Thứ tư, 18/03/2026

Thứ Ba Tuần IV - Mùa Chay (Ga 5, 1-3a.5-16)

Cập nhật lúc 20:00 16/03/2026
 

Tin Mừng: Ga 5, 1-3a.5-16
Người ấy liền được khỏi bệnh.

 
Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo thánh Gio-an.
1 Nhân một dịp lễ của người Do-thái, Đức Giê-su lên Giê-ru-sa-lem. 2 Tại Giê-ru-sa-lem, gần Cửa Chiên, có một hồ nước, tiếng Híp-ri gọi là Bết-da-tha. Hồ này có năm hành lang. 3a Nhiều người đau ốm, đui mù, què quặt, bất toại nằm la liệt. 5 Ở đó, có một người đau ốm đã ba mươi tám năm. 6 Đức Giê-su thấy anh ta nằm đấy và biết anh sống trong tình trạng đó đã lâu, thì nói: “Anh có muốn khỏi bệnh không ?” 7 Bệnh nhân đáp: “Thưa Ngài, khi nước khuấy lên, không có người đem tôi xuống hồ. Lúc tôi tới đó, thì đã có người khác xuống trước mất rồi !” 8 Đức Giê-su bảo: “Anh hãy trỗi dậy, vác chõng mà đi !” 9 Người ấy liền được khỏi bệnh, vác chõng và đi được.
Hôm đó lại là ngày sa-bát. 10 Người Do-thái mới nói với kẻ được khỏi bệnh: “Hôm nay là ngày sa-bát, anh không được phép vác chõng !” 11 Nhưng anh đáp: “Chính người chữa tôi khỏi bệnh đã nói với tôi: ‘Anh hãy vác chõng mà đi !’” 12 Họ hỏi anh: “Ai là người đã bảo anh: ‘Vác chõng mà đi’ ?” 13 Nhưng người đã được khỏi bệnh không biết là ai. Quả thế, Đức Giê-su đã lánh đi, vì có đám đông ở đấy. 14 Sau đó, Đức Giê-su gặp người ấy trong Đền Thờ và nói: “Này, anh đã được khỏi bệnh. Đừng phạm tội nữa, kẻo lại phải khốn hơn trước !” 15 Anh ta đi nói với người Do-thái: Đức Giê-su là người đã chữa anh khỏi bệnh. 16 Do đó, người Do-thái chống đối Đức Giê-su, vì Người hay chữa bệnh ngày sa-bát.

 
===================

SUY NIỆM: BA MƯƠI TÁM NĂM VÀ CÁI CHÕNG CŨ

Nếu cuộc đời là một đường chạy, thì anh chàng ở hồ Bết-da-tha này chắc chắn là kẻ bị bỏ lại phía sau xa nhất. Ba mươi tám năm, gần nửa đời người nằm đó nhìn thiên hạ chen lấn, giành giật nhau một cơ hội may rủi khi nước khuấy lên. Đôi khi ta cũng thấy mình giống anh ta: bất lực nhìn những cơ hội trôi qua, nhìn người ta thành công, còn mình thì vẫn loay hoay với "cái chõng" của những thói hư, những thất bại hay nỗi đau cũ kỹ.

Cái chua chát nhất không phải là bệnh tật, mà là câu trả lời của anh với Chúa Giê-su: "Thưa Ngài, không có người đem tôi xuống hồ". Một câu nói đầy mùi vị của sự cô độc và cay đắng. Giữa đám đông la liệt người, anh chẳng có nổi một bàn tay để bám víu. Chúng ta cũng vậy, có những lúc giữa phố thị đông đúc, ta vẫn cảm thấy mình "không có người", không ai hiểu, không ai giúp, chỉ biết đổ lỗi cho hoàn cảnh hoặc số phận.

Nhưng Chúa Giê-su không đợi nước khuấy lên, Ngài cũng không cần ai giúp anh xuống hồ. Ngài đi thẳng vào cái thế giới bế tắc của anh và hỏi một câu ngỡ như thừa thãi: "Anh có muốn khỏi bệnh không?". Ngài muốn đánh thức ý chí đã ngủ quên sau gần bốn thập kỷ buông xuôi. Và rồi, một lệnh truyền đầy uy lực: "Anh hãy trỗi dậy, vác chõng mà đi!".

