Thứ Ba Tuần X - Mùa Thường Niên | Tin Mừng: Mt 5,13-16
Cập nhật lúc 15:00 08/06/2026
Hình ảnh: THƯ VIỆN CÔNG GIÁO
Tin Mừng: Mt 5,13-16 Chính anh em là ánh sáng cho trần gian.
✠Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo thánh Mát-thêu. 13 Khi ấy, Đức Giê-su nói với các môn đệ rằng: “Chính anh em là muối cho đời. Nhưng muối mà nhạt đi, thì lấy gì muối nó cho mặn lại ? Nó đã thành vô dụng, thì chỉ còn việc quăng ra ngoài cho người ta chà đạp thôi.
Cũng vậy, ánh sáng của anh em phải chiếu giãi trước mặt thiên hạ, để họ thấy những công việc tốt đẹp anh em làm, mà tôn vinh Cha của anh em, Đấng ngự trên trời.”16 Cũng chẳng có ai thắp đèn rồi lại để dưới cái thùng, nhưng đặt trên đế, và đèn soi chiếu cho mọi người trong nhà. 15 “Chính anh em là ánh sáng cho trần gian. Một thành xây trên núi không tài nào che giấu được. 14
================
SUY NIỆM:
NGƯỜI KI-TÔ HỮU PHẢI LÀM CHO ĐỜI CÓ VỊ VÀ CÓ ÁNH SÁNG (Mt 5,13-16)
“Anh em là muối cho đời… Anh em là ánh sáng cho trần gian.”
Kính thưa cộng đoàn, Trong Tin Mừng hôm nay, Chúa Giê-su khẳng với các môn đệ: “Chính anh em là muối cho đời… Chính anh em là ánh sáng cho trần gian.” Người không nói các môn đệ cố trở thành muối hay cố trở thành ánh sáng. Đây là một lời khẳng đinh rõ ràng. Chúa Giê-su muốn các môn đệ nhớ đến bản chất của người được gọi. Các ngài đã được gọi, được chọn, được sống, được dạy dỗ, được củng cố… Tất cả những điều này giúp các ngài xác định căn tính của người môn đệ. Cuối cùng, các ngài được sai đi để sống chứng tá và mời gọi con người đến với Chúa Giê-su. Chúa Giê-su dùng hình ảnh muối. Muối tuy nhỏ bé nhưng rất cần thiết. Muối làm thức ăn đậm đà và giữ cho thực phẩm khỏi hư thối. Người môn đệ Chúa Giê-su cũng được mời gọi hiện diện để giữ gìn điều tốt, sống trung thực giữa điều gian dối, sống yêu thương giữa ích kỷ, sống công bằng giữa bất công. Ngày nay, xã hội đang phát triển không ngừng, nhưng cũng đang diễn ra lối sống dửng dưng, con người sống vô cảm. Nhiều người sống theo hưởng thụ cá nhân và vì lợi ích cá nhân. Nếu các Ki-tô hữu sống như mọi người, thì họ như lời Chúa Giê-su nói: “Muối mà nhạt đi, thì lấy gì muối cho mặn lại? Nó đã thành vô dụng, thì chỉ còn việc quăng ra ngoài cho người ta chà đạp thôi.” Đời sống đức tin của mỗi người cũng cần được gìn giữ và có nhiệm vụ làm chứng trong môi trường đang sống. Chúa Giê-su còn dùng hình ảnh ánh sáng để nói về đời sống đức tin của các tín hữu. Ánh sáng không ồn ào, không gây chú ý, không tạo ra tiếng động, như giúp người khác nhìn thấy đường và nhận ra mọi việc đang diễn ra. Người môn đệ Chúa Giê-su cũng không cần làm điều gì lớn lao. Họ được mời gọi làm chứng cho sự hiện