Thứ Tư Tuần VIII - Mùa Thường Niên | Tin Mừng: Mc 10,32-45
Cập nhật lúc 20:00 26/05/2026
Hình ảnh: THƯ VIỆN CÔNG GIÁO
Tin Mừng: Mc 10,32-45 Này chúng ta lên Giê-ru-sa-lem, và Con Người sẽ bị nộp.
✠Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo thánh Mác-cô. 32 Khi ấy, Đức Giê-su và các môn đệ đang trên đường lên Giê-ru-sa-lem, Người dẫn đầu các ông. Các ông kinh hoàng, còn những kẻ theo sau cũng sợ hãi. Người lại kéo riêng Nhóm Mười Hai ra, và bắt đầu nói với các ông về những điều sắp xảy đến cho mình: 33 “Này chúng ta lên Giê-ru-sa-lem, và Con Người sẽ bị nộp cho các thượng tế và kinh sư. Họ sẽ lên án xử tử Người, và sẽ nộp Người cho dân ngoại. 34 Họ sẽ nhạo báng Người, khạc nhổ vào Người, họ sẽ đánh đòn và giết chết Người. Ba ngày sau, Người sẽ sống lại.” 35 Hai người con ông Dê-bê-đê là Gia-cô-bê và Gio-an đến gần Đức Giê-su và nói: “Thưa Thầy, chúng con muốn Thầy thực hiện cho chúng con điều chúng con sắp xin đây.” 36 Người hỏi: “Các anh muốn Thầy thực hiện cho các anh điều gì ?” 37 Các ông thưa: “Xin cho hai anh em chúng con, một người được ngồi bên hữu, một người được ngồi bên tả Thầy, khi Thầy được vinh quang.” 38 Đức Giê-su bảo: “Các anh không biết các anh xin gì ! Các anh có uống nổi chén Thầy sắp uống, hay chịu được phép rửa Thầy sắp chịu không ?” 39 Các ông đáp: “Thưa được.” Đức Giê-su bảo: “Chén Thầy sắp uống, anh em cũng sẽ uống ; phép rửa Thầy sắp chịu, anh em cũng sẽ chịu. 40 Còn việc ngồi bên hữu hay bên tả Thầy, thì Thầy không có quyền cho, nhưng Thiên Chúa đã chuẩn bị cho ai thì kẻ ấy mới được.” 41 Nghe vậy, mười môn đệ kia đâm ra tức tối với ông Gia-cô-bê và ông Gio-an. 42 Đức Giê-su gọi các ông lại và nói: “Anh em biết: những người được coi là thủ lãnh các dân thì dùng uy mà thống trị dân, những người làm lớn thì lấy quyền mà cai quản dân. 43 Nhưng giữa anh em thì không được như vậy: ai muốn làm lớn giữa anh em, thì phải làm người phục vụ anh em ; 44 ai muốn làm đầu anh em, thì phải làm đầy tớ mọi người. 45 Vì Con Người đến, không phải để được người ta phục vụ, nhưng là để phục vụ, và hiến mạng sống làm giá chuộc muôn người.”
=================
SUY NIỆM:
LỚN LÊN BẰNG CON ĐƯỜNG PHỤC VỤ (Mc 10,32-45)
“Ai muốn làm lớn giữa anh em, thì phải làm người phục vụ anh em.”
