
AI CŨNG CÓ PHẦN
Tin Mừng hôm nay chỉ vỏn vẹn vài câu, nhưng mở ra một hình ảnh rất đẹp về hành trình loan báo Tin Mừng của Đức Giê-su. Người rảo qua các thành phố, làng mạc để rao giảng Nước Thiên Chúa. Cùng đi với Người có Nhóm Mười Hai, có những người phụ nữ, trong số đó có người đã được Chúa chữa lành, và còn “nhiều bà khác nữa”. Các bà không đứng ngoài hành trình ấy, nhưng dùng chính của cải mình để giúp đỡ Đức Giê-su và các môn đệ.
Đức Giê-su không thực hiện sứ mạng một mình. Người muốn có những người cùng bước đi, mỗi người góp một phần theo khả năng và hoàn cảnh của mình.
Có người được sai đi rao giảng. Có người âm thầm phục vụ. Có người góp công sức, người góp của cải, người trao thời gian, khả năng, kinh nghiệm. Có những đóng góp được nhiều người nhìn thấy, nhưng cũng có những hy sinh chẳng ai biết đến. Trước mặt Thiên Chúa, điều quan trọng không nằm ở việc phần đóng góp ấy lớn hay nhỏ, nhưng ở tấm lòng của người trao tặng.
Nhiều khi chúng ta tự hỏi: “Tôi có gì để đóng góp?” Rồi vì thấy mình không tài giỏi, không có nhiều tiền bạc, không có vị trí hay khả năng đặc biệt, chúng ta nghĩ mình chẳng có phần nào trong công việc của Chúa. Nhưng Tin Mừng hôm nay cho thấy một điều khác: ai cũng có thể trở thành người cộng tác với Chúa, nếu biết trao cho Người điều mình đang có.
Các bà trong Tin Mừng không được nhắc đến vì những việc phi thường. Các bà đơn giản là những người đã được Chúa chữa lành và nay dùng những gì mình có để đồng hành với Người. Có lẽ chính kinh nghiệm được Chúa yêu thương và cứu chữa đã trở thành động lực để các bà quảng đại đáp lại.
Điều này cũng giúp chúng ta nhìn lại chính mình. Có thể quá khứ của chúng ta chưa hoàn hảo. Có thể chúng ta từng sai lầm, từng yếu đuối, từng có những giai đoạn xa Chúa. Nhưng Chúa không chỉ nhìn vào những gì chúng ta đã từng là. Người nhìn vào con người chúng ta hôm nay và điều chúng ta có thể trở nên trong ân sủng của Người.
Đức Giê-su đã đón nhận Ma-ri-a Mác-đa-la, Gio-an-na, Su-san-na và nhiều người phụ nữ khác. Người không loại trừ họ vì quá khứ, địa vị hay hoàn cảnh. Khi một người sẵn sàng bước theo, Chúa có thể biến chính những gì rất bình thường nơi người ấy thành một phần trong hành trình loan báo Tin Mừng.
Vì thế, thay vì chờ đến khi mình “đủ tốt”, “đủ giỏi”, “đủ điều kiện” mới cộng tác với Chúa, có lẽ chúng ta cần bắt đầu từ câu hỏi đơn giản hơn: Hôm nay tôi có gì để trao? Một lời động viên, một giờ phục vụ, một khả năng chuyên môn, một chút của cải, một sự hiện diện đúng lúc, hay đơn giản là một tấm lòng sẵn sàng.
Chúa không đòi mỗi người phải có tất cả. Người chỉ mời mỗi người trao điều mình có. Và khi mỗi người góp một phần, hành trình loan báo Tin Mừng sẽ có thêm những bước chân, thêm những bàn tay và thêm những con tim.
Lạy Chúa Giê-su, xin cho con đừng mặc cảm vì những gì mình thiếu, cũng đừng tự mãn vì những gì mình có. Xin cho con biết nhận ra điều Chúa đã trao nơi con và quảng đại dâng lại cho Người, để dù âm thầm hay nhỏ bé, phần đóng góp của con cũng trở nên hữu ích cho hành trình loan báo Tin Mừng. Amen.
Glacies
=================
CÁC BÀ CÙNG ĐI VỚI ĐỨC GIÊSU
(THỨ SÁU TUẦN 24 TN NĂM CHẴN)
Qua Lời Tổng Nguyện của Thứ Sáu Tuần 24 Thường Niên, năm Chẵn này, các nhà phụng vụ muốn chúng ta ý thức rằng: Chúa là Đấng sáng tạo và điều khiển muôn loài, xin nhìn đến chúng ta, và cho chúng ta biết tận tình thờ phượng Chúa, hầu, luôn được cảm thấy rõ ràng lòng Chúa yêu thương.
