Ngày 6-8: CHÚA HIỂN DUNG - lễ kính | Tin Mừng: Mt 17,1-9
Cập nhật lúc 15:00 05/08/2026
Hình ảnh: THƯ VIỆN CÔNG GIÁO
Tin Mừng: Mt 17,1-9 Dung nhan Đức Giê-su chói lọi như mặt trời.
✠Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo thánh Mát-thêu. 1 Khi ấy, Đức Giê-su đem các ông Phê-rô, Gia-cô-bê và Gio-an là em ông Gia-cô-bê đi theo. Người đưa các ông đi riêng với mình lên một ngọn núi cao. 2 Rồi Người biến đổi hình dạng trước mặt các ông. Dung nhan Người chói lọi như mặt trời, và y phục Người trở nên trắng tinh như ánh sáng. 3 Và bỗng các ông thấy ông Mô-sê và ông Ê-li-a hiện ra đàm đạo với Người. 4 Bấy giờ ông Phê-rô thưa với Đức Giê-su rằng: “Lạy Ngài, chúng con ở đây, thật là hay ! Nếu Ngài muốn, con xin dựng tại đây ba cái lều, một cho Ngài, một cho ông Mô-sê, và một cho ông Ê-li-a.” 5 Ông còn đang nói, chợt có đám mây sáng ngời bao phủ các ông, và có tiếng từ đám mây phán rằng: “Đây là Con yêu dấu của Ta, Ta hài lòng về Người. Các ngươi hãy vâng nghe lời Người !” 6 Nghe vậy, các môn đệ kinh hoàng, ngã sấp mặt xuống đất. 7 Bấy giờ Đức Giê-su lại gần, chạm vào các ông và bảo: “Trỗi dậy đi, đừng sợ !” 8 Các ông ngước mắt lên, không thấy ai nữa, chỉ thấy một mình Đức Giê-su mà thôi. 9 Đang khi thầy trò từ trên núi xuống, Đức Giê-su truyền cho các ông rằng: “Đừng nói cho ai hay thị kiến ấy, cho đến khi Con Người từ cõi chết trỗi dậy.”
=================
SUY NIỆM
XUỐNG NÚI VỚI ÁNH SÁNG TABOR
Hình ảnh Đức Giêsu biến đổi hình dạng trên núi cao với “dung nhan chói lọi như mặt trời, y phục trắng tinh như ánh sáng” là một khoảnh khắc huy hoàng tuyệt đẹp. Đó là phút giây thần tính rực rỡ của Ngài được hé lộ. Vẻ đẹp ấy cuốn hút đến mức ông Phêrô ngất ngây thốt lên: “Lạy Ngài, chúng con ở đây, thật là hay!” và mong muốn dựng ba cái lều để ở lại. Cảm xúc của Phêrô rất “con người”. Ai trong chúng ta lại chẳng muốn níu giữ những khoảnh khắc bình yên, ngọt ngào và êm ả? Nhìn thấy điều đẹp đẽ, ta chỉ muốn ở lại mãi chứ mấy ai muốn quay về với những lo toan thường nhật. Thế nhưng, mục đích của Chúa khi đưa các ông lên núi không phải để nghỉ dưỡng, mà là để tiếp thêm sức mạnh cho các ông trước những sóng gió sắp tới. Khi đám mây sáng bao phủ và có tiếng phán: “Đây là Con yêu dấu của Ta... Các ngươi hãy vâng nghe lời Người!”, các môn đệ hoảng sợ ngã sấp mặt xuống đất. Sự linh thánh làm con người cảm thấy mình thật bé nhỏ và run rẩy. Nhưng ngay lúc ấy, Đức Giêsu đã lại gần, chạm vào các ông và bảo: “Trỗi dậy đi, đừng sợ!”. Cú “chạm” ấy đưa các ông trở về với thực tại. Khi ngước mắt lên, không còn mây sáng, không còn Môsê hay Êlia, “chỉ thấy một mình Đức Giêsu mà thôi”, một Đức Giêsu bình dị, gần gũi, Người sẽ cùng các ông bước xuống núi để đối diện với thập giá và cái chết tại Giêrusalem.
