Thứ Ba Tuần IV - Mùa Phục Sinh: Tin Mừng (Ga 10,22-30)
Cập nhật lúc 20:00 27/04/2026
Tin Mừng: Ga 10,22-30 Tôi và Cha tôi là một.
✠Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo thánh Gio-an. 22 Khi ấy, ở Giê-ru-sa-lem, người ta đang mừng lễ Cung Hiến Đền Thờ. Bấy giờ là mùa đông. 23 Đức Giê-su đi đi lại lại trong Đền Thờ, tại hành lang Sa-lô-môn. 24 Người Do-thái vây quanh Đức Giê-su và nói: “Ông còn để lòng trí chúng tôi phải thắc mắc cho đến bao giờ ? Nếu ông là Đấng Ki-tô, thì xin nói công khai cho chúng tôi biết.” 25 Đức Giê-su đáp: “Tôi đã nói với các ông rồi mà các ông không tin. Những việc tôi làm nhân danh Cha tôi, những việc đó làm chứng cho tôi. 26 Nhưng các ông không tin, vì các ông không thuộc về đoàn chiên của tôi. 27 Chiên của tôi thì nghe tiếng tôi ; tôi biết chúng và chúng theo tôi. 28 Tôi ban cho chúng sự sống đời đời ; không bao giờ chúng phải diệt vong và không ai cướp được chúng khỏi tay tôi. 29 Cha tôi, Đấng đã ban chúng cho tôi, thì lớn hơn tất cả, và không ai cướp được chúng khỏi tay Chúa Cha. 30 Tôi và Chúa Cha là một.”
================
SUY NIỆM:
Khung cảnh Tin Mừng hôm nay diễn ra trong dịp lễ Cung Hiến Đền Thờ tại Giê-ru-sa-lem, giữa mùa đông lạnh giá. Nhưng cái lạnh bên ngoài dường như phản ánh một thực tại khác: sự khép kín và cứng lòng của nhiều người Do-thái trước Đức Giê-su. Họ vây quanh Người và đòi một câu trả lời rõ ràng: “Nếu ông là Đấng Ki-tô, thì xin nói công khai cho chúng tôi biết.” Thoạt nghe, đó có vẻ là một câu hỏi chân thành. Nhưng Đức Giê-su nhìn thấu điều sâu xa hơn: vấn đề không phải là thiếu câu trả lời, mà là thiếu niềm tin. Người nói: “Tôi đã nói với các ông rồi mà các ông không tin.” Không chỉ lời nói, mà chính những việc Người làm, những dấu lạ, những hành động đầy quyền năng và yêu thương đều là bằng chứng. Thế nhưng, họ vẫn không tin, vì lòng họ không mở ra để đón nhận. Đức Giê-su đưa ra một lý do rất đáng suy nghĩ: “Các ông không tin, vì các ông không thuộc về đoàn chiên của tôi.” Như thế, đức tin không chỉ là vấn đề lý trí, nhưng là một sự thuộc về. Người thuộc về Chúa thì nhận ra tiếng Chúa; còn nếu không muốn thuộc về, thì dù có thấy, có nghe, cũng khó lòng tin được. Ngược lại, Đức Giê-su mô tả những người thuộc về Người bằng ba nét rất cụ thể: “Chiên của tôi thì nghe tiếng tôi; tôi biết chúng và chúng theo tôi.” Nghe – biết – theo: đó là hành trình của người môn đệ. Nghe không chỉ là nghe bằng tai, mà là lắng nghe bằng cả tấm lòng. Biết không chỉ là hiểu, mà là một mối tương quan thân tình. Và theo là bước đi, là lựa chọn sống theo con đường của Chúa mỗi ngày. Những ai thuộc về Chúa thì được bảo đảm một lời hứa chắc chắn: “Tôi ban cho chúng sự sống đời đời… không ai cướp được chúng khỏi tay tôi.” Đây không phải là một lời hứa mơ hồ, nhưng là một bảo đảm vững chắc. Sự sống đời đời bắt đầu ngay từ bây giờ, khi ta sống trong tương quan với Đức Giê-su, và được Người gìn giữ. Đỉnh cao của đoạn Tin Mừng là lời khẳng định: “Tôi và Chúa Cha là một.” Đây là mặc khải sâu xa về căn tính của Đức Giê-su. Người không chỉ là một sứ giả của Thiên Chúa, nhưng hiệp nhất trọn vẹn với Chúa Cha. Vì thế, tin vào Đức Giê-su cũng chính là tin vào Thiên Chúa; gắn bó với Người là bước vào chính sự sống của Thiên Chúa. Từ đó, Lời Chúa hôm nay mời gọi mỗi người chúng ta nhìn lại: tôi có thực sự “thuộc về” Chúa không? Hay tôi vẫn đứng bên ngoài, đòi hỏi thêm bằng chứng, nhưng lại không sẵn sàng mở lòng? Trong đời sống hằng ngày, tôi có dành thời gian để lắng nghe tiếng Chúa qua Lời Người, qua lương tâm, qua các biến cố? Và tôi có dám bước theo, ngay cả khi điều đó đòi hỏi thay đổi hay từ bỏ? Giữa một thế giới nhiều tiếng ồn và hoang mang, lời khẳng định của Đức Giê-su vẫn là điểm tựa vững chắc: ai thuộc về Người thì không bị đánh mất. Điều quan trọng là ta có chọn thuộc về Người hay không. Lạy Chúa Giê-su, xin cho chúng con không chỉ tìm kiếm câu trả lời bằng lý trí, nhưng biết mở lòng để tin. Xin giúp chúng con biết lắng nghe tiếng Chúa, gắn bó với Chúa và trung thành bước theo Chúa mỗi ngày, để được ở trong tay Chúa và không bao giờ bị lạc mất. Amen.
