Thứ ba, 01/09/2026

Ngày 10-8: THÁNH LÔ-REN-XÔ, PHÓ TẾ, TỬ ĐẠO - lễ kính | Tin Mừng: Ga 12,24-26

Cập nhật lúc 15:00 09/08/2026
 
Hình ảnh: THƯ VIỆN CÔNG GIÁO
 

Tin Mừng: Ga 12,24-26
Ai phục vụ Thầy, Cha Thầy sẽ quý trọng người ấy.

 
Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo thánh Gio-an.
24 Khi ấy, Đức Giê-su nói với các môn đệ rằng: “Thật, Thầy bảo thật anh em, nếu hạt lúa gieo vào lòng đất mà không chết đi, thì nó vẫn trơ trọi một mình ; còn nếu chết đi, nó mới sinh được nhiều hạt khác. 25 Ai yêu quý mạng sống mình, thì sẽ mất ; còn ai coi thường mạng sống mình ở đời này, thì sẽ giữ lại được cho sự sống đời đời. 26 Ai phục vụ Thầy, thì hãy theo Thầy ; và Thầy ở đâu, kẻ phục vụ Thầy cũng sẽ ở đó. Ai phục vụ Thầy, Cha Thầy sẽ quý trọng người ấy.”

 
==================
SUY NIỆM:
Ngày 10 tháng 8: THÁNH LÔ-REN-XÔ, PHÓ TẾ, TỬ ĐẠO (Ga 12,24-26)
 

Hạt lúa mì gieo vào lòng đất gợi lên cho chúng ta bài học đắt giá về quy luật của sự sống và tình yêu. Một hạt lúa nếu cứ giữ nguyên hình dáng mịn màng, nằm yên trong kho lẫm khô ráo thì nó mãi mãi chỉ là một hạt lúa cô độc, trơ trọi. Chỉ khi chịu vùi sâu dưới lớp đất tăm tối, chấp nhận chịu thối rữa, nứt nẻ và phân hủy vỏ bọc bên ngoài, sức sống tiềm tàng bên trong mới có cơ hội trỗi dậy, đơm hoa kết trái thành vô số hạt lúa mới. Đức Giê-su đã dùng quy luật tự nhiên ấy để vạch ra con đường cứu độ của Người trên thập giá, đồng thời chỉ cho chúng ta chìa khóa của một cuộc sống có ý nghĩa.

“Ai yêu quý mạng sống mình, thì sẽ mất; còn ai coi thường mạng sống mình ở đời này, thì sẽ giữ lại được cho sự sống đời đời” nghe qua có vẻ mâu thuẫn, nhưng lại phản chiếu một thực tế của đời sống chúng ta. Yêu mạng sống theo kiểu ích kỷ nghĩa là chỉ biết vun vén cho bản thân, sống hưởng thụ, thu vén tiện nghi hằng ngày mà dửng dưng trước nỗi đau của người khác thực chất là đang làm cho cuộc đời mình thu hẹp, cằn cỗi và chết dần trong cô đơn. Trái lại, khi biết "coi thường" sự an an toàn ích kỷ của cái tôi, chấp nhận chịu tiêu hao, vất vả vì người khác, ta lại tìm thấy niềm vui đích thực và giá trị trường tồn cho tâm hồn.

Trong ngày lễ kính Thánh Lô-ren-xô, phó tế, tử đạo, lời Chúa càng trở nên gần gũi. Thánh nhân đã dùng đời mình để phục vụ Hội Thánh và những người nghèo khổ. Khi được yêu cầu trao nộp kho tàng của Hội Thánh, ngài đã quy tụ những người nghèo đến và giới thiệu họ như kho tàng quý giá. Cuối cùng, Thánh Lô-ren-xô đã hiến dâng chính mạng sống mình để trung thành với Đức Ki-tô. Ngài đã thực sự trở nên như hạt lúa được gieo vào lòng đất: chấp nhận mất đi để tình yêu Đức Ki-tô được sinh hoa trái nơi nhiều người.

Cái "chết đi" của hạt lúa hằng ngày chính là những sự hy sinh âm thầm ngay dưới mái nhà và ngoài xã hội.

Đó là khi người cha, người mẹ chấp nhận hao mòn sức khỏe, chịu đựng bao giọt mồ hôi rơi trên đồng ruộng hay trong nhà máy hằng ngày để lo cho con cái được học hành nên người.

