Tin mừng: Lc 1,46-56
Đấng Toàn Năng đã làm cho tôi biết bao điều cao cả.
✠Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo thánh Lu-ca.
46 Khi ấy, bà Ma-ri-a nói:
“Linh hồn tôi ngợi khen Đức Chúa,
47thần trí tôi hớn hở vui mừng
vì Thiên Chúa, Đấng cứu độ tôi.
48Phận nữ tỳ hèn mọn,
Người đoái thương nhìn tới ;
từ nay, hết mọi đời
sẽ khen tôi diễm phúc.
49Đấng Toàn Năng đã làm cho tôi
biết bao điều cao cả,
danh Người thật chí thánh chí tôn !
50Đời nọ tới đời kia,
Chúa hằng thương xót những ai kính sợ Người.
51Chúa giơ tay biểu dương sức mạnh,
dẹp tan phường lòng trí kiêu căng.
52Chúa hạ bệ những ai quyền thế,
Người nâng cao mọi kẻ khiêm nhường.
53Kẻ đói nghèo, Chúa ban của đầy dư,
người giàu có, lại đuổi về tay trắng.
54Chúa độ trì Ít-ra-en, tôi tớ của Người,
55như đã hứa cùng cha ông chúng ta,
vì Người nhớ lại lòng thương xót
dành cho tổ phụ Áp-ra-ham
và cho con cháu đến muôn đời.”
56 Bà Ma-ri-a ở lại với bà Ê-li-sa-bét độ ba tháng, rồi trở về nhà.
=====================
ĐẤNG TOÀN NĂNG ĐÃ LÀM CHO TÔI
Qua Lời Tổng Nguyện của Ngày 22 Tháng 12 hôm nay, các nhà phụng vụ muốn chúng ta ý thức rằng: Chúa không nỡ để nhân loại rơi vào cõi chết, nhưng đã thương sai Con Một giáng trần cứu họ. Xin Chúa cho những ai đến thờ lạy Chúa Hài Nhi cũng được thông phần vào đời sống của một Vị Cứu Tinh nhân từ như vậy.
Đến thờ lạy Chúa Hài Nhi để được thông phần sự sống, mà Chúa luôn dành sẵn cho chúng ta là con cái Người, như trong bài đọc một của giờ Kinh Sách, trích sách ngôn sứ Isaia: Xion được phục hưng. Không có bản văn nào trong Cựu Ước công bố ơn cứu độ hùng hồn như bản văn sau đây. Thiên Chúa yêu thương chúng ta không chỉ bằng những tâm tình của người cha, mà còn của một người mẹ nữa: Thành Thánh từng mất con cái vì chúng phải lưu đày, nay, tìm lại được nhiều hơn, và đằng sau những lời này, ta còn thấy một đoàn lũ những người ngoại giáo gia nhập cộng đoàn, ngày nay là Hội Thánh… Có phụ nữ nào quên được đứa con thơ của mình, hay chẳng thương đứa con mình đã mang nặng đẻ đau? Chúa phán: “Cho dù nó có quên đi nữa, thì Ta, Ta cũng chẳng quên ngươi bao giờ.” Lạy Chúa, dù cha mẹ có bỏ con đi nữa; thì đã có Chúa đón nhận con.
Đến thờ lạy Chúa Hài Nhi để được thông phần sự sống, mà Đấng Toàn Năng đã làm cho chúng ta, với biết bao kỳ công vĩ đại, như trong bài đọc hai của giờ Kinh Sách, trích bài diễn giải của thánh Bêđa Khả Kính: Bài thánh ca Magnificat… Từ nay hết mọi đời sẽ khen tôi diễm phúc. Đấng Toàn Năng đã làm cho tôi biết bao điều cao cả. Danh Người thật chí thánh chí tôn. Đời nọ tới đời kia Chúa hằng thương xót những ai kính sợ Người.