diện của Chúa bằng đời sống, như: lễ phép, lịch sự, tử tế, chân thành, biết phục vụ, biết tha thứ. Trong thời đại công nghệ số hôm nay, người ta có thể nói nhiều về đạo, nhưng điều mà thế giới cần là những chứng nhân sống động. Đức Giáo Hoàng Phao-lô VI nói trong Tông huấn Loan báo Tin Mừng, số 41 rằng: “Ngày nay dân chúng tin các chứng nhân hơn là các Thầy dạy, tin vào kinh nghiệm hơn là lời giảng dạy, và tin vào đời sống và hành động hơn là vào lý thuyết.” Có một câu chuyện kể rằng: Một khu phố bị mất điện giữa đêm. Mọi nhà đều tối om. Một bé gái cầm cây nến nhỏ bước ra hiên nhà. Người hàng xóm nhìn thấy ánh sáng ấy cũng thắp nến lên. Rồi nhà khác nữa. Chỉ một lúc sau, cả con đường sáng lên. Cây nến nhỏ không làm sáng cả thành phố, nhưng đủ để bắt đầu xua tan bóng tối. Mỗi Ki-tô hữu là một cây nến nhỏ cùng nhau thắp sáng trong thế giới hôm nay. Mỗi người dùng lời nói chân thành, hành động tử tế, sống trung thực, làm một nghĩa cử cao đẹp… cũng đủ sức ướp mặn đời và chiếu sáng cho trần gian. Lạy Chúa, xin cho con biết sống đúng căn tính người môn đệ Chúa Giê-su. A-men.
Jos. Nguyễn
=================
ÁNH SÁNG CHO TRẦN GIAN (THỨ BA TUẦN 10 TN NĂM CHẴN)
Qua Lời Tổng Nguyện của Thứ Ba Tuần 10 Thường Niên, năm Chẵn này, các nhà phụng vụ muốn ta ý thức rằng: Chúa là nguồn phát sinh mọi điều thiện hảo, xin đáp lời con cái nài van, mà soi dẫn cho biết những gì là chính đáng, và giúp chúng ta đủ sức thi hành.
Chúa là nguồn phát sinh mọi điều thiện hảo, ta hãy nhờ đức tin mà hành động, như trong bài đọc một Kinh Sách, trích sách Giôsuê: Cô Rakháp, người tiên báo Hội Thánh, Thiên Chúa trút nỗi kinh hoàng lên đầu các kẻ thù dân Ítraen, đó là đề tài thường gặp trong các câu chuyện được viết theo thể anh hùng ca… Nhờ hành động mà con người được nên công chính, chứ không phải chỉ nhờ đức tin mà thôi. Há chẳng phải nhờ hành động mà cô Rakháp đã được nên công chính, vì đã đón tiếp các sứ giả và đưa họ đi lối khác sao? Thật thế, một thân xác không hơi thở là một xác chết; cũng vậy, đức tin không có hành động là đức tin chết. Nhờ đức tin, cô kỹ nữ Rakháp đã không phải chết cùng với quân phản nghịch, vì cô đã hòa nhã tiếp đón những người do thám.
Chúa là nguồn phát sinh mọi điều thiện hảo, ta hãy đóng đinh xác thịt vào thánh giá Chúa, như trong bài đọc hai Kinh Sách, trích thư của thánh Inhaxiô Antiôkhia: Trong tôi, lòng yêu mến sự đời đã bị đóng đinh vào thập giá…Giờ đây, tôi vui mừng được chịu đau khổ vì anh em. Những gian nan thử thách Đức Kitô còn phải chịu, tôi xin mang lấy vào thân cho đủ mức, vì lợi ích cho thân thể Người là Hội Thánh. Tôi vất vả chiến đấu, nhờ sức lực của Người hoạt động mạnh mẽ trong tôi.
