Thứ hai, 24/08/2026

Thứ Hai Tuần XVII - Mùa Thường Niên | Tin Mừng: Mt 13,31-35

Cập nhật lúc 15:00 26/07/2026
 
Hình ảnh: THƯ VIỆN CÔNG GIÁO
 
 
Tin Mừng: Mt 13,31-35
Hạt cải trở thành cây, đến nỗi chim trời tới làm tổ trên cành được.


Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo thánh Mát-thêu.
31 Khi ấy, Đức Giê-su trình bày cho dân chúng nghe một dụ ngôn khác: Người nói: “Nước Trời giống như chuyện hạt cải người nọ lấy gieo trong ruộng mình. 32 Tuy nó là loại nhỏ nhất trong tất cả các hạt giống, nhưng khi lớn lên, thì lại là thứ rau lớn nhất ; nó trở thành cây, đến nỗi chim trời tới làm tổ trên cành được.”
33 Người còn kể cho họ một dụ ngôn khác: “Nước Trời cũng giống như chuyện nắm men bà kia lấy vùi vào ba thúng bột, cho đến khi tất cả bột dậy men.”
34 Tất cả các điều ấy, Đức Giê-su dùng dụ ngôn mà nói với đám đông ; và Người không nói gì với họ mà không dùng dụ ngôn, 35 hầu ứng nghiệm lời ngôn sứ đã nói: Mở miệng ra, tôi sẽ kể dụ ngôn, công bố những điều được giữ kín từ tạo thiên lập địa.
================
SUY NIỆM
 
TỪ ĐIỀU BÉ NHỎ ĐẾN NHỮNG ĐIỀU VĨ ĐẠI
 
Thánh Mát-thêu ghi lại rằng: "Đức Giê-su dùng dụ ngôn mà nói với dân chúng những điều ấy." Dụ ngôn là một cách kể chuyện bằng những hình ảnh gần gũi, giúp người nghe nhận ra chân lý mà không nói trực tiếp. Chính vì không trình bày một cách minh nhiên, dụ ngôn mời gọi mỗi người tự khám phá và nhận ra hình ảnh của mình trong câu chuyện.
Chẳng hạn, khi một vị giáo sư vắng mặt, cả lớp nữ sinh trở nên ồn ào, huyên náo. Một giám thị đi ngang qua liền nói: "Mèo đi vắng thì chuột tha hồ nhảy múa!" Chỉ một câu nói ngắn gọn nhưng ai cũng hiểu vị giám thị đang muốn nhắc nhở điều gì.
Tiếp nối bài giảng về Nước Trời và giá trị cao quý của Nước ấy, Đức Giê-su cũng dùng chính phương pháp quen thuộc này để giảng dạy. Ngài nói:
“Nước Trời giống như chuyện hạt cải người nọ lấy gieo trong ruộng mình. Tuy nó là loại nhỏ nhất trong tất cả các hạt giống, nhưng khi lớn lên, thì lại là thứ rau lớn nhất ; nó trở thành cây, đến nỗi chim trời tới làm tổ trên cành được.”
Qua hình ảnh hạt cải, Chúa muốn diễn tả một chân lý: điều vĩ đại có thể khởi đầu từ những điều rất bé nhỏ. Nước Trời cũng vậy. Ban đầu, Nước Trời xuất hiện thật khiêm tốn, nhưng rồi sẽ lớn lên và lan rộng vượt quá điều con người có thể hình dung.
Hình ảnh cây cải lớn đến mức chim trời đến nương náu trên cành mang nét cường điệu trong lối diễn đạt của người Do-thái thường dùng. Viết Tin Mừng cho các Ki-tô hữu gốc Do-thái, thánh Mát-thêu đã sử dụng chính lối nói ấy để giúp họ hiểu rằng Nước Trời không chỉ dành cho dân Ít-ra-en mà còn mở rộng đến muôn dân.
Tiếp theo, Đức Giê-su kể dụ ngôn về nắm men:
"Nước Trời giống như nắm men người đàn bà kia lấy vùi vào ba thúng bột, cho đến khi tất cả bột dậy men."
Một lần nữa, thánh Mát-thêu lại làm nổi bật mối tương quan giữa cái nhỏ bé và kết quả lớn lao. Chỉ một nắm men nhỏ có thể làm dậy cả một khối bột rất lớn, đủ làm bánh cho hàng trăm người. Điều đáng chú ý là nếu hạt cải phát triển thành cây lớn để mọi người đều nhìn thấy, thì nắm men lại âm thầm hoạt động trong lòng khối bột. Dù ẩn mình, sức mạnh của men vẫn làm biến đổi toàn bộ khối bột từ bên trong.
Nước Trời cũng vậy. Đó là một thực tại âm thầm nhưng đầy sức mạnh, lớn lên từng ngày trong những tâm hồn biết đón nhận và cộng tác với ơn Chúa.
Lạy Chúa, chúng con tuy bé nhỏ và giới hạn, nhưng lại được Chúa mặc khải mầu nhiệm lớn lao, đó là Nước Trời. Xin cho chúng con biết trân trọng những khởi đầu khiêm tốn, kiên trì sống đức tin và quảng đại cộng tác với ơn Chúa mỗi ngày, để đời sống chúng con trở nên như hạt cải và nắm men, âm thầm góp phần làm cho Nước Chúa được lớn lên giữa trần gian. Amen.
Joseph XIII
==================
CHIM TRỜI LÀM TỔ TRÊN CÀNH ĐƯỢC
(THỨ HAI TUẦN 17 TN NĂM CHẴN)
 