Qua Lời Tổng Nguyện của Thứ Ba Tuần 4 Phục Sinh này, các nhà phụng vụ muốn chúng ta ý thức rằng: Chúng ta đang họp mừng mầu nhiệm Đức Kitô phục sinh, xin Chúa cho chúng ta biết hưởng trọn niềm vui vì được Người cứu độ.
Họp mừng mầu nhiệm Đức Kitô phục sinh, cùng thờ phượng Chúa với một đoàn dân đông đảo khắp nơi tin vào Chúa, như trong bài đọc một Kinh Sách, trích sách Khải Huyền: Con Chiên đã chiến thắng, cả một đoàn dân đông đảo được giải thoát khỏi tội lỗi và sự chết, trong khi, những người đã tra tay bách hại họ xưa kia, nay phải chịu muôn ngàn đau khổ… Tôi đã nghe tiếng vô số thiên thần từ trời hô lên rằng: Hãy kính sợ Thiên Chúa và tôn vinh Người, hãy thờ lạy Đấng tạo thành trời đất, biển khơi và mọi nguồn nước.
Họp mừng mầu nhiệm Đức Kitô phục sinh, cùng thông phần vào hy tế của Chúa, như trong bài đọc hai Kinh Sách, trích Bài Giảng của thánh Phêrô Kim Ngôn: Bạn hãy trở thành tế phẩm và tư tế cho Thiên Chúa… Lạy Chúa, Ngài xứng đáng lãnh nhận cuốn sách trời, và mở ấn niêm phong vì Ngài đã bị giết, và đã lấy máu đào chuộc chúng con về cho Thiên Chúa. Ngài cũng làm cho chúng con thành một vương quốc, thành những tư tế.
Họp mừng mầu nhiệm Đức Kitô phục sinh, cùng loan báo Tin Mừng cho các dân ngoại, như trong bài đọc một Thánh Lễ, trích sách Công Vụ Tông Đồ: Họ rao giảng Tin Mừng Chúa Giêsu cho cả người Hylạp.Trong bài Đáp Ca, Thánh Vịnh 86: Muôn nước hỡi, nào ca ngợi Chúa. Thành Xion được lập trên núi thánh. Chúa yêu chuộng cửa thành hơn mọi nhà của dòng họ Giacóp. Thành của Thiên Chúa hỡi, thiên hạ nói bao điều hiển hách về thành!
Câu Tung Hô Tin Mừng, mà các nhà phụng vụ đã chọn cho ngày lễ hôm nay là: Chúa nói: Chiên của tôi thì nghe tiếng tôi; tôi biết chúng, và chúng theo tôi. Trong bài Tin Mừng, Đức Giêsu nói: Tôi và Cha tôi là một. Đức Kitô phải chịu khổ hình và từ cõi chết sống lại, rồi mới được hưởng vinh quang dành cho Người. Nào ta hãy vui mừng hoan hỷ dâng Chúa lời tôn vinh, vì Đức Chúa toàn năng đã lên ngôi hiển trị. Họ rao giảng Tin Mừng Chúa Giêsu cho cả người Hylạp, và vì có bàn tay Chúa ở với họ, nên một số đông đã tin và trở lại cùng Chúa. Chúa phán: Ta sẽ kể Babylon và Aicập vào số những dân tộc nhận biết Ta. Kìa xứ Philitinh, thành Tia cùng miền Êthióp: tại đó, kẻ này người nọ đã sinh ra, nhưng nói về Xion, thiên hạ bảo: Người người sinh tại đó. Chính Đấng Tối Cao đã củng cố thành. Chiên của Chúa thì nghe tiếng Chúa, tin Chúa, còn, không tin, thì không thuộc về đoàn chiên của Chúa. Thiên Chúa muốn lòng tin, chứ không đòi cái chết, Người thích lời cầu nguyện, chứ không ưa máu, Người vui thỏa vì lòng chân thành, chứ không vì việc sát tế. Vậy ta hãy trở về với Chúa, và cảm nghiệm lòng thương xót của Người: Người đã lấy thiện báo ác, lấy tình thương đáp lại xúc phạm, lấy lòng từ ái bao la đáp lại thương tích ê chề. Hy lễ của Đức Kitô bắt nguồn từ thể thức Người đã đề ra, khi Người hiến tế chính mình cho thế gian được sống; và thật sự Người đã làm cho thân mình thành của lễ sống động, vì dù đã bị giết, Người vẫn sống. Chúng ta hãy trở thành tế phẩm và tư tế cho Thiên Chúa: hãy mang lễ phục là sự thánh thiện, thắt đai lưng là đức thanh khiết, hãy dâng lời cầu nguyện như hương trầm nghi ngút, và lấy chính tâm hồn chúng ta làm bàn thờ. Con Chiên đứng trên núi Xion; cùng với Con Chiên, có một trăm bốn mươi bốn ngàn người, mang danh của Con Chiên và của Cha Con Chiên ghi trên trán. Họ hát một bài ca mới trước ngai Thiên Chúa, trước bốn Con Vật và các vị Kỳ Mục. Vô số thiên thần từ trời hô lên rằng: Hãy kính sợ Thiên Chúa và tôn vinh Người, hãy thờ lạy Đấng tạo thành trời đất, biển khơi và mọi nguồn nước. Chúng ta đang họp mừng mầu nhiệm Đức Kitô phục sinh, ước gì chúng ta biết hưởng trọn niềm vui vì được Người cứu độ. Ước gì được như thế!