Chúa là nguồn phát sinh mọi điều thiện hảo, ta hãy tín thác vào tình thương quan phòng của Chúa, như trong bài đọc một Thánh Lễ, trích sách Các Vua Quyển I: Hũ bột đã không vơi, đúng như lời Đức Chúa đã dùng ông Êlia mà phán. Trong bài Đáp Ca, Thánh Vịnh 4: Lạy Chúa, xin tỏa ánh tôn nhan Ngài trên chúng con. Lạy Thiên Chúa là đèn trời soi xét, khi con kêu, nguyện Chúa đáp lời. Lúc ngặt nghèo, Chúa đã mở lối thoát cho con, xin thương xót nghe lời con cầu khẩn. Phàm nhân hỡi, cho đến bao giờ lòng vẫn còn chai đá ưa thích chuyện hư không, chạy theo điều giả dối?
Câu Tung Hô Tin Mừng, mà các nhà phụng vụ đã chọn cho ngày lễ hôm nay là: Ánh sáng của anh em phải chiếu giãi trước mặt thiên hạ, để họ thấy những công việc tốt đẹp anh em làm, mà tôn vinh Cha của anh em. Trong bài Tin Mừng, Đức Giêsu nói: Chính anh em là ánh sáng cho trần gian. Chúa là nguồn ánh sáng và ơn cứu độ của con, con còn sợ người nào? Chúa là thành luỹ bảo vệ đời con, con khiếp gì ai nữa? Chính bọn thù địch, bọn làm khổ con phải lảo đảo té nhào. Lạy Chúa là núi đá, là thành lũy bảo vệ, là Đấng giải thoát con, lạy Thiên Chúa con thờ, chính Ngài phù hộ con. Biết bao kẻ nói rằng: “Ai sẽ cho ta thấy hạnh phúc ?”, lạy Chúa, xin tỏa ánh tôn nhan Ngài trên chúng con. Chúa ban xuống lòng con nhiều hoan lạc hơn khi thiên hạ được mùa lúa rượu đầy dư: Hũ bột đã không vơi, đúng như lời Đức Chúa đã dùng ông Êlia mà phán. Chính anh em là ánh sáng cho trần gian. Ánh sáng của anh em phải chiếu giãi trước mặt thiên hạ, để họ thấy những công việc tốt đẹp anh em làm, mà tôn vinh Cha của anh em. Nhờ đức tin và hành động, cô Rakháp đã không phải chết cùng với quân phản nghịch, và đã được nên công chính. Chúng ta hãy đón nhận ánh sáng tinh tuyền. Bước đi trong ánh sáng của Đức Kitô, ta mới thật là Kitô hữu, hãy bắt chước Đức Kitô mà thông phần khổ nạn với Người: Những gian nan thử thách Đức Kitô còn phải chịu, ta phải mang lấy vào thân cho đủ mức, vì lợi ích cho thân thể Người là Hội Thánh; chúng ta vất vả chiến đấu, nhưng, có sức lực của Người hoạt động mạnh mẽ trong ta. Chúa là nguồn phát sinh mọi điều thiện hảo, ước gì ta cho biết những gì là chính đáng, và đủ sức thi hành. Ước gì được như thế!