Kính thưa cộng đoàn, Tin Mừng hôm nay cho thấy một sự tương phản rõ rệt. Trong khi Chúa Giê-su loan báo về cuộc thương khó và con đường khổ giá, thì các môn đệ lại nghĩ đến địa vị và quyền lực. Chúa Giê-su nói với các môn đệ: “Này chúng ta lên Giê-ru-sa-lem, và Con Người sẽ bị nộp cho các thượng tế và kinh sư. Họ sẽ lên án xử tử Người, và sẽ nộp Người cho dân ngoại. Họ sẽ nhạo báng Người, khạc nhổ vào Người, họ sẽ đánh đòn và giết chết Người. Ba ngày sau, Người sẽ sống lại.” Thầy thì mạc khải về con đường khổ giá để hoàn tất chương trình cứu độ. Còn trò thì chỉ nghĩ đến vinh quang sẽ được hưởng. Hai ông Gia-cô-bê và Gio-an xin được ngồi bên hữu bên tả trong vương quốc của Thầy. Bởi các ông vẫn nghĩ về vương quốc theo kiểu thế gian, mà không hiểu được lời Thầy muốn nói. Chính vì thế, khi Chúa Giê-su nói về cuộc thương khó, các ông hăng hái đón nhận. Không chỉ hai người con ông Dê-bê-đê, các môn đệ khác cũng muốn được quyền cao, chức trọng. Do đó, các ông tức tối với ông Gia-cô-bê và Gio-an. Để giúp cho các ông hiểu được quyền bình thực sự là gì, Chúa Giê-su nói: “Ai muốn làm lớn giữa anh em, thì phải làm người phục vụ anh em.” Và chính Người nhấn mạnh rằng: “Con Người đến, không phải để được người ta phục vụ, nhưng là để phục vụ, và hiến mạng sống làm giá chuộc muôn người.” Chúa Giê-su đã phục vụ bằng chính cuộc đời. Người cúi xuống rửa chân cho môn đệ, cảm thông với người bệnh tật, đau khổ và hiến mạng sống trên thập giá. Như thế, muốn làm lớn trong vương quốc của Chúa, người môn đệ càng phải sống tinh thần phục vụ. Ngày nay, con người dễ bị cuốn vào danh tiếng, địa vị, hơn thua, tìm sự nổi bật. Nhiều người phục vụ nhằm mục đích được công nhận, được khen hoặc gây ảnh hưởng. Nhưng trong Giáo Hội của Chúa, quyền bính là để phục vụ, chứ không phải để thống trị. Chúa Giê-su mời gọi các tín hữu làm lớn trong yêu thương, lớn trong khiêm nhường và lớn trong hy sinh phục vụ. Mỗi người được mời gọi hy sinh phục vụ từ những công việc nhỏ nhất trong gia đình, nơi học đường hay công sở, ngoài xã hội và trong Giáo Hội. Dù được trao nhiệm vụ gì, chúng ta chu toàn bổn phận trong tình yêu mến. Như thế, ta đang chứng tỏ là người môn đệ của Đức Ki-tô. Lạy Chúa, xin cho con biết dùng khả năng Chúa ban để phục vụ anh chị em với con tim cháy lửa yêu mến. A-men
Jos. Nguyễn
==================
CON NGƯỜI SẼ BỊ NỘP
(THỨ TƯ TUẦN 8 TN NĂM CHẴN)
Qua Lời Tổng Nguyện của Thứ Tư Tuần 8 Thường Niên, năm Chẵn này, các nhà phụng vụ muốn chúng ta xin Chúa an bài cho mọi việc ở trần gian luôn diễn tiến trong hòa bình trật tự, để tất cả chúng ta được nhờ, và Hội Thánh được an vui thờ phượng Chúa.
An vui thờ phượng Chúa, cho dẫu thực tại trước mắt thật nghiệt ngã, như trong bài đọc một Kinh Sách, trích sách Gióp: Đối với con người, phải chăng Thiên Chúa chỉ là người xử tội? Kiếp sống càng phù du, nỗi bất hạnh của con người càng bi thảm. Nhưng nào có ai trả lại những ngày đã mất! Chính vì xác tín như vậy mà tác giả đã có được một lời cầu nguyện tuyệt vời. Mãi sau này Thiên Chúa mới trả lời thôi. Chúa Giêsu sẽ nói: Những người khác đã làm lụng vất vả, còn anh em, anh em sẽ gặt hái những gì anh em không vất vả làm ra… Thịt tôi chai ra, giòi bọ lúc nhúc, da tôi nứt nẻ, máu mủ đầm đìa. Ngày đời tôi thấm thoát hơn cả thoi đưa, và chấm dứt, không một tia hy vọng. Lạy Đức Chúa, xin Ngài nhớ cho, cuộc đời con chỉ là hơi thở.