Trong hành trình đời sống, mỗi người chúng ta cũng từng có những “đỉnh núi Tabor” của riêng mình: Đó là phút giây sốt sắng lắng đọng trong giờ cầu nguyện. Đó là ngày tràn ngập niềm vui bên gia đình, hay lúc gặt hái được thành công rực rỡ. Những khoảnh khắc ấy nâng đỡ tâm hồn ta, cho ta nếm cảm chút “ánh sáng mặt trời” của tình yêu Chúa. Thế nhưng, cuộc sống không thể chỉ kéo dài trên đỉnh núi. Chúng ta không thể dựng lều ở mãi trong những cảm xúc êm đềm để trốn tránh thực tại. Chúa muốn chúng ta mang sức mạnh từ những phút giây ấy trở về với thung lũng cuộc đời: nơi có gánh nặng cơm áo gạo tiền, những va chạm mệt mỏi trong công việc, hay niềm đau của bệnh tật. Cuộc sống đời thường nhiều lúc xám xịt và trĩu nặng. Nhưng nếu biết dừng lại lắng nghe Lời Chúa, ta sẽ tìm thấy sự nâng đỡ để tiếp tục bước đi, biến những lo toan mệt mỏi thành cơ hội để sống yêu thương và vị tha hơn. Lạy Chúa Giêsu, con cảm tạ Chúa vì những phút giây bình yên, những lắng đọng ấm áp Chúa ban cho con giữa cuộc sống vội vã này.Những lúc con mệt mỏi hay sợ hãi trước những khó khăn của cuộc sống, xin Chúa hãy đến bên, chạm vào lòng con và nhắn bảo: "Trỗi dậy đi, đừng sợ!". Xin cho con biết can đảm bước tiếp, không trốn tránh trách nhiệm, nhưng biết đem sự ấm áp và tình yêu thương của Chúa đến cho những người xung quanh.Ước gì trong từng công việc bổn phận hằng ngày, con luôn cảm nhận được Chúa đang đồng hành bên con. Amen.
Qua Lời Tổng Nguyện của Lễ Chúa Hiển Dung hôm nay, các nhà phụng vụ muốn chúng ta ý thức rằng: Khi Con Một Chúa biểu lộ dung nhan vinh hiển Người, Chúa đã dùng hai chứng nhân Cựu Ước là ông Môsê và ông Êlia, để củng cố niềm tin của các Tông Đồ vào mầu nhiệm cứu độ, và báo trước hồng ân lạ lùng Chúa sẽ ban là nhận chúng ta làm nghĩa tử. Xin cho chúng ta nghe lời Con Một Chúa, để mai sau được chung hưởng gia nghiệp với Người. Bốn mươi ngày trước Lễ Suy Tôn Thánh Giá, Lễ Hiển Dung nhắc cho các tín hữu nhớ rằng: Chúa Kitô đã muốn “chuẩn bị tâm hồn các môn đệ khỏi vấp phạm vì khổ hình thập giá”, nhưng đồng thời, lễ này cũng loan báo cho mọi tín hữu biết mình được nhận làm con cái Thiên Chúa, nhờ Con Thiên Chúa là Đức Giêsu, và loan báo ánh sáng diệu kỳ một ngày kia sẽ rạng ngời trên toàn thân thể nhiệm mầu, tức là Hội Thánh.
Củng cố niềm tin Tông Đồ và nhận ta làm nghĩa tử, ta hãy sống xứng đáng là con cái Thiên Chúa, như trong Bài đọc 1 Kinh Sách, trích thư thứ hai của thánh Phaolô tông đồ gửi tín hữu Côrintô: Vinh quang của Giao Ước Mới trong Đức Kitô... Anh em hãy xem Chúa Cha yêu chúng ta dường nào: Người yêu đến nỗi cho chúng ta được gọi là con Thiên Chúa, và thật sự chúng ta là con Thiên Chúa. Chúng ta biết rằng khi Đức Kitô xuất hiện, chúng ta sẽ nên giống như Người, vì Người thế nào, chúng ta sẽ thấy Người như vậy.
