Thứ hai, 09/03/2026

Thứ Hai Tuần III - Mùa Chay (Lc 4, 24-30)

Cập nhật lúc 20:00 08/03/2026
 

Tin Mừng: Lc 4, 24-30
Như ông Ê-li-a và ông Ê-li-sa, Đức Giê-su không chỉ được sai đến với người Do-thái.

 
Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo thánh Lu-ca.
24 Khi đến Na-da-rét, Đức Giê-su nói với dân chúng trong hội đường rằng: “Tôi bảo thật các ông: không một ngôn sứ nào được chấp nhận tại quê hương mình.
25 “Thật vậy, tôi nói cho các ông hay: vào thời ông Ê-li-a, khi trời hạn hán suốt ba năm sáu tháng, cả nước phải đói kém dữ dội, thiếu gì bà goá ở trong nước Ít-ra-en ; 26 thế mà ông không được sai đến giúp một bà nào cả, nhưng chỉ được sai đến giúp bà goá thành Xa-rép-ta miền Xi-đôn. 27 Cũng vậy, vào thời ngôn sứ Ê-li-sa, thiếu gì người phong hủi ở trong nước Ít-ra-en, nhưng không người nào được sạch, mà chỉ có ông Na-a-man, người xứ Xy-ri thôi.”
28 Nghe vậy, mọi người trong hội đường đầy phẫn nộ. 29 Họ đứng dậy, lôi Người ra khỏi thành -thành này được xây trên núi. Họ kéo Người lên tận đỉnh núi, để xô Người xuống vực. 30 Nhưng Người băng qua giữa họ mà đi.

 
=====================
 
SUY NIỆM: KHI CHÚA KHÔNG THEO “ƯU TIÊN” CỦA CHÚNG TA

Khung cảnh Tin Mừng hôm nay diễn ra ngay tại Na-da-rét, quê hương của Đức Giê-su. Những người đang ngồi trong hội đường không phải là người xa lạ, mà là hàng xóm, là người cùng làng, từng thấy Người lớn lên. Thoạt đầu họ có thể thích thú, tự hào. Nhưng chỉ sau vài câu nói của Chúa Giê-su, sự ngưỡng mộ ấy nhanh chóng biến thành phẫn nộ.
“Không một ngôn sứ nào được chấp nhận tại quê hương mình.” Câu nói ấy chạm đúng vào tâm lý của con người: cái gì gần gũi quá lại dễ bị xem thường. Người Na-da-rét mong Đức Giê-su làm điều gì đó đặc biệt cho dân làng mình, cho “người nhà” trước đã. Nhưng Người lại nhắc đến hai câu chuyện trong Kinh Thánh: ngôn sứ Ê-li-a được sai đến với một bà góa ngoại giáo ở Xa-rép-ta, và ngôn sứ Ê-li-sa chữa lành cho Na-a-man, một người phong hủi xứ Xy-ri.
Điều khiến dân làng nổi giận không chỉ vì Chúa nói đến dân ngoại, nhưng vì Người không chấp nhận thứ “đặc quyền quê hương”. Họ nghĩ mình gần Chúa thì phải được ưu tiên. Nhưng Đức Giê-su cho thấy: ân sủng của Thiên Chúa không dựa trên quan hệ thân quen hay danh nghĩa bề ngoài. Điều quan trọng không phải ta thuộc về nhóm nào, nhưng là ta có thực sự mở lòng đón nhận Người hay không.
Câu chuyện này cũng dễ xảy ra trong đời sống đức tin của chúng ta. Ta quen với việc đạo đức, quen với nhà thờ, quen với các sinh hoạt, đến mức vô tình nghĩ rằng mình “đương nhiên” ở gần Chúa. Ta có thể khó chịu khi thấy Chúa dường như chúc lành cho những người “ngoài cuộc”, những người ta không mong đợi. Ta muốn một Thiên Chúa theo ý mình, hơn là một Thiên Chúa tự do yêu thương theo cách của Người.
Phản ứng của dân Na-da-rét rất dữ dội: họ muốn xô Chúa xuống vực. Khi Chúa không đáp ứng mong đợi, con người có thể đi từ thất vọng đến loại trừ. Nhưng Tin Mừng kết thúc bằng một chi tiết lặng lẽ mà mạnh mẽ: Đức Giê-su băng qua giữa họ mà đi. Người tiếp tục hành trình của mình, để ơn cứu độ vẫn được loan báo.
Mùa Chay mời gọi ta xét lại lòng mình: ta có đang “đóng khung” Chúa trong những đòi hỏi, thói quen và ưu tiên riêng không? Hay ta dám để Chúa mở rộng trái tim mình, để học cách nhìn người khác bằng ánh mắt bao dung của Người?
Lạy Chúa Giê-su, xin giải phóng chúng con khỏi thái độ khép kín và tự mãn. Xin cho chúng con biết đón nhận Chúa như Người , và biết mở rộng trái tim để yêu thương như Chúa yêu, không loại trừ một ai. Amen.
Glacies
====================
ÊLIA VÀ ÊLISA ĐẾN VỚI CẢ DÂN NGOẠI
(THỨ HAI TUẦN 3 MÙA CHAY)
 
