Thứ ba, 14/07/2026

Thứ Ba Tuần XII - Mùa Thường Niên | Tin Mừng: Mt 7,6.12-14

Cập nhật lúc 15:00 22/06/2026
 
Hình ảnh: THƯ VIỆN CÔNG GIÁO
 
 
Tin Mừng: Mt 7,6.12-14
Những gì anh em muốn người ta làm cho mình, thì chính anh em cũng hãy làm cho người ta.


Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo thánh Mát-thêu.
6 Khi ấy, Đức Giê-su nói với các môn đệ rằng: “Của thánh, đừng quăng cho chó ; ngọc trai, chớ liệng cho heo, kẻo chúng giày đạp dưới chân, rồi còn quay lại cắn xé anh em.
12 “Tất cả những gì anh em muốn người ta làm cho mình, thì chính anh em cũng hãy làm cho người ta, vì Luật Mô-sê và lời các ngôn sứ là thế đó.
13 “Hãy qua cửa hẹp mà vào, vì cửa rộng và đường thênh thang thì đưa đến diệt vong, mà nhiều người lại đi qua đó. 14 Còn cửa hẹp và đường chật thì đưa đến sự sống, nhưng ít người tìm được lối ấy.”
=================
SUY NIỆM:

Nhng gì anh em mun ngưi ta làm cho mình, thì chính anh em cũng hãy làm cho ngưi ta.

         Khi đi mua bán ở chợ, ai trong chúng ta cũng muốn người ta cân đúng, cân đủ cho mình, chẳng ai muốn bị cân thiếu một hoa, một lạng. Có lỗi lầm gì với chòm xóm, ta cũng mong họ chín bỏ làm mười, bỏ qua cho êm chuyện, chứ chẳng muốn bị đem ra bàn tán, bêu rếu. Cái lòng con người là thế, lúc nào cũng muốn nhận về những điều tốt đẹp và dễ dàng nhất. Nhưng Đức Giê-su lại lật ngược thói quen ích kỷ đó bằng một quy tắc vàng rất mộc mạc: “Tất cả những gì anh em muốn người ta làm cho mình, thì chính anh em cũng hãy làm cho người ta”. Chúng ta không thể chỉ ngồi chờ người khác đối xử tốt với mình trước rồi mới đáp lễ, mà Chúa đòi hỏi chúng ta phải là người chủ động đi bước trước, gieo lòng nhân ái và sự tử tế vào đời.

         Sống ở đời, muốn được người khác tôn trọng thì bản thân phải biết kính trên nhường dưới. Muốn người ta đỡ nâng lúc ngặt nghèo thì khi khấm khá, đừng ngoảnh mặt làm ngơ trước nỗi đau của hàng xóm láng giềng. Luật Chúa dạy suy cho cùng không phải là những điều gì cao siêu trên chín tầng trời, mà gói gọn trong cách cư xử tử tế giữa người với người hằng ngày. Đó chính là con đường đi qua "cửa hẹp" mà Chúa Giê-su nhắc đến. Cái cửa rộng và con đường thênh thang, ai cũng thích lao vào, là lối sống chiều theo tính xác thịt, sống ích kỷ, chỉ biết vun quén cho bản thân và sẵn sàng đạp đổ quyền lợi của người khác để tiến thân. Con đường đó dễ đi thật, nhưng cái đích của nó lại là sự cô độc và diệt vong. Còn con đường chật, cửa hẹp là lối sống biết kìm hãm những ham muốn bất chính, biết nhường nhịn, chịu thiệt thòi một chút để đổi lấy nụ cười và sự bình an cho anh em.

         Chúa cũng nhắc một lời khuyên rất thực tế về việc trao ban: “Của thánh, đừng quăng cho chó; ngọc trai, chớ liệng cho heo”. Khi đem lòng tốt, sự chân thành hay những giá trị linh thiêng ra sẻ chia, chúng ta cũng cần có sự khôn ngoan để đặt đúng nơi, đúng chỗ và đúng người. Không phải là sự phân biệt đối xử, mà là ý thức gìn giữ trân trọng những ơn lành của Chúa, tránh đẩy bản thân vào những tình huống bị lăng mạ hay thù ghét vô ích từ những kẻ cố tình nhạo báng lòng tốt. Đi con đường của Chúa luôn đòi hỏi một sự kiên trì lớn lao, vì làm người xấu thì dễ, chứ giữ mình sống ngay thẳng, công chính giữa một thế hội thực dụng lại là một cuộc lội ngược dòng đầy gian nan.