Chúng ta nhìn lại "cái chõng" của mình, nhiều khi ta cứ ngồi chờ một phép màu viển vông, một vận may từ trên trời rơi xuống mới chịu thay đổi cuộc đời. Chúa muốn ta "trỗi dậy" ngay lúc này, bằng chính sức lực mà Ngài ban cho thông qua ân sủng.

Tại sao Chúa lại bảo anh vác chõng? Cái chõng là bằng chứng của những năm tháng khổ đau, nhưng giờ đây nó trở thành chiến lợi phẩm của lòng thương xót. Và bài học cho chúng ta là không chối bỏ quá khứ đau thương, nhưng ta vác nó đi với một tâm thế của người chiến thắng, người đã được chữa lành.

Người Do-thái chỉ lo soi xét cái chõng trên vai anh có đúng luật không, mà chẳng hề vui mừng vì một con người vừa hồi sinh. Trong đời sống đạo, chúng ta có đang giống họ không? Quá nệ luật, quá khắt khe với lỗi lầm của anh em mà quên mất cốt lõi là tình thương và sự giải phóng?

Ba mươi tám năm chờ đợi kết thúc trong một khoảnh khắc gặp gỡ. Mùa Chay này, có lẽ Chúa cũng đang đứng trước "hành lang" của lòng ta và hỏi: "Con có muốn khỏi bệnh không?". Đừng kể lể về sự cô đơn hay những người đã bỏ rơi mình nữa. Hãy nghe tiếng Ngài, đứng thẳng dậy, vác lấy cuộc đời mình và bước tiếp. Amen.

Antonius

=====================

VÁC CHÕNG ĐI
(THỨ BA TUẦN 4 MÙA CHAY)
 
Qua Lời Tổng Nguyện của Thứ Ba Tuần 4 Mùa Chay này, các nhà phụng vụ muốn chúng ta ý thức rằng: Trong thời gian chúng ta ăn chay cầu nguyện, xin Chúa giúp đoàn tín hữu chúng ta chuẩn bị tâm hồn cho xứng đáng, nhờ đó, chúng ta sẽ nhiệt tình đón nhận mầu nhiệm Vượt Qua, và loan báo Tin Mừng cứu độ cho toàn thể địa cầu.
 
Chuẩn bị tâm hồn đón nhận Mầu Nhiệm Vượt Qua, trở nên hoàn thiện trong tình yêu, như trong bài đọc một Kinh Sách, trích sách Lêvi: Dân Ítraen phải nên thánh. Điều đó không có nghĩa là tuân giữ các quy luật khắt khe, nhỏ nhặt trong việc thờ phượng, nhưng, trên hết mọi sự là tham dự vào sự thánh thiện của Thiên Chúa, mà Thiên Chúa là Tình Yêu… Tất cả lề luật được nên trọn trong điều răn duy nhất: Hãy yêu mến người thân cận như chính mình. Hãy đem lòng yêu mến mà phục vụ lẫn nhau. Thầy ban cho anh em một điều răn mới là anh em hãy yêu thương nhau. Anh em hãy yêu thương nhau như Thầy đã yêu thương anh em.
 
Chuẩn bị tâm hồn đón nhận Mầu Nhiệm Vượt Qua, thực thi bác ái, như trong bài đọc hai Kinh Sách, trích Bài Giảng của thánh Lêô Cả: Về ơn ích của đức ái… Anh em hãy cho thì sẽ được cho lại. Thiên Chúa sẽ đong cho anh em đấu đầy đã dằn, đã lắc, đã tràn trề, mà đổ vào vạt áo anh em. Chúa đã tha thứ cho anh em, thì anh em cũng vậy: phải tha thứ cho nhau.
 
Chuẩn bị tâm hồn đón nhận Mầu Nhiệm Vượt Qua, tìm nương ẩn nơi Chúa, cậy trông vào Chúa, như trong bài đọc một Thánh Lễ, trích sách ngôn sứ Êdêkien: Tôi đã thấy dòng nước từ cửa đông đền thờ tuôn ra, và tất cả những người được nước ấy thanh tẩy đều hưởng ơn cứu độ. Trong bài Đáp Ca, Thánh Vịnh 45: Chính Chúa Tể càn khôn ở cùng ta luôn mãi, Thiên Chúa nhà Giacóp là thành bảo vệ ta. Một dòng sông chảy ra bao nhánh đem niềm vui cho thành của Chúa Trời. Thiên Chúa là nơi ta ẩn náu, là sức mạnh của ta. Người luôn luôn sẵn sàng giúp đỡ khi ta phải ngặt nghèo.
 
