
Emmanuel Nguyễn Thanh Hiền, OSB
===================
NIỀM TIN ĐƯỢC BẢO ĐẢM TRONG TÌNH YÊU THIÊN CHÚA (Ga 10,22-30)
“Không ai cướp được chúng khỏi tay tôi.”
Kính thưa cộng đoàn,
Trong Tin Mừng theo thánh Gio-an, Chúa Giê-su khẳng định với người Do-thái rằng: “Chiên của tôi thì nghe tiếng tôi; tôi biết chúng và chúng theo tôi. Tôi ban cho chúng sự sống đời đời; không bao giờ chúng phải diệt vong và không ai cướp được chúng khỏi tay tôi.” Đây là một trong những lời mạnh mẽ nhất về sự bảo đảm của tình yêu Thiên Chúa.
Chúa Giê-su sinh xuống làm người mạc khải cho con người biết Thiên Chúa là tình yêu. Người đến với muôn người. Người rao giảng chân lý tình yêu và thực hiên nhiều phép lạ minh chứng cho lời rao giảng. Chúa Giê-su đến với người tội lỗi, người bệnh tật, người dân ngoại. Họ bị người khác khinh thị, còn Chúa thì yêu thương. Những ai đến với và tin vào Chúa Giê-su đều được chữa lành, được bình an, được thứ tha tội lỗi. Chúa Giê-su đã dùng mầu nhiệm Tử Nạn và Phục Sinh để chứng tỏ tình yêu vô bờ bến dành cho con người. Người chịu treo trên thập giá để lôi mọi người lên để hưởng hạnh phúc muôn đời. Người sống lại mở đường dẫn đưa con người vào hưởng hạnh phúc viên mãn trong Nước Trời.
Trong Mùa Phục Sinh, chúng ta được mời gọi đừng dừng lại trong việc tưởng niệm Chúa Giê-su sống lại. Người không chỉ chiến thắng sự chết, mà còn mở ra một mối tương quan bền vững giữa Người với mỗi người. Những ai thuộc về Người sẽ được gìn giữ trong sự sống đời đời. Mùa Phục Sinh là mùa của niềm hy vọng. Vì chúng ta không sống trong sợ hãi, nhưng trong sự bảo vệ của Thiên Chúa. Dù cuộc đời có bất ổn, bàn tay Thiên Chúa vẫn luôn nắm chặt ta. Vì thế, mỗi người được mời gọi tin tưởng vào Chúa Phục Sinh, bởi theo lời thánh Tô-ma A-qui-nô dạy: “Niềm tin là khởi đầu của sự sống đời đời trong chúng ta.” Tin tưởng không chỉ bằng lý trí, mà bằng niềm phó thác. Chúng ta cũng được mời gọi gắn bó với Chúa qua cầu nguyện, Lời Chúa và các Bí tích. Có như vậy, chúng ta sẽ không bị tách ra khỏi tình yêu Thiên Chúa.
Một em bé đi lạc trong siêu thị đông người. Em hoảng sợ, khóc lớn vì không thấy cha mẹ. Nhưng khi người cha tìm thấy và nắm chặt tay em, em lập tức bình an, dù xung quanh vẫn đông đúc như vậy.
Người cha không thay đổi hoàn cảnh, nhưng sự hiện diện và bàn tay của ông đã thay đổi tâm trạng đứa trẻ.
Lạy Chúa, xin cho con biết bám vào tình thương của Chúa để con được sống trong bình an và hạnh phúc. A-men
Jos. Nguyễn
====================
SỐNG, MÀ CHƯA SỐNG
"Tôi ban cho chúng sự sống đời đời”.
“Thiên Chúa đã làm người để con người được trở nên như Thiên Chúa!” - Athanasiô.
Kính thưa Anh Chị em,
Sự sống Mục Tử Nhân Lành ban thật dồi dào, nhưng không phải chiên nào cũng sống; Lời Chúa hôm nay mở ra một sự sống đòi được lớn lên đến tầm mức của Thiên Chúa. Và chính ở đó, lộ ra một nghịch lý: ‘sống, mà chưa sống’.
Điều đáng ngạc nhiên không phải là việc sự sống được ban, nhưng là việc sự sống đó có thể bị bỏ qua. Không ai thiếu sự sống đến từ Mục Tử, nhưng không phải ai cũng nhận ra mình đang sống nhờ sự sống ấy. Khi không được nhận ra, sự sống không mất đi, nhưng trở nên câm lặng; nó vẫn ở đó, nhưng không còn làm cho con người thực sự sống, dù vẫn đang sống.
Trong Gioan, sự sống không phải là bios sinh học, nhưng là zōē: một sự sống đến từ Thiên Chúa, mang lấy chiều kích thần linh của Ngài. Vì thế, vấn đề không nằm ở việc còn sống hay không; nhưng ở chỗ nó có được nhận ra và được vận hành. Khi không được nhận ra, sự sống không biến mất, nhưng bị nén lại trong một đời sống quen thuộc, tầm thường; chính ở đó, con người có thể sống, nhưng chỉ sống lây lất. “Vinh quang Thiên Chúa là con người sống!” - Irênê.
Ở đây, câu hỏi đặt ra: nếu sự sống đã được ban, tại sao nó vẫn có thể bị bỏ qua? Vấn đề không nằm ở sự sống; nhưng ở khả năng nhận ra và đáp lại. Một sự sống không được đón nhận sẽ không biến mất, nhưng cũng không tự lớn lên; nó cần được đánh thức; cần được gọi tên để được nhận ra. Chính trong khoảng cách giữa có và không ấy; giữa đã được ban và chưa được sống, sự sống chờ một cú hích từ bên ngoài, một tác động đủ nhẹ để nó bắt đầu cử động.
Chính ở điểm này, vai trò của Barnaba trở nên rõ nét. Ông không mang đến một sự sống mới, nhưng nhận ra sự sống đã có và làm cho nó trỗi dậy. Thấy “ơn Thiên Chúa” nơi cộng đoàn Antiôkia, ông không chỉ ghi nhận, nhưng khích lệ; không áp đặt, nhưng khơi mở; không thay thế, nhưng làm họ sống từ chính nguồn họ đã nhận - bài đọc một. Khi đó, khích lệ không còn là những lời nói dễ chịu, nhưng là một hành vi vivificare: làm cho sống; để sự sống được vận hành. Được đánh thức, sự sống không còn khép kín, nhưng toả lan thành lời chúc tụng: “Muôn nước hỡi, nào ca ngợi Chúa!” - Thánh Vịnh đáp ca.
Anh Chị em,
Đức Kitô không chỉ khơi dậy sự sống, Ngài là chính sự sống; vì thế, điều Ngài ban không thể bị cướp mất; chỉ có thể bị bỏ qua. Ở đó, việc sống không còn là nỗ lực tự thân, nhưng là trở lại một tương quan; và chỉ khi ở lại, con người mới thực sự sống. Phần chúng ta, nhiều khi không thiếu sự sống, chỉ thiếu sự ở lại; vẫn chuyển động mà không thực sự sống; có thể đi rất xa, nhưng không ở trong. Chính ở đó, lộ ra một nghịch lý: ‘sống, mà chưa sống’. “Đời chỉ hiểu được khi nhìn lại; nhưng phải sống khi bước tới!” - Søren Kierkegaard.
Chúng ta có thể cầu nguyện,
“Lạy Chúa, con không thiếu sự sống; chỉ thiếu sự ở lại. Xin đừng để con sống lây lất; sống như chưa từng sống!”, Amen.
Lm. Minh Anh (Tgp. Huế)
==================