Đó là khi người vợ, người chồng biết gạt bỏ cái tôi kiêu ngạo, chấp nhận "chết đi" sự nóng giận, tự ái của bản thân để nhường nhịn và tha thứ cho nhau, giữ gìn mái ấm gia đình.

Đó là khi chúng ta chấp nhận chịu thiệt thòi chút quyền lợi, dẹp bớt sự tham lam hằng ngày để giữ sự trung thực trong mua bán, và biết chìa bàn tay nâng đỡ một người xóm giềng đang gặp hoạn nạn.

Những hy sinh ấy có thể rất nhỏ bé và âm thầm, nhưng trước mặt Thiên Chúa, không có tình yêu nào là vô nghĩa. Một hạt lúa phải chấp nhận được gieo xuống mới có thể sinh nhiều hạt. Một cuộc đời biết trao ban cũng vậy: khi biết “chết đi” cho ích kỷ, tự ái và những tính toán riêng, chúng ta để cho tình yêu Thiên Chúa có thể sinh hoa trái nơi mình và nơi những người chung quanh.

Thánh Lô-ren-xô đã đi đến tận cùng của sự phục vụ: không chỉ trao ban những gì mình có, nhưng trao ban cả chính mạng sống. Ước gì mỗi người chúng ta cũng biết bắt đầu từ những hy sinh nhỏ bé mỗi ngày, để cuộc đời mình trở thành một hạt lúa được gieo xuống trong gia đình, nơi cộng đoàn và giữa lòng xã hội.

Lạy Chúa, xin tha thứ cho những lần con chỉ biết vun vén cho bản thân, ngại hy sinh và sợ mất đi những điều mình đang có. Nhờ lời chuyển cầu của Thánh Lô-ren-xô, xin ban cho con một tâm hồn quảng đại, biết quên mình để phục vụ, biết chia sẻ với người nghèo khổ và biết trung thành với Chúa trong mọi hoàn cảnh. Xin cho con can đảm “chết đi” mỗi ngày cho ích kỷ, nóng giận và tự ái, để cuộc đời con trở thành hạt lúa được gieo vào lòng đời và sinh nhiều hoa trái yêu thương. Amen.

Antonius

================

PHỤC VỤ THẦY CHA THẦY SẼ QUÝ TRỌNG
(LỄ THÁNH LÔRENXÔ 10/08)

 
Qua Lời Tổng Nguyện của Lễ Thánh Lôrenxô hôm nay, các nhà phụng vụ muốn chúng ta ý thức rằng: Chính vì được tình yêu Chúa nung nấu, mà thánh phó tế Lôrenxô đã trung thành phục vụ và đạt tới phúc tử đạo vinh quang. Xin Chúa cho Dân Chúa biết thực hành những điều người dạy, và noi gương người mà yêu mến Chúa  anh chị em mình. Phó tế Lôrenxô chịu tử đạo tại Rôma ngày 10 tháng 08 năm 258, sau Đức Xíttô II bốn ngày. Chuyện kể rằng người phải chịu cực hình lửa thiêu trên một chiếc giường sắt sau khi người đã phân phát cho người nghèo tài sản của cộng đoàn. Ngay từ thế kỷ IV, lòng tôn kính người đã phổ biến trong Hội Thánh.
 
Trung thành phục vụ và đạt tới phúc tử đạo vinh quang, tin nhận và can đảm tuyên xưng Chúa trước mặt mọi người, như trong Bài đọc 1 Kinh Sách, trích sách Công Vụ Tông Đồ: Bảy phụ tá do các Tông Đồ lựa chọn… Chúa nói: Phàm ai tuyên bố nhận Thầy trước mặt thiên hạ, Thầy cũng sẽ tuyên bố nhận người ấy trước mặt Cha Thầy, Đấng ngự trên trời. Ai phục vụ Thầy, thì hãy theo Thầy; và Thầy ở đâu, kẻ phục vụ Thầy cũng sẽ ở đó.
 
Trung thành phục vụ và đạt tới phúc tử đạo vinh quang, chỉ tôn thờ và phụng sự một mình Chúa mà thôi, như trong Bài đọc 2 Kinh Sách, trích Bài Giảng của thánh Âutinh: Thừa tác viên phục vụ Máu Thánh Đức Kitô… Thánh Lôrenxô kêu lên rằng: Tôi chỉ thờ Thiên Chúa của tôi, tôi chỉ phụng sự một mình Người. Cực hình không làm tôi sợ hãi. Thiên Chúa tôi thờ là núi đá cho tôi trú ẩn, là Đấng giải thoát tôi.
 