An vui thờ phượng Chúa, cho dẫu chưa tìm được câu trả lời thỏa đáng cho những đau khổ mình đang phải chịu, như trong bài đọc hai Kinh Sách, trích sách Tự Thuật của thánh Âutinh: Con đặt tất cả niềm hy vọng nơi lượng từ bi hải hà của Chúa…Con yêu Chúa quá muộn, lạy Chúa là vẻ đẹp vừa rất xưa, vừa mới mãi, con yêu Chúa quá muộn! Chúa gọi con, Chúa la to, và đã phá tan sự điếc lác của con. Con Người đến để tìm và cứu những gì đã mất.
An vui thờ phượng Chúa, cho dẫu dường như chẳng còn chi để hy vọng, như trong bài đọc một Thánh Lễ, trích thư thứ nhất của thánh Phêrô: Anh em đã được cứu chuộc nhờ bửu huyết của Con Chiên vẹn toàn là Đức Kitô. Trong bài Đáp Ca, Thánh Vịnh 147: Giêrusalem hỡi, nào tôn vinh Chúa! Này Xion, hãy ca ngợi Thiên Chúa của ngươi! Then cửa nhà ngươi, Chúa làm cho thêm chắc, con cái trong thành, Người giáng phúc thi ân.
Câu Tung Hô Tin Mừng, mà các nhà phụng vụ đã chọn cho ngày lễ hôm nay là: Con Người đến để phục vụ, và hiến mạng sống làm giá chuộc muôn người. Trong bài Tin Mừng, Đức Giêsu nói: Này chúng ta lên Giêrusalem, và Con Người sẽ bị nộp cho các thượng tế và kinh sư. Con sẽ hát bài ca dâng Chúa vì phúc lộc Ngài ban, con sẽ đàn ca mừng danh Chúa, Đấng cao cả muôn trùng. Chúa đã thương bênh đỡ phù trì, Người kéo ta ra chỗ thảnh thơi, vì yêu thương ta nên Người giải thoát. Chúng ta đã được cứu chuộc nhờ bửu huyết của Con Chiên vẹn toàn, vô tỳ tích, là Đức Kitô. Cõi biên cương, Người thiết lập hòa bình, và cho ta no đầy lúa mì tinh hảo. Người tống đạt lệnh truyền xuống đất, lời phán ra, hỏa tốc chạy đi. Con Người đến, không phải để được người ta phục vụ, nhưng là để phục vụ, và hiến mạng sống làm giá chuộc muôn người, vì thế, chúng ta hãy tin tưởng cậy trông vào Chúa, cho dẫu thực tại trước mắt thật nghiệt ngã: Thịt ta chai ra, giòi bọ lúc nhúc, da ta nứt nẻ, máu mủ đầm đìa. Ngày đời ta thấm thoát hơn cả thoi đưa, và chấm dứt, không một tia hy vọng. Một khi ta gắn bó hết mình với Chúa, ta sẽ không còn cảm thấy đau đớn vất vả nữa. Cuộc đời ta sẽ trở nên sống động, vì được đầy tràn Chúa. Thật thế, kẻ nào đầy tràn Chúa sẽ được Chúa làm cho nhẹ gánh; vì ta chưa được đầy tràn Chúa, nên, ta còn là gánh nặng cho chính bản thân. Nơi ta, có những niềm vui mà lẽ ra ta phải than khóc, và những nỗi phiền muộn mà lẽ ra ta phải hân hoan. Chúng ta đã được tái sinh, không phải do hạt giống mục nát, mà do hạt giống bất diệt, nhờ Lời Thiên Chúa hằng sống và tồn tại mãi mãi, Lời đã được loan báo cho ta như một Tin Mừng. Như vậy tất cả niềm hy vọng của ta chỉ còn đặt nơi lượng từ bi hải hà của Chúa mà thôi. Ước gì Chúa an bài cho mọi việc ở trần gian luôn diễn tiến trong hòa bình trật tự, để tất cả chúng ta được nhờ, và Hội Thánh được an vui thờ phượng Chúa. Ước gì được như thế!
“Đang trên đường lên Giêrusalem, Người dẫn đầu các ông”.