Tận tình thờ phượng Chúa, để thấy lòng Chúa yêu thương, hãy nhận ra tình yêu và lòng thương xót của Chúa, như trong Bài đọc 1 Kinh Sách, trích sách ngôn sứ Êdêkien: Giêrusalem, người vợ bất trung. Dùng lối văn phúng dụ của Hôsê, Êdêkien kể lại câu chuyện tình giữa Thiên Chúa với dân Người. Là người vợ bất trung, dân Chúa đã bị trừng phạt, rồi được thứ tha, nhưng chứng nào tật nấy. Thiên Chúa là người chồng bị xúc phạm, vẫn quảng đại thứ tha. Ơn thứ tha là một cái gì khủng khiếp, vượt xa mọi khái niệm công trạng, sẽ là hình phạt thiết thực nhất khiến người vợ bất trung phải hổ thẹn… Ta đã gọi ngươi về như gọi người phụ nữ bị bỏ rơi. Lúc bừng bừng lửa giận, Ta đã ngoảnh mặt chẳng nhìn ngươi, nhưng vì tình nghĩa keo sơn, Ta chạnh lòng thương xót. Đức Chúa, Đấng cứu chuộc ngươi phán như vậy. Ta sẽ nhớ lại giao ước Ta đã lập với ngươi thời ngươi còn thanh xuân, Ta sẽ thiết lập với ngươi một giao ước vĩnh cửu.
Tận tình thờ phượng Chúa, để thấy lòng Chúa yêu thương, hãy đón chịu thử thách, như trong Bài đọc 2 Kinh Sách, trích Bài Giảng của thánh Âutinh: Con hãy chuẩn bị tâm hồn để đón chịu thử thách… Vì Thiên Chúa đã thử luyện chúng tôi và giao phó Tin Mừng cho chúng tôi, thì chúng tôi cứ vậy mà rao giảng, không phải để làm vừa lòng người phàm, mà để làm đẹp lòng Thiên Chúa. Lời giảng của chúng tôi không sai lầm, không có dụng ý xấu, không nhằm lừa dối ai.
Tận tình thờ phượng Chúa, để thấy lòng Chúa yêu thương, hãy vững tin trông đợi được phục sinh với Chúa, như trong Bài đọc 1 Thánh Lễ, trích thư thứ nhất của thánh Phaolô tông đồ gửi tín hữu Côrintô: Nếu Đức Kitô đã không trỗi dậy, thì lời rao giảng của chúng tôi trống rỗng. Đáp Ca, Tv 16: Lạy Chúa, khi thức giấc, con được thỏa tình chiêm ngưỡng Thánh Nhan. Lạy Chúa, xin nghe con giãi bày lẽ phải, lời con than vãn, xin Ngài để ý; xin lắng tai nghe tiếng nguyện cầu thốt ra từ miệng lưỡi chẳng điêu ngoa.
Câu Tung Hô Tin Mừng, mà các nhà phụng vụ đã chọn cho ngày lễ hôm nay là: Lạy Cha là Chúa Tể trời đất, con xin ngợi khen Cha, vì Cha đã mặc khải mầu nhiệm Nước Trời cho những người bé mọn. Trong Bài Tin Mừng, Đức Giêsu nói: Các bà cùng đi với Đức Giêsu và Nhóm Mười Hai, đã lấy của cải mình mà giúp đỡ các ngài. Khi dâng chén tạ ơn mà chúc tụng, ta được dự phần vào Máu Đức Kitô; khi cùng nhau bẻ bánh, ta thông hiệp với Thánh Thể Người. Lạy Chúa, xin ban bình an cho những người trông đợi Chúa. Xin cho các ngôn sứ của Ngài được luôn luôn trung thực. Về phần con, sống công minh chính trực, con sẽ được trông thấy mặt Ngài, khi thức giấc, được thỏa tình chiêm ngưỡng Thánh Nhan. Nếu Đức Kitô đã không trỗi dậy, thì lời rao giảng của chúng tôi trống rỗng. Cha đã mặc khải mầu nhiệm Nước Trời cho những người bé mọn. Những người phụ nữ là những người bé mọn, họ cùng đi với Đức Giêsu và Nhóm Mười Hai, đã lấy của cải mình mà giúp đỡ các ngài. Ta đã gọi ngươi về như gọi người phụ nữ bị bỏ rơi, vì tình nghĩa keo sơn, Ta chạnh lòng thương xót. Vì Thiên Chúa đã thử luyện chúng tôi và giao phó Tin Mừng cho chúng tôi, thì chúng tôi cứ vậy mà rao giảng; Lời giảng không sai lầm, không có dụng ý xấu, không nhằm lừa dối ai. Chúa là Đấng sáng tạo và điều khiển muôn loài, ước gì ta biết tận tình thờ phượng Chúa, hầu, luôn được cảm thấy rõ ràng lòng Chúa yêu thương. Ước gì được như thế!
Emmanuel Nguyễn Thanh Hiền, OSB
==================