Qua Lời Tổng Nguyện của Thứ Hai Tuần 17 Thường Niên, năm Chẵn này, các nhà phụng vụ muốn chúng ta ý thức rằng: Chúa là sức mạnh và là niềm trông cậy của chúng ta, không có Chúa, chẳng có chi vững bền, chẳng có chi thánh thiện. Xin mở lòng nhân hậu mà hướng dẫn chúng ta, để khi biết cách dùng những của cải chóng qua đời này, chúng ta đã gắn bó với của cải muôn đời tồn tại.
 
Gắn bó với của cải muôn đời tồn tại: hãy có lòng quảng đại như Đức Kitô, như trong Bài đọc 1 Kinh Sách, trích thư thứ hai của thánh Phaolô tông đồ gửi tín hữu Côrintô: Ganh đua nhau làm việc bác ái. Nhân cuộc lạc quyên nhằm giúp cộng đoàn Giêrusalem, thánh Phaolô nhắc cho mọi người rằng: Đức Giêsu Kitô, vốn giàu sang phú quý, đã trở nên khó nghèo…  Anh em biết Đức Giêsu Kitô, Chúa chúng ta, đã có lòng quảng đại như thế nào: Người vốn giàu sang phú quý, nhưng đã tự ý trở nên nghèo khó vì anh em, để lấy cái nghèo của mình mà làm cho anh em trở nên giàu có. Người đã hoàn toàn trút bỏ vinh quang mặc lấy thân nô lệ.
 
Gắn bó với của cải muôn đời tồn tại: hãy có lòng nhân từ như Chúa, như trong Bài đọc 2 Kinh Sách, trích Bài Giảng của thánh Xêdariô: Về lòng thương xót của Thiên Chúa và của con người… Anh em hãy có lòng nhân từ, như Cha anh em là Đấng nhân từ. Anh em hãy tha thứ thì sẽ được Thiên Chúa thứ tha, anh em hãy cho thì sẽ được Thiên Chúa cho lại. Phúc thay ai xót thương người, vì họ sẽ được Thiên Chúa xót thương.
 
