
Thầy không bảo là đến bảy lần, nhưng là đến bảy mươi lần bảy.
Có những nỗi đau trong đời ngoảnh đi ngoảnh lại vẫn thấy rướm máu. Đau nhất không phải vì vết thương thể xác, mà vì những tổn thương do chính người thân, người bạn hằng ngày gây ra. Câu hỏi của ông Phê-rô: “Thưa Ngài, nếu anh em con cứ xúc phạm đến con, thì con phải tha đến mấy lần? Có phải đến bảy lần không?” chính là tiếng thở dài bất lực của một con người đang gạt giọt nước mắt nghẹn ngào vì bị vắt kiệt sự nhẫn nại. Mức "bảy lần" với Phê-rô đã là sự chịu đựng phi thường, là giới hạn cuối cùng của lòng tốt. Thế nhưng, Đức Giê-su lại nhẹ nhàng đập tan mọi con số tính toán: “Thầy không bảo là đến bảy lần, nhưng là đến bảy mươi lần bảy.”
Bảy mươi lần bảy không phải là một phép tính bốn trăm chín mươi lần để rồi đến lần thứ bốn trăm chín mươi mốt ta có quyền hận thù. Đó là một tình yêu không có điểm dừng, một sự tha thứ không bao giờ khép lại.
Dụ ngôn tên đầy tớ không biết thương xót xé cõi lòng chúng ta ra bằng hai hình ảnh đối lập cay đắng.
Món nợ "mười ngàn yến vàng" là một số tiền khổng lồ mà cả mấy đời người làm lụng vất vả hằng ngày cũng không sao trả nổi. Nó tượng trưng cho biển tội lỗi và vô số lần vấp ngã của chính chúng ta trước mặt Thiên Chúa. Thế nhưng, chỉ bằng một lời van xin trong nước mắt, vị vua đã "chạnh lòng thương", chùi sạch vết nợ và tha trắng cho y.
Vậy mà vừa bước ra khỏi cửa, khi xua tan được cơn bão của đời mình, y lại túm lấy cổ áo người đồng bạn chỉ vì món nợ nhỏ nhặt "một trăm quan tiền". Y quên sạch giọt nước mắt xót thương mà nhà vua vừa dành cho y, quên mất mình vừa từ cõi chết trở về, để rồi thẳng tay tống người anh em vào ngục tối.
Sự tàn nhẫn ấy nghẹn ngào thay lại là tấm gương soi chiếu thái độ hằng ngày của mỗi chúng ta. Chúng ta van xin Chúa rủ lòng thương, xin Người tha thứ biết bao lỗi lầm hằng ngày; nhưng bước ra khỏi nhà thờ, ta lại bóp cổ, thắt thòng lọng vào cổ đứa con, người bạn đời, hay người hàng xóm chỉ vì một lời nói lỡ miệng, một chút tự ái bị tổn thương hay vài ba đồng bạc lẻ. Ta giữ chặt mối hận trong lòng, gặm nhấm sự oán thù, để rồi biến ngôi nhà thành một cái ngục lạnh lẽo cho chính mình và người thân.
Chúa cảnh báo một sự thật xót xa: nếu ta không hết lòng tha thứ cho anh em, ta sẽ tự trao mình cho lính hành hạ. Cay đắng và oán hận chính là thứ độc dược ta tự uống nhưng lại mong người khác chết. Khi không thể tha thứ, lòng ta trở thành hầm ngục, giam hãm chính bản thân trong sự ngột ngạt và đau đớn hằng ngày.
Lạy Cha là Đấng đã chạnh lòng tha thứ cho bao nợ nần chồng chất của đời con, xin ban cho con giọt nước mắt biết ơn vì lòng thương xót của Cha. Xin chạm vào trái tim chai đá, rướm máu vì tổn thương của con, để con can đảm tháo cởi mối hận thù, dẹp bỏ sự tính toán hơn thua hằng ngày. Xin dạy con biết cúi xuống nắm lấy tay người anh em đã làm con đau đớn, để bằng sự tha thứ không giới hạn, căn nhà của con được ngập tràn bình an của Cha. Amen.
Antonius
===============
KHÔNG PHẢI BẢY LẦN
(THỨ NĂM TUẦN 19 TN NĂM CHẴN)
Qua Lời Tổng Nguyện của Thứ Năm Tuần 19 Thường Niên, năm Chẵn này, các nhà phụng vụ muốn chúng ta ý thức rằng: Chúng ta đã được phúc gọi Chúa là Cha, xin Chúa cho chúng ta ngày càng thêm lòng hiếu thảo, hầu, đáng được hưởng gia nghiệp Chúa hứa ban.
