Thứ tư, 04/03/2026

Suy niệm Tin mừng thứ Tư tuần XXXII Thường niên (Lc 17,11-19)

Cập nhật lúc 19:00 11/11/2025
 
Tin mừng: Lc 17,11-19

Sao không thấy họ trở lại tôn vinh Thiên Chúa, mà chỉ có người ngoại bang này ?

✠Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo thánh Lu-ca.

11 Khi ấy, trên đường lên Giê-ru-sa-lem, Đức Giê-su đi qua biên giới giữa hai miền Sa-ma-ri và Ga-li-lê. 12 Lúc Người vào một làng kia, thì có mười người phong hủi đón gặp Người. Họ dừng lại đằng xa 13 và kêu lớn tiếng: “Lạy thầy Giê-su, xin dủ lòng thương chúng tôi !” 14 Thấy vậy, Đức Giê-su bảo họ: “Hãy đi trình diện với các tư tế.” Đang khi đi thì họ được sạch. 15 Một người trong bọn, thấy mình được khỏi, liền quay trở lại và lớn tiếng tôn vinh Thiên Chúa. 16 Anh ta sấp mình dưới chân Đức Giê-su mà tạ ơn. Anh ta lại là người Sa-ma-ri. 17 Đức Giê-su mới nói: “Không phải cả mười người đều được sạch sao ? Thế thì chín người kia đâu ? 18 Sao không thấy họ trở lại tôn vinh Thiên Chúa, mà chỉ có người ngoại bang này ?” 19 Rồi Người nói với anh ta: “Đứng dậy về đi ! Lòng tin của anh đã cứu chữa anh.”

===================

Suy niệm 1: NGƯỜI NGOẠI BANG TÔN VINH THIÊN CHÚA
(THỨ TƯ - THÁNH GIÔSAPHÁT 12/11)
 
Qua Lời Tổng Nguyện của Lễ Thánh Giôsaphát hôm nay, các nhà phụng vụ muốn chúng ta ý thức rằng: Chúa đã ban cho Thánh Giám Mục Giôsaphát đầy tinh thần yêu mến, khiến người hy sinh mạng sống vì đoàn chiên. Xin Chúa thương nhậm lời thánh nhân chuyển cầu, mà ban cho Giáo Hội cũng được đầy tinh thần yêu mến, và cho chúng ta hằng biết noi gương người, không ngại xả thân vì anh chị em. Thánh nhân sinh khoảng năm 1580 tại Ucơraina, trong một gia đình theo Chính Thống Giáo, nhưng, người lại sớm gắn bó với Giáo Hội Ucơraina hợp nhất với Rôma. Năm 1617, người làm Tổng Giám Mục Pôlốc và dấn thân phục vụ dân tộc mình không so đo tính toán, nhất là cố gắng lo cho việc hợp nhất Hội Thánh. Thành công trong hoạt động tông đồ của người đã khiến cho các kẻ thù của Hội Thánh Công Giáo căm ghét người. Người bị giết ở Vitép trong lúc đang viếng thăm các tín hữu, năm 1623.
 
Đầy tinh thần yêu mến và xả thân vì anh chị em, vững tin rằng Chúa sẽ xét xử công minh, như trong bài đọc một của giờ Kinh Sách, trích sách ngôn sứ Đanien: Bữa tiệc của vua Bênsátxa. Những kẻ quyền thế ở đời này có thể xem thường của thánh và chống đạo. Đối với Thiên Chúa, số phận của họ đã được an bài. Có thể là chỉ mai kia thôi, họ sẽ không còn nữa… Chớ dương oai ngạo nghễ với Trời, vì chỉ Thiên Chúa mới là thẩm phán, Chúa hạ bệ người này, cất nhắc kẻ kia. Này tay Chúa cầm chén rượu, rót cho bọn gian ác trên đời, tất cả đều phải uống. Ai thờ Con Thú và lạy tượng nó, thì sẽ phải uống chén rượu là cơn lôi đình của Thiên Chúa.
 