Trung thành phục vụ và đạt tới phúc tử đạo vinh quang, vui vẻ hiến thân phục vụ anh chị em mình, như trong Bài đọc 1 Thánh Lễ, trích thư thứ hai của thánh Phaolô tông đồ gửi tín hữu Côrintô: Ai vui vẻ dâng hiến, thì được Thiên Chúa yêu thương. Đáp Ca, Tv 111: Phúc thay người biết cảm thương và cho vay mượn. Hạnh phúc thay, người kính sợ Chúa, những ưa cùng thích mệnh lệnh Chúa truyền ban. Trên mặt đất, con cháu của họ sẽ hùng cường, dòng dõi kẻ ngay lành được Chúa thương giáng phúc.
 
Câu Tung Hô Tin Mừng, mà các nhà phụng vụ đã chọn cho ngày lễ hôm nay là: Chúa nói: Ai theo tôi, sẽ không phải đi trong bóng tối, nhưng sẽ nhận được ánh sáng đem lại sự sống. Trong Bài Tin Mừng, Đức Giêsu nói: Ai phục vụ Thầy, Cha Thầy sẽ quý trọng người ấy. Thánh Lôrenxô đã hiến thân phục vụ Hội Thánh, vì thế, người được phúc tử đạo, để hân hoan tiến lên gặp Chúa Giêsu Kitô. Ai vui vẻ dâng hiến, thì được Thiên Chúa yêu thương. Phúc thay người biết cảm thương và cho vay mượn. Ai theo tôi, sẽ không phải đi trong bóng tối, nhưng, sẽ nhận được ánh sáng đem lại sự sống. Chúa nói: Phàm ai tuyên bố nhận Thầy trước mặt thiên hạ, Thầy cũng sẽ tuyên bố nhận người ấy trước mặt Cha Thầy, Đấng ngự trên trời. Ai phục vụ Thầy, thì hãy theo Thầy; và Thầy ở đâu, kẻ phục vụ Thầy cũng sẽ ở đó. Thánh Lôrenxô nói: Tôi chỉ thờ Thiên Chúa của tôi, tôi chỉ phụng sự một mình Người. Thiên Chúa tôi thờ là núi đá cho tôi trú ẩn, là Đấng giải thoát tôi. Thánh Lôrenxô được lãnh nhận Đấng trao ban chính mình làm của ăn tại Bàn Tiệc Thánh thế nào, thì, người cũng trao hiến chính mình làm của ăn cho người khác như vậy. Khi sống, người yêu mến Đức Kitô, thì lúc chết, người cũng bắt chước Đức Kitô. Nếu ta thật lòng yêu mến Chúa, ta cũng hãy bắt chước Chúa. Chúng ta sẽ không thể sinh được hoa trái mến yêu nào tốt hơn là noi gương bắt chước Đức Kitô. Thật vậy, Đức Kitô đã chịu đau khổ vì ta, để lại một gương mẫu cho ta dõi bước theo Người. Chính vì được tình yêu Chúa nung nấu, mà thánh phó tế Lôrenxô đã trung thành phục vụ và đạt tới phúc tử đạo vinh quang. Ước gì Dân Chúa biết thực hành những điều người dạy, và noi gương người mà yêu mến Chúa  anh chị em mình. Ước gì được như thế!

