
Thầy đến không phải để đem bình an, nhưng để đem gươm giáo.
✠Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo thánh Mát-thêu.
10 34 Khi ấy, Đức Giê-su nói với các môn đệ rằng: “Anh em đừng tưởng Thầy đến đem bình an cho trái đất ; Thầy đến không phải để đem bình an, nhưng để đem gươm giáo. 35 Quả vậy, Thầy đến để gây chia rẽ giữa con trai với cha, giữa con gái với mẹ, giữa con dâu với mẹ chồng. 36 Kẻ thù của mình chính là người nhà.
37 “Ai yêu cha yêu mẹ hơn Thầy, thì không xứng đáng với Thầy. Ai yêu con trai con gái hơn Thầy, thì không xứng đáng với Thầy. 38 Ai không vác thập giá mình mà theo Thầy, thì không xứng đáng với Thầy. 39 Ai tìm giữ mạng sống mình, thì sẽ mất ; còn ai liều mất mạng sống mình vì Thầy, thì sẽ tìm thấy được.
40 “Ai đón tiếp anh em là đón tiếp Thầy, và ai đón tiếp Thầy là đón tiếp Đấng đã sai Thầy.
41 “Ai đón tiếp một ngôn sứ, vì người ấy là ngôn sứ, thì sẽ được lãnh phần thưởng dành cho bậc ngôn sứ ; ai đón tiếp một người công chính, vì người ấy là người công chính, thì sẽ được lãnh phần thưởng dành cho bậc công chính.
42 “Và ai cho một trong những kẻ bé nhỏ này uống, dù chỉ một chén nước lã thôi, vì kẻ ấy là môn đệ của Thầy, thì Thầy bảo thật anh em, người đó sẽ không mất phần thưởng đâu.”
11 1 Khi Đức Giê-su ra chỉ thị cho mười hai môn đệ xong, Người rời chỗ đó, đi dạy dỗ và rao giảng trong các thành thị trong miền.
==========
Suy niệm: THẦY ĐẾN KHÔNG MANG BÌNH AN
(THỨ HAI TUẦN 15 TN NĂM LẺ)
Qua Lời Tổng Nguyện của Thứ Hai Tuần 15 Thường Niên, Năm Lẻ này, các nhà phụng vụ muốn chúng ta ý thức rằng: Chúa cho kẻ lầm lạc thấy ánh sáng chân lý của Chúa, để họ được trở về nẻo chính đường ngay, xin Chúa ban cho những người xưng mình là Kitô hữu biết tránh mọi điều bất xứng, và theo đuổi những gì thích hợp với danh nghĩa của mình.
Theo đuổi những gì thích hợp với danh nghĩa Kitô hữu, phải lựa chọn dứt khoát giữa Thiên Chúa và thế gian, như trong bài đọc một của giờ Kinh Sách, trích sách Các Vua Quyển I nói về: Cuộc thách đố của ngôn sứ Êlia. Nhân một thử thách lớn nặng tính tôn giáo, ngôn sứ Êlia cho thấy rõ Thiên Chúa là Đấng quyền phép vô song, còn tà thần chỉ là hư ảo. Nếu dân Ítraen tin chỉ có một Thiên Chúa, thì chưa bao giờ lòng tin đó tỏ ra đòi hỏi đến như vậy. Giữa Baan và Thiên Chúa thật, phải lựa chọn thôi. Những lời giễu cợt của Êlia cho thấy đây không chỉ là chuyện đơn giản: ưa thích nghi lễ này hay nghi lễ kia. Bấy giờ, ông Êlia đến bên dân và nói: Các người nhảy khập khiễng hai chân cho tới bao giờ? Nếu Đức Chúa là Thiên Chúa, hãy theo Người… Không ai có thể làm tôi hai chủ; anh em không thể vừa làm tôi Thiên Chúa vừa làm tôi Tiền Của được.