Củng cố niềm tin Tông Đồ và nhận ta làm nghĩa tử, ta hãy chiêm ngưỡng vinh quang Thiên Chúa, như trong Bài đọc 2 Kinh Sách, trích Bài Giảng Lễ Chúa Hiển Dung của Giám Mục Anáttaxiô Xinai: Chúng con ở đây, thật hay quá… Dung nhan Đức Giêsu chói lọi như mặt trời. Được chiêm ngưỡng vinh quang của Người, các môn đệ vừa ngỡ ngàng vừa sợ hãi. Và kìa có ông Môsê và ông Êlia hiện ra đàm đạo với Người.
Củng cố niềm tin Tông Đồ và nhận ta làm nghĩa tử, ta hãy nhảy mừng trước Nhan Thiên Chúa, như trong Bài đọc 1 Thánh Lễ, trích sách ngôn sứ Đanien: Áo người trắng như tuyết.Đáp Ca, Tv 96: Chúa là Vua hiển trị, là Đấng cao cả trên khắp địa cầu. Chúa là Vua hiển trị, hỡi địa cầu, hãy nhảy mừng lên, vui đi nào, ngàn muôn hải đảo! Mây u ám bao phủ quanh Người, bệ ngai rồng là chính trực công minh.
Câu Tung Hô Tin Mừng, mà các nhà phụng vụ đã chọn cho ngày lễ hôm nay là: Đây là Con yêu dấu của Ta, Ta hài lòng về Người. Các ngươi hãy vâng nghe lời Người. Trong Bài Tin Mừng, thánh Mátthêu tường thuật: Dung nhan Đức Giêsu chói lọi như mặt trời.Chúa là Vua hiển trị, là Đấng cao cả trên khắp địa cầu. Núi tan chảy như sáp, khi diện kiến Thánh Nhan vị Chúa Tể hoàn cầu. Trời xanh tuyên bố Người là Đấng chính trực, hết mọi dân được thấy vinh quang Người. Áo Người trắng như tuyết, tóc trên đầu Người tựa lông chiên tinh tuyền. Anh em hãy xem Chúa Cha yêu chúng ta dường nào: Người yêu đến nỗi cho chúng ta được gọi là con Thiên Chúa, và thật sự chúng ta là con Thiên Chúa. Chúng ta biết rằng khi Đức Kitô xuất hiện, chúng ta sẽ nên giống như Người, vì Người thế nào, chúng ta sẽ thấy Người như vậy. Dung nhan Đức Giêsu chói lọi như mặt trời. Được chiêm ngưỡng vinh quang của Người, các môn đệ vừa ngỡ ngàng vừa sợ hãi: Ở đây thật là hay! Còn gì hạnh phúc hơn là được ở với Thiên Chúa, được nên đồng hình đồng dạng với Người và được chan hòa ánh sáng; Ở đây thật là hay: mọi sự đều sáng ngời rực rỡ; niềm vui và hạnh phúc ngọt ngào; bình an, thanh tĩnh và êm đềm vì được nhìn thấy Đức Kitô, cùng với Người, chúng ta sẽ rực sáng. Con Một Cha biểu lộ dung nhan vinh hiển, để củng cố niềm tin cho các Tông Đồ, và loan báo trước hồng ân lạ lùng Cha sẽ ban là nhận chúng ta làm nghĩa tử. Ước gì chúng ta biết nghe lời Con Một của Cha, để mai sau chúng ta được chung hưởng gia nghiệp với Người. Ước gì được như thế!
