SUY NIỆM Trở về quê hương Nadarét, Đức Giêsu đứng lên đọc lời ngôn sứ Isaia và tuyên bố một sự thật chấn động: ân sủng cứu độ đã hiện diện ngay trước mắt họ. Tuy nhiên, sự thán phục ban đầu của dân làng mau chóng biến thành thái độ hoài nghi, phẫn nộ và thậm chí là xua đuổi. Kịch tính ở hội đường Nadarét bóc tách một căn bệnh kinh niên của lòng người: sự xơ cứng tâm hồn vì những thành kiến hẹp hòi. Họ không thể đón nhận một Đấng Mê-si-a quá đỗi bình dị, người "con ông Giuse" mà họ đã quen mặt biết tên, và càng không thể chấp nhận một Thiên Chúa tha thứ, thi ân cho cả những kẻ ngoại giáo.
Thái độ của dân làng Nadarét phơi bày chiếc bẫy tinh vi mà mỗi người chúng ta rất dễ vướng phải. Chúng ta dễ dàng giới hạn Thiên Chúa trong những khung phép chật hẹp của riêng mình, chỉ muốn đón nhận một Thiên Chúa chiều theo sở thích và thói quen cá nhân.
· Nhìn nhận Chúa qua người cận huyết: Trong đời sống gia đình và cộng đoàn, ta hay vô tình "xóa sổ" ơn Chúa nơi người khác chỉ vì cái nhìn định kiến. Ta dễ bỏ qua lời khuyên bảo đúng đắn của vợ chồng, cha mẹ hay bạn hữu chỉ vì đã quá quen thuộc với những khuyết điểm của họ. Để Chúa hiện diện, ta cần học cách lắng nghe Tiếng Nói Cứu Độ ngay từ những con người bình dị nhất bên cạnh mình.
· Sống tinh thần Hồng Ân cho người nghèo khó: Đức Giêsu được xức dầu để mang Tin Mừng cho kẻ nghèo hèn, tháo cởi gông cùm cho người bị áp bức. Việc thực hành đức tin không dừng lại ở những lời kinh đọc trong nhà thờ, mà phải vươn tay đến những "người nghèo" xung quanh mình: họ là những người cô đơn, chịu bất công, hay đang bị giam cầm trong tổn thương tâm lý và tội lỗi.
· Tự do trước những chối bỏ: Khi bị kéo lên đỉnh núi xô xuống vực, Đức Giêsu vẫn nhẹ nhàng "băng qua giữa họ mà đi". Đó là bản lĩnh của người làm chứng cho Sự Thật. Sống giữa xã hội hôm nay, khi giữ vững đạo đức Công giáo, người giáo dân có thể bị dán nhãn, lạc hậu hay chối bỏ. Nhưng noi gương Thầy, chúng ta được mời gọi kiên định bước tiếp trong tình yêu và sự bao dung, không để nỗi sợ bị khước từ làm dập tắt ngọn lửa dấn thân.
Khi mở lòng giải phóng mình khỏi những định kiến, chúng ta mới thực sự kinh nghiệm được "năm hồng ân" mà Thiên Chúa hứa ban hằng ngày.
Lạy Chúa Giêsu, xin tha thứ cho những lúc con để thành kiến và sự ích kỷ làm mù lòa đôi mắt đức tin, khiến con không nhận ra Chúa nơi những người thân cận xung quanh. Xin ban cho con một tâm hồn khiêm tốn và rộng mở, biết nhạy bén trước những nỗi đau của người nghèo khổ, và can đảm sống theo Tin Mừng dù phải đối diện với sự chối bỏ. Xin dẫn dắt con luôn bước đi trong bình an và sự tự do của Con Thiên Chúa. Amen.
Glacies
=================
TRỜI MỞ QUÁ RỘNG
“Ông Êlia lại được sai đến giúp một bà goá thành Sarépta, miền Siđôn”.
“Hội Thánh được mời gọi trở thành ngôi nhà của Chúa Cha, với những cánh cửa luôn rộng mở!” - Phanxicô.
Kính thưa Anh Chị em,
Nhà Chúa Cha chỉ thật sự mở khi không ai bị xem là người ngoài. Nhưng người Nazareth chỉ muốn Đấng Messia cho riêng quê mình; họ không nổi giận vì trời đóng, nhưng vì ‘trời mở quá rộng’.
“Hôm nay đã ứng nghiệm lời Kinh Thánh tai quý vị vừa nghe!”. Nguyên văn Tin Mừng không nói lời Isaia ứng nghiệm “trước mắt”, nhưng “trong tai” họ. Trời mở khi ‘tai mở’ trước Lời được công bố. Thế nhưng, họ chỉ đòi: những gì Chúa Giêsu đã làm tại Capharnaum, hãy làm tại quê nhà. Họ muốn thấy phép lạ hơn là để Lời biến đổi. Lời đã đến tận tai, nhưng không vào được lòng. “Nếu bạn tin điều mình thích trong Tin Mừng và loại bỏ điều mình không thích, bạn không tin Tin Mừng, nhưng tin chính mình!” - Augustinô.
Và Chúa Giêsu nhắc đến hai người ngoại: một bà goá thành Sarépta được Êlia cứu đói và Naaman người Syria được Êlisê chữa lành, đang khi trong Israel cũng có “nhiều” bà goá và nhiều người phong hủi. Chính điều ấy khiến người Nazareth nổi giận: không phải vì Thiên Chúa quên dân mình, nhưng vì lòng thương xót của Ngài tự do vượt khỏi dân mình. Họ biến việc được tuyển chọn thành quyền sở hữu. Thiên Chúa chọn họ làm cánh cửa cho ân sủng đi qua, còn họ lại dựng hàng rào. ‘Trời mở quá rộng’; chỉ lòng người quá hẹp mới sợ phần mình nhỏ lại khi ân sủng được trao ban.
Ở Côrintô, một thành dân ngoại, Phaolô đến trong yếu đuối và run sợ, chỉ biết Đức Kitô chịu đóng đinh; Lời ông rao giảng biểu lộ quyền năng Thánh Thần, để đức tin dựa vào quyền năng Thiên Chúa - bài đọc một. Tin Mừng không cần người sở hữu, nhưng cần một lối mở. Vì thế, yêu Luật Chúa không phải giữ Lời cho mình, nhưng để Lời đi qua mình đến với người khác: “Luật pháp Ngài, lạy Chúa, con yêu chuộng dường bao!” - Thánh Vịnh đáp ca.
Hôm nay, chúng ta không xô Chúa Giêsu xuống vực; nhưng có thể âm thầm nhăn mặt khi Ngài đưa vào nhà người mình cho là không xứng. Khó nhất không phải tin mình được thương, nhưng chấp nhận người mình gạt ra cũng được thương. Ân sủng biến thành đặc quyền ngay khi chúng ta tự quyết định ai xứng đáng. Hoán cải là biết vui vì người khác cũng có phần trong điều mình đã nhận, nhưng chưa bao giờ sở hữu. “Bạn muốn Thiên Chúa được tôn vinh sao? Hãy vui mừng trước sự tiến bộ của người anh em; và tức khắc, bạn đã tôn vinh Thiên Chúa!” - Gioan Kim Khẩu.
Anh Chị em,
Đức Kitô chịu đóng đinh là câu trả lời cuối cùng cho mọi ý muốn sở hữu ân sủng. Trên thập giá, Ngài không khép trời trước những kẻ loại trừ mình: Ngài cầu xin tha thứ cho họ và mở thiên đàng cho một tội nhân. Đấng bị đẩy ra ngoài lại dang tay đưa mọi người vào. Phục Sinh, Ngài không trở về để đòi lại một quê hương, nhưng sai môn đệ đi khắp nơi, vượt mọi biên giới. Thập giá trở thành cánh cửa không ai có thể chiếm giữ - nơi ‘trời mở quá rộng’.
Chúng ta có thể cầu nguyện,
“Lạy Chúa, đừng để ân sủng con nhận trở thành đặc quyền; phá những hàng rào con tạo nên; để lòng thương xót Chúa đi qua đời con đến với mọi người!”, Amen.
Lm. Minh Anh (Tgp. Huế)
=================
Qua Lời Tổng Nguyện của Thứ Hai Tuần 22 Thường Niên, năm Chẵn này, các nhà phụng vụ muốn chúng ta ý thức rằng: Mọi sự tốt lành
đều bởi Chúa mà ra, xin Chúa cho chúng ta thêm
lòng tin yêu Chúa, để những gì tốt đẹp nơi chúng ta ngày càng phát triển, và được Chúa chăm nom giữ gìn.
Mọi sự tốt lành đều bởi Chúa mà ra, đừng cứng đầu cứng cổ, hãy
lắng nghe Lời Chúa, như trong
Bài đọc 1 Kinh Sách, trích sách ngôn sứ Giêrêmia: Cái bình bị đập vỡ. Sau khi nói lời sấm đầy đe dọa, Giêrêmia bị khủng bố tàn nhẫn. Đến lúc Giêrusalem bị vây hãm, bao chuyện khủng khiếp xảy ra, dân cư phải lưu đày, người ta mới khám phá ra là Giêrêmia có lý, và mới chịu ăn năn trở lại…
Giêrusalem, ngươi giết các ngôn sứ và ném đá những kẻ được sai đến cùng ngươi! Đã bao lần Ta muốn tập hợp con cái ngươi lại, như gà mẹ tập hợp gà con dưới cánh, mà ngươi không chịu? Ngươi cứng đầu cứng cổ, không chịu nghe lời Ta. Mọi sự tốt lành đều bởi Chúa mà ra, phân định lời thế gian và Lời Chúa, hãy
vâng theo ý Chúa, như trong
Bài đọc 2 Kinh Sách, trích sách Gương Chúa Giêsu: Chính Ta đã dạy các
ngôn sứ… Con ơi, hãy hết lòng tin tưởng vào thầy, và hãy để mắt noi gương thầy, vì những lời thầy dạy sẽ là vòng hoa xinh con đội lên đầu. Này con, khôn ngoan của thầy, con hãy chú tâm học hỏi, hiểu biết của thầy, con hãy lắng tai nghe. Mọi sự tốt lành đều bởi Chúa mà ra, năng suy đi nghĩ lại Lời Chúa, hãy
yêu mến thập giá Chúa, như trong
Bài đọc 1 Thánh Lễ, trích thư thứ nhất của thánh Phaolô tông đồ gửi tín hữu Côrintô:
Chúng tôi rao giảng cho anh em Đức Kitô chịu đóng đinh vào thập giá. Đáp Ca, Tv 118:
Luật pháp Ngài, lạy Chúa, con yêu chuộng dường bao, suốt ngày cứ suy đi gẫm lại! Mệnh lệnh Chúa làm con khôn hơn địch thủ, vì con hằng ấp ủ mệnh lệnh đó trong lòng. Câu
Tung Hô Tin Mừng, mà các nhà phụng vụ đã chọn cho ngày lễ hôm nay là:
Thần Khí Chúa ngự trên tôi, sai tôi đi loan báo Tin Mừng cho kẻ nghèo hèn. Trong
Bài Tin Mừng, Đức Giêsu vào hội đường và đứng lên đọc Sách Thánh:
Chúa sai tôi loan báo Tin Mừng cho kẻ nghèo hèn. Không một ngôn sứ nào được chấp nhận tại quê hương mình. Lạy Chúa, cao cả thay tấm lòng nhân hậu, Chúa dành cho kẻ
kính sợ Ngài. Xin dủ lòng thương con, lạy Chúa, vì con
kêu cầu Chúa suốt ngày. Ngài nhân hậu khoan hồng, giàu tình thương với mọi kẻ
kêu xin. Chúng tôi
rao giảng cho anh em Đức Kitô
chịu đóng đinh vào thập giá. Mọi nẻo đường tà, chân con chẳng bước, cốt làm sao
giữ được lời Ngài. Con chẳng lìa xa điều Ngài quyết định, bởi chính Ngài
chỉ giáo cho con. Thần Khí Chúa ngự trên tôi, sai tôi đi lo
an báo Tin Mừng cho kẻ nghèo hèn. Không một
ngôn sứ nào được chấp nhận tại quê hương mình. Ngươi
cứng đầu cứng cổ, không chịu nghe lời Ta. Đã bao lần Ta muốn tập hợp con cái ngươi lại, như gà mẹ tập hợp gà con dưới cánh, mà ngươi không chịu. Giêrusalem, ngươi
giết các ngôn sứ và
ném đá những kẻ được sai đến cùng ngươi. Con ơi, hãy hết lòng
tin tưởng vào thầy, và hãy để mắt noi gương thầy, vì những
lời thầy dạy sẽ là
vòng hoa xinh con đội lên đầu. Này con, khôn ngoan của thầy, con hãy
chú tâm học hỏi, hiểu biết của thầy, con hãy
lắng tai nghe. Chúa đáp: Chính Ta đã
dạy các ngôn sứ từ thuở ban đầu, và cho đến nay, Ta vẫn
không ngừng nói với mọi người; nhưng nhiều kẻ cứ
giả điếc và
cứng lòng, không đón nhận lời Ta. Điều Ta
hứa, Ta sẽ
ban; điều Ta
phán, Ta sẽ
hoàn thành, miễn là người ta
trung tín trong tình yêu của Ta cho đến cùng. Chính Ta là Đấng
ân thưởng mọi người lành và là
Đấng thử thách gắt gao mọi người đạo đức. Mọi sự tốt lành
đều bởi Chúa mà ra, ước gì chúng ta thêm
lòng tin yêu Chúa, để những gì tốt đẹp nơi chúng ta ngày càng phát triển, và được Chúa chăm nom giữ gìn. Ước gì được như thế!
Emmanuel Nguyễn Thanh Hiền, OSB
=================