Qua Lời Tổng Nguyện của Thứ Hai Tuần 3 Mùa Chay này, các nhà phụng vụ muốn chúng ta xin Chúa hằng thương thanh tẩy và giữ gìn Hội Thánh, vì nếu Chúa không hướng dẫn chỉ huy, Hội Thánh không thể nào đứng vững.
 
Không thể đứng vững, nếu Chúa không hướng dẫn, hãy tuân giữ giao ước của Chúa, như trong bài đọc một Kinh Sách, trích sách Xuất Hành: Theo phong tục của người Xêmít, mọi giao ước phải được ký kết bằng máu các tế vật. Chúa Kitô cũng đã đổ máu đào, khi thiết lập giao ước mới. Chính nhờ Người, mà Thiên Chúa hứa ban cho ta đặc ân vốn được dành cho ông Môsê và các tổ phụ, đó là được diện kiến Thiên Chúa mà không phải chết… Thiên Chúa đã cho ông Môsê được nghe tiếng Người, đã dẫn ông vào trong đám mây. Khi ông giáp mặt, Người ban cho ông các điều răn, ban Lề Luật giúp cho được sống và thông hiểu, để dạy Giacóp tuân giữ giao ước, và dạy Ítraen biết thánh chỉ của Người. Chính ông là người trong đại hội ở sa mạc đã ở với vị thiên thần đã nói với ông.
 
Không thể đứng vững, nếu Chúa không hướng dẫn, hãy tự hào trong Chúa, như trong bài đọc hai Kinh Sách, trích Bài Giảng của thánh Baxiliô Cả: Ai tự hào thì hãy tự hào trong Chúa… Lạy Chúa, biết Chúa là đạt tới đức công chính toàn vẹn, nhìn nhận quyền tối thượng của Chúa là được sống muôn đời. Sự sống muôn đời là nhận biết Chúa là Thiên Chúa duy nhất và chân thật, và nhận biết Đấng Chúa đã sai đến là Đức Giêsu Kitô.
 
Không thể đứng vững, nếu Chúa không hướng dẫn, hãy cậy trông vào Chúa, như trong bài đọc một Thánh Lễ, trích sách Các Vua Quyển II: Có nhiều người phong hủi ở trong nước Ítraen, nhưng không người nào được sạch, mà chỉ có ông Naaman, người xứ Xyri thôi. Trong bài Đáp Ca, Thánh Vịnh 41: Linh hồn con khao khát Chúa Trời, là Chúa Trời hằng sống. Bao giờ con được đến vào bệ kiến Tôn Nhan? Như nai rừng mong mỏi tìm về suối nước trong, hồn con cũng trông mong được gần Ngài, lạy Chúa.
 
