Qua Lời Tổng Nguyện của Thứ Tư Tuần 18 Thường Niên, năm Chẵn này, các nhà phụng vụ muốn chúng ta ý thức rằng: Chúng ta tự hào vì được Chúa dựng nên và hướng dẫn, xin Chúa hằng rủ thương nâng đỡ chúng ta, cùng ban ơn đổi mới và giữ gìn mọi loài Chúa dựng nên cho chúng ta được nhờ.
Tự hào vì được Chúa dựng nên và hướng dẫn, ta hãy trung thành với Chúa, để được cứu thoát, như trong Bài đọc 1 Kinh Sách, trích sách ngôn sứ Amốt: Tàn phá rồi phục hưng. Amốt báo cho dân tội lỗi biết: đền thờ của họ sẽ bị phá bình địa. Ítraen tự mãn là dân được Chúa chọn cũng sẽ cùng chung số phận thôi. Nhưng Amốt linh cảm sẽ có một số ít nhờ trung thành mà được cứu thoát, và tìm được niềm vui trong một thế giới đã đổi mới… Các người còn lại và tất cả các dân ngoại được mang danh Ta sẽ tìm kiếm Chúa. Ta sẽ trở lại và sẽ xây dựng lại lều Đavít đã sụp đổ, Chúa phán như vậy. Thiên Chúa đã đoái thương chọn trong các dân ngoại một dân mang danh Người.
Tự hào vì được Chúa dựng nên và hướng dẫn, ta hãy giữ vững đường lối Chúa, như trong Bài đọc 2 Kinh Sách, trích Bức Thư được coi là của thánh Banaba: Con đường dẫn tới ánh sáng… Lạy Chúa, mọi nẻo đường tà, chân con chẳng bước, cốt làm sao giữ được lời Ngài. Con chẳng lìa xa điều Ngài quyết định, bởi chính Ngài chỉ giáo cho con.
Tự hào vì được Chúa dựng nên và hướng dẫn, ta hãy tin tưởng cậy trông vào Chúa, như trong Bài đọc 1 Thánh Lễ, trích sách ngôn sứ Giêrêmia: Ta đã yêu ngươi bằng mối tình muôn thuở. Đáp Ca, Gr 31: Chúa canh giữ chúng ta, như mục tử canh giữ đàn chiên. Muôn dân hỡi, lắng nghe lời Chúa và loan đi các đảo xa vời, rằng Đấng đã phân tán Ítraen, cũng chính Người sẽ thâu tập lại, canh giữ họ như mục tử canh giữ đàn chiên.
Câu Tung Hô Tin Mừng, mà các nhà phụng vụ đã chọn cho ngày lễ hôm nay là: Vị ngôn sứ vĩ đại đã xuất hiện giữa chúng ta, và Thiên Chúa đã viếng thăm dân Người. Trong Bài Tin Mừng, Đức Giêsu nói: Này bà, lòng tin của bà mạnh thật. Ngài là Đấng phù trợ, là Đấng giải thoát con, muôn lạy Chúa, xin đừng trì hoãn. Ta đã yêu ngươi bằng mối tình muôn thuở, nên Ta vẫn dành cho ngươi lòng xót thương: Thầy chỉ được sai đến với những con chiên lạc của nhà Ítraen mà thôi. Chúa canh giữ chúng ta, như mục tử canh giữ đàn chiên. Chúa phán: Tang tóc họ, Ta biến thành hoan hỷ, và sau cảnh sầu thương, sẽ cho họ được an ủi vui mừng. Thiên Chúa đã viếng thăm dân Người. Ta sẽ đổi vận mạng của Ítraen dân Ta: chúng sẽ tái thiết những thành phố điêu tàn và định cư ở đó. Thiên Chúa đã đoái thương chọn trong các dân ngoại một dân mang danh Người: Không được lấy bánh dành cho con cái mà ném cho lũ chó con, nhưng, lũ chó con cũng được ăn những mảnh vụn trên bàn chủ rơi xuống: Chính tôi là bánh trường sinh, ai đến với tôi, không hề phải đói; ai tin vào tôi, chẳng khát bao giờ. Nhờ tin, mà “chó con” sẽ trở thành “con cái”, con cái ánh sáng, vậy, ta hãy chứng tỏ lòng tin mạnh mẽ của mình bằng cách: hãy yêu mến Đấng đã tạo thành ta; hãy tôn kính Đấng đã nhào nắn nên ta; hãy tôn vinh Đấng cứu chuộc ta khỏi tử thần; hãy có tâm hồn đơn sơ nhưng đầy Thần Khí; hãy yêu mến người thân cận hơn chính mình. Bất cứ điều gì xảy đến, hãy đón nhận như một ơn lành, vì biết rằng không gì xảy ra mà không do ý Thiên Chúa. Hãy chia sẻ mọi sự với người thân cận và đừng bảo cái gì là của riêng. Hãy xây dựng an bình, giải hòa những kẻ đang tranh chấp với nhau. Hãy xưng thú tội lỗi. Đừng đến cầu nguyện mà lòng còn gian ác. Đó là con đường dẫn tới ánh sáng. Chúng ta tự hào vì được Chúa dựng nên và hướng dẫn, ước gì Chúa hằng rủ thương nâng đỡ chúng ta, cùng ban ơn đổi mới và giữ gìn mọi loài Chúa dựng nên cho chúng ta được nhờ. Ước gì được như thế!