Câu Tung Hô Tin Mừng, mà các nhà phụng vụ đã chọn cho ngày lễ hôm nay là: Lạy Chúa Trời, xin tạo cho con một tấm lòng trong trắng, xin ban lại cho con niềm vui vì được Ngài cứu độ. Trong bài Tin Mừng, thánh Gioan tường thuật: Người ấy liền được khỏi bệnh, vác chõng và đi được. Chúa là mục tử chăn dắt ta, ta chẳng thiếu thốn gì. Trong đồng cỏ xanh tươi, Người cho ta nằm nghỉ. Người đưa ta tới dòng nước trong lành và bổ sức cho ta. Chúa phán: Hỡi những người đang khát, hãy đến lấy nước nguồn, cả những ai không tiền không bạc, cứ đến đây mà uống vui vẻ. Có nước vọt ra từ dưới ngưỡng cửa Đền Thờ và chảy về phía đông, vì mặt tiền Đền Thờ quay về phía đông. Nước từ phía dưới bên phải Đền Thờ chảy xuống phía nam bàn thờ. Một dòng sông chảy ra bao nhánh đem niềm vui cho thành của Chúa Trời. Thiên Chúa ngự giữa thành, thành không lay chuyển; ngay từ rạng đông, Thiên Chúa thương trợ giúp. Đức Giêsu bảo: “Anh hãy trỗi dậy, vác chõng mà đi!” Ách êm ái, gánh nhẹ nhàng của Đức Giêsu đã giúp anh trỗi dậy và có thể vác luôn chiếc chõng lề luật đã từng kéo ghì anh sát đất. Tất cả lề luật được nên trọn trong điều răn duy nhất: Thầy ban cho anh em một điều răn mới là anh em hãy yêu thương nhau, như Thầy đã yêu thương anh em. Những ai muốn đón nhận Mầu Nhiệm Vượt Qua với một tâm hồn thánh thiện, thì, phải cố gắng hết mình đạt cho được đức ái, vì đức ái bao gồm mọi nhân đức và phủ lấp muôn ngàn tội lỗi. Khi sắp cử hành mầu nhiệm trổi vượt hơn hết, mầu nhiệm máu Đức Giêsu Kitô đổ ra xóa bỏ mọi tội lỗi chúng ta, trước hết chúng ta hãy thực hành các việc từ bi bác ái làm lễ vật dâng lên Thiên Chúa. Chúa từ bi nhân hậu ban cho ta cái gì, thì, ta cũng nên tặng lại cho những người đã xúc phạm đến ta. Ước gì ta biết chuẩn bị tâm hồn cho xứng đáng, nhiệt tình đón nhận Mầu Nhiệm Vượt Qua, và loan báo Tin Mừng cứu độ cho toàn thể địa cầu. Ước gì được như thế!

Emmanuel Nguyễn Thanh Hiền, OSB

=====================

THIÊN CHÚA MUỐN CON NGƯỜI ĐƯỢC SỐNG (Ga 5,1-3a.5-16)
Anh hãy trỗi dậy.
 