Đầy tinh thần yêu mến và xả thân vì anh chị em, đến đổ máu mình ra xây dựng sự hiệp nhất, như trong bài đọc hai của giờ Kinh Sách, trích Thông Điệp Hội Thánh của Thiên Chúa của Đức Giáo Hoàng Piô XI: Người đã đổ máu mình vì sự hợp nhất của Hội Thánh Thiên Chúa… Đức Giêsu cầu nguyện rằng: Lạy Cha chí thánh, xin gìn giữ các môn đệ trong Danh Cha mà Cha đã ban cho con; để họ được hoàn toàn nên một, và thế gian nhận biết là chính Cha đã sai con. Phần con, con đã ban cho họ vinh quang mà Cha đã ban cho con.
 
Đầy tinh thần yêu mến và xả thân vì anh chị em, vững tin rằng Chúa sẽ giải thoát, như trong bài đọc một của Thánh Lễ, trích sách Khôn Ngoan: Hãy lắng nghe, hỡi các bậc quân vương, để chư vị học biết lẽ khôn ngoan. Trong bài Đáp Ca, Thánh Vịnh 81: Tâu Thượng Đế, xin Ngài đứng dậy mà xét xử địa cầu. Hãy bênh quyền lợi kẻ mồ côi, người hèn mọn; minh oan cho người khốn khổ, kẻ bần cùng, giải phóng ai hèn mọn, ai nghèo túng, cứu khỏi nanh vuốt bọn ác nhân.
 
Câu Tung Hô Tin Mừng, mà các nhà phụng vụ đã chọn cho ngày lễ hôm nay là: Anh em hãy tạ ơn trong mọi hoàn cảnh, đó chính là điều Thiên Chúa muốn trong Đức Kitô Giêsu. Trong bài Tin Mừng, Đức Giêsu nói: Sao không thấy họ trở lại tôn vinh Thiên Chúa, mà chỉ có người ngoại bang này? Chỉ có người ngoại bang trở lại tôn vinh Thiên Chúa, bởi vì, anh ta tin rằng: Thiên Chúa là Đấng Tối Cao, Người sẽ xét xử địa cầu, sẽ bênh quyền lợi kẻ mồ côi, người hèn mọn; minh oan cho người khốn khổ, kẻ bần cùng. Người cảnh báo các bậc quân vương: nếu như chư vị không xét xử công minh, không tuân giữ lề luật, không theo ý Thiên Chúa, thì một án quyết thật nghiêm minh vẫn dành sẵn cho những kẻ có chức có quyền. Người ngoại bang cũng là thành viên của Hội Thánh, là công dân Nước Trời. Thánh Giôsaphát cảm thấy mình được ơn trên thúc đẩy, để tái lập sự hợp nhất phổ quát của Hội Thánh, nên, người sẵn sàng đổ máu mình vì sự hợp nhất này. Chúa đã ban cho Thánh Giám Mục Giôsaphát đầy tinh thần yêu mến, khiến người hy sinh mạng sống vì đoàn chiên. Ước gì Giáo Hội cũng được đầy tinh thần yêu mến, và không ngại xả thân vì anh chị em. Ước gì được như thế!

 