Câu Tung Hô Tin Mừng, mà các nhà phụng vụ đã chọn cho ngày lễ hôm nay là: Mong đợi Chúa, tôi hết lòng mong đợi, cậy trông ở lời Người; bởi Chúa luôn từ ái một niềm, ơn cứu chuộc nơi Người chan chứa. Trong bài Tin Mừng, thánh Luca cho thấy: Như ông Êlia và ông Êlisa, Đức Giêsu không chỉ được sai đến với người Dothái. Ông Êlia đến giúp bà góa dân ngoại thành Xarépta miền Xiđôn. Ông Êlisa chữa bệnh phong hủi cho ông Naaman, người ngoại xứ Xyri. Vì thế, muôn nước hỡi, nào ca ngợi Chúa, vì tình Chúa thương ta thật vững bền. Linh hồn ta khát khao mòn mỏi, mong tới được khuôn viên đền vàng. Cả tấm thân ta cùng là tấc dạ, những hướng lên Chúa Trời hằng sống, mà hớn hở reo mừng. Chúng ta sẽ bước tới bàn thờ Thiên Chúa, tới gặp Thiên Chúa, nguồn vui của lòng ta, sẽ gảy đàn dâng câu cảm tạ. Ông Môsê được nghe tiếng Chúa, Người ban cho ông Lề Luật, giúp cho được sống và thông hiểu, để dạy cho biết tuân giữ giao ước và thánh chỉ của Người. Điều làm cho con người nên cao trọng, được vinh hiển uy linh, là họ nhận biết điều gì thật sự cao cả và gắn bó với điều đó, đồng thời tìm vinh quang của mình nơi vinh quang của Thiên Chúa. Chúng ta phải coi khinh sự công chính của riêng mình, mà tìm sự công chính do Thiên Chúa ban, nhờ Đức Kitô, tức là sự công chính dựa trên đức tin. Chúng ta chỉ còn một việc là hy sinh tất cả những gì ta có, và tìm kiếm sự sống tương lai của mình nơi Đức Kitô. Một cách nào đó, ta đã có sự sống ấy rồi, ta đang được hưởng, vì đang hoàn toàn sống nhờ ân huệ Thiên Chúa ban. Sự sống muôn đời là nhận biết Chúa là Thiên Chúa duy nhất và chân thật, và nhận biết Đấng Chúa đã sai đến là Đức Giêsu Kitô. Nếu Chúa không hướng dẫn chỉ huy, ta không thể nào đứng vững, ước gì ta luôn biết đón nhận sự thanh tẩy và giữ gìn của Chúa. Ước gì được như thế!

Emmanuel Nguyễn Thanh Hiền, OSB

==================

HÃY MỞ RA (Lc 4,24-30)
Không một ngôn sứ nào được chấp nhận tại quê hương mình.”
 