Emmanuel Nguyễn Thanh Hiền, OSB
===================
NIỀM TIN ĐƯỢC BẢO ĐẢM TRONG TÌNH YÊU THIÊN CHÚA (Ga 10,22-30) “Không ai cướp được chúng khỏi tay tôi.”
Kính thưa cộng đoàn, Trong Tin Mừng theo thánh Gio-an, Chúa Giê-su khẳng định với người Do-thái rằng: “Chiên của tôi thì nghe tiếng tôi; tôi biết chúng và chúng theo tôi. Tôi ban cho chúng sự sống đời đời; không bao giờ chúng phải diệt vong và không ai cướp được chúng khỏi tay tôi.” Đây là một trong những lời mạnh mẽ nhất về sự bảo đảm của tình yêu Thiên Chúa. Chúa Giê-su sinh xuống làm người mạc khải cho con người biết Thiên Chúa là tình yêu. Người đến với muôn người. Người rao giảng chân lý tình yêu và thực hiên nhiều phép lạ minh chứng cho lời rao giảng. Chúa Giê-su đến với người tội lỗi, người bệnh tật, người dân ngoại. Họ bị người khác khinh thị, còn Chúa thì yêu thương. Những ai đến với và tin vào Chúa Giê-su đều được chữa lành, được bình an, được thứ tha tội lỗi. Chúa Giê-su đã dùng mầu nhiệm Tử Nạn và Phục Sinh để chứng tỏ tình yêu vô bờ bến dành cho con người. Người chịu treo trên thập giá để lôi mọi người lên để hưởng hạnh phúc muôn đời. Người sống lại mở đường dẫn đưa con người vào hưởng hạnh phúc viên mãn trong Nước Trời. Trong Mùa Phục Sinh, chúng ta được mời gọi đừng dừng lại trong việc tưởng niệm Chúa Giê-su sống lại. Người không chỉ chiến thắng sự chết, mà còn mở ra một mối tương quan bền vững giữa Người với mỗi người. Những ai thuộc về Người sẽ được gìn giữ trong sự sống đời đời. Mùa Phục Sinh là mùa của niềm hy vọng. Vì chúng ta không sống trong sợ hãi, nhưng trong sự bảo vệ của Thiên Chúa. Dù cuộc đời có bất ổn, bàn tay Thiên Chúa vẫn luôn nắm chặt ta. Vì thế, mỗi người được mời gọi tin tưởng vào Chúa Phục Sinh, bởi theo lời thánh Tô-ma A-qui-nô dạy: “Niềm tin là khởi đầu của sự sống đời đời trong chúng ta.” Tin tưởng không chỉ bằng lý trí, mà bằng niềm phó thác. Chúng ta cũng được mời gọi gắn bó với Chúa qua cầu nguyện, Lời Chúa và các Bí tích. Có như vậy, chúng ta sẽ không bị tách ra khỏi tình yêu Thiên Chúa. Một em bé đi lạc trong siêu thị đông người. Em hoảng sợ, khóc lớn vì không thấy cha mẹ. Nhưng khi người cha tìm thấy và nắm chặt tay em, em lập tức bình an, dù xung quanh vẫn đông đúc như vậy. Người cha không thay đổi hoàn cảnh, nhưng sự hiện diện và bàn tay của ông đã thay đổi tâm trạng đứa trẻ. Lạy Chúa, xin cho con biết bám vào tình thương của Chúa để con được sống trong bình an và hạnh phúc. A-men
WGPHH – Trong bầu khí hiệp thông của Chúa Nhật Chúa Chiên Lành – ngày Giáo Hội cầu nguyện cho ơn gọi, Giáo xứ Trại Vàng đã tổ chức Ngày cầu nguyện cho ơn thiên triệu