Kính thưa cộng đoàn,
Mùa Chay mời gọi các tín hữu hãy trỗi dậy. Lời mời gọi trỗi dậy không chỉ thay đổi về mặt địa lý như đến nhà thờ nguyện ngắm, tĩnh tâm, xét mình, tham dự Thánh Lễ, nhưng hơn hết là thay đổi đời sống từ bên trong để được sống đời đời. Hình ảnh người bại liệt 38 năm tại hồ Bết-sai-đa đứng dậy gợi lên cho ta tâm tình của Mùa Chay này. Trước khi Chúa Giê-su đến, người bại liệt chỉ biết nằm chờ nước động để được chữa lành, nhưng không ai giúp ông xuống hồ. Cho đến khi Chúa Giê-su đến và hỏi một câu rất lạ: “Anh có muốn được khỏi bệnh không?” Chúa Giê-su hỏi vậy vì Người không ép buộc con người. Người chờ sự cộng tác của con người. Khi nghe lời Chúa Giê-su hỏi, người bệnh nào cũng muốn được khỏi bệnh, nhưng lực bất tòng tâm, mà lại không có người giúp đỡ: “Thưa Ngài khi nước khuấy lên, không có người đem tôi xuống hồ. Lúc tôi tới đó, thì đã có người khác xuống trước tôi.” Người này cũng đã cố gắng hết sức, nhưng vẫn đến sau người khác.
Khi thấy được sự cố gắng và hy vọng của người bại liệt, Chúa Giê-su nói: “Anh hãy trỗi dậy, vác chõng mà đi!”. Lời Chúa ban sức mạnh và niềm hy vọng cho người bại liệt. Người này tin vào thực hiện theo lời Chúa Giê-su truyền. Như thế, anh vừa được khỏi phần xác, vừa được sống trong niềm vui và hạnh phúc, vì anh được tha thứ tội lỗi. Thánh Gio-an Kim Khẩu giải thích: “Đức Ki-tô không chỉ chữa lành thân xác, nhưng còn đánh thức linh hồn đang ngủ mê.
Hình ảnh của người bại liệt cũng có thể là tình trạng của chúng ta. Nhiều khi chúng ta quá quen với tội lỗi, quá quen với sự yếu đuối, quá quen với đời sống nguội lạnh. Thánh Au-gút-ti-nô nói về tình trạng đó như thế này: “Thói quen xấu nếu không chống lại sẽ trở thành xiềng xích trói buộc con người.” Mùa Chay là dịp để con người loại bỏ tội lỗi và chống lại thói quen xấu. Mùa Chay cũng là dịp Chúa nói với mỗi người hãy đứng dậy khỏi tội lỗi, hãy đứng dậy khỏi sự lười biếng thiêng liêng, hãy bắt đầu lại từ đầu. Thánh Gio-an Phao-lô II dạy: “Đừng sợ bắt đầu lại với Thiên Chúa. Mỗi ngày là một cơ hội mới.” Chúng ta khởi đầu lại để trở thành con người mới. Mỗi người tin vào lời Chúa phán để đứng lên làm lại từ đầu. Nhờ ơn Chúa giúp và sự cố gắng, chúng ta sẽ vượt qua mọi cơn cám dỗ đang xảy ra.
Có một người đàn ông nghiện rượu nhiều năm. Gia đình khuyên bảo, bạn bè giúp đỡ nhưng ông vẫn không thay đổi.
Một ngày nọ, ông đến gặp một linh mục và nói: “Con đã cầu xin Chúa giúp con bỏ rượu, nhưng con vẫn không làm được.”
Linh mục hỏi ông: “Con có thật sự muốn bỏ không?”
Ông im lặng một lúc rồi nói: “Có lẽ… con chưa thật sự muốn.”
Từ ngày đó ông bắt đầu quyết tâm thay đổi:

  • tránh bạn xấu
  • cầu nguyện mỗi ngày
  • xin Chúa giúp sức.

Một năm sau, ông hoàn toàn bỏ được rượu.
Ông nói: “Phép lạ xảy ra khi tôi quyết định đứng dậy.”
Lạy Chúa, xin cho con quyết tâm trở về với Chúa để trở thành con người mới và được sống muôn đời. A-men.

