi xuống tận cùng phận người, chạm đến những Lazarô của lịch sử và cuối cùng trở thành một Lazarô bị loại trừ bên ngoài thành. Trên thập giá, Ngài lật ngược mọi tính toán: ai cúi xuống với người nghèo là đang cúi xuống với Ngài; ai khép lòng trước họ là khép lòng trước chính Con Thiên Chúa. Vì thế, người nghèo không phải là một chi tiết phụ của cuộc đời chúng ta; họ là ‘một phần định mệnh’, nơi vận mệnh của chúng ta được quyết định. Bởi nơi họ, Chúa Kitô chờ được nhận ra - và nơi họ, định mệnh đời bạn và tôi được viết nên. “Người nghèo không phải là một vấn đề cần giải quyết, nhưng là một mầu nhiệm cần bước vào!” - Henri Nouwen.
Chúng ta có thể cầu nguyện,
“Lạy Chúa, dạy con biết, con luôn nợ người nghèo, họ là ‘một phần định mệnh’ của con. Cho con biết chia sẻ khi còn kịp, vì con sẽ chỉ mang theo những gì con đã cho đi!”, Amen.
(Lm. Minh Anh, Tgp. Huế)
=====================