Theo đuổi những gì thích hợp với danh nghĩa Kitô hữu, phải giữ mãi ngọn đèn đức tin khi lãnh Phép Thánh Tẩy, như trong bài đọc hai của giờ Kinh Sách, thánh Amrôxiô nói: Chúng ta được sinh lại bởi nước và Thánh Thần… Ta sắp đổ mưa xuống vùng hạn hán và cho suối chảy trên mảnh đất khô cằn; trên dòng dõi ngươi, Ta sẽ đổ Thần Khí, chúng sẽ mọc lên giữa đồng cỏ như dương liễu bên dòng nước. Nước tôi cho sẽ trở thành nơi họ một mạch nước vọt lên đem lại sự sống đời đời.
Theo đuổi những gì thích hợp với danh nghĩa Kitô hữu, phải vững lòng trông cậy khi lâm cảnh ngặt nghèo, như trong bài đọc một của Thánh Lễ, trích sách Xuất Hành nói: Chúng ta hãy dùng những biện pháp khôn ngoan đối với dân Ítraen, đừng để chúng nên đông đúc. Trong bài Đáp Ca, Thánh Vịnh 123, vịnh gia kêu gọi: Ta được phù hộ là nhờ danh thánh Chúa. Nếu mà Chúa chẳng đỡ bênh ta, nhà Ítraen hãy nói rằng: Nếu mà Chúa chẳng đỡ bênh ta, khi thiên hạ nhằm ta xông tới, hẳn là họ đã nuốt sống ta rồi, lúc đùng đùng giận ta như vậy.
Câu Tung Hô Tin Mừng, mà các nhà phụng vụ đã chọn cho ngày lễ hôm nay là: Phúc thay ai bị bách hại vì sống công chính, vì Nước Trời là của họ. Trong bài Tin Mừng, Đức Giêsu nói: Thầy đến không phải để đem bình an, nhưng để đem gươm giáo. Bị bách hại vì sống công chính, bình an của Chúa không như thế gian trao tặng, Chúa không đến để đem bình an thế gian, vì thế, đừng chú tâm đến những sự vật hữu hình, nhưng, đến những thực tại vô hình. Quả vậy, những sự vật hữu hình chỉ tạm thời, còn những thực tại vô hình mới tồn tại vĩnh viễn. Con người đã đánh mất ơn nghĩa cùng Chúa, và Người muốn phục hồi ơn đã ban, thì Người đã gây ra nạn hồng thủy và truyền cho ông Nôê là người công chính lên tàu. Khi nước lụt rút đi, ta thấy nước, thấy chim bồ câu và cành ôliu. Nước là nơi, cho thể xác dìm vào, để tội lỗi được tẩy xóa; cành ôliu tung hô Đức Giêsu vào thành chịu thương khó vì ta; chim bồ câu là vật Chúa Thánh Thần mượn hình dáng để ngự xuống, Người là Đấng đem lại cho tâm hồn ta sự bình an và cho trí khôn ta sự yên hàn: Hồn ta tựa cánh chim thoát lưới người đánh bẫy; lưới giăng đã đứt rồi, thế là ta thoát nạn. Giữ vững niềm tin tưởng cậy trông vào Chúa, sống công minh chính trực, ta sẽ được trông thấy mặt Người; khi thức giấc, được thỏa tình chiêm ngưỡng thánh nhan. Chúa cho kẻ lầm lạc thấy ánh sáng chân lý của Chúa, để chúng ta được trở về nẻo chính đường ngay, ước gì chúng ta biết tránh mọi điều bất xứng, và theo đuổi những gì thích hợp với danh nghĩa của mình. Ước gì được như thế!
Emmanuel Nguyễn Thanh Hiền, OSB
==========
Suy niệm 2: VĨNH CỬU
“Ai cho một trong những kẻ bé nhỏ này uống, dù chỉ một chén nước lã, người đó sẽ không mất phần thưởng đâu!”.
Nhà thờ cẩm thạch Milan nổi tiếng với ba dòng chữ trên ba ô cửa. Ô thứ nhất, “Những gì làm hài lòng, chỉ là tạm thời!” trang trí với một vòng hoa hồng; ô thứ hai, “Những gì gây phiền nhiễu, chỉ là phút chốc!” với một cây thánh giá; và ô cửa chính, “Chỉ vĩnh cửu mới quan trọng!”.