Jos. Nguyễn

=====================

NƯỚC CỨU SỐNG

“Tôi đã thấy dòng nước từ cửa đông đền thờ tuôn ra!”.
“Một phụ nữ cùng đứa con đi dạo dọc bờ sông. Đột nhiên đứa trẻ trượt xuống dòng nước. Cô hét lên. Cô không biết bơi. Sau cùng, có người lao xuống. Bi kịch là, khi lao xuống dòng nước đục, họ phát hiện đứa bé đã chết và nước chỉ ngang thắt lưng! Người mẹ lẽ ra có thể cứu con mình nhưng cô đã không làm được vì thiếu hiểu biết!” - Ray Comfort.
Kính thưa Anh Chị em,
Lời Chúa hôm nay không nói đến một dòng nước cạn giết chết một đứa bé; nhưng nói đến một dòng nước sâu, ‘nước cứu sống’ muôn người!
Nước từ đền thờ thời Êzêkiel báo trước ‘nước ân sủng’ thời Giêsu. “Nước này chảy tới đâu, thì nó chữa lành; sông này chảy đến đâu, thì ở đó có sự sống” - bài đọc một. Tin Mừng Gioan kể rằng, bên hồ nước, một người bại liệt lay lắt 38 năm, tương đương 40 năm của Israel trong sa mạc. Và xem ra anh này cũng ‘lang thang’ trong sa mạc đời anh ngần ấy năm.
‘Lang thang!’ - một hành động mang tính biểu tượng cho sự ‘tê liệt’. Đó là hậu quả của tội lỗi. Khi phạm tội, chúng ta ‘tê liệt’ và ‘lang thang’ trong sa mạc đời mình. Tội lỗi có những hậu quả nghiêm trọng khiến chúng ta không thể đứng dậy và bước đi đúng hướng. Đặc biệt, tội trọng khiến tôi bất lực: biết điều đúng mà vẫn chần chừ, thấy điều phải mà vẫn không làm.
Chúa Giêsu tự nguyện đi đến với người bại liệt; và dù không được mời, Ngài bước vào sự cô lập của anh. Ngài thấy anh, biết hoàn cảnh và trực tiếp hỏi, “Anh có muốn được khỏi không?”. Anh không trả lời nhưng chỉ phàn nàn, “Khi nước khuấy lên, không có người đem tôi xuống hồ!”. Anh mắc bệnh bi quan, lười, phát ốm vì buồn! “Đúng, tôi muốn, nhưng!” - và anh đợi ở đó. Thế mà mấu chốt lại là cuộc gặp gỡ của anh với Chúa Giêsu; dẫu xem ra - rất “thiếu hiểu biết” - anh không cần Ngài, dường như anh vẫn tiếc nuối ‘thuở lang thang’. Và nhiều khi, người tiếc nuối thuở lang thang ấy lại chính là tôi.
Thật tuyệt vời! Chúa Giêsu đã chữa anh mà không cần dìm anh xuống hồ. Bêthesda có nghĩa là “Ngôi nhà của lòng thương xót”, “Ngôi nhà của ân sủng”. Người này cần lòng thương xót và ân sủng cả khi không ý thức. Và Chúa Giêsu không phải là dòng nước giết chết, nhưng là dòng ‘nước cứu sống’. “Vết thương của chúng ta rất nghiêm trọng, nhưng vị Thầy thuốc thì toàn năng. Tôi sẽ tuyệt vọng về vết thương chí mạng của tôi, nếu tôi không tìm thấy một Thầy Thuốc vĩ đại như Ngài!” - Augustinô.
Anh Chị em,
“Tôi đã thấy dòng nước từ cửa đông đền thờ tuôn ra!”. Chúa Giêsu là dòng nước sâu, là đền thờ mới. Đỉnh cao của đền thờ là Canvê, nơi nước và máu của các Bí tích chảy ra từ cạnh sườn Ngài. Và cho đến ngày nay, dòng nước cứu độ ấy vẫn tiếp tục chảy, tiếp tục nuôi sống, tiếp tục rửa sạch mọi thương tích trong tâm hồn chúng ta. ‘Nước cứu sống’ ấy - chính Chúa Giêsu - tiếp tục đem lại hạnh phúc viên mãn cho con người ngay trong sa mạc khô khốc trần gian; Ngài đang nói với bạn và tôi, “Thôi! Đừng thiếu hiểu biết!”.
Chúng ta có thể cầu nguyện,
“Lạy Chúa, đừng để con tiếc nuối thuở lang thang. Xin giải thoát con; dìm con vào lòng thương xót Chúa mà đừng thèm hỏi con!”, Amen.

(Lm. Minh Anh, Tgp. Huế)

====================

Thông tin khác:
 

 

 
 
 
 
Bài Giảng của Đức Cha Đaminh Hoàng Minh Tiến Trong Thánh Lễ Bế Mạc Năm Thánh 2025
Liên kết website

 

 

 

Tiêu điểm
Website giaophanhunghoa.org được phát triển bởi đơn vị thiết kế web: MIP™ (www.mip.vn - mCMS).
log