Emmanuel Nguyễn Thanh Hiền, OSB

=====================

Suy niệm 2: DƯỚI ÁNH SÁNG CỦA LÒNG BIẾT ƠN VÀ SỰ HIỆP NHẤT TRONG ĐỨC TIN
Tin Mừng hôm nay theo thánh Luca đưa chúng ta về một khung cảnh cảm động của lòng thương xót và lòng biết ơn. Trên đường lên Giêrusalem, Đức Giêsu đã đi ngang qua biên giới giữa Samaria và Galilê, nơi mà mười người phong hủi đã đứng từ đàng xa mà cất tiếng kêu cầu Người: “Lạy Thầy Giêsu, xin dủ lòng thương chúng tôi!”
Đó là một lời cầu khẩn chứa đầy sự khát khao được chữa lành, được giải thoát khỏi tình trạng bị xã hội ruồng bỏ. Họ là những con người bị loại trừ, không chỉ vì căn bệnh hiểm nghèo mà còn bởi lề luật thời đó buộc họ phải sống cách biệt với cộng đồng. Đức Giêsu, với lòng thương xót vô biên, đã không từ chối lời van xin của họ.
Tuy nhiên, Ngài không chữa lành họ ngay tại chỗ, mà truyền cho họ “hãy đi trình diện với các tư tế.” Đây là một hành động đòi hỏi họ phải có lòng tin. Chính khi họ lên đường đi trình diện, họ đã được sạch – một sự chữa lành xảy ra trong hành trình vâng phục và tín thác. Nhưng nổi bật trong đoạn Tin Mừng này không chỉ là phép lạ chữa lành mà còn là thái độ của một người trong số mười người được chữa lành – anh người Samari, một người ngoại bang. Anh ta không chỉ thấy mình được khỏi, mà còn trở lại để lớn tiếng tôn vinh Thiên Chúa, sấp mình dưới chân Đức Giêsu mà tạ ơn. Chính hành động này đã khiến Đức Giêsu phải thốt lên: “Không phải cả mười người đều được sạch sao? Thế thì chín người kia đâu? Sao không thấy họ trở lại tôn vinh Thiên Chúa, mà chỉ có người ngoại bang này?” Và Ngài nói với anh: “Đứng dậy về đi! Lòng tin của anh đã cứu chữa anh.”
Ở đây, Đức Giêsu không chỉ xác nhận anh đã được chữa lành về thể xác, mà còn là sự cứu độ toàn diện – vì anh đã tin, đã nhận ra quyền năng của Thiên Chúa và đã trở lại để tôn vinh và biết ơn. Qua trình thuật này, thánh Luca không chỉ kể lại một phép lạ thể lý, mà còn mặc khải cho chúng ta về phép lạ lớn hơn – phép lạ của đức tin và lòng biết ơn. Mười người cùng được chữa lành, nhưng chỉ một người quay lại – điều đó cho thấy lòng biết ơn không đến từ điều ta nhận được, mà từ thái độ nội tâm nhận ra hồng ân và sự hiện diện của Thiên Chúa trong đời sống. Người Samari được cứu vì anh đã quay lại – một cử chỉ mang đầy ý nghĩa thần học: quay lại với Chúa, nhận ra Ngài là nguồn của mọi sự sống và ơn cứu độ.
Trong ánh sáng của Lời Chúa hôm nay, chúng ta cử hành lễ nhớ thánh Giô-sa-phát, giám mục tử đạo – một mẫu gương sáng ngời về lòng yêu mến Hội Thánh và sự hiệp nhất trong đức tin. Thánh nhân sinh ra trong một bối cảnh đầy chia rẽ giữa Công giáo và Chính thống giáo, nhưng ngài đã chọn sống và chết cho lý tưởng hiệp nhất Giáo hội. Thánh Giô-sa-phát đã không ngại hy sinh bản thân để bảo vệ sự hiệp thông với Tòa Thánh Phêrô, để bảo vệ đoàn chiên khỏi những thế lực gây chia rẽ. Cái chết của ngài là một chứng từ mạnh mẽ cho đức tin và lòng trung thành với Chúa Kitô, Đấng là đầu của Thân Thể mầu nhiệm là Hội Thánh.