Emmanuel Nguyễn Thanh Hiền, OSB
===============
NGƠ NHƯ MUỐI
“Anh em là muối cho đời; nhưng muối mà nhạt đi, thì lấy gì muối nó cho mặn lại được?”. Một đứa trẻ bị bắt cóc đem vào rừng từ thuở bé. Lớn lên giữa bầy khỉ, em sống như khỉ cho đến ngày được tìm thấy. Phải mất nhiều năm để giúp em nhận ra mình là người. Kính thưa Anh Chị em, Bi kịch không phải là sống trong rừng, nhưng là quên mình là người. Trong Tin Mừng hôm nay, Chúa Giêsu gọi các môn đệ là muối; nhưng muối có thể nhạt. Lời Chúa cảnh báo một nguy cơ tương tự: quên mình là ai. Đó là lúc người môn đệ trở nên ‘ngơ như muối’. Khi nói “muối nhạt đi”, Matthêu dùng động từ mōranthē. Thật thú vị, trong nguyên ngữ Hy Lạp, động từ này không chỉ có nghĩa là mất vị, nhưng còn là “trở nên ngốc nghếch”, “mất khôn ngoan”. Điều đáng sợ không phải là thế giới thiếu muối, nhưng là muối quên mình là muối. Khi đó, muối vẫn còn đó, nhưng không còn là chính mình. Đó cũng là điều xảy ra khi người môn đệ quên mình là ai: vẫn hiện diện, nhưng không còn ướp mặn trần gian bằng Tin Mừng. Tan biến là quên mình là ai; tan ra là nhớ mình được sai đi để làm gì. “Hãy từ bỏ bản thân, và bạn sẽ tìm thấy con người đích thực của mình. Hãy mất mạng sống mình, và bạn sẽ cứu được nó!” - C. S. Lewis. Điều làm muối mất vị không phải là sự hiện diện giữa thế gian, nhưng là sự đồng hoá với thế gian. Người môn đệ được sai vào đời để ướp mặn đời, chứ không phải để tan biến trong đời. Mỗi lần chúng ta đánh đổi sự thật lấy an toàn, đánh đổi lương tâm lấy thuận lợi, hay đánh đổi điều đúng đắn để giữ sĩ diện, vị mặn Kitô hữu lại nhạt đi. Khi ấy, bạn và tôi tự tước mất vị mặn của đời mình. Nói cách khác, khi việc làm không còn phản ánh điều mình tin, khi đời sống không còn mang hương vị của Tin Mừng, người môn đệ bắt đầu trở nên ‘ngơ như muối’. Bà goá Sarepta là mẫu gương của một đức tin chưa nhạt. Dù chỉ còn một nắm bột và chút dầu cuối cùng, bà vẫn dám tin lời ngôn sứ - bài đọc một. Thay vì để sự khan hiếm quyết định tương lai, bà để ánh sáng của Thiên Chúa dẫn đường. Vì thế, điều kỳ diệu không bắt đầu từ hũ bột không cạn hay bình dầu không vơi, nhưng từ một trái tim biết ngước nhìn lên Thiên Chúa. “Lạy Chúa, xin toả ánh tôn nhan Ngài trên chúng con!” - Thánh Vịnh đáp ca. Anh Chị em, Đức Kitô là Muối Thiên Chúa gửi vào thế gian. Ngài đã đi vào một nhân loại đang nhạt dần tình yêu, nhạt dần sự thật và nhạt dần lòng thương xót. Bằng cuộc sống, cái chết và sự phục sinh của mình, Ngài trả lại cho con người hương vị nguyên thuỷ của đời sống làm con Thiên Chúa. Chỉ khi ở lại trong Chúa Kitô, chúng ta mới không trở nên nhạt nhẽo giữa một thế giới đang quen dần với sự tầm thường. Môn đệ không được gửi vào đời để hòa tan, mà để làm biến đổi thực tại từ bên trong. “Người Kitô hữu không biết trao ban chính mình sẽ trở nên cằn cỗi!” - Phanxicô. Chúng ta có thể cầu nguyện, “Lạy Chúa, xin giữ đức tin con luôn mặn mà; lương tâm con luôn thức tỉnh; và đừng để con ‘ngơ như muối’ mà quên mình thuộc về Ngài!”, Amen.
WGPHH - Ngày 27-6-2026, tại nhà thờ Giáo xứ Yên Bái, Hội Đức Mẹ Hằng Cứu Giúp (ĐMHCG) Giáo phận Hưng Hóa đã trang trọng tổ chức ngày thường huấn và mừng lễ Quan thầy. Ngày hội ngộ năm nay quy tụ hơn 1.000 hội viên đến từ khắp các giáo xứ, giáo họ trong toàn Giáo phận.