Emmanuel Nguyễn Thanh Hiền, OSB

=================

ĐỂ ĐƯỢC CẢ ĐỒNG LÚA

“Nếu hạt lúa gieo vào lòng đất mà không chết đi, thì nó vẫn trơ trọi một mình!”.
Bị buộc phải trao nộp kho báu của Giáo Hội, Thánh Laurensô chỉ vào người nghèo. Câu trả lời ấy đã được ngài đóng ấn bằng máu. Từ đó, Tin Mừng về hạt lúa bắt đầu được sống.
Kính thưa Anh Chị em,
Hạt lúa không sợ mục nát; nó chỉ sợ nằm mãi trong kho. Chỉ khi dám đi vào lòng đất, nó mới có thể sinh nhiều bông hạt. Lời Chúa hôm nay mặc khải nghịch lý ấy: chết không phải để mất, nhưng ‘để được cả đồng lúa’.
“Chết” là điều kiện của sự sinh. Bản Hy Lạp viết menei monos - “ở lại một mình”. Nếu không chết đi, hạt lúa vẫn nguyên vẹn, nhưng trơ trọi; không mất đi, nhưng cũng không bao giờ trở nên nhiều hơn nó. Vấn đề không còn là còn hay mất, nhưng là chấp nhận sự đơn độc hay được gieo xuống để sự sống được nhân lên. Đừng sợ những từ bỏ đớn đau, vì trong tay Đấng Tạo Hoá, tiêu hao luôn là khởi đầu của cả một mùa vàng. “Tôi phải học cách rời bỏ chính mình để tìm lại chính mình!” - Thomas Merton.
Nơi Laurensô, “cho” không còn là một hành vi đạo đức, nhưng là cách Tin Mừng được trao truyền. Gieo ít hay nhiều không còn là chuyện tính toán, nhưng là để ân sủng của Thiên Chúa lan rộng - bài đọc một. Của cải không còn được đo bằng điều giữ lại, nhưng bằng điều con người dám hiến trao; Thiên Chúa không đếm những gì con người cất giữ, nhưng làm lớn lên những gì họ gieo xuống. Người nghèo vì thế không chỉ là đối tượng của lòng bác ái, nhưng trở thành kho báu sống động của Giáo Hội; chính nơi họ, những hạt lúa của lòng quảng đại bắt đầu nảy mầm. Thánh Vịnh đáp ca cất lên: “Phúc thay người biết cảm thông và cho vay mượn!”.
Vậy mà đó lại là điều con người sợ nhất. Chúng ta sợ mất nên giữ lại; sợ thiệt nên co rút; sợ bị lấy đi nên không dám trao. Hạt lúa không mất, nhưng cũng không sinh. Điều nghịch lý là: càng cố giữ, sự sống càng thu hẹp; càng tự bảo vệ, lòng người càng nghèo đi. Chỉ khi dám mục nát, đời người mới có thể trở thành cánh đồng ơn phước. Henri de Lubac từng nhận định: con người chỉ đạt tới sự viên mãn khi biết trao hiến. Đó cũng là lúc hạt lúa bắt đầu thuộc về người khác. Mất mát dưới bàn tay ân sủng không bao giờ là sự cạn kiệt, nhưng là chuẩn bị cho một mùa gặt vĩnh cửu.
Anh Chị em,
Đức Kitô không chỉ nói về hạt lúa, Ngài chính là Hạt Lúa ấy. Đến từ Thiên Chúa, Ngài tự nguyện đi vào lòng đất của thế gian để khai mở một mùa gặt mới cho nhân loại. Vì thế, thập giá không còn là lời cuối của cái chết, nhưng là nơi sự sống bẻ tung mọi giới hạn của cái chết để sinh sôi. Chỉ khi ở trong Đức Kitô, hạt lúa đời chúng ta mới thôi trơ trọi; chỉ khi kết hiệp với Ngài, mọi mất mát mới có thể làm nên cả đồng lúa. “Hạt lúa là chính Đức Giêsu. Hoa trái là sự sống dồi dào mà Người đã đạt được cho chúng ta nhờ thập giá!” - Bênêđictô XVI.
Chúng ta có thể cầu nguyện,
“Lạy Chúa, xin đừng để con cứ giữ mình nguyên vẹn; cho con biết trao đi không tiếc, biết yêu không giữ lại; để đời con cũng trổ sinh những cánh đồng!”, Amen.

Lm. Minh Anh (Tgp. Huế)

==================

Thông tin khác:
 

 

 
 
 
 
Bài Giảng của Đức Cha Đaminh Hoàng Minh Tiến Trong Thánh Lễ Bế Mạc Năm Thánh 2025
Liên kết website

 

 

 

Tiêu điểm
Ban điều hành Giới trẻ Giáo hạt Tây Bắc Phú Thọ họp triển khai chương trình mục vụ năm 2026-2027
Ban điều hành Giới trẻ Giáo hạt Tây Bắc Phú Thọ họp triển khai chương trình mục vụ năm 2026-2027
WPGPHH - Chiều ngày 31/8/2026, tại Giáo xứ Hương Tran, Ban Điều hành Giới trẻ Giáo hạt Tây Bắc Phú Thọ đã tổ chức cuộc họp nhằm nhìn lại các hoạt động mục vụ giới trẻ năm 2025–2026 và triển khai phương hướng cho năm 2026–2027.
Website giaophanhunghoa.org được phát triển bởi đơn vị thiết kế web: MIP™ (www.mip.vn - mCMS).
log