Như người Samari quay lại để tạ ơn và tôn vinh Thiên Chúa, thánh Giô-sa-phát cũng đã quay về với Chúa qua cái chết tử đạo, để làm chứng cho chân lý và tình yêu hiệp nhất. Sự trở lại của người phong hủi không chỉ là hành động cá nhân mà còn mang tính cộng đoàn – vì khi anh ta tạ ơn và tôn vinh Thiên Chúa, anh đã trở nên dấu chỉ cho muôn người về lòng thương xót của Thiên Chúa. Cũng vậy, cái chết của thánh Giô-sa-phát là một lời mời gọi mọi Kitô hữu quay về với trung tâm đức tin – đó là Đức Kitô, Đấng duy nhất có thể chữa lành chia rẽ, ban ơn cứu độ và làm cho Hội Thánh được hiệp nhất trong yêu thương. Sự hiệp nhất không phải là sự đồng nhất, mà là kết hiệp trong đa dạng, trong sự tôn trọng lẫn nhau và cùng hướng về một Chúa duy nhất. Thánh Giô-sa-phát là hình ảnh sống động của điều này – ngài yêu mến truyền thống Đông phương, nhưng vẫn trung thành với Đức Giáo Hoàng. Ngài là cây cầu giữa Đông và Tây, giữa những khác biệt về phụng vụ và thần học, ngài là hiện thân của tình yêu thương vượt trên ranh giới, của sự tạ ơn vượt lên mọi khác biệt. Điều này soi sáng cho chúng ta về vai trò của từng Kitô hữu hôm nay: phải là người kiến tạo hiệp nhất, là người biết quay về với Chúa và dám sống lòng biết ơn trong đời sống đức tin hàng ngày.
Từ Tin Mừng và gương sáng của thánh Giô-sa-phát, chúng ta được mời gọi nhìn lại đời sống của mình. Trong cuộc sống hôm nay, biết bao lần chúng ta đã nhận được ơn lành từ Chúa – sự sống, gia đình, công ăn việc làm, sự bình an, nhưng chúng ta có trở lại để tạ ơn và tôn vinh Chúa như người Samari kia không? Hay chúng ta giống như chín người kia – nhận ơn mà quên Đấng ban ơn? Lòng biết ơn không chỉ là một cảm xúc, mà là một thái độ sống. Nó thúc đẩy chúng ta nhìn nhận sự hiện diện và tình thương của Chúa trong từng biến cố, từng con người, từng hồng ân nhỏ bé của đời thường.
Lòng biết ơn cũng dạy chúng ta sống liên đới với anh chị em mình – bởi vì mọi ơn lành không phải chỉ để giữ cho riêng mình, nhưng để chia sẻ và kiến tạo sự hiệp nhất trong cộng đoàn. Sự hiệp nhất ấy là điều mà thánh Giô-sa-phát đã hy sinh cả mạng sống để gìn giữ. Chúng ta có thể không được mời gọi tử đạo như ngài, nhưng chúng ta được mời gọi tử đạo từng ngày – chết đi cho cái tôi ích kỷ, cho sự hờ hững với người khác, cho sự phân rẽ và ganh tỵ, để sống cho tình yêu, sự hòa giải và hiệp nhất.
Lòng biết ơn đích thực luôn dẫn đến hành động cụ thể – không phải là tạ ơn suông bằng môi miệng, nhưng là tạ ơn bằng đời sống công chính, bác ái, trung thành và phục vụ. Người Samari được cứu chữa không chỉ vì anh ta được khỏi bệnh, mà vì anh biết quay lại, biết sấp mình tôn thờ, biết sống tương quan đúng đắn với Chúa và với tha nhân. Người Kitô hữu hôm nay cũng phải là người “biết quay lại” – biết dành thời gian cầu nguyện, biết nhận ra Chúa hiện diện trong Thánh Thể, trong Lời Chúa, trong tha nhân, và sống với tinh thần tôn vinh Thiên Chúa trong mọi sự.
Hãy nhớ rằng, mỗi khi chúng ta sống lòng biết ơn – dù là trong một lời kinh nhỏ, một hành động bác ái, một sự tha thứ hay một nụ cười sẻ chia – là lúc chúng ta đang trở về như người Samari kia, là lúc chúng ta làm cho ơn cứu độ của Chúa trở nên hữu hình trong thế giới hôm nay. Thế giới đầy chia rẽ, ích kỷ và lãng quên hôm nay cần những người biết ơn, cần những Giô-sa-phát mới – sẵn sàng dấn thân cho sự hiệp nhất, sẵn sàng trả giá cho sự thật, và sẵn sàng sống chết cho tình yêu Đức Kitô. Vì thế, chúng ta hãy xin ơn để biết quay về với Chúa trong lòng biết ơn sâu xa, để sống đời sống Kitô hữu không chỉ bằng nghi thức, mà bằng một tâm hồn hiệp nhất, yêu thương và tạ ơn trong từng phút giây cuộc đời mình.