         Lời Chúa hôm nay mời gọi chúng ta nhìn lại cách ăn ở của mình trong gia đình, ngoài ngõ hẻm hay nơi làm việc. Đừng chỉ đứng đó than phiền sao thế gian này đầy dửng dưng, sao người đời đối xử với nhau tệ bạc quá. Hãy bắt đầu từ chính mình. Hãy là người mở nụ cười trước, là người biết nói lời cảm ơn, biết dang tay giúp đỡ một người đang đẩy xe hàng nặng nhọc, hay biết nhịn một câu gắt gỏng khi gia đình có chuyện lục đục. Khi chúng ta dám bước qua cái cửa hẹp của lòng vị kỷ để sống cho người khác, chúng ta đang mở ra một lối nhỏ dẫn đưa chính mình và anh em vào nguồn sống đích thực của Thiên Chúa.

         Lạy Cha là Đấng nhân hậu, xin tha thứ cho những lần con chỉ biết đòi hỏi người khác phải yêu thương, tôn trọng và giúp đỡ con, còn bản thân con lại sống keo kiệt, dửng dưng với họ. Xin ban cho con lòng can đảm để dám chọn bước qua cánh cửa hẹp của sự hy sinh và nhường nhịn hằng ngày. Xin dạy con biết chủ động gieo vãi lòng tốt, sự tử tế và lòng bao dung đến những người xung quanh mà không tính toán hơn thua, không chờ đợi đền đáp, để cuộc đời mộc mạc của con trở thành máng chuyển thông tình yêu yêu thương của Cha đến cho mọi người. Amen.
 

Antonius

==================

 
CŨNG HÃY LÀM CHO NGƯỜI TA
(THỨ BA TUẦN 12 TN NĂM CHẴN)
 
Qua Lời Tổng Nguyện của Thứ Ba Tuần 12 Thường Niên, năm Chẵn này, các nhà phụng vụ muốn chúng ta xin Chúa cho chúng ta hằng trọn niềm tôn kính và ái mộ Thánh Danh, vì những ai được Chúa cho khăng khít với Chúa, thì Chúa chẳng bỏ rơi bao giờ.
 
Trọn niềm tôn kính và ái mộ Thánh Danh, sống xứng danh là bạn hữu của Chúa, như trong Bài đọc 1 Kinh Sách, trích sách Samuen Quyển I: Vua Saun căm thù ông Đavít. Ngay từ lúc bước vào triều vua Saun, Đavít vốn là bạn hữu của Thiên Chúa, đã thấy vị thế của mình lớn lên. Ông có thể làm cho vua sinh lòng ghen ghét, nhưng tất cả những gì người ta làm nhằm mục đích chống ông lại trở thành thuận lợi cho ông. Như thế, Thiên Chúa bẻ gãy âm mưu người phàm khi họ tìm cách phá chương trình cứu độ của Người... Xin thương xót con cùng, lạy Thiên Chúa, vì người ta giày xéo thân con, và suốt ngày tấn công chèn ép. Con tin tưởng vào Ngài. Vì Ngài cứu mạng con khỏi chết, lại ngăn ngừa kẻo phải hụt chân.
 
Trọn niềm tôn kính và ái mộ Thánh Danh, sống xứng danh là Kitô hữu, như trong Bài đọc 2 Kinh Sách, trích Khảo Luận của thánh Ghêgôriô Nítxê: Chúng ta phải tuyên xưng Đức Kitô bằng cả cuộc đời… Anh em có làm gì, nói gì, thì hãy làm hãy nói nhân danh Chúa Giêsu Kitô và nhờ Người mà cảm tạ Thiên Chúa Cha. Không ai trong chúng ta sống cho chính mình, cũng như không ai chết cho chính mình. Chúng ta có sống là sống cho Chúa, mà có chết cũng là chết cho Chúa.
 