Emmanuel Nguyễn Thanh Hiền, OSB
===================
CHE MÀ KHÔNG KHUẤT
“Dung nhan Người chói lọi như mặt trời”. “Thần tính của Đức Kitô không bị lấy đi, nhưng đã bị che phủ!” - Tôma Aquinô. Kính thưa Anh Chị em, Có những điều càng được che, càng không bao giờ khuất. Tin Mừng hôm nay hé mở nơi Chúa Giêsu một khoảnh khắc như thế: ‘che mà không khuất’. Cả ba Tin Mừng Nhất Lãm đều thuật lại Hiển Dung. Điều lạ lùng không phải là một lần Chúa Giêsu bừng sáng trên núi; lạ lùng hơn là sau khoảnh khắc ấy, Ngài lại trở về với một dung mạo rất đỗi bình thường. Điều Đaniel chỉ thấy trong thị kiến - bài đọc một - các môn đệ nay được thấy nơi Chúa Giêsu. Nếu Hiển Dung chỉ kéo dài trong chốc lát, thì cả một đời tự nguyện che giấu vinh quang thần linh mới là phép lạ lớn nhất. Mọi phép lạ khác bày tỏ quyền năng của Thiên Chúa; còn Hiển Dung mặc khải một quyền năng còn lớn hơn: quyền năng biết tự che mình vì yêu. Thì ra, “che” là phong cách của Thiên Chúa. Nhưng tại sao Thiên Chúa lại chọn phong cách ấy? Phải chăng, nếu luôn hiển lộ vinh quang, con người chỉ còn biết kinh hãi? Ngài không tìm kẻ run sợ, nhưng đợi những người con dám đến gần. Vì thế, Ngài tự nguyện che vinh quang của mình sau một khuôn mặt, một cái chạm, một tấm bánh. Dẫu thế, thần tính của Ngài không hề vơi đi; chỉ có tình yêu trở nên gần gũi. Thì ra, Thiên Chúa che mình không phải để con người khó tìm Ngài hơn, nhưng để con người dám đến gần Ngài hơn. Bởi tình yêu chỉ thật sự đến được với con người khi không làm họ sợ hãi. Khoảnh khắc ấy đã in sâu vào lòng Phêrô. Nhiều năm sau, ông làm chứng: “Chúng tôi đã được thấy tận mắt vẻ uy phong lẫm liệt của Người”; “Tiếng đó, chính chúng tôi đã nghe thấy từ trời phán ra” - bài đọc hai. Hiển Dung chỉ diễn ra trong giây lát; nhưng ánh sáng ấy đã đồng hành với Phêrô từ những lần yếu đuối vấp ngã đến ngày hiến mạng vì Thầy. Hoá ra, chỉ cần một khoảnh khắc, Thiên Chúa đã gieo vào lòng con người một ánh sáng đủ soi cho cả một đời. “Đức tin là tin điều bạn chưa thấy; phần thưởng của đức tin là được thấy điều bạn đã tin!” - Augustinô. Chúng ta thì khác. Thiên Chúa chọn che; con người chọn khoe. Điều Thiên Chúa che là vinh quang của Ngài; điều con người khoe thường chỉ là hư không. Thế mà, chúng ta lại ít muốn học điều làm mình nên giống Thiên Chúa nhất: biết che. Biết che là nghệ thuật của yêu thương; khoe mình chỉ là bản năng của tự ái. Chúng ta che đi lòng trắc ẩn để giữ lại vỏ bọc của kiêu căng; Thiên Chúa che đi vẻ uy linh để tình yêu được trao ban. Anh Chị em, Đức Kitô vẫn không đổi. Ngài bước xuống núi; sau Phục Sinh, Ngài ở với Hội Thánh dưới những hình hài bình thường. Hôm nay, Ngài vẫn ẩn mình trong Lời Chúa, nơi các bí tích và nơi những con người bé nhỏ. Đức tin không hệ tại việc tìm một Thiên Chúa rực rỡ, nhưng ở việc nhận ra Đức Kitô đang âm thầm ở rất gần mình. Vì thế, ‘che mà không khuất’ không chỉ là một biến cố trên núi, nhưng là chính phong cách cứu độ của Đức Kitô. Chúng ta có thể cầu nguyện, “Lạy Chúa, cho con biết nhỏ lại để tình yêu được tỏ lộ, biết lùi bước để chỉ Chúa trong con được lớn lên!”, Amen.