Emmanuel Nguyễn Thanh Hiền, OSB
==================
CHÚA CŨNG THUA
“Bà muốn thế nào, sẽ được như vậy!”.
“Israel được tuyển chọn, nhưng là để cho cả thế giới!” - Robert Barron.
Kính thưa Anh Chị em,
Điều Thiên Chúa khởi đầu với Israel chưa bao giờ chỉ dành cho Israel, nhưng cho cả thế giới. Tin Mừng hôm nay ghi lại khoảnh khắc cánh cửa ấy hé mở - một phụ nữ ngoại giáo. Đó là lúc ‘Chúa cũng thua’.
Matthêu kể câu chuyện này cho các tín hữu gốc Do Thái - những người ý thức mình thuộc về dân được tuyển chọn. Thế nhưng, ngay giữa Tin Mừng của mình, ông lại đặt một người phụ nữ Canaan vào vị trí ít ai ngờ tới. Người mà các môn đệ muốn đẩy ra, Chúa Giêsu lại muốn kéo vào để báo trước ngày cánh cửa cứu độ rộng mở cho muôn dân. Hoá ra, người đứng ngoài ấy lại trở thành dấu chỉ đầu tiên của một nhân loại bước vào nhà Thiên Chúa.
Chúa Giêsu xem ra đã làm mọi cách để khước từ cô: im lặng, giới hạn sứ mạng, rồi cả những lời nghe như quá chua chát. Thế nhưng, mỗi lời từ chối của Ngài chỉ càng kéo cô lại gần hơn. Cuối cùng, Ngài nói: “Bà muốn thế nào, sẽ được như vậy!”. Không phải Chúa Giêsu “chịu thua” trước sự khôn khéo của một người mẹ, nhưng trước một đức tin chính Ngài đã kiên nhẫn làm lớn lên. Tình yêu của Thiên Chúa không sợ thua; Ngài sẵn sàng nhận phần thiệt, miễn là con người thắng: được cứu! Đó là cái giá của một tình yêu không chấp nhận đánh mất một con người. Đó không phải là thất bại của quyền năng, nhưng là chọn lựa của tình yêu.
Điều hôm nay Chúa Giêsu thực hiện cũng là điều Giêrêmia đã báo trước thuở xưa. Ông không tố cáo sự ngỗ ngáo của dân, nhưng ca ngợi một Thiên Chúa trung thành: “Ta đã yêu ngươi bằng mối tình muôn thuở, nên Ta vẫn dành cho ngươi lòng xót thương!”. Vì thế, bản án không phải là lời cuối: “Đức Chúa đã cứu dân Người, số còn sót lại của Israel” - bài đọc một. Người phụ nữ Canaan không bước vào một chương trình cứu độ lạ lẫm; cô chỉ bước vào “một tình yêu chưa bao giờ chịu thua”. Nay, cùng với Israel, muôn dân reo mừng: “Chúa canh giữ chúng ta, như mục tử canh giữ đàn chiên!” - Thánh Vịnh đáp ca.
Phần chúng ta, hầu như không một lần muốn mình thua. Nhưng theo Chúa không chỉ là học yêu như Ngài, mà còn học thua như Ngài nữa. Charles Péguy đã đúng: trong tình yêu, ai thắng thì thua, ai thua thì thắng. Vì thế, học yêu đã khó; học thua còn khó hơn: thua để cứu mình, cứu người. “Ai được Thiên Chúa gọi theo nghĩa Kinh Thánh đều được gọi vì những người chưa được gọi!” - Hans Urs von Balthasar.
Anh Chị em,
Trên thập giá, tình yêu của Thiên Chúa đi đến tận cùng. Dưới mắt thế gian, đó là thất bại: Con Một bị đóng đinh, các môn đệ bỏ chạy, sự chết tưởng đã nói lời cuối. Nhưng chính nơi ấy, Thiên Chúa nói hết về mình. Ngài không giành chiến thắng bằng cách thôi yêu. Chính vì không thôi yêu, Ngài không bao giờ thất bại. Thập giá không phải là thất bại, nhưng là chiến thắng: một tình yêu không bao giờ đầu hàng. Đó mới là ‘Chúa cũng thua’.
Chúng ta có thể cầu nguyện,
“Lạy Chúa, cho con sống xứng với hồng ân Chúa chọn; mở lòng đón mọi anh chị em; để ai gặp con, họ gặp được Chúa!”, Amen.
Lm. Minh Anh (Tgp. Huế)
===================