“Thế gian trao cho con người sự an ổn; nhưng con người không được dựng nên cho sự an ổn, mà cho một điều cao cả hơn!” - Bênêđictô XVI. Kính thưa Anh Chị em, Tin Mừng hôm nay mở ra một khung cảnh khác thường: trên đường lên Giêrusalem, Chúa Giêsu đi trước; các môn đệ theo sau, đầy kinh ngạc và sợ hãi. Không chỉ đi trước họ, Ngài còn ‘đi trước nỗi sợ’ của họ. Với Marcô, “lên Giêrusalem” không chỉ là một chuyển động địa lý, nhưng là một nghịch lý thần học. Tin Mừng hôm qua vừa nhắc: ai nâng mình lên sẽ bị hạ xuống. Với Chúa Giêsu, đi lên lại là đi xuống: xuống tận khổ đau, bị trao nộp và chết trên thập giá. Khi các ông mơ những chỗ cao, Ngài tự nguyện bước xuống chỗ thấp, đáy của phận người. “Ảo tưởng lớn nhất của người lãnh đạo là nghĩ rằng mình có thể dẫn người khác ra khỏi sa mạc mà chưa từng đi qua nó!” - Henri Nouwen. Trớ trêu thay, khi Thầy nói đến khổ nạn và chết chóc, trò lại nghĩ đến chức trọng quyền cao - Giacôbê và Gioan xin một chỗ bên hữu bên tả. Các môn đệ nghĩ vinh quang là ascendere - đi lên trên kẻ khác; Chúa Giêsu lại mặc khải một vinh quang descendere - đi xuống vì kẻ khác. Ngài không hứa cho họ một vị trí; nhưng mời họ cùng uống một chén. Theo Đức Kitô không phải là tìm một chỗ an toàn bên Ngài, nhưng trở nên cao cả khi dám đi xuống phục vụ tha nhân. Muốn bước vào Nước Trời mà vẫn cố giữ một chân trong logic của thế gian, con người sẽ không bao giờ hiểu được con đường của Đức Kitô. Chính nơi đó, Chúa Giêsu ‘đi trước nỗi sợ’ của các môn đệ. Thánh Phêrô nhắc các tín hữu, họ đã được cứu chuộc “không phải nhờ những của chóng hư nát như vàng hay bạc”, nhưng “nhờ bửu huyết của Con Chiên vẹn toàn” - bài đọc một. Nghĩa là, đời sống mới của người môn đệ không được đo bằng giá trị của những gì sở hữu hay leo tới, nhưng bằng tình yêu tự hiến. Vì thế, giữa một thế giới luôn muốn thống trị, Đức Kitô lại cứu độ bằng con đường tự hạ. Và chỉ những ai dám tự hạ để làm đầy tớ phục vụ mới biết thế nào là vinh quang của Hội Thánh, Giêrusalem mới: “Giêrusalem hỡi, nào tôn vinh Chúa!” - Thánh Vịnh đáp ca. Anh Chị em, Không chỉ dạy con người con đường đi xuống; chính Đức Kitô đã đi trọn con đường ấy. Ngài đi trước các môn đệ lên Giêrusalem cũng như đi trước nhân loại vào bóng tối của đau khổ, cô đơn và cái chết. Vì thế, thập giá không còn là nơi của thất bại, nhưng trở thành nơi vinh quang Thiên Chúa tỏ lộ. Có những nỗi sợ con người không thể tự mình bước qua; nhưng Đức Kitô đã đi vào đó trước chúng ta. Và nhiều khi, điều làm con người nên cao cả không phải là leo lên cao, nhưng là dám cúi xuống vì yêu thương. Vinh quang không nằm ở vương miện thống trị, nhưng khắc trên những vết sẹo phục vụ. “Ai cũng có thể trở nên cao cả, vì ai cũng có thể phục vụ!” - Martin Luther King Jr.. Chúng ta có thể cầu nguyện, “Lạy Chúa, con muốn được nâng lên hơn là cúi xuống, được cung phụng hơn là phục vụ, được biết đến hơn là quên mình; xin dạy con biết rằng: vinh quang thật luôn mang dáng dấp thập giá!”, Amen.
WGPHH – Sáng thứ Ba, ngày 16/6/2026, tại Nhà thờ Sa Pa, quý tu sĩ thuộc hai Giáo hạt Lào Cai và Yên Bái đã quy tụ trong ngày gặp gỡ và tĩnh tâm định kỳ trong bầu khí hiệp thông, cầu nguyện và tình gia đình.