Thêm lòng hiếu thảo, hầu, đáng hưởng gia nghiệp: ta hãy hướng về Vị Hoàng Tử bình an, như trong Bài đọc 1 Kinh Sách, trích sách ngôn sứ Mikha: Vị Cứu Tinh sẽ đem lại hòa bình. Khốn khổ vì ngoại xâm, Giuđa sẽ đem hết lòng tin mà hướng về Vị Cứu Tinh Thiên Chúa đã hứa… Phần ngươi, hỡi Bêlem, thành của Thiên Chúa tối cao, từ nơi ngươi, sẽ xuất hiện Đấng thống lãnh nước Ítraen. Nguồn gốc của Người có từ thuở xa xưa, và quyền lực của Người sẽ trải rộng ra đến tận cùng cõi đất. Chính Người sẽ đem lại hoà bình trên đất nước chúng ta. Người sẽ công bố hoà bình cho muôn dân, và thống trị từ biển này qua biển nọ.
Thêm lòng hiếu thảo, hầu, đáng hưởng gia nghiệp: ta hãy bước vào đường nẻo bình an, như trong Bài đọc 2 Kinh Sách, trích Khảo Luận của thánh Ghêgôriô Nítxê: Đức Kitô là bình an và ánh sáng cho chúng ta… Tự chốn cao vời, Vầng Đông viếng thăm ta, dẫn ta bước vào đường nẻo bình an, soi sáng những ai ngồi nơi tăm tối và trong bóng tử thần.
Thêm lòng hiếu thảo, hầu, đáng hưởng gia nghiệp: ta hãy tuân giữ điều Chúa truyền dạy, như trong Bài đọc 1 Thánh Lễ, trích ngôn sứ Êdêkien: Hãy đi đày giữa ban ngày trước mắt chúng. Đáp Ca, Tv 77: Anh em đừng lãng quên những việc Chúa làm. Cha ông ta đã từng thử thách, phản lại Chúa Chí Tôn, lệnh Người đã ban truyền, họ chẳng tuân chẳng giữ. Họ xa lìa, phản bội, chẳng khác gì cha ông, luôn tráo trở thất thường như cánh cung sai chạy.
Câu Tung Hô Tin Mừng, mà các nhà phụng vụ đã chọn cho ngày lễ hôm nay là: Xin tỏa ánh tôn nhan rạng ngời trên tôi tớ Chúa, thánh chỉ Ngài, xin dạy bề tôi. Trong Bài Tin Mừng, Đức Giêsu nói: Thầy không bảo là đến bảy lần, nhưng là đến bảy mươi lần bảy. Giêrusalem hỡi, nào tôn vinh Chúa, Đấng cho ngươi no đầy lúa mì tinh hảo. Lạy Chúa, giao ước thuở xưa, xin nhìn lại, đừng mãi mãi bỏ rơi mạng sống dân nghèo khổ của Ngài. Lạy Thiên Chúa, xin đứng lên biện hộ cho Ngài. Xin đừng quên tiếng những ai tìm kiếm Chúa. Hãy đi đày giữa ban ngày trước mắt chúng, bởi vì, họ lập đàn thờ quấy mà trêu giận Chúa Trời, lại tôn sùng ngẫu tượng khiến Chúa phải ghen tương. Nghe thấy thế, Người nổi cơn thịnh nộ, quyết tình ruồng rẫy Ítraen. Xin tỏa ánh tôn nhan rạng ngời trên tôi tớ Chúa, thánh chỉ Ngài, xin dạy bề tôi: Thầy không bảo là đến bảy lần, nhưng là đến bảy mươi lần bảy. Thiên Chúa sẽ thứ tha, nhưng, ta phải hết lòng tin tưởng hướng về Đấng Cứu Tinh: Phần ngươi, hỡi Bêlem, thành của Thiên Chúa tối cao, từ nơi ngươi, sẽ xuất hiện Đấng thống lãnh nước Ítraen. Nguồn gốc của Người có từ thuở xa xưa, và quyền lực của Người sẽ trải rộng ra đến tận cùng cõi đất. Chính Người sẽ đem lại hòa bình trên đất nước chúng ta. Người sẽ công bố hòa bình cho muôn dân, và thống trị từ biển này qua biển nọ. Tự chốn cao vời, Vầng Đông viếng thăm ta, dẫn ta bước vào đường nẻo bình an, soi sáng những ai ngồi nơi tăm tối và trong bóng tử thần. Vì chúng ta có Đức Kitô là bình an, chúng ta cũng hãy giết chết thù hận, để, điều chúng ta tin là có nơi Người, thì, chúng ta cũng thực hiện được nơi cuộc sống chúng ta. Nếu chúng ta nhìn Đức Kitô dưới khía cạnh Người là ánh sáng thật, ánh sáng hoàn toàn xa lạ với gian trá, thì, chúng ta sẽ hiểu rằng: cuộc sống của chúng ta cũng phải tỏa chiếu những tia sáng phát xuất tự ánh sáng thật đó: Hãy tha thứ bảy mươi lần bảy, để chính chúng ta cũng trở thành ánh sáng và soi sáng cho những người khác qua những công việc chúng ta làm, bởi đặc tính của ánh sáng là chiếu soi. Chúng ta đã được phúc gọi Chúa là Cha, ước gì chúng ta ngày càng thêm lòng hiếu thảo, hầu, đáng được hưởng gia nghiệp Chúa hứa ban. Ước gì được như thế!
Emmanuel Nguyễn Thanh Hiền, OSB
===============