Trọn niềm tôn kính và ái mộ Thánh Danh, sống xứng danh là con cái Thiên Chúa, là ánh sáng cho trần gian, như trong Bài đọc 1 Thánh Lễ, trích sách Các Vua Quyển II: Vì Ta và vì Đavít, chính Ta sẽ che chở và sẽ cứu thành này. Đáp Ca, Tv 47: Thiên Chúa củng cố thành đô đến muôn đời muôn thuở. Cao cả thay Đức Chúa là Thiên Chúa chúng ta. Đấng thật xứng muôn lời ca tụng trong thành đô của Người! Núi thánh Người thật nguy nga hùng vĩ, là niềm vui cho toàn thể địa cầu.
 
Câu Tung Hô Tin Mừng, mà các nhà phụng vụ đã chọn cho ngày lễ hôm nay là: Chúa nói: Tôi là ánh sáng thế gian. Ai theo tôi, sẽ nhận được ánh sáng đem lại sự sống. Trong Bài Tin Mừng, Đức Giêsu nói: Những gì anh em muốn người ta làm cho mình, thì chính anh em cũng hãy làm cho người ta. Lạy Chúa, muôn loài ngước mắt trông lên Chúa và chính Ngài đúng bữa cho ăn. Chúa là sức mạnh của dân Chúa, là thành trì cứu độ cho Đấng Người đã xức dầu tấn phong. Lạy Chúa, xin cứu độ dân Ngài, trên gia nghiệp này, giáng muôn phúc cả dẫn dắt nâng niu đến muôn đời. Đức Chúa đã cứu vua Giuđa: Khítkigia khỏi tay vua Átsua: Xankhêríp khi Người phán: Vì Ta và vì Đavít, tôi tớ của Ta chính Ta sẽ che chở và sẽ cứu thành này. Thiên Chúa củng cố thành đô đến muôn đời muôn thuở. Lạy Thiên Chúa, giữa nơi đền thánh, chúng con hồi tưởng lại tình Chúa yêu thương. Danh thánh Chúa gần xa truyền tụng, tiếng ngợi khen Ngài khắp cõi lừng vang. Muốn người ta làm cho mình, thì, cũng hãy làm cho người ta: Đavít muốn làm rể vua Saun, nên, ông hạ hai trăm người Philitinh, rồi đem bao quy đầu của chúng về, đếm đủ cho vua, để làm rể vua, dù vua chỉ đòi một trăm thôi. Đavít là bạn hữu của Thiên Chúa, nên, ông thành công hơn mọi bề tôi vua Saun, khiến danh tiếng ông lừng lẫy. Sự trọn lành của đời sống Kitô hữu hệ tại điểm này: ta được chia sẻ mọi tước hiệu nói lên danh Đức Kitô, ta phải đem hết tâm hồn, kinh nguyện và cách sống mà bày tỏ sức mạnh của các danh hiệu ấy: Muốn được gọi là Kitô hữu, thì, ta có làm gì, nói gì, thì, hãy làm hãy nói nhân danh Chúa Giêsu Kitô. Chúng ta có sống là sống cho Chúa, mà có chết cũng là chết cho Chúa. Ước gì ta hằng trọn niềm tôn kính  ái mộ Thánh Danh, vì những ai được Chúa cho khăng khít với Chúa, thì Chúa chẳng bỏ rơi bao giờ. Ước gì được như thế!

Emmanuel Nguyễn Thanh Hiền, OSB

================

CÁI TÔI QUÁ KHỔ
“Hãy qua cửa hẹp mà vào!”.