Kính thưa cộng đoàn,
Chúa Giê-su trở về quê hương rao giảng, nhưng dân chúng không đón nhận. Vì thế, Chúa Giê-su nói với họ rằng: “Không một ngôn sứ nào được chấp nhận tại quê hương mình.” Họ không đón nhận bởi họ khép lòng trước Lời Chúa. Họ đã quá quen thuộc với Chúa Giê-su, nên khép lòng trước Người. Người Na-da-rét nghĩ: “Ông này chẳng phải là con ông Giu-se đó sao?” Họ biết rõ lý lịch của Chúa Giê-su, nên không tin Người là Đấng Mê-si-a, đang mong đợi. Lúc bấy giờ, người Do-thái đang mong chờ Đấng Cứu Thế. Theo Thánh Kinh, Đấng Mê-si-a sẽ xuất hiện vào thời gian này. Chính vì quá quen, họ không hiểu được mạc khải của Thiên Chúa trong sách Luật và các Ngôn sứ.
Để cảnh cáo dân chúng, Chúa Giê-su nhắc lại hai câu chuyện thời ngôn sứ Ê-li-a và Ê-li-sa. Thời đó, Thiên Chúa không làm phép lạ nào cho người Ít-ra-en, nhưng lại ban ơn cho bà góa thành Xa-rép-ta miền Xi-đôn và ông Na-a-man, người xứ Sy-ri. Chúa Giê-su nhắc lại quá khứ cha ông họ. Cha ông họ không tin vào lời ngôn sứ Ê-li-a và Ê-li-sa, nên hai ngôn sứ đến với dân ngoại. Họ là những người tin vào Thiên Chúa qua các ngôn sứ. Nhưng họ vẫn không đón nhận, không ăn năn hối cải. Dân thành Na-da-rét càng khép kín tâm hồn và định tâm giết Chúa Giê-su. Nhưng Chúa Giê-su thoát khỏi tay họ, bởi giờ của Người chưa đến.
Thái độ của dân thành Na-da-rét xưa cũng có thể chính chúng ta hôm nay. Chúng ta có thể quen đi lễ không còn rung động trước tình yêu vô biên của Thiên Chúa nơi bí tích Thánh Thể. Ta quá quen lắng nghe Lời Chúa trong Thánh Lễ, nhưng không lắng nghe trong tâm hồn. Ta quá quen với việc được hưởng những ơn Chúa ban, nên không còn nhận ra phép lạ của Chúa. Mỗi người suy ngẫm lời thánh Au-gút-ti-nô nói: “Tôi sợ Chúa đi ngang qua đời tôi mà tôi không nhận ra.” Mỗi người hãy mở lòng ra đón nhân tất cả những gì đang diễn ra trong cuộc đời. Những biến cố đang diễn ra đều là hồng ân, là những phép lạ Thiên Chúa thực hiện. Mỗi người tin tưởng vào tình thương của Chúa và trung thành với sứ mạng Ngài trao. Cũng như lời thánh Tê-rê-sa Can-cút-ta nói: “Thiên Chúa không gọi bạn thành công, Ngài gọi bạn trung thành.”.
Có một linh mục trẻ được sai về phục vụ chính giáo xứ quê mình. Khi còn nhỏ, cha từng nghịch ngợm và bị nhiều người la rầy. Giờ đây, dù giảng hay và nhiệt thành, nhiều người vẫn nói:
“Thằng nhỏ đó mà làm được gì!”
Một ngày kia, một cụ già nói với cha:
“Cha đừng buồn. Ngày xưa họ cũng coi thường Đức Giêsu vì họ nghĩ họ biết rõ Ngài.”
Vài năm sau, chính những người từng nghi ngờ lại tìm đến xin cha hướng dẫn thiêng liêng.
Lạy Chúa, xin cho con biết mở tâm hồn ra với Chúa để đón nhận thánh ý Ngài. Xin cho con mở tâm hồn với anh chị em để đón nhận những khác biệt nơi tha nhân. A-men

Jos. Nguyễn

====================

KHOM MÌNH

“Mọi người trong hội đường đầy phẫn nộ!”.
“Cánh cửa cuộc đời thật nhiệm mầu; nó trở nên thấp hơn một chút so với người muốn đi qua. Chỉ ai biết khom mình, người ấy mới bước qua được ngưỡng của nó!” - Anon.
Kính thưa Anh Chị em,
Lời Chúa hôm nay đặt trước chúng ta hai thái độ trái ngược: một bên là sự ‘khom mình’ của Naaman; bên kia là sự phẫn nộ của những người đồng hương với Chúa Giêsu tại Nazareth.
Naaman là một tướng quân lẫy lừng của vua Aram. Nhưng dưới lớp áo giáp oai hùng ấy là một thân phận phong hủi mà quyền lực và danh vọng không thể chữa lành. Muốn được lành, ông phải đi một con đường khó hơn mọi chiến trận: con đường hạ mình. Ông phải nghe lời một bé gái ‘khác thường’, đi gặp một người xem ra ‘tầm thường’, làm theo một cách thức ‘lạ thường’; và nhờ hạ mình, ông nhận được một phép lạ ‘phi thường’. Hoá ra, điều ngăn cản ân huệ của Thiên Chúa không phải là dòng sông, nhưng là lòng kiêu hãnh của con người. “Nơi nào kiêu ngạo ngự trị, ân sủng không thể bước vào!” - Bernard Clairvaux.
Tin Mừng cho thấy một thái độ hoàn toàn trái ngược. Người Nazareth không thể chấp nhận Giêsu - người thanh niên họ đã quen biết từ nhỏ, con của bác thợ mộc nghèo - lại có thể là Đấng Thiên Sai. Họ khép lòng; và khi Chúa Giêsu nhắc đến những ân huệ Thiên Chúa từng ban cho người ngoại, lòng họ bùng lên phẫn nộ. Thế là ân huệ đi ngang qua họ. Không phải vì Thiên Chúa không muốn ban, nhưng vì lòng họ quá đầy để đón nhận. “Bi kịch của đời người không phải là Thiên Chúa vắng mặt, nhưng là con người vắng mặt trước Ngài!” - Augustinô.
Nhưng đó không chỉ là câu chuyện của Nazareth ngày xưa; nhiều khi, đó cũng là câu chuyện của chúng ta. Chúng ta quen Chúa quá lâu, quen nghe Tin Mừng, quen đi lễ, quen đọc kinh… đến nỗi sự quen thuộc âm thầm làm lòng mình chai đi. Chúa vẫn ở đó, vẫn nói, vẫn ban ơn; nhưng vì nghĩ mình đã biết Ngài rồi, chúng ta không còn để Ngài làm điều gì mới mẻ trong đời mình. Và thế là, như những người Nazareth, ân huệ của Chúa có thể đi ngang qua đời mình mà chúng ta không hay biết. “Thiên Chúa đi ngang qua đời ta mỗi ngày, nhưng chúng ta hầu như không nhận ra Ngài!” - Mẹ Têrêxa.
Anh Chị em,
‘Khom mình’ còn là con đường của chính Đức Kitô. Con Thiên Chúa đã hạ mình khi chấp nhận thân phận con người; Ngài hạ mình sâu hơn nữa khi dang tay trên thập giá để cứu độ chúng ta. Và hôm nay, Ngài vẫn tiếp tục ‘khom mình’ trong Thánh Thể, trở nên tấm bánh nhỏ bé nuôi sống nhân loại. Thiên Chúa đã khom mình sâu đến thế; nhưng nhiều khi, chúng ta lại không muốn cúi xuống chỉ một chút trước Chúa và trước anh chị em mình: không muốn nhận lỗi, không muốn tha thứ, không muốn nhìn nhận sự yếu đuối. Mùa Chay, mùa để lòng mình trở nên trống hơn, khiêm tốn hơn, hầu có thể nhận ra Thiên Chúa vẫn đang âm thầm đi qua đời mình mỗi ngày. Mùa Chay, còn là mùa khát khao Chúa; “Linh hồn con khao khát Chúa Trời, là Chúa Trời hằng sống!” - Thánh Vịnh đáp ca.
Chúng ta có thể cầu nguyện,
“Lạy Chúa, đừng để con coi thường một ai! Cho con biết cúi mình trước Chúa và ‘khom mình’ phục vụ Chúa trong anh chị em con!”, Amen.

Lm. Minh Anh (Tgp. Huế)
====================
Thông tin khác:
 

 

 
 
 
 
Bài Giảng của Đức Cha Đaminh Hoàng Minh Tiến Trong Thánh Lễ Bế Mạc Năm Thánh 2025
Liên kết website

 

 

 

Tiêu điểm
Kinh Truyền Tin (8/3): Nhiều người tìm kiếm nơi Giáo hội sự dịu dàng và sẵn sàng của Chúa
Kinh Truyền Tin (8/3): Nhiều người tìm kiếm nơi Giáo hội sự dịu dàng và sẵn sàng của Chúa
Trưa Chúa Nhật ngày 8/3, Đức Thánh Cha đã cùng đọc Kinh Truyền Tin với các tín hữu hiện diện tại quảng trường thánh Phêrô. Trước khi đọc Kinh, ngài đã có một bài huấn dụ ngắn dựa trên đoạn Tin Mừng Chúa Nhật III Mùa Chay.
Website giaophanhunghoa.org được phát triển bởi đơn vị thiết kế web: MIP™ (www.mip.vn - mCMS).
log