Gắn bó với của cải muôn đời tồn tại: hãy có lòng biết ơn Thiên Chúa, như trong Bài đọc 1 Thánh Lễ, trích sách ngôn sứ Giêrêmia: Dân này sẽ nên như chiếc đai lưng hoàn toàn vô dụng kia. Đáp Ca, trích sách Đệ Nhị Luật: Thiên Chúa sinh ra ngươi, ngươi lại coi thường. Thiên Chúa là Núi Đá sinh ra ngươi, ngươi lại coi thường, ngươi quên Thiên Chúa, Đấng đã sinh ra ngươi. Chúa thấy vậy thì khinh miệt, vì con trai con gái Người đã trêu giận Người.
 
Câu Tung Hô Tin Mừng, mà các nhà phụng vụ đã chọn cho ngày lễ hôm nay là: Chúa Cha đã tự ý dùng lời chân lý mà sinh ra chúng ta, để chúng ta nên như của đầu mùa trong các thọ tạo của Người. Trong Bài Tin Mừng, Đức Giêsu nói: Hạt cải trở thành cây, đến nỗi chim trời tới làm tổ trên cành được. Chúc tụng Chúa đi, hồn tôi hỡi, chớ có quên mọi ân huệ của Người. Thiên Chúa ngự trong thánh điện Người, kẻ cô thân, Thiên Chúa cho nhà cửa, chính Người ban tặng cho dân dũng lực uy quyền. Dân xấu xa này không chịu nghe lời Ta, cứ ngoan cố cứng lòng, chạy theo các thần khác mà làm tôi và sụp lạy chúng; nó sẽ nên như chiếc đai lưng hoàn toàn vô dụng kia. Chúng đã thờ các thần hư ảo mà trêu giận Ta. Chúa Cha đã tự ý dùng lời chân lý mà sinh ra chúng ta, để chúng ta nên như của đầu mùa trong các thọ tạo của Người: Đức Giêsu Kitô đã tự ý trở nên nghèo khó, để lấy cái nghèo của mình, mà, làm cho ta trở nên giàu có. Vậy, ta hãy bắt chước Người: hãy có lòng nhân từ, như Cha là Đấng nhân từ; hãy tha thứ thì sẽ được Thiên Chúa thứ tha; hãy cho thì sẽ được Thiên Chúa cho lại; hãy xót thương thì sẽ được Thiên Chúa xót thương: nhận hạt cải bé nhỏ, ta hãy trở thành cây cao bóng cả cho nhiều người nương náu; nhận chút men ít ỏi, ta hãy làm cho cả khối bột dậy men. Chúng ta hãy dùng những gì Chúa ban, để sinh ơn cứu độ cho mình và cho người khác: Anh em có được dư giả, là để giúp đỡ những người đang lâm cảnh túng thiếu, để rồi, khi được dư giả, họ cũng sẽ giúp đỡ anh em, lúc anh em lâm cảnh túng thiếu. Như thế, sẽ có sự đồng đều: Kẻ được nhiều thì không dư, mà người được ít thì không thiếu. Chúa là sức mạnh và là niềm trông cậy của chúng ta, không có Chúa, chẳng có chi vững bền, chẳng có chi thánh thiện. Ước gì Chúa mở lòng nhân hậu mà hướng dẫn chúng ta, để khi biết cách dùng những của cải chóng qua đời này, chúng ta đã gắn bó với của cải muôn đời tồn tại. Ước gì được như thế!

Emmanuel Nguyễn Thanh Hiền, OSB

================

CHỖ CHO CHIM

“Nó trở thành cây, đến nỗi chim trời tới làm tổ trên cành được”.

