Hình ảnh: THƯ VIỆN CÔNG GIÁO
Tin Mừng: Mt 20,1-16a
Phải chăng vì thấy tôi tốt bụng, mà bạn đâm ra ghen tức ?
✠Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo thánh Mát-thêu.
1 Khi ấy, Đức Giê-su kể cho các môn đệ nghe dụ ngôn này: “Nước Trời giống như chuyện chủ nhà kia, vừa tảng sáng đã ra mướn thợ vào làm việc trong vườn nho của mình. 2 Sau khi đã thoả thuận với thợ là mỗi ngày một quan tiền, ông sai họ vào vườn nho làm việc. 3 Khoảng giờ thứ ba, ông trở ra, thấy có những người khác ở không, đang đứng ngoài chợ. 4 Ông cũng bảo họ: ‘Cả các anh nữa, hãy đi vào vườn nho, tôi sẽ trả cho các anh hợp lẽ công bằng.’ 5 Họ liền đi. Khoảng giờ thứ sáu, rồi giờ thứ chín, ông lại trở ra và cũng làm y như vậy. 6 Khoảng giờ mười một, ông trở ra và thấy còn có những người khác đứng đó, ông nói với họ: ‘Sao các anh đứng đây suốt ngày không làm gì hết ?’ 7 Họ đáp: ‘Vì không ai mướn chúng tôi.’ Ông bảo họ: ‘Cả các anh nữa, hãy đi vào vườn nho !’ 8 Chiều đến, ông chủ vườn nho bảo người quản lý: ‘Anh gọi thợ lại mà trả công cho họ, bắt đầu từ những người vào làm sau chót tới những người vào làm trước nhất.’ 9 Vậy những người mới vào làm lúc giờ mười một tiến lại, và lãnh được mỗi người một quan tiền. 10 Khi đến lượt những người vào làm trước nhất, họ tưởng sẽ được lãnh nhiều hơn, thế nhưng cũng chỉ lãnh được mỗi người một quan tiền. 11 Họ vừa lãnh vừa cằn nhằn chủ nhà: 12 ‘Mấy người sau chót này chỉ làm có một giờ, thế mà ông lại coi họ ngang hàng với chúng tôi là những người đã phải làm việc nặng nhọc cả ngày, lại còn bị nắng nôi thiêu đốt.’ 13 Ông chủ trả lời cho một người trong bọn họ: ‘Này bạn, tôi đâu có xử bất công với bạn. Bạn đã chẳng thoả thuận với tôi là một quan tiền sao ? 14 Cầm lấy phần của bạn mà đi đi. Còn tôi, tôi muốn cho người vào làm sau chót này cũng được bằng bạn đó. 15 Chẳng lẽ tôi lại không có quyền tuỳ ý định đoạt về những gì là của tôi sao ? Hay vì thấy tôi tốt bụng, mà bạn đâm ra ghen tức ?’ 16a Thế là những kẻ đứng chót sẽ được lên hàng đầu, còn những kẻ đứng đầu sẽ phải xuống hàng chót.”
=================
SUY NIỆM
ĐỪNG ĐỂ SỰ SO SÁNH LẤY MẤT NIỀM VUI
Dụ ngôn những người thợ làm vườn nho là một thách đố lớn đối với tư duy sòng phẳng của con người. Dưới góc độ quản lý hay kinh tế, cách trả lương của ông chủ rõ ràng bất hợp lý. Làm sao một người nhễ nhại mồ hôi suốt mười hai tiếng đồng hồ lại nhận khoản thù lao bằng đúng kẻ chỉ thong dong làm việc trong vỏn vẹn một giờ?
Nhưng Đức Giê-su không giảng về một bài học quản trị lao động. Người đang mạc khải về bản chất của Nước Trời và Trái Tim của Thiên Chúa.
Sự cằn nhằn của những người thợ đến sớm bộc lộ một căn bệnh tinh thần: tâm lý đòi hỏi và sự đố kỵ. Họ quên mất rằng sáng sớm hôm đó, chính họ đã may mắn được chọn, được cho một cơ hội lao động để có tiền nuôi sống gia đình. Khi so sánh mình với người khác, họ chuyển từ tâm thế biết ơn sang thái độ hậm hực.
Lời đáp của ông chủ đánh thẳng vào điểm mù ấy: "Hay vì thấy tôi tốt bụng, mà bạn đâm ra ghen tức?"
"Một quan tiền" không đơn thuần là thù lao lao động, mà là hình ảnh đại diện cho ơn cứu độ và sự sống đời đời. Sự sống ấy là nhân phẩm tối thiểu mà Thiên Chúa muốn trao ban cho mọi đứa con của Người, dù họ nhận biết Chúa từ thuở nhỏ hay chỉ mới trở về ở những giây phút muộn màng của cuộc đời.
Thiên Chúa không phải là một "thương gia" đếm từng phút giờ công trạng để phát thưởng, mà là một Người Cha chạnh lòng trước những kẻ "đứng ở không vì không ai mướn". Đứng ngoài chợ suốt 11 giờ đồng hồ là sự ê chề của kẻ bị gạt bên lề. Việc ông chủ gọi họ vào làm lúc chiều muộn không phải vì thiếu thợ, mà vì không muốn ai bị bỏ rơi.
Chúng ta được mời gọi nói không với sự đố kỵ đạo đức, nghĩa là đừng tự mãn vì mình "đạo gốc" hay đi lễ đầy đủ mà lại khó chịu khi thấy một người tội lỗi vừa ăn ăn trở về được Chúa thương yêu. Đồng thời, chúng ta cần sống trong thái độ biết ơn, nhận ra rằng được bước vào "vườn nho" của Chúa, được làm con Chúa và phụng sự Người, đã là một đặc ân tuyệt vời, chứ không phải một gánh nặng phải chịu đựng để đòi thanh toán.
Lạy Chúa Giê-su, con xin lỗi vì nhiều lần đã sống tính toán với Chúa và đố kỵ với anh em. Con dễ dàng quên rằng tất cả những gì con có: từ đức tin, sự sống đến khả năng phụng sự đều là ân sủng nhưng không, do Người ban tặng.
Xin ban cho con một trái tim bao dung giống như Chúa, biết vui mừng trước hạnh phúc của người khác và biết nhìn anh em bằng ánh mắt bao dung. Xin cho con hiểu rằng: được ở trong vườn nho của Chúa đã là phần thưởng lớn nhất của đời con. Amen.
Glacies
===================