Lm. Anmai, CSsR

=====================

Suy niệm 3: CÁM ƠN (Lc 17,11-19)
Anh ta sấp mình dưới chân Đức Giê-su mà tạ ơn.”
 
Kính thưa cộng đoàn,
Trong cuộc sống thường ngày, một câu hỏi được đặt ra cho mỗi người: Tôi thường nói lên lời ‘Cám ơn’ khi nào? Có phải khi tôi nhận được ơn. Có phải khi người khác giúp đỡ tôi. Có phải khi tôi nhận được quà. Lời cám ơn chỉ được nói ra trên môi của người dưới với người trên. Và còn nhiều tình huống nói lên lời cám ơn nữa. Nhưng tất cả những lời cám ơn được thốt lên khi có lợi cho người nói lời cám ơn. Vậy mà, trong bài Tin Mừng hôm nay, chúng ta thấy một điều lạ lùng nơi những người thụ ơn. Có mười người phong cùi kêu xin Chúa Giê-su cứu chữa. Bệnh phong làm cho con người bị tách biệt, bị cô lập. Những người bệnh biết rõ điều đó, nên họ đứng đàng xa mà kêu xin. Lời kêu xin của họ mong muốn được cứu chữa để có thể hòa nhập với mọi người. Chúa Giê-su đáp lại lời kêu xin và chữa lành họ: “Hãy đi trình diện tư tế.” Chúa Giê-su muốn họ tin tưởng vào Người. Nếu họ đi họ sẽ được khỏi. Họ đi theo như lời Chúa Giê-su phán. Trên đường đi, họ được khỏi. Tuy nhiên, chỉ có một người nhận ra và trở lại tôn vinh Thiên Chúa. “Anh ta sấp mình dưới chân Đức Giê-su mà tạ ơn.” Người biết trở lại là người Sa-ma-ri. Như vậy, chín người kia không trở lại cám ơn, bởi họ đã quá quen nhận được ơn Thiên Chúa. Họ đã coi thường không nhận ra quyền năng Thiên Chúa. Còn người Sa-ma-ri trở lại tạ ơn vì nghĩ rằng mình không xứng đáng, mà lại nhận được. Người Sa-ma-ri còn nhận được nhiều ơn hơn nữa. Anh không chỉ được cứu chữa phần xác, mà anh còn được cứu rỗi cả phần hồn. Chúa Giê-su nói với anh ta: “Đứng dậy về đi! Lòng tin của anh đã cứu chữa anh.” Việc anh biết trở lại cám ơn làm đẹp lòng Chúa Giê-su. Nhờ đó, Chúa Giê-su thưởng cho anh hơn cả điều anh mong đợi.
 Trong cuộc sống, hai lời cám ơn luôn làm vui lòng mọi người. Người được nghe lời cám ơn luôn vui vẻ và sẵn sàng trao ban tất cả những gì họ có. Người nói lời cám ơn cũng vui vẻ vì sống đúng ơn gọi con người. Do đó, lời cám ơn luôn có trên môi miệng chúng ta. Lời cám ơn giúp cuộc sống luôn vui tươi và hạnh phúc. Lời cám ơn giúp mọi người gần gũi với nhau hơn.
Kurt Emmerich - bác sĩ giải phẫu trong quân đội của Đức, đã kể câu chuyện sau đây về một kinh nghiệm ông đã trải qua ở biên giới Nga. Hàng ngàn thương binh đã được ông giải phẫu tại bệnh viện dã chiến, nhưng chỉ có một trường hợp làm ông không bao giờ quên. Người lính trẻ đó được đưa vào bệnh viện với một khuôn mặt bị vỡ tan nát. Bác sĩ phải làm việc rất nhiều ngày để sửa lại khuôn mặt của anh với tất cả nỗ lực có thể được qua hàng loạt những phẫu thuật cấy và ghép da.
Trong lần giải phẫu cuối cùng, bác sĩ đã phải khâu nối kết toàn thể các phần còn lại với nhau ở khóe miệng của bệnh nhân. Những y tá phụ đã giúp cho anh thương binh ngồi lên. Vì thuốc tê chung quanh miệng bệnh nhân vẫn còn hiệu quả, nên bác sĩ nói với anh: “Bây giờ công việc đã hoàn tất, chúng tôi muốn nghe anh phát biểu một điều gì với môi miệng mới của anh”.
Anh thương binh trẻ từ từ cử động những bắp thịt quanh miệng một cách rất cẩn thận và rồi với nụ cười mỉm đầu tiên của anh, miệng anh uốn theo những chữ: “Cám ơn” (Theo Nguyễn Văn Thái, Sống Lời Chúa… năm C, tr. 343).
Lạy Chúa, xin cho con luôn biết tạ ơn Thiên Chúa và cám ơn anh chị em. A-men.