“Hoa trái của tình yêu là phục vụ; và hoa trái của phục vụ là bình an!” - Mẹ Têrêxa Calcutta.
Kính thưa Anh Chị em,
Hạt cải trong Tin Mừng hôm nay không lớn lên để phô mình, nhưng để phục vụ. Nó trở thành cây để chim trời đến làm tổ. Chúa Giêsu mời chúng ta sống như hạt cải: đừng chỉ chọn chỗ cho mình, nhưng biết chọn ‘chỗ cho chim’.
Bản Hy Lạp viết kataskēnoō - không chỉ là “làm tổ”, mà còn là “cư ngụ, dựng lều”. Chúa Giêsu đang gợi lại lời ngôn sứ Ezêkiel: “Muông chim đến nương mình bên nó, và ẩn thân dưới bóng lá cành”. Điều ngôn sứ loan báo nay ứng nghiệm nơi chính con người Chúa Giêsu, rồi tiếp tục nơi Hội Thánh và nơi mỗi Kitô hữu. Thiên Chúa không chỉ muốn chúng ta lớn lên, nhưng trở thành một bóng mát đủ rộng để người khác tìm được chỗ nương mình. “Hiếu khách trước hết là tạo nên một không gian tự do, nơi người xa lạ có thể bước vào và trở thành bạn hữu!” - Henri Nouwen.
Chúa Giêsu không kết thúc dụ ngôn ở hạt cải hay cái cây; điểm cuối của dụ ngôn là những cánh chim. Cây lớn chưa phải là cùng đích; chim tìm được chỗ cư ngụ mới là điều Chúa Giêsu nhắm tới. Nước Trời không được đo bằng sự lớn mạnh của chính mình, nhưng bằng khả năng đón nhận và che chở. Hạt cải hoàn thành sứ mạng không phải khi trở thành cây lớn, nhưng khi dưới bóng nó đã có những cánh chim. Chim không làm cho cây lớn hơn, nhưng làm cho cây hoàn tất ý nghĩa của mình. Cây đời chỉ thực sự xanh tươi khi biết hiến bóng râm cho những cánh chim mỏi.
Muốn trở thành bóng che cho người khác, trước hết hạt cải phải bén rễ và lớn lên. Con người cũng vậy. Thiên Chúa kéo dân Ngài sát vào mình như chiếc thắt lưng ôm lấy ngang eo, nhưng họ lại tách mình khỏi Ngài - bài đọc một. Không còn gắn với Thiên Chúa, họ lại bám lấy các ngẫu tượng và cũng không còn có thể che chở ai. Đó là bi kịch của mọi thời: “Thiên Chúa sinh ra ngươi, ngươi lại coi thường!” - Thánh Vịnh đáp ca. Với chúng ta, điều Chúa Giêsu chờ đợi không phải là một cuộc đời cao hơn người khác, nhưng là một cuộc đời rộng hơn cho người khác. Mỗi ngày, chúng ta đều phải chọn: chọn chỗ cho mình hay ‘chỗ cho chim’. Chính lựa chọn ấy sẽ nói chúng ta lớn đến đâu.
Anh Chị em,
 
Đức Kitô không chỉ rao giảng Nước Trời; chính Ngài là Nước Trời trở nên hữu hình, là hiện thân của ‘chỗ cho chim’. Nơi Ngài, người tội lỗi gặp lòng thương xót, người mệt mỏi được nghỉ ngơi, người lạc lối tìm thấy đường về cùng Cha. Trên thập giá, Ngài mở rộng vòng tay để trở thành chỗ nương náu cho cả nhân loại. Con Thiên Chúa mời gọi chúng ta trở thành một cành cây nhỏ, để dưới bóng đời mình có thêm một người tìm được chỗ nương thân. “Đón tiếp là dành chỗ trong trái tim mình để người khác được là chính họ và lớn lên!” - Jean Vanier. Lớn lên là để vươn cao, nhưng trưởng thành là để làm một bóng mát chở che.
Chúng ta có thể cầu nguyện,
“Lạy Chúa, cho con lớn lên trong tình yêu; mở rộng lòng cho tha nhân; trở thành chỗ nương mình bình an cho những ai Chúa gửi đến trong đời!”, Amen.

Lm. Minh Anh (Tgp. Huế)

==================


 
Thông tin khác:
 

 

 
 
 
 
Bài Giảng của Đức Cha Đaminh Hoàng Minh Tiến Trong Thánh Lễ Bế Mạc Năm Thánh 2025
Liên kết website

 

 

 

Tiêu điểm
Website giaophanhunghoa.org được phát triển bởi đơn vị thiết kế web: MIP™ (www.mip.vn - mCMS).
log