 
“Muốn khám phá đại dương, bạn phải can đảm đánh mất bờ bến!” - André Gide.
Kính thưa Anh Chị em,
Có những cánh cửa không mở ra vì chúng khoá, nhưng vì chúng ta mang theo quá nhiều. Lời Chúa mời gọi chúng ta dám đánh mất bờ bến để vươn ra đại dương. Không phải cánh cửa Nước Trời quá hẹp; nhưng chính ‘cái tôi quá khổ’ của mỗi người mới là trở ngại.
Trong nguyên ngữ Hy Lạp, “hẹp” là stenē, nghĩa là chật, bị nén. Đó không phải là vì Thiên Chúa cố tình làm khó con người; nhưng tự bản chất, nó đòi một cuộc thu nhỏ của bản ngã. Cửa ấy chỉ hẹp với những ai quá cồng kềnh. Mà điều cồng kềnh nhất lại là cái tôi. Như thế, không phải cánh cửa từ chối ai; nhưng chính sự kềnh càng khiến chúng ta không thể đi qua. “Chúa Giêsu không nói về cửa hẹp để làm chúng ta nản lòng, nhưng để thách thức sự tự phụ của những người nghĩ rằng mình đã được cứu!” - Lêô XIV.
Điều đáng nói là cái tôi không chỉ quá khổ, nhưng còn quá nặng. Nó nặng vì luôn quy mọi sự về mình: một lời nói trở thành xúc phạm; một thành công của người khác trở thành mối bất an; một thất bại trở thành vết thương khó lành. Càng lấy mình làm trung tâm, chúng ta càng mất tự do. Và rồi, thay vì mang lấy cuộc đời, chúng ta lại để cuộc đời cuốn đi bởi những gánh nặng từ bên trong. Người nặng nề nhất không phải là người mang nhiều trách nhiệm, nhưng là người không thể đặt xuống chính mình. “Không phải gánh nặng làm bạn gục ngã, nhưng là cách bạn mang nó!” - Lou Holtz.
Khítkigia đã đi qua một cửa hẹp như thế. Đứng trước đe doạ của Átsua, vua không cố chứng tỏ mình mạnh, nhưng đem lá thư vào Đền Thờ, trải nó ra trước mặt Chúa - bài đọc một. Đó là một hành vi khiêm tốn: thừa nhận rằng có những điều vượt quá khả năng mình và chỉ Thiên Chúa mới có thể gánh vác. Con người luôn muốn nắm mọi sự; đức tin lại chỉ bắt đầu khi dám buông. Chúa đã cứu vua và cả thành. “Thiên Chúa củng cố thành đô đến muôn đời muôn thuở” - Thánh Vịnh đáp ca.
Chính ở đây, Chúa Giêsu chạm đến điều sâu kín: ai cũng muốn được yêu, được cảm thông và được tha thứ. Nhưng rất ít người dám yêu trước, cảm thông trước và tha thứ trước. Chính khoảng cách ấy làm nên cửa hẹp. Bởi lẽ, điều khó nhất không phải là yêu người khác, nhưng là bước xuống khỏi chiếc ngai mà cái tôi đã dựng cho mình. “Thiên Chúa không muốn một sự thờ phượng tách rời cuộc sống!” - Lêô XIV.
Anh Chị em,
Đức Kitô không chỉ dẫn chúng ta vào cửa hẹp; Ngài chính là Cửa Hẹp đã tự thu nhỏ mình: từ trời cao xuống tận máng cỏ, từ máng cỏ lên tận thập giá, và từ thập giá đi vào phục sinh. Theo Đức Kitô là học cách nhỏ đi để tình yêu lớn lên, học cách buông xuống để được Chúa nâng lên. Bởi lẽ, không ai có thể bước vào chính Đức Kitô, Cửa Hẹp, mà vẫn mang theo một ‘cái tôi quá khổ’. “Người ta không đạt tới Thiên Chúa bằng cách thêm vào, nhưng bằng một tiến trình bớt đi!” - Meister Eckhart.
Chúng ta có thể cầu nguyện,
“Lạy Chúa, xin làm nhỏ bản ngã của con, mở rộng trái tim con và dạy con biết yêu như Chúa yêu!”, Amen.
Lm. Minh Anh (Tgp. Huế)
 
==================
Thông tin khác:
 

 

 
 
 
 
Bài Giảng của Đức Cha Đaminh Hoàng Minh Tiến Trong Thánh Lễ Bế Mạc Năm Thánh 2025
Liên kết website

 

 

 

Tiêu điểm
Website giaophanhunghoa.org được phát triển bởi đơn vị thiết kế web: MIP™ (www.mip.vn - mCMS).
log