Jos. Nguyễn

=====================

Suy niệm 4: ĐỈNH ĐIỂM TẠ ƠN
“Một người trong nhóm, thấy mình được khỏi, liền quay trở lại và lớn tiếng tôn vinh Thiên Chúa”.
“Hãy đặt tim mình vào những gì bạn đang tận hưởng, cho dù những thứ ấy chỉ là những thứ thuộc về thời gian. Nhưng những lời cảm tạ tôn vinh dâng lên Đấng Ban Ơn là những gì vượt thời gian; và nếu tháp nhập với Chúa Kitô, nó trở thành đỉnh điểm tạ ơn!” - Elisabeth Elliot.
Kính thưa Anh Chị em,
Ý tưởng của Elliot được gặp lại trong Tin Mừng hôm nay: một người phong cùi được lành quay trở lại với Chúa Giêsu để tạ ơn Thiên Chúa. Hành vi của anh đã trở thành ‘đỉnh điểm tạ ơn!’.
Trong tiếng Hy Lạp, “EuXaristia” có nghĩa “Tạ Ơn”, “Thánh Thể”. Như vậy, cử hành hay tham dự Thánh Thể là hành vi tạ ơn đúng nghĩa, cao cả nhất; Thánh Thể là đỉnh điểm của mọi lời tạ ơn! Mười người phong cùi nghèo hèn, tuyệt vọng, “Lạy Thầy Giêsu, xin dủ lòng thương chúng tôi!”, và Chúa Giêsu đã dủ lòng. Nhưng chỉ một người quay lại để tạ ơn; điều này khiến Ngài vừa ngạc nhiên vừa tiếc xót, “Không phải cả mười người đều được sạch sao? Thế thì chín người kia đâu?”. Ngài không buồn vì đã trót làm phúc, nhưng vì những kẻ xem ra vô ơn không hiểu rằng, biết tạ ơn là sẽ nhận được nhiều hơn! “Người biết tạ ơn trong mọi sự, biến mọi ơn lành thành một bí tích!” - Henry Newman.
Một chi tiết đáng chú ý, là khi chữa lành họ, Chúa Giêsu nói, “Hãy đi trình diện với các tư tế!”. Lời ấy có thể hiểu, “Hãy đi dâng lễ!”. Thật tuyệt vời, chỉ một người khôn ngoan quay lại ‘trình diện’ Ngài - Tư Tế Tối Cao. Ngay khi ấy, Chúa Giêsu nâng anh lên một cấp độ mới, “Anh hãy đứng dậy mà đi, lòng tin của anh đã cứu anh!”. Không chỉ được lành, anh còn được cứu, được hiệp thông sâu xa với Đấng đã chạm anh. Thánh Thể, chính là ‘đỉnh điểm tạ ơn’ khi linh hồn được kết hiệp - “Communion” - “Hiệp Thông” - với Chúa Kitô. Biết đâu, người ngoại này sẽ là môn đệ của Ngài. “Lòng biết ơn trong Thánh Thể là chìa khóa để bước vào trọn vẹn sự hiện diện của Thiên Chúa!” - Henri Nouwen.
Anh Chị em,
“Anh liền quay trở lại và lớn tiếng tôn vinh Thiên Chúa”. Như những người cùi, bạn và tôi có thể là những người đang lở loét thiêng liêng được Chúa Giêsu chữa lành. Và nếu lãnh nhận quà tặng của Ngài rồi quay lưng, chúng ta khác nào những người ‘tiêu thụ ân sủng’ đơn thuần mà không có khả năng ‘cho lại’ bất cứ thứ gì - dù chỉ một lời tạ ơn. “Nhận ra những điều tốt đẹp mà bạn đã có trong đời là nền tảng cho mọi sự sung túc!” - Eckhart Tolle. Chúa Giêsu muốn chúng ta có cho mình sự khôn ngoan đó, mặc dầu “những lời ca tụng của chúng con không thêm gì cho Chúa, nhưng đem lại ơn cứu độ cho chúng con”. Vì nhờ đó, Ngài mới có thể nâng chúng ta lên cấp độ thiết thân sâu nhiệm hơn. “Lòng biết ơn là bông hoa đẹp nhất nở từ linh hồn!” - Henry Beecher.
Chúng ta có thể cầu nguyện,
“Lạy Chúa, dìm con sâu hơn vào Thánh Thể, cho con yêu thích ngụp lặn trong ‘môi trường’ này; tháp nhập với Chúa, con hưởng nhận nhiều hơn những gì vượt quá thời gian!”, Amen.

(Lm. Minh Anh, Tgp. Huế)

===================

 

 
Thông tin khác:
 

 

 
 
 
 
Bài Giảng của Đức Cha Đaminh Hoàng Minh Tiến Trong Thánh Lễ Bế Mạc Năm Thánh 2025
Liên kết website

 

 

 

Tiêu điểm
Website giaophanhunghoa.org được phát triển bởi đơn vị thiết kế web: MIP™ (www.mip.vn - mCMS).
log