Đến thờ lạy Chúa Hài Nhi để được thông phần sự sống, mà Chúa luôn để mắt tới những ai hằng tha thiết đợi trông Người, như trong bài đọc một của Thánh Lễ, trích sách Samuen Quyển I: Bà Anna tạ ơn Chúa vì Samuen được sinh ra. Trong bài Đáp Ca, trích sách Samuen Quyển I: Tâm hồn con hỷ hoan vì Chúa, là Đấng cứu độ con. Tâm hồn con hoan hỷ vì Chúa, nhờ Chúa, con ngẩng đầu hiên ngang. Con mở miệng nhạo báng quân thù: Vâng, con vui sướng vì được Ngài cứu độ.
Câu Tung Hô Tin Mừng, mà các nhà phụng vụ đã chọn cho ngày lễ hôm nay là: Lạy Đức Kitô là Vua muôn nước, là đá tảng góc tường của tòa nhà Giáo Hội. Xin ngự đến và cứu độ con người, Chúa đã lấy đất mà dựng nên. Trong bài Tin Mừng, Magnificat: Đấng Toàn Năng đã làm cho tôi biết bao điều cao cả. Vua muôn nước quy tụ muôn dân trong tòa nhà Hội Thánh, Người độ trì ta, như đã hứa cùng cha ông chúng ta, vì Người nhớ lại lòng thương xót dành cho tổ phụ Ápraham và cho con cháu đến muôn đời. Kẻ mọn hèn, Chúa kéo ra khỏi nơi cát bụi, ai nghèo túng, Người cất nhắc từ đống phân tro, đặt ngồi chung với hàng quyền quý, tặng ngai vinh hiển làm sản nghiệp riêng. Có phụ nữ nào quên được đứa con thơ của mình, hay chẳng thương đứa con mình đã mang nặng đẻ đau, dù cha mẹ có bỏ con đi nữa, thì, đã có Chúa đón nhận ta. Ai trông cậy Chúa sẽ không phải hổ thẹn bao giờ, bởi vì, Chúa là Đấng cứu độ ta, Đấng cứu chuộc ta về, chính là Đấng Toàn Năng của Giacóp. Chúa đã làm cho ta nên cao trọng, khi ban ân huệ rất lớn lao, và chưa từng nghe nói, đến nỗi, không miệng lưỡi nào giải thích nổi, mà, phải có lòng mến yêu sâu thẳm, mới mong hiểu phần nào. Vì thế, ta đem hết sức lực của linh hồn: để dâng lời cảm tạ. Đời sống của ta cùng với mọi cảm nghĩ và hiểu biết, ta dùng tất cả để chiêm ngưỡng ân huệ cao quý vô song đó, với tâm tình tri ân cảm tạ. Chúa không nỡ để nhân loại rơi vào cõi chết, nhưng đã thương sai Con Một giáng trần cứu họ. Ước gì những ai đến thờ lạy Chúa Hài Nhi sẽ được thông phần vào đời sống của một Vị Cứu Tinh nhân từ như vậy. Ước gì được như thế!
Emmanuel Nguyễn Thanh Hiền, OSB
===================
“Có lẽ trăm năm mới có một người suy sụp bởi lời khen ngợi quá mức; nhưng chắc chắn, mỗi phút, có người chết trong lòng vì thiếu nó! Chúa thì sao? Ngài đâu cần ai khen! Nếu chưa từng trải nghiệm quyền năng và tình yêu Ngài, bạn và tôi sẽ không bao giờ nhận ra tình trạng yếu đuối của bản thân và biết mình cần gì!” - Henry Newman.
Kính thưa Anh Chị em,
“Chúa đâu cần ai khen!”. Nhưng Lời Chúa hôm nay cho thấy, ai đã từng nếm trải tình yêu và quyền năng Ngài, thì ‘hồn ngợi khen, trí hớn hở’ là điều ắt phải đến!
Khi chúng ta thiếu lời khen, linh hồn dễ trở nên uể oải, trí năng bận rộn với nỗi lo và vô thức tôn thờ nỗi sợ thay vì tôn thờ Chúa. Có những ngày, chúng ta không thiếu lý do để than thở, nhưng lại thiếu một lý do để ngợi khen. Anna và Maria thì khác - họ có chung một niềm vui trào dâng trong tâm tình tạ ơn từ đáy tâm hồn. “Khi bạn biết ơn, nỗi sợ tan biến và điều phong phú bừng hiện!” - Anthony Robbins. Thánh Vịnh đáp ca là lời ngợi khen của Anna hiếm muộn vang lên trước sự ra đời của Samuel như một tiền khúc cho Magnificat. Anna - Samuel được coi là hình bóng của Elisabeth - Gioan; sâu xa hơn, là hình bóng của Maria và Giêsu. Trong lịch sử cứu độ, Thiên Chúa thường làm nên những điều vĩ đại từ những phận người mong manh.
“Ngợi khen” nghĩa đen là làm lớn, là phóng to Chúa trong đời sống. Như Anna, Maria làm lớn Thiên Chúa; Mẹ không phóng đại những khó khăn Mẹ gặp. Chúng ta thường thì ngược lại: phóng to vấn đề, thu nhỏ Thiên Chúa, và rồi mắc kẹt trong lo âu. Maria đặt Thiên Chúa vào trung tâm đời mình; và từ đó, niềm vui được sinh ra, không phải vì không còn thử thách, nhưng vì có Đấng Toàn Năng luôn ở cùng. Không một ngóc ngách nào trong con người Mẹ đứng ngoài hành động của Ngài. Vì thế, từ sâu linh hồn và trí năng, ‘hồn ngợi khen, trí hớn hở’ không phải là lựa chọn phụ thêm, nhưng là hậu kết tất yếu của một con tim mở toang cho Chúa. Mẹ tôn vinh vĩ nghiệp Ngài với tất cả tâm tình ngay lành, và qua đó, Mẹ để đời mình trở thành một Magnificat sống động. “Khi chúng ta ngợi khen Chúa giữa khó khăn, Ngài nâng ta ra khỏi nó!” - Joyce Meyer.
Anh Chị em,
Có lẽ chúng ta đã quá quen với Magnificat đến nỗi không còn để cho lời ca ấy thẩm thấu mình. ‘Hồn ngợi khen, trí hớn hở’ không phải là cảm xúc bộc phát, nhưng là dấu của một đời sống đã được sắp xếp lại từ bên trong. Khi Thiên Chúa trở thành trung tâm, linh hồn tìm được ngôn ngữ của mình, và trí năng thôi bị dẫn đi bởi nỗi sợ. Người biết ngợi khen là người vẫn giữ được tiếng nói của đức tin, ngay cả khi thử thách chưa qua. Họ đứng vững không vì mạnh mẽ, nhưng vì đã neo đời mình vào Đấng tín trung và mạnh mẽ. “Nếu bạn không thờ phượng Thiên Chúa, bạn sẽ thờ phượng một điều gì đó khác, và chín trong mười lần đó là chính bạn!” - Fulton Sheen.
Chúng ta có thể cầu nguyện,
“Lạy Chúa, đừng để con chết dần vì thiếu lời khen. Cho con biết ‘làm lớn’ Chúa trong đời, để giữa bao chông chênh, hồn con vẫn ngợi khen và trí con luôn hớn hở!”, Amen.
Lm. Minh Anh (Tgp. Huế)
=====================
LINH HỒN TÔI NGỢI KHEN CHÚA
Tin Mừng hôm nay đưa chúng ta bước vào một trong những bản thánh thi tuyệt vời nhất của toàn bộ Thánh Kinh – lời kinh Magnificat, lời ngợi ca của Đức Trinh Nữ Maria, phát xuất từ tâm hồn đơn sơ, khiêm tốn nhưng tràn đầy đức tin và Thánh Thần. Đây không chỉ là một lời ca tán tụng Thiên Chúa, mà còn là bản tuyên ngôn đức tin mạnh mẽ, một bức chân dung thiêng liêng sống động của người tín hữu lý tưởng.
Trong những câu lời ca đầy chất thơ, đầy niềm vui và sự vỡ òa thiêng liêng ấy, chúng ta khám phá được tâm hồn của Mẹ Maria, một tâm hồn luôn hướng trọn về Thiên Chúa, Đấng đã làm những điều kỳ diệu trên cuộc đời Mẹ và cho toàn thể nhân loại. Mở đầu lời kinh, Mẹ Maria nói: “Linh hồn tôi ngợi khen Chúa, và thần trí tôi hoan hỉ trong Thiên Chúa, Đấng cứu độ tôi.” Niềm vui của Mẹ không chỉ là cảm xúc nhất thời, nhưng là kết quả của một hành trình kết hiệp sâu xa với Thiên Chúa. Mẹ nhận ra sự hiện diện của Chúa trong đời mình, trong từng biến cố, dù là những biến cố bất ngờ, khó hiểu, hay vượt quá khả năng lý giải của con người. Việc Sứ thần truyền tin cho biết Mẹ sẽ mang thai bởi quyền năng Chúa Thánh Thần, không làm Mẹ hoang mang hay ngờ vực, nhưng lại khiến Mẹ khiêm nhường đáp lại bằng lời “Xin vâng”.
Đó là dấu chỉ của một tâm hồn luôn sống trong sự tin tưởng tuyệt đối và phó thác hoàn toàn vào thánh ý Chúa. Lời ca của Mẹ cũng là sự nhận biết vai trò nhỏ bé, nhưng đầy ý nghĩa của mình trong kế hoạch cứu độ: “Chúa đã đoái nhìn phận hèn tớ nữ của Chúa.” Sự “phận hèn” ở đây không chỉ nói đến địa vị xã hội, mà còn là tâm thế khiêm nhường, tự hạ của người biết mình hoàn toàn lệ thuộc vào Thiên Chúa. Chính vì thế, Mẹ mới trở nên cao trọng, trở nên “người có phúc hơn mọi người nữ”, vì Mẹ để cho Thiên Chúa làm chủ và hành động trong cuộc đời mình.
Từ chính sự hạ mình sâu xa đó, Mẹ được nâng cao, và “muôn thế hệ sẽ khen tôi có phúc.” Đây là một nguyên lý của Tin Mừng: ai hạ mình xuống sẽ được nâng lên. Và điều này sẽ được lập lại trong toàn bộ phần tiếp theo của lời kinh Magnificat. Mẹ Maria không chỉ ca tụng những điều Thiên Chúa làm cho riêng Mẹ, mà còn mở rộng tầm nhìn ra toàn thể nhân loại và lịch sử cứu độ. Mẹ chiêm ngắm một Thiên Chúa quyền năng nhưng đầy lòng thương xót: “Đấng toàn năng đã làm cho tôi những sự trọng đại, và danh Ngài là thánh.”
Từ đây, Mẹ bắt đầu kể lại những điều kỳ diệu Thiên Chúa đã và đang làm: Người lật đổ kẻ quyền thế, nâng cao người khiêm nhường; Người cho người đói khát được no đầy, và để người giàu trở về tay không. Đây không chỉ là một mạch tư tưởng đạo đức, mà còn là lời công bố về một cuộc đảo ngược triệt để trong trật tự thế gian – một cuộc cách mạng thiêng liêng đến từ Thiên Chúa. Mẹ cho thấy rằng Thiên Chúa không bị thu hút bởi sự giàu sang hay quyền lực bề ngoài, nhưng bởi trái tim khiêm nhu, cởi mở, biết kính sợ Ngài. Mẹ công bố một Thiên Chúa đứng về phía những người bị bỏ rơi, bị khinh miệt, một Thiên Chúa hành động trong âm thầm nhưng đầy quyền lực để tái tạo công lý và yêu thương trên trần gian.