Kính thưa Anh Chị em,
Trong Tin Mừng hôm nay, Chúa Giêsu bất ngờ khai triển ý lực “Chỉ vĩnh cửu mới quan trọng!”. Không phải những gì to tát, nhưng những gì nhỏ bé - cho ai một chén nước lã vì danh Chúa - thì ‘hành vi nhân linh’ này vẫn mang chiều kích ‘vĩnh cửu!’.
Việc trao một ly nước sẽ không gây chú ý, nhiều khả năng chỉ người cho và người nhận biết. Tuy nhiên, Chúa Giêsu xem hành động tử tế này có giá trị vô song. Ly nước ‘biểu tượng’ cho bất kỳ hành động bác ái nào - dù nhỏ bé đến đâu - vẫn được Chúa trân trọng. “Điều vĩ đại trong đời sống Kitô hữu không nằm ở sự kiện lớn, nhưng ở chỗ: giữa đời thường, bạn vẫn hành động như thể sự sống đời đời đang chảy qua mọi điều nhỏ nhất!” - Karl Rahner. Như vậy, một hành động đơn sơ vì thiện ích tha nhân sẽ luôn bất tử.
Tình yêu được thể hiện bằng những điều nhỏ - biểu lộ sự quan tâm - khiến con người cảm thấy ấm áp! Những gì tình yêu cần là những hành động cỏn con; một lời chúc ngủ ngon, một cái ôm hôn sau một ngày làm việc. Tình yêu không có thời gian để chờ đợi một vườn hồng hay một cánh đồng hồng; nó chỉ cần những nụ hồng hàm tiếu được trao nhiều lần trong ngày! “Mỗi hành động nhỏ trong đời thường, nếu được làm vì tình yêu Thiên Chúa và tha nhân, đều trở nên bất tử!” - Elisabeth Leseur.
Thế giới hiện đại luôn có khuynh hướng coi những gì lớn lao mới có giá trị; với Chúa Giêsu thì không! Vì thế, người ta có thể trao cho rất nhiều người một ‘điều gì đó’ chỉ tương đương với một ly nước lã; và với Ngài - chỉ ngần ấy thôi - vẫn có thể khiến một điều gì đó xảy ra, ‘một Ai đó’ hiện diện, “Ai tiếp đón anh em là đón tiếp Thầy, và ai đón tiếp Thầy là đón tiếp Đấng đã sai Thầy!”.
Anh Chị em,
“Người đó không mất phần thưởng đâu!”. Phần thưởng ở đây là chính Thiên Chúa. Chúa Giêsu bảo đảm, khi chúng ta tiếp đón nhau là chúng ta tiếp đón Ngài, tiếp đón Chúa Cha. Như thế, chúng ta đang đứng trên đất thánh mọi lúc vậy! “Chúa không chỉ hiện diện trong các nhà thờ, Ngài ở đó - nơi có người dang tay đón người khác - nơi nước được chia, bánh được bẻ. Tình yêu làm Ngài hiện hình!” - Phanxicô. Vì thế, ở đâu có lòng tốt, sự quan tâm và lòng hiếu khách; ở đó, có Chúa. Những cuộc gặp gỡ như thế có một phẩm chất bí tích thực sự; bởi lẽ, chính chúng ta đang làm cho Thiên Chúa hiện diện khắp nơi. “Tình yêu được sống cách cụ thể có một sức mạnh bí tích: nó khiến Chúa có mặt. Bất cứ nơi đâu có sự hiệp thông yêu thương thật, nơi đó có Thiên Chúa!” - Chiara Lubich.
Chúng ta có thể cầu nguyện,
“Lạy Chúa, cho con hiểu rằng, bác ái trong những điều vô danh, nhỏ bé - đó là lúc con để Chúa bước vào thế giới cách sâu thẳm nhất!”, Amen.
Lm. Minh Anh, Tgp. Huế
==========