Và cao điểm của lời kinh là lời nhắc nhớ sự trung tín của Thiên Chúa: “Chúa săn sóc Ít-ra-en tôi tớ Chúa, bởi nhớ lại lòng thương xót của Ngài… cho Áp-ra-ham và dòng dõi Người đến muôn đời.” Thiên Chúa không phải là một vị thần xa cách, vô cảm, nhưng là một Đấng luôn giữ lời hứa, luôn ghi nhớ giao ước, luôn đồng hành với dân Ngài qua mọi thế hệ. Chính trong dòng lịch sử ấy, Mẹ Maria – một thiếu nữ vô danh ở làng quê Nazarét – đã được mời gọi cộng tác và trở nên Mẹ của Đấng Cứu Thế. Và như vậy, chính Mẹ đã trở thành biểu tượng, khuôn mẫu và là “tiếng nói” của toàn thể dân Chúa, là mẫu gương cho tất cả những ai sống đời sống đức tin giữa trần thế. Ánh sáng của lời kinh Magnificat không chỉ dừng lại ở thời của Mẹ, nhưng vẫn tiếp tục soi chiếu vào đời sống chúng ta hôm nay.
Trong một thế giới đầy cạnh tranh, nơi mà giá trị thường được đánh giá bằng địa vị, tài sản hay quyền lực, lời kinh của Mẹ là một lời mời gọi chúng ta trở về với những giá trị cốt lõi của Tin Mừng: sự khiêm nhường, lòng tin tưởng, niềm vui trong Chúa, và sự dấn thân vì công lý và yêu thương. Là người giáo dân sống giữa đời, chúng ta được mời gọi sống tinh thần Magnificat bằng cách biết dừng lại mỗi ngày để nhận ra sự hiện diện của Thiên Chúa trong cuộc sống: trong những niềm vui nhỏ bé, trong những thành công bất ngờ, hay ngay cả trong những thử thách, gian nan.
Mỗi khi nhận ra Chúa đang đồng hành và ban ơn, chúng ta hãy học với Mẹ Maria biết ngợi khen, cảm tạ, biết đặt tất cả niềm tin vào tình yêu quan phòng của Chúa, và sẵn sàng để Chúa hành động trong đời mình theo cách của Ngài. Tinh thần Magnificat cũng mời gọi chúng ta biết hạ mình và phục vụ tha nhân cách khiêm tốn, âm thầm. Trong gia đình, hãy sống tinh thần khiêm nhường và phục vụ như Mẹ Maria: biết lắng nghe người khác, biết tha thứ, biết đặt lợi ích chung lên trên bản thân, biết vun trồng tình yêu qua những việc nhỏ bé hằng ngày.
Trong xã hội, hãy sống công bằng và dấn thân cho người nghèo, người bị bỏ rơi, người bị loại trừ. Mỗi hành vi chia sẻ, mỗi tiếng nói bênh vực công lý, mỗi cử chỉ yêu thương đều là những cách chúng ta thực hiện “Magnificat” trong đời sống hôm nay. Đặc biệt, hãy dạy con cháu mình biết ngợi khen Chúa, biết cầu nguyện, biết sống khiêm nhường và tin tưởng, bởi chính nơi tâm hồn các em, tương lai của Giáo Hội và xã hội được nuôi dưỡng. Và như Mẹ Maria, hãy luôn nhớ rằng Thiên Chúa vẫn đang hành động trong lịch sử, dù trong âm thầm hay giữa xáo trộn; Ngài vẫn đang nâng cao người khiêm hạ, vẫn đang ban ơn cho người đói khát công lý và sự thật. Chính khi chúng ta sống tinh thần Magnificat cách cụ thể mỗi ngày, đời sống chúng ta sẽ trở thành một bài ca ngợi khen sống động, một chứng tá hùng hồn cho lòng thương xót và sự trung tín của Thiên Chúa.
Xin Mẹ Maria, Đấng đã cất lên bài ca tuyệt vời ấy, đồng hành và nâng đỡ mỗi chúng ta trên hành trình đức tin, để chúng ta luôn biết sống khiêm nhường, tin tưởng, và can đảm cộng tác với Chúa trong việc xây dựng Nước Trời giữa trần gian. Xin cho cuộc đời mỗi người chúng ta cũng trở thành một bài Magnificat mới – nơi mà Thiên Chúa được chúc tụng, và lòng thương xót của Ngài được lan toả đến muôn người. Amen.
Lm